Hoa la la 10/06/2020 21:48
Nên hay không nên thì còn cần phải xem môi trường học tập, hoàn cảnh và khả năng chống lại “sự sa đọa” của bạn nữa.Thực ra laptop, điện thoại đều không phải là vấn đề, vấn đề là Internet quá phát triển, sẽ ảnh hưởng đến độ tập trung của bạn. Những phần mềm, trang web, game, chương trình, phim ảnh quá nhiều như vậy sẽ chiếm rất nhiều thời gian của bạn, ngồi chơi chơi lướt lướt là hết luôn 1 ngày. Sinh viên đại học việc quan trọng nhất vẫn phải là học tập hoặc là những mục tiêu mà bản thân đã đặt ra. Đại học là giai đoạn tốt nhất để các bạn có thể học tập và trưởng thành theo cách àm mình muốn, là giai đoạn có thời gian và thể lực dồi dào nhất để hoàn thiện và nâng cao bản thân. Nếu năm nhất nhất của bạn, chuyên ngành không cần phải dùng quá nhiều hoặc có những yêu cầu gì vể máy tính thì tôi thấy cũng không quá cần thiết phải dùng. Đặc biệt là những bạn gia đình có hoàn cảnh khó khăn thì cũng không nên tạo áp lực. Còn đối với mình, mình học ngành ngôn ngữ, không cần dùng quá nhiều đến máy tính. Nhưng mình muốn học về đồ họa nữa nên đã quyết định dùng máy tính từ năm nhất. Vì vậy việc mua máy tính xuất phát từ mục tiêu học thêm 1 kỹ năng khác của mình. Với cả mình cũng có thể khống chế được thời gian dùng laptop nên vẫn không có quá nhiều vấn đề.Tóm lại, máy tính không phải là vấn đề, vấn đề ở bạn.

Nên hay không nên thì còn cần phải xem môi trường học tập, hoàn cảnh và khả năng chống lại “sự sa đọa” của bạn nữa.

Thực ra laptop, điện thoại đều không phải là vấn đề, vấn đề là Internet quá phát triển, sẽ ảnh hưởng đến độ tập trung của bạn. Những phần mềm, trang web, game, chương trình, phim ảnh quá nhiều như vậy sẽ chiếm rất nhiều thời gian của bạn, ngồi chơi chơi lướt lướt là hết luôn 1 ngày. 

Sinh viên đại học việc quan trọng nhất vẫn phải là học tập hoặc là những mục tiêu mà bản thân đã đặt ra. Đại học là giai đoạn tốt nhất để các bạn có thể học tập và trưởng thành theo cách àm mình muốn, là giai đoạn có thời gian và thể lực dồi dào nhất để hoàn thiện và nâng cao bản thân. Nếu năm nhất nhất của bạn, chuyên ngành không cần phải dùng quá nhiều hoặc có những yêu cầu gì vể máy tính thì tôi thấy cũng không quá cần thiết phải dùng. Đặc biệt là những bạn gia đình có hoàn cảnh khó khăn thì cũng không nên tạo áp lực. 

Sinh viên mua laptop để đi học đại học thì cần chú ý những điểm ...

Còn đối với mình, mình học ngành ngôn ngữ, không cần dùng quá nhiều đến máy tính. Nhưng mình muốn học về đồ họa nữa nên đã quyết định dùng máy tính từ năm nhất. Vì vậy việc mua máy tính xuất phát từ mục tiêu học thêm 1 kỹ năng khác của mình. Với cả mình cũng có thể khống chế được thời gian dùng laptop nên vẫn không có quá nhiều vấn đề.

Tóm lại, máy tính không phải là vấn đề, vấn đề ở bạn.

