5 bệnh viện ma ám đáng sợ nhất và những sự thật phía sau

Anh Dũng 11/12/2020 21:27

Bệnh viện ma ám thường là những tòa nhà tuyệt đẹp, cũ kĩ đã không còn được sử dụng. Và thêm vào đó những tưởng tượng không giới hạn của con người, không có gì ngạc nhiên khi rất nhiều nơi được coi là bị ma ám hay là nơi trú ngụ của những linh hồn không siêu thoát.

Tuy nhiên, những nơi này lại luôn hấp dẫn những người muốn đi tìm cảm giác mạnh. Rất nhiều nhóm đã lợi dụng những câu chuyện không rõ thực hư để tạo ra thu nhập cho mình khi tổ chức những tour du lịch săn ma hay đón các đoàn làm phim truyền hình.

Trong nhiều tài liệu, những tiếng nói cười vang vọng ghê rợn và những hình bóng mờ ảo đã được giải thích bằng khoa học, nhưng nhiều người vẫn muốn tin vào nỗi sợ của mình, vậy đâu là niềm vui trong đó?

1. Sanverium Hills Sanatorium, Louisville.

Những năm 1910, một bệnh dịch lao tràn ngập các cơ sở y tế ở Kentucky khiến cho bệnh viện quá tải, số lượng người chết tăng lên từng ngày. Trước tình hình đó, Hội đồng Bệnh viện Lao của bang quyết định bổ sung một phòng điều dưỡng 40 đến 50 giường. Đến năm 1926, công suất của nhà điều dưỡng này đã tăng gấp 10 lần.

Bệnh nhân tại Waverly mong đợi các phương pháp điều trị từ bóng bay được cấy vào phổi đến việc cắt bỏ xương sườn và cơ ngực để cho phép mở rộng phổi. Khi các phương pháp điều trị không có hiệu quả, nhân viên kín đáo gửi các thi thể xuống một đường hầm cao 500 feet để đưa đến những chuyến tàu đang chờ đi tiêu hủy.

Ngày nay, khu vực đường hầm này là nơi những linh hồn lang thang ám ảnh, theo du khách nơi đây hiện là một điểm thu hút khách du lịch. Họ cũng đã  cho biết thêm rằng đã từng nhìn thấy hồn ma của một y tá trong phòng điều trị 502. Một người trải nghiệm thực tế kể lại: “Chúng tôi đi lên đó và tôi nhận được một số rung cảm kỳ lạ. Lông dựng đứng trên cánh tay tôi, tôi có cảm giác bồng bềnh, đôi khi là một cơn buồn nôn. Nó rất tuyệt!”

2. Khu phức hợp Eloise, Westland, Mich.

Khởi đầu nơi đây chỉ là một trang trại nghèo. Vào năm 1839, khu vực này dần dần mở rộng để thêm một bệnh viện tâm thần, một phòng điều trị bệnh lao và một bệnh viện quận. Eloise là một thành phố ám ảnh, bao gồm 76 tòa nhà trên khu đất rộng 900 mẫu và khoảng 10.000 người vô gia cư, bị bệnh tâm thần hoặc đang được chăm sóc tại bệnh viện, cùng với 2.000 nhân viên. Nó cũng có nhiều dịch vụ hỗ trợ đặc biệt, bao gồm trạm cứu hỏa, nhà máy điện và nghĩa trang với những con số khắc trên đá thay vì tên của ai đó.

Du khách cho biết họ đã gặp phải những tiếng rên rỉ bí ẩn, tiếng la hét và một người phụ nữ mặc áo trắng ở trại tị nạn. Một phóng viên truyền hình gan dạ đã khám phá cơ sở này và đã quay lại những thước phim về người đàn bà kì lạ trong chiếc váy trắng phát sáng xung quanh.

Eloise đã được rao bán vào năm 2015, nhưng vẫn chưa tìm thấy bất kỳ người nào sẵn sàng mua nó. Nhưng nếu bạn hỏi về nỗi ám ảnh, Mike Deighan, người đang xử lý việc bán khu phức hợp này, anh ta sẽ cho bạn biết những gì anh ấy đang cảm thấy: Một cảm giác chán nản, tuyệt vọng khiến cho bạn không còn muốn làm gì ngoài cái chết.

