Ba mẹ tôi là người bán rau: Dù nghèo nhưng tôi có thể tự hào nói ra như thế!

Quynh Anh 27/04/2020 08:03

"Nhà mày bán rau à?"- Ừ nhà tao bán rau.

Tôi lớn lên trong một gia đình bán rau là con đường mưu sinh chính. Tôi chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ hay uất hận gì về điều đó, ngược lại tôi còn cảm thấy tự hào.

Học xa nhà từ nhỏ nên mỗi lần xuống trường lại được ba mẹ cho tiền. Mỗi lần xuống tuỳ vào thời  gian ở trường bao lâu thì mẹ sẽ áng chừng như thế. Vì trường học có bao ăn bao ở nên thường thường cứ 2 tuần là mẹ lại cho 500 nghìn.

Ngay từ bé tôi đã phụ giúp công việc bán rau. Bố mẹ các bạn nhìn thấy lúc nào cũng khen tôi ngoan, người lớn và hiểu chuyện. Có lần đang trông hàng, một bà cô đưa tôi 100 ngàn, nói mua đồ, thế nhưng mới sáng nên chưa kịp có nhiều tiền lẻ. Thế nào mà trong lúc đổi tiền bà kia nhân cơ hội trộm luôn túi tiền. Lúc đó tôi hoảng ghê lắm, chạy sang chỗ chú Linh xe ôm gọi điện cho be mẹ tới cứu. Lúc đợi mẹ tới cứ ngỡ là sẽ bị chửi cho một trận, nhưng không, mẹ tôi chỉ sốt sắng hỏi han tôi có bị gì không. Đến tối ba về ông cũng chẳng trách mắng tôi câu nào, đến lúc tôi chạy tới nói xin lỗi mới ba ông chỉ cười nhẹ nhàng và xoa đầu tôi.

Để phụ mẹ bán rau, tôi đã luôn chăm chú xem bình thường mẹ bán thế nào. Thay vì trả tiền thừa bằng cách lấy thêm hành, cà chua như một số người khác thì mẹ tôi sẽ cố gắng kiếm thêm tiền lẻ. Nhiều khi xế chiều rồi mà rau củ quả vẫn nhiều thì mẹ tôi sẽ cho thêm gì đó cho khách. Có lẽ vì thái độ vui vẻ nên ba mẹ tôi luôn bán hết rau khá nhanh.

Cuộc đời này của tôi có thể tóm tắt bằng câu: "Nhà mày bán rau à?". Bởi vì trong suốt tuổi thơ cho tới khi lớn, ai nấy quen tôi đều hỏi đúng câu này. Hồi nhỏ quả thực tôi cũng từng cảm thấy ngại ngùng và tự ti vì nhà mình bán rau. Thế nhưng cho tới lúc lớn tôi mới nhận ra một điều, thực chất dù nhà mình nghèo thật thế nhưng ba mẹ chưa để tôi thua kém thứ gì. Nếu bạn tôi học thêm, tôi cũng sẽ được đi, lớp tổ chức đi thăm quan, tôi cũng được ba mẹ dúi tiền cho đi. Thậm chí hồi nhỏ nhiều đứa bạn tôi đã nói rằng nhà tôi khá giàu đấy.

Dù thế nhưng  tôi vẫn không thích cái cảnh bạn bè đi qua thấy tôi đang bán rau.

Tôi ghét cái cảnh mỗi lần đến trường lại có đứa hỏi: "Rau mày mang lên là đồ bán luôn à?"

Ghét việc chàng trai mình thích nhìn mình bằng ánh mắt ái ngại khi tôi đang ngồi ngoài chợ bán rau thay mẹ.

Nhưng tôi biết tất cả những thứ tôi ghét ấy là những gì ba mẹ đang cố gắng để đem tới cho tôi những điều tốt nhất.

Hiện tại tôi cũng là một bà mẹ, dù số tiền kiếm được đủ nuôi ba mẹ thì việc chăm cho một đứa trẻ học tại trường Điểm vẫn rất tốn kém. Để lo cho hai con ăn học đàng hoàng, tôi và chồng cũng đã rất vất vả để lo toan. Thế nhưng thay vì mỗi lần than nghèo kể khổ với con, tôi muốn cho nó biết rằng nhà mình đúng là không giàu như gia đình một số bạn khác, thế nhưng bạn bè có gì nó cũng sẽ có như thế. Không phải là sự đua đòi, tôi muốn nó biết rằng gia đình mình không khá giả lắm thế nhưng vẫn luôn yêu nó bằng tất cả những gì ba mẹ có được.

Trẻ con mà, hãy cho chúng có được sự ngây thơ đúng độ tuổi. Báo hiếu ba mẹ là nghĩa vụ của con, thế nhưng cố gắng cho con có một mái ấm an toàn không lo đói cũng chẳng lo rét là trách nhiệm của bậc sinh thành. Xét cho cùng, báo hiếu là vấn đề nuôi dạy khôn khéo ra sao chứ không phải vấn đề cần phải nhắc mỗi ngày với con.

 


Bình luận
Băng Băng 27/04/2020 15:12

đúng chả có j phải ngại, k có tiền ăn bám xh mới buồn

Hoàng Hùng 27/04/2020 15:26

bố mẹ sinh ra mình lành lặn là may mắn đừng đỏi hỏi j thêm

Hồng Mai 27/04/2020 16:07

Không có gì đáng xấu hổ cả, mình luôn tự hào vì là con của bố mẹ. 

Phạm Mai Hoa 27/04/2020 16:33

Cả làm nông nữa, nhiều người hỏi như vậy. Nhưng vẫn tự hào, không có gì xấu hổ hết <3

Thu Nguyệt 27/04/2020 17:19

Và mình ghét nhất những thể loại mà đi nói này nói nọ về nghề của cha mẹ mình

Xem thêm
Cộng đồng