3 31
Thảo Linh 07/06/2020 16:31
Hầu như tất cả sinh viên đại học, trường khi lên đại học, đều sống 1 cuộc sống học sinh giống nhau, có cùng chung 1 mục đích là: thi đại học.Có người từng nghĩ sẽ không bước trên 1 con đường bình thường. Nhưng đó chỉ là nghĩ, họ không có cách nào để làm như những gì họ nghĩ được. Bạn bảo: “Bố ơi bố, con bây giờ muốn có tiền với gái đẹp.” Bố bạn cho bạn một bạt tai: Mau đi làm bài tập đi, thi trượt đại học sẽ không lấy được vợ đâu nới gì đến gái xinh với cả gái đẹp!.Bạn bảo với bố: Bố ơi bố con có khát vọng sự nghiệp và tình yêu. Bố bạn liền xoa đầu bạn dịu dàng nói: tốt lắm, đợi con thi đỗ đại học thì sẽ có được tất cả những thứ này.Bạn bảo với bố: Bố ơi chí hướng của con sau này là được làm trưởng thôn để cưới nhỏ cùng bàn con. Bố của bạn trầm xuống, vuốt miệng rồi vỗ vai bạn: Con à, trường thôn là bố làm, bố còn làm rất nhiều rất nhiều năm nữa. Con nên ngừng cái ý nghĩ này đi. Cố gắng, thi vào một trường đại học, đi chinh phục thế giới lớn hơn ở bên ngoài.Nhưng sau khi bước vào đại học bạn kinh ngạc thêm 1 chút sợ hãi nhận ra, cách sống và mục tiêu của những người xung quanh mình không hề giống nhau. Có người thì ngồi trong 1 góc của ký túc chơi game, vậy mà cũng có rất nhiều fans hâm mộ, sau đó ký hợp đồng với công ty game. Người thì nghiên cứu, đào tạo giáo dục rồi trở thành cán bộ đảng viên. Người thì đi lừa tiền, người thì đi bán hàng online, thậm chí còn có cả đi làm gái nữa... À đúng rồi còn có người liều mạng khởi nghiệp khi còn là sinh viên đại học nữa.Nhưng câu chuyện như vậy, câu chuyện của “chế biến”, câu chuyện của “nói khoác”, câu chuyện và “tại nạn” của những sự giả thiết không hề tồn tại, từng việc cứ truyền vào tai, ngẫm vào tâm trí của bạn, kích thích trái tim nhỏ bé của bạn. Bạn bước ra từ trong 1 không gian đơn điệu của trước tuổi 18, bước vào một thế giới có vô số khả năng. Hơn nữa bạn nhận ra rằng, bước đầu tiên trên tất cả những con đường khác nhau trước mắt bạn đều có thể bước đi. Vì vậy bạn bắt đầu sàng lọc và lựa chọn thông tin, bắt đầu cân nhắc thiệt hơn, bắt đầu kiểm soát rủi ro, bắt đầu phán đoán lợi và hại, bắt đầu thực hiện lựa chọn đầu tiên cho bản thân, bắt đầu hoang mang, bắt đầu mờ mịt.Và cũng trong sự mờ mịt đấy, tam quan của bạn cũng bắt đầu hình thành. Đừng sợ phải đi sâu vào tìm hiểu những việc có thể hủy cả tam quan, những trải nghiệm kỳ lạ. Bản tính con người đằng sau đều như vậy cả. Huống hồ, sau khi tam quan được thiết lập thì sẽ không hủy được nữa. Bản cảm thấy nó có thể hủy tam quan là vì bạn vẫn chưa có tam quan của riêng mình.Đặt tất cả những điều bạn nghe, nhìn, nghĩ, thử, thất bại, thành công vào đầu. Để chúng hòa nhập, chiến đấu với chúng, cứ để bản thân mờ mịt, để não phải nổ tung.Chúng ta cùng nhau xem, cuối cùng bạn sẽ bước ra khỏi nó và trở thành 1 con người như thế nào. Không phải tất cả phượng hoàng đều có thể là niết bàn. Rồng và phượng hoàng sống sót trong ngọn lửa của New Orleans mới chính là long phụng trong đời. 20 năm trước, bạn đã đấu tranh chiến thắng hàng tỷ đồng bào, thế giới từ đó nhiều thêm 1 người là bạn. Bây giờ chiến đấu với bản thân, nếu bạn chiến thắng, bạn sẽ có 1 thế giới mới.Mù mịt là chuyện tốt, hãy trân trọng nó.

Hầu như tất cả sinh viên đại học, trường khi lên đại học, đều sống 1 cuộc sống học sinh giống nhau, có cùng chung 1 mục đích là: thi đại học.

Có người từng nghĩ sẽ không bước trên 1 con đường bình thường. Nhưng đó chỉ là nghĩ, họ không có cách nào để làm như những gì họ nghĩ được. 

Bạn bảo: “Bố ơi bố, con bây giờ muốn có tiền với gái đẹp.” Bố bạn cho bạn một bạt tai: Mau đi làm bài tập đi, thi trượt đại học sẽ không lấy được vợ đâu nới gì đến gái xinh với cả gái đẹp!.

Bạn bảo với bố: Bố ơi bố con có khát vọng sự nghiệp và tình yêu. Bố bạn liền xoa đầu bạn dịu dàng nói: tốt lắm, đợi con thi đỗ đại học thì sẽ có được tất cả những thứ này.

Bạn bảo với bố: Bố ơi chí hướng của con sau này là được làm trưởng thôn để cưới nhỏ cùng bàn con. Bố của bạn trầm xuống, vuốt miệng rồi vỗ vai bạn: Con à, trường thôn là bố làm, bố còn làm rất nhiều rất nhiều năm nữa. Con nên ngừng cái ý nghĩ này đi. Cố gắng, thi vào một trường đại học, đi chinh phục thế giới lớn hơn ở bên ngoài.

Nhưng sau khi bước vào đại học bạn kinh ngạc thêm 1 chút sợ hãi nhận ra, cách sống và mục tiêu của những người xung quanh mình không hề giống nhau. Có người thì ngồi trong 1 góc của ký túc chơi game, vậy mà cũng có rất nhiều fans hâm mộ, sau đó ký hợp đồng với công ty game. Người thì nghiên cứu, đào tạo giáo dục rồi trở thành cán bộ đảng viên. Người thì đi lừa tiền, người thì đi bán hàng online, thậm chí còn có cả đi làm gái nữa... À đúng rồi còn có người liều mạng khởi nghiệp khi còn là sinh viên đại học nữa.

Bỗng một ngày cảm thấy mù mịt về tương lai, bạn nên làm gì? -Thế ...