3. Khu tị nạn Bethany N.Y.

 

The Hills Asylum mở cửa vào năm 1827 với tư cách là Nhà tình thương cho những người dân trong khu vực. Theo một thông báo của tờ báo chính thức vào thời điểm đó, nơi này mở cửa cho những người say rượu, những người sống thực vật (người mắc bệnh hoặc tai nạn đã mất khả năng sử dụng lý trí, hoặc do tuổi già, không có khả năng quản lý công việc), người không có thu nhập, người mù, què, già, hoặc tàn tật…

Bất kể lý do của họ là gì, ở đó tất cả cư dân đều bị quản thúc như tù nhân. Cơ sở này cũng được biết là thực hiện lobotomies và liệu pháp sốc điện lên người. Đó có lẽ là nguyên nhân dẫn tới những câu chuyện kì quái xoay quanh.

Ngày nay, một trong những hồn ma được nhìn thấy nhiều nhất là Roy, người đã chết vào năm 1942. Một du khách khác trong chuyến tham quan cơ sở cho biết cô nghe thấy tiếng bước chân phía sau, nhưng soi đèn pin không thấy gì. Rồi cô quay lại lần nữa, chụp bức ảnh này.

4. Bệnh viện tiểu bang Northville, Mich.

Khai trương vào năm 1952, Northville là một trong những bệnh viện tâm thần hiện đại hơn ở Hoa Kỳ vào thời điểm đó. Northville là nơi tiên phong mang nghệ thuật và âm nhạc để điều trị cho những bệnh nhân tâm thần để họ có thể thực hành chơi nhạc cụ hoặc biểu diễn trong các vở kịch, cũng như học ngành nghề để trở lại cuộc sống hoặc làm việc trong các cơ sở bệnh viện. Nhưng sau đó, những khoản trợ cấp cho Northville đã giảm dần vào những năm 1970, đóng cửa vào đầu những năm 2000.

Bệnh viện bỏ hoang sau đó trở thành một  truyền thuyết của địa phương địa phương. Nhiều người trẻ tuổi đã lẻn vào các tòa nhà bỏ hoang của nó như một nghi thức đánh dấu cho sự trưởng thành. Một du khách tò mò thậm chí đã tới đây để thực hiện một video tìm hiểu sự thật của Northville.

Nhiều người đã bị phạt nặng và phải dành nhiều giờ phục vụ cộng đồng vì đã đột nhập vào tòa nhà một cách bất hợp pháp. Nhưng một số người đã thoát khỏi bị bắt và mô tả các đường hầm Northville, chạy dưới bệnh viện để cung cấp nhiệt và nước thông qua hệ thống đường ống. Trong những đường hầm này, mọi người nói rằng đã nghe những tiếng bước chân và giọng nói, cùng với cảm giác có ai đó đang thở ngay bên cạnh.

5. Khu tị nạn Pennhurst, hạt Chester, Pa.

Khi được mở cửa vào năm 1908, Pennhurst tiếp nhận hầu hết các bệnh nhân bị khuyết tật về thể chất và tinh thần. Nhưng giống như các tổ chức khác vào thời điểm đó, Pennhurst cũng đã giam giữ các tù nhân, phạm tội bao gồm không chỉ tội phạm thực sự mà cả trẻ mồ côi, người nhập cư và khá nhiều người không có nơi nào để đi. Và cũng giống như những nơi tương tự, Pennhurst đã tự túc xây dựng nhà máy điện riêng và các tiện nghi khác.

Đến thập niên 1960, tổ chức này đã không thể duy trì hoạt đôngh, thiếu thốn các khoản viện trợ và cuối cùng là sụp đổ. Phóng viên truyền hình Bill Baldini đã tiết lộ những tình trạng lạm dụng trẻ em sống tại Pennhurst, và câu chuyện của anh đã giúp thúc đẩy một phong trào thay đổi cách người khuyết tật được ở và đối xử.

Pennhurst đã trở thành một điểm thu hút khách du lịch gây tranh cãi. WeirdNJ, một trang web săn ma, đã báo cáo rằng nhận được một giọng nói: “Chúng tôi buồn lắm!” trong các bản ghi âm lưu lại trong bệnh viện. Ở những điểm khác trong đoạn băng, một giọng nữ hỏi: “Tại sao bạn không rời đi?”,một số lần khác cũng nghe thấy từ đoạn băng ghi âm: “Tại sao bạn lại đến đây?”, “Tôi đang sợ.”

Theo Lê Trang (statnews.com)


Cộng đồng