Nhưng câu chuyện như vậy, câu chuyện của “chế biến”, câu chuyện của “nói khoác”, câu chuyện và “tại nạn” của những sự giả thiết không hề tồn tại, từng việc cứ truyền vào tai, ngẫm vào tâm trí của bạn, kích thích trái tim nhỏ bé của bạn. Bạn bước ra từ trong 1 không gian đơn điệu của trước tuổi 18, bước vào một thế giới có vô số khả năng. Hơn nữa bạn nhận ra rằng, bước đầu tiên trên tất cả những con đường khác nhau trước mắt bạn đều có thể bước đi. Vì vậy bạn bắt đầu sàng lọc và lựa chọn thông tin, bắt đầu cân nhắc thiệt hơn, bắt đầu kiểm soát rủi ro, bắt đầu phán đoán lợi và hại, bắt đầu thực hiện lựa chọn đầu tiên cho bản thân, bắt đầu hoang mang, bắt đầu mờ mịt.

Và cũng trong sự mờ mịt đấy, tam quan của bạn cũng bắt đầu hình thành. Đừng sợ phải đi sâu vào tìm hiểu những việc có thể hủy cả tam quan, những trải nghiệm kỳ lạ. Bản tính con người đằng sau đều như vậy cả. Huống hồ, sau khi tam quan được thiết lập thì sẽ không hủy được nữa. Bản cảm thấy nó có thể hủy tam quan là vì bạn vẫn chưa có tam quan của riêng mình.

Đặt tất cả những điều bạn nghe, nhìn, nghĩ, thử, thất bại, thành công vào đầu. Để chúng hòa nhập, chiến đấu với chúng, cứ để bản thân mờ mịt, để não phải nổ tung.

Chúng ta cùng nhau xem, cuối cùng bạn sẽ bước ra khỏi nó và trở thành 1 con người như thế nào. Không phải tất cả phượng hoàng đều có thể là niết bàn. Rồng và phượng hoàng sống sót trong ngọn lửa của New Orleans mới chính là long phụng trong đời. 20 năm trước, bạn đã đấu tranh chiến thắng hàng tỷ đồng bào, thế giới từ đó nhiều thêm 1 người là bạn. Bây giờ chiến đấu với bản thân, nếu bạn chiến thắng, bạn sẽ có 1 thế giới mới.

Mù mịt là chuyện tốt, hãy trân trọng nó.

5 43
Mai Mai 04/06/2020 18:52
Bởi vì căn bản là không có tập thể, không có tập thể như trong tưởng tượng của chúng ta. Không có tập thể thì làm sao phải bỏ công sức ra?Lúc học cấp 3 chúng ta đều học trong 1 lớp cố định, mọi người đều “hòa thuận” tiếp xúc với nhau. Mỗi ngày cùng nhau đi học, cùng nhau về nhà,  những người có quan hệ tốt thì cùng nhau chơi. Sự liên hệ giữa mọi người với nhau rất thân mật, cảm giác rất gần gũi. Đồng thời ngầm thừa nhận đối phương là 1 phần trong “nhóm” của mình. Đây là tập thể.Hơn nữa nhiều việc khi còn học ở cấp 3 luôn thống nhất, trực nhật cũng thống nhất, không làm sẽ bị trừ điểm, làm không sạch cũng bị trừ điểm. Những gì chúng ta bỏ ra đều có 1 đối tượng chính xác , vì lợi ích của bản thân và những người khác. Nếu trực nhật không đến nơi đến chốn bị trừ điểm thì sẽ bị chủ nhiệm mời đi uống trà.Còn với đại học, đều là chế độ chọn môn, khái niệm lớp căn bản là không có. Có những người học 1 năm thậm chí còn không biết tên của bạn học cùng lớp. Ai làm việc người đấy, anh làm của anh, tôi chơi của tôi. Ngoài thời gian lên lớp, căn bản không hề giao tiếp với nhau. Điều này dẫn đến mọi người sẽ cho rằng mình là “trung tâm”, lúc tâm trạng tốt thì có thể nhân tiện nghĩ đến người khác 1 chút. Tôi chỉ làm tốt việc của bản thân, những việc khác chẳng liên quan gì đến tôi cả. Quan hệ với cậu cũng chả phải thân thiết gì, dù gì chuyện nhỏ này cậu cũng chả tính toàn làm gì, cùng lắm thì chửi thầm tôi vào câu, tôi cũng không đau không nhột. Dọn dẹp vệ sinh không làm cũng sẽ không bị trừ điểm, đối với bản thân chẳng có hại gì cả. Không có thưởng phạt, nhận thức giác ngộ của con người ta cũng không cao như bạn nghĩ đâu, bắt buộc phải có một mục đích gì đó để bỏ công sức ra. Không có quy tắc hạn chế hoặc quy tắc chỉ là làm cho lệ, bản chất của lòng tham và lợi ích cá nhân sẽ lộ ra.Lên đại học bỏ công sức ra, hồi đáp bằng 0, thậm chí một chút tâm lý thoải mái cũng không có. Bản thân dọn dẹp ký túc, bạn cùng phòng chân cũng không muốn động, ăn uống xong rác đều thuận tay vứt cái bép. Nghĩ thôi cũng thấy máu dồn lên não. 1 hai lần còn được, nhưng như vậy mãi ai sẽ làm cái con lừa ngốc kia, ngày nào cũng phải làm việc.Không tôn trọng cá nhân thì lấy đâu ra tập thể. 

Bởi vì căn bản là không có tập thể, không có tập thể như trong tưởng tượng của chúng ta. Không có tập thể thì làm sao phải bỏ công sức ra?

Lúc học cấp 3 chúng ta đều học trong 1 lớp cố định, mọi người đều “hòa thuận” tiếp xúc với nhau. Mỗi ngày cùng nhau đi học, cùng nhau về nhà,  những người có quan hệ tốt thì cùng nhau chơi. Sự liên hệ giữa mọi người với nhau rất thân mật, cảm giác rất gần gũi. Đồng thời ngầm thừa nhận đối phương là 1 phần trong “nhóm” của mình. Đây là tập thể.

Hơn nữa nhiều việc khi còn học ở cấp 3 luôn thống nhất, trực nhật cũng thống nhất, không làm sẽ bị trừ điểm, làm không sạch cũng bị trừ điểm. Những gì chúng ta bỏ ra đều có 1 đối tượng chính xác , vì lợi ích của bản thân và những người khác. Nếu trực nhật không đến nơi đến chốn bị trừ điểm thì sẽ bị chủ nhiệm mời đi uống trà.

Lên đại học nhàn lắm, tha hồ chơi" - Câu nói khiến bao nhiêu người ...

Còn với đại học, đều là chế độ chọn môn, khái niệm lớp căn bản là không có. Có những người học 1 năm thậm chí còn không biết tên của bạn học cùng lớp. Ai làm việc người đấy, anh làm của anh, tôi chơi của tôi. Ngoài thời gian lên lớp, căn bản không hề giao tiếp với nhau. Điều này dẫn đến mọi người sẽ cho rằng mình là “trung tâm”, lúc tâm trạng tốt thì có thể nhân tiện nghĩ đến người khác 1 chút. Tôi chỉ làm tốt việc của bản thân, những việc khác chẳng liên quan gì đến tôi cả. Quan hệ với cậu cũng chả phải thân thiết gì, dù gì chuyện nhỏ này cậu cũng chả tính toàn làm gì, cùng lắm thì chửi thầm tôi vào câu, tôi cũng không đau không nhột. Dọn dẹp vệ sinh không làm cũng sẽ không bị trừ điểm, đối với bản thân chẳng có hại gì cả. 

Không có thưởng phạt, nhận thức giác ngộ của con người ta cũng không cao như bạn nghĩ đâu, bắt buộc phải có một mục đích gì đó để bỏ công sức ra. Không có quy tắc hạn chế hoặc quy tắc chỉ là làm cho lệ, bản chất của lòng tham và lợi ích cá nhân sẽ lộ ra.

Lên đại học bỏ công sức ra, hồi đáp bằng 0, thậm chí một chút tâm lý thoải mái cũng không có. Bản thân dọn dẹp ký túc, bạn cùng phòng chân cũng không muốn động, ăn uống xong rác đều thuận tay vứt cái bép. Nghĩ thôi cũng thấy máu dồn lên não. 1 hai lần còn được, nhưng như vậy mãi ai sẽ làm cái con lừa ngốc kia, ngày nào cũng phải làm việc.

Không tôn trọng cá nhân thì lấy đâu ra tập thể.

 

1 47
Kiều Anh 30/05/2020 16:49
Thực ra ở thành phố một thân một mình, cuộc sống công việc vô cùng mệt mỏi. Nhưng ở thành phố cũng có cái hay của nó mà mọi người.Có một lần tôi tan làm, vội vội vàng vàng chạy ra bắt xe bus. Bỗng đằng sau lưng có tiếng ai đó la lên “cố lênnnn”. Đột nhiên cảm thấy nếu mình không chen vào làn người kia để lên được xe bus thì có lỗi với người ta quá. Nên phải cố gắng chen chúc trên chuyến xe bus đông nghịt người.Đứa bạn tặng tôi một chậu lan. Trên đường ôm nó về nhà, được người đi đường khen “hoa đẹp quá cô ơi”. Tôi cười nói cảm ơn. Có một anh đi gần đó còn bảo: “Hoa đẹp người cũng đẹp nữa.”Tôi cũng đã ở ghép với một cô bạn. Có lúc cô ấy đi làm về muộn, thi thoảng tôi hay nhận được tin nhắn như thế này: Ăn dưa lưới không tui mua về. Mua về tui với bà cùng xem phim cùng ăn. Vốn chưa được ăn dưa lưới nhưng đã thấy ngọt rồi.Rồi thêm cả những lần đứng đợi đèn đỏ, tắc đường. Mặc dù cuộc sống đô thị tập nập như vậy nhưng chỉ những phút giây đó thôi cũng đủ để tôi nhìn ngắm cái nhịp sống này. Tôi cực kỳ thích Hà Nội sau cơn mưa.Cuộc sống thì nên nhìn vào những điều tích cực. Mệt mỏi thì cũng mệt mỏi thật, nhưng cuộc sống này vẫn còn rất nhiều điều tốt đẹp mà. Nếu bây giờ được chọn thì tôi vẫn chọn được sống làm việc ở thành phố lớn. Chắc là tại tôi thuộc kiểu người thích cuộc sống tấp nập ha.

Thực ra ở thành phố một thân một mình, cuộc sống công việc vô cùng mệt mỏi. Nhưng ở thành phố cũng có cái hay của nó mà mọi người.

Có một lần tôi tan làm, vội vội vàng vàng chạy ra bắt xe bus. Bỗng đằng sau lưng có tiếng ai đó la lên “cố lênnnn”. Đột nhiên cảm thấy nếu mình không chen vào làn người kia để lên được xe bus thì có lỗi với người ta quá. Nên phải cố gắng chen chúc trên chuyến xe bus đông nghịt người.

Đứa bạn tặng tôi một chậu lan. Trên đường ôm nó về nhà, được người đi đường khen “hoa đẹp quá cô ơi”. Tôi cười nói cảm ơn. Có một anh đi gần đó còn bảo: “Hoa đẹp người cũng đẹp nữa.”

Tôi cũng đã ở ghép với một cô bạn. Có lúc cô ấy đi làm về muộn, thi thoảng tôi hay nhận được tin nhắn như thế này: Ăn dưa lưới không tui mua về. Mua về tui với bà cùng xem phim cùng ăn. Vốn chưa được ăn dưa lưới nhưng đã thấy ngọt rồi.

Rồi thêm cả những lần đứng đợi đèn đỏ, tắc đường. Mặc dù cuộc sống đô thị tập nập như vậy nhưng chỉ những phút giây đó thôi cũng đủ để tôi nhìn ngắm cái nhịp sống này. Tôi cực kỳ thích Hà Nội sau cơn mưa.

Cuộc sống thì nên nhìn vào những điều tích cực. Mệt mỏi thì cũng mệt mỏi thật, nhưng cuộc sống này vẫn còn rất nhiều điều tốt đẹp mà. Nếu bây giờ được chọn thì tôi vẫn chọn được sống làm việc ở thành phố lớn. Chắc là tại tôi thuộc kiểu người thích cuộc sống tấp nập ha.

3 48
Hưng Lê 28/05/2020 16:48
Trong trường hợp này bạn có 2 cách để xử lý.Thứ nhất, nếu gia đình bạn có điều kiện bình thường thì nên nói thật với bố mẹ. Biết là bạn sợ nhưng bố mẹ của chúng ta có thể sẽ trách, chửi nhưng cũng có trách nhiệm là dạy con sống sao cho đúng. Thêm 1 điều quan trọng hơn nữa, khi con cái làm sai bố mẹ sẽ giúp con sửa đổi những thiếu sót.12 triệu với một gia đình điều kiện bình thường thì không phải là quá lớn, con cái sao lại xuất hiện tình huống này, vì thiếu sót mà làm chuyện dại dột gì thì đó mới là chuyện lớn. Tiền không quan trọng, quan trọng là bạn phải nói rõ ràng tiền đã tiêu vào đâu. Là tiêu xài vào những hư vinh mù quáng hay là sở thích không tốt như đánh bài bạc các thứ hay là bị người khác lừa? Nếu chỉ là không biết quy hoạch cho cuộc sống thì đó có thể nói là trong cái rủi có cái may.Phê bình bạn một trận là điều tất nhiên, bị chửi vài câu cũng là điều khó tránh. Có những bố mẹ thì khá nhẹ nhàng và bình tĩnh, có những bố mẹ thì sẽ nóng nảy, cứng rắn nhưng về cơ bản là đều muốn tốt cho bạn. Bạn nghĩ xem, sinh bạn ra nuôi bạn lớn, 12 triệu này thì có là gì chứ?Làm sai rồi, bình tĩnh đánh giá, nếu giải quyết không được thì phải nói với bố mẹ để cùng nhau giải quyết. Bố mẹ mãi mãi là hậu thuẫn của bạn.Thứ 2, nếu điều kiện gia đình khó khăn, sẽ gây ảnh hưởng rất lớn cho gia đình thì có thể liên hệ với cô chủ nhiệm xem xem có thể kéo dài hạn nộp hay không. Mục đích của trường không phải là ép bạn vào đường cùng, giáo viên sẽ giúp bạn. Dù cho đó là khoản vay sinh viên hay là nợ trước, có tiền mới trả mới được cầm bằng tốt nghiệp, giáo viên cũng sẽ cố gắng giúp bạn hỏi về các chính sách của nhà trường, giành được kết quả tốt nhất có thể.Tóm lại, nhất định không được vì chuyện này mà suy nghĩ cực đoan. 10 năm sau, bạn quay đầu nhìn lại thì sẽ thấy giống như cấp 1 thi toán không được điểm tuyệt đối vậy.

Trong trường hợp này bạn có 2 cách để xử lý.

Thứ nhất, nếu gia đình bạn có điều kiện bình thường thì nên nói thật với bố mẹ. Biết là bạn sợ nhưng bố mẹ của chúng ta có thể sẽ trách, chửi nhưng cũng có trách nhiệm là dạy con sống sao cho đúng. Thêm 1 điều quan trọng hơn nữa, khi con cái làm sai bố mẹ sẽ giúp con sửa đổi những thiếu sót.

12 triệu với một gia đình điều kiện bình thường thì không phải là quá lớn, con cái sao lại xuất hiện tình huống này, vì thiếu sót mà làm chuyện dại dột gì thì đó mới là chuyện lớn. Tiền không quan trọng, quan trọng là bạn phải nói rõ ràng tiền đã tiêu vào đâu. Là tiêu xài vào những hư vinh mù quáng hay là sở thích không tốt như đánh bài bạc các thứ hay là bị người khác lừa? Nếu chỉ là không biết quy hoạch cho cuộc sống thì đó có thể nói là trong cái rủi có cái may.

Phê bình bạn một trận là điều tất nhiên, bị chửi vài câu cũng là điều khó tránh. Có những bố mẹ thì khá nhẹ nhàng và bình tĩnh, có những bố mẹ thì sẽ nóng nảy, cứng rắn nhưng về cơ bản là đều muốn tốt cho bạn. Bạn nghĩ xem, sinh bạn ra nuôi bạn lớn, 12 triệu này thì có là gì chứ?
Làm sai rồi, bình tĩnh đánh giá, nếu giải quyết không được thì phải nói với bố mẹ để cùng nhau giải quyết. Bố mẹ mãi mãi là hậu thuẫn của bạn.

Thứ 2, nếu điều kiện gia đình khó khăn, sẽ gây ảnh hưởng rất lớn cho gia đình thì có thể liên hệ với cô chủ nhiệm xem xem có thể kéo dài hạn nộp hay không. Mục đích của trường không phải là ép bạn vào đường cùng, giáo viên sẽ giúp bạn. Dù cho đó là khoản vay sinh viên hay là nợ trước, có tiền mới trả mới được cầm bằng tốt nghiệp, giáo viên cũng sẽ cố gắng giúp bạn hỏi về các chính sách của nhà trường, giành được kết quả tốt nhất có thể.

Tóm lại, nhất định không được vì chuyện này mà suy nghĩ cực đoan. 10 năm sau, bạn quay đầu nhìn lại thì sẽ thấy giống như cấp 1 thi toán không được điểm tuyệt đối vậy.

2 43
Kiều Anh 23/05/2020 19:07
Tại sao sinh viên thì không được đi giày cao gót đi học?Ở trường đâu có quy định sinh viên thì không được đi giày cao gót đi học?Nếu có quy định như vậy chắc chắn là không thể đi rồi. Nhưng nếu không có thì tại sao lại không được mang?Sinh viên đại học rồi chứ có phải là cấp 3 nữa đâu. Đã thoát khỏi những yêu cầu đi học phải mặc đồng phục rồi. Tính cách, nhân sinh quan cũng đã được hình thành. Nếu thể hiện sự “thu hút” của mình ở trong trường thì cũng chẳng có việc gì to tát cả.Tất nhiên là phải biết kiểm soát tiếng giày cao gót phát ra, đừng để âm thanh lọc cọc ảnh hưởng đến người khác.Dù nói thế nào đi chăng nước, đại học chính là trạm cuối cùng của sinh viên trước khi bước vào xã hội, là một bước ngoặt trong lộ trình của đời người. Đại học là một xã hội thu nhỏ.Đến đây, sinh viên không chỉ được học những kiến thức và kỹ năng sinh tồn. Trong tương lai không thể tránh được các mối quan hệ xã giao và lễ nghi được.Chuẩn bị và thích ứng trước, sau này bước vào xã hội cũng dễ dàng hơn, tránh trường hợp trở tay không kịp.Vì vậy, chuyện đi giày cao gót đi học hay không thực sự là không có gì to tát cả.

Tại sao sinh viên thì không được đi giày cao gót đi học?

Ở trường đâu có quy định sinh viên thì không được đi giày cao gót đi học?

Nếu có quy định như vậy chắc chắn là không thể đi rồi. Nhưng nếu không có thì tại sao lại không được mang?

Sinh viên đại học rồi chứ có phải là cấp 3 nữa đâu. Đã thoát khỏi những yêu cầu đi học phải mặc đồng phục rồi. 

Tính cách, nhân sinh quan cũng đã được hình thành. Nếu thể hiện sự “thu hút” của mình ở trong trường thì cũng chẳng có việc gì to tát cả.

Tất nhiên là phải biết kiểm soát tiếng giày cao gót phát ra, đừng để âm thanh lọc cọc ảnh hưởng đến người khác.

Dù nói thế nào đi chăng nước, đại học chính là trạm cuối cùng của sinh viên trước khi bước vào xã hội, là một bước ngoặt trong lộ trình của đời người. Đại học là một xã hội thu nhỏ.

Đến đây, sinh viên không chỉ được học những kiến thức và kỹ năng sinh tồn. Trong tương lai không thể tránh được các mối quan hệ xã giao và lễ nghi được.

Chuẩn bị và thích ứng trước, sau này bước vào xã hội cũng dễ dàng hơn, tránh trường hợp trở tay không kịp.

Vì vậy, chuyện đi giày cao gót đi học hay không thực sự là không có gì to tát cả.

2 44
Kiều Anh 20/05/2020 20:35
Thực ra cái này có 2 trường hợp vì còn phải xem hoàn cảnh lúc đó thế nào nữa. 1 là bạn làm quá, 2 là bạn của bạn cùng phòng làm quá.Nếu cả 2 bạn cùng đùa thì cái này có thể cho qua.Nhưng nếu bạn đùa nhưng đối phương không hề muốn thì cái kiểu đùa này của bạn, thì cái này là bạn làm quá ảnh hưởng đến người khác rồi.3 phút là khái niệm như thế nào? Mùa đông lạnh đứng ngoài cửa tôi còn không muốn đứng đó quá 1 phút.Trước kia tôi cũng bị bạn cùng phòng khóa bên ngoài 1 lần. Hôm đó là ban ngày, tôi vội vội vàng vàng chạy về lấy sách với tài liệu nhưng bọn họ lại khóa cửa, không cho tôi vào. Trong lúc đó tôi đang gấp gáp. Nhưng tính tôi không hay để bụng nên chỉ gắt ngay lúc đó, đến tối thì quên luôn mọi chuyện. Nhưng không phải ai cũng dễ tính cả.Có thể bạn sẽ thấy vui khi đùa như vậy. Nhưng hành động này sẽ làm người khác khó chịu. Mình chơi gì cũng nên vui thôi chứ cũng đừng vui quá. Bởi vì còn sống với nhau lâu dài, biết bạn cùng phòng đã giận rồi thì tìm cô ấy giải thích đồng thời xin lỗi cô ấy đi. Một lời xin lỗi cũng không mất mát gì đâu.

Thực ra cái này có 2 trường hợp vì còn phải xem hoàn cảnh lúc đó thế nào nữa. 1 là bạn làm quá, 2 là bạn của bạn cùng phòng làm quá.

Nếu cả 2 bạn cùng đùa thì cái này có thể cho qua.

Nhưng nếu bạn đùa nhưng đối phương không hề muốn thì cái kiểu đùa này của bạn, thì cái này là bạn làm quá ảnh hưởng đến người khác rồi.

3 phút là khái niệm như thế nào? Mùa đông lạnh đứng ngoài cửa tôi còn không muốn đứng đó quá 1 phút.

Trước kia tôi cũng bị bạn cùng phòng khóa bên ngoài 1 lần. Hôm đó là ban ngày, tôi vội vội vàng vàng chạy về lấy sách với tài liệu nhưng bọn họ lại khóa cửa, không cho tôi vào. Trong lúc đó tôi đang gấp gáp. Nhưng tính tôi không hay để bụng nên chỉ gắt ngay lúc đó, đến tối thì quên luôn mọi chuyện. Nhưng không phải ai cũng dễ tính cả.

Có thể bạn sẽ thấy vui khi đùa như vậy. Nhưng hành động này sẽ làm người khác khó chịu. Mình chơi gì cũng nên vui thôi chứ cũng đừng vui quá. 

Bởi vì còn sống với nhau lâu dài, biết bạn cùng phòng đã giận rồi thì tìm cô ấy giải thích đồng thời xin lỗi cô ấy đi. Một lời xin lỗi cũng không mất mát gì đâu.

8 46
Hồng Hạnh 17/05/2020 10:53
Có những người bảo người làm đổ lọ nước hoa trong lòng cũng rất khó chịu? Nhưng bạn làm sao mà biết được có ấy có thực sự khó chịu hay không? Người bị đi toi 2 lọ nước hoa chẳng lẽ không buồn sao? Người làm đổ không có tiền đền rất đáng thương? Vậy 2 lọ nước hoa của bạn kia không phải là tiền sao? Là gió thổi tới à?Nghèo không đáng sợ, làm hỏng đồ của người khác thẳng thắn nói 1 cau khi nào có tiền tớ sẽ đền cho cậu khó lắm à?Bạn nghèo, quẫn bách, sợ sệt nên cần người khác phải bố thí sao?Nếu là bạn bè thật sự, làm đổ nước hoa của đối phương, nói một câu tớ bây giờ không có tiền nhưng sẽ trả cậu dần dần, hoặc là sẽ trả cậu muộn một chút. Mấy câu này cũng không dám mở miệng luôn sao?Bạn thân tôi cũng không giàu có gì. Nếu tôi làm hỏng đồ của cô ấy tôi còn thấy xót tiền của cô ấy nữa cơ.Nếu vì tiền mà làm tổn thương đến tình bạn, nó thực sự không đáng 1 tý nào cả.Làm hỏng đồ của người khác, đền bù xin lỗi là việc nên làm. Còn đền bù cụ thể như thế nào thì 2 người tự thỏa thuận. Nhưng về mặt lý trí, nếu thớt bảo người làm hỏng đồ lập tức đền tiền thì cũng không sai chút nào cả. Tha thứ là phần tình cảm, không tha thứ là phần bản chất.

Có những người bảo người làm đổ lọ nước hoa trong lòng cũng rất khó chịu? Nhưng bạn làm sao mà biết được có ấy có thực sự khó chịu hay không? Người bị đi toi 2 lọ nước hoa chẳng lẽ không buồn sao? Người làm đổ không có tiền đền rất đáng thương? Vậy 2 lọ nước hoa của bạn kia không phải là tiền sao? Là gió thổi tới à?

Nghèo không đáng sợ, làm hỏng đồ của người khác thẳng thắn nói 1 cau khi nào có tiền tớ sẽ đền cho cậu khó lắm à?

Bạn nghèo, quẫn bách, sợ sệt nên cần người khác phải bố thí sao?

Nếu là bạn bè thật sự, làm đổ nước hoa của đối phương, nói một câu tớ bây giờ không có tiền nhưng sẽ trả cậu dần dần, hoặc là sẽ trả cậu muộn một chút. Mấy câu này cũng không dám mở miệng luôn sao?

Bạn thân tôi cũng không giàu có gì. Nếu tôi làm hỏng đồ của cô ấy tôi còn thấy xót tiền của cô ấy nữa cơ.

Nếu vì tiền mà làm tổn thương đến tình bạn, nó thực sự không đáng 1 tý nào cả.

Làm hỏng đồ của người khác, đền bù xin lỗi là việc nên làm. Còn đền bù cụ thể như thế nào thì 2 người tự thỏa thuận. Nhưng về mặt lý trí, nếu thớt bảo người làm hỏng đồ lập tức đền tiền thì cũng không sai chút nào cả. Tha thứ là phần tình cảm, không tha thứ là phần bản chất.

8 46
Kiều Anh 16/05/2020 16:26
Ủa????? Dựa vào cái gì mà phải đưa cho bạn?? Bạn là mẹ cô ấy hay là cha của cô ấy????Hay là đồ ăn của cô ấy là bạn bỏ tiền ra mua???Đồ của người khác muốn để cho mình ăn là để cho mình ăn, muốn chia cho ai ăn cũng là quyền của cô ấy.Cô ấy đang ăn, bạn không biết ngại mà còn ngồi đó nhìn?Nếu ngồi nhìn như vậy thì sao bản thân không tự đi mua mà ăn đi?Có thể tôi dùng từ ngữ có chút nghiêm trọng, nhưng đó là suy nghĩ thực tế của tôi. Nhìn thấy câu hỏi mà đầu tôi làm một dấu hỏi to đùngggg. Nhưng nói thật tôi vừa mới tốt nghiệp đại học, trước giờ cũng chưa xuất hiện tình trạng này bao giờ. Ký túc bọn tôi 4 người, đồ ăn vặt đều để trên bàn, ai muốn ăn thì có thể hỏi chủ nhân của nó 1 câu là có được ăn hay không, nếu ngon thì hỏi mua ở đâu đấy để bản thân sẽ tự đi mua.Dù có thế nào đi chăng nữa cũng không được nói người khác ăn mảnh. Từ "ăn mảnh" này thực sự nghe rất chói tai. Đồ của người ta, chia cho ai cũng là chuyện của người ta, không liên quan gì đến bạn hết.Khoảng thời gian đi học đẹp như vậy, hãy trân trọng nó đi. Đợi đến khi ra ngoài xã hội rồi bạn thực sự sẽ gặp người ăn mảnh đấy :)

Ủa????? Dựa vào cái gì mà phải đưa cho bạn?? Bạn là mẹ cô ấy hay là cha của cô ấy????

Hay là đồ ăn của cô ấy là bạn bỏ tiền ra mua???

Đồ của người khác muốn để cho mình ăn là để cho mình ăn, muốn chia cho ai ăn cũng là quyền của cô ấy.

Cô ấy đang ăn, bạn không biết ngại mà còn ngồi đó nhìn?

Nếu ngồi nhìn như vậy thì sao bản thân không tự đi mua mà ăn đi?

Có thể tôi dùng từ ngữ có chút nghiêm trọng, nhưng đó là suy nghĩ thực tế của tôi. Nhìn thấy câu hỏi mà đầu tôi làm một dấu hỏi to đùngggg. 

Nhưng nói thật tôi vừa mới tốt nghiệp đại học, trước giờ cũng chưa xuất hiện tình trạng này bao giờ. Ký túc bọn tôi 4 người, đồ ăn vặt đều để trên bàn, ai muốn ăn thì có thể hỏi chủ nhân của nó 1 câu là có được ăn hay không, nếu ngon thì hỏi mua ở đâu đấy để bản thân sẽ tự đi mua.

Dù có thế nào đi chăng nữa cũng không được nói người khác ăn mảnh. Từ "ăn mảnh" này thực sự nghe rất chói tai. Đồ của người ta, chia cho ai cũng là chuyện của người ta, không liên quan gì đến bạn hết.

Khoảng thời gian đi học đẹp như vậy, hãy trân trọng nó đi. Đợi đến khi ra ngoài xã hội rồi bạn thực sự sẽ gặp người ăn mảnh đấy :)

5 37
Kiều Anh 15/05/2020 19:40
Bạn chắc là người thuộc vào gia đình giáo dục con cái về các lễ nghi không nhiều nhỉ?Bố mẹ chắc ít khi nói với bạn, thế nào gọi là khách khí, thế nào là biết điều nhỉ? Vậy thì để tôi nói cho bạn biết/Khách khí chính là lúc bạn cùng phòng của bạn mua thứ gì đó, chính là vì cô ấy muốn ăn nên mới mua, chứ không phải là mua cho các người ăn. Nhưng gia đình giáo dục cô ấy rằng, quan hệ giữa bạn cùng phòng với nhau thì nhất định phải chia sẻ. Vì vậy cô ấy mới lịch sự mời mọi người ăn. Hai chữ lịch sự này thực ra là làm trái lại với bẩm tính. Vì sự trật tự, hài hòa mới đặt ra một thỏa hiệp nhất định. Nhưng từ tâm thì cô ấy không muốn chia sẻ đâu. Đây gọi là khách khí.Biết điều chính là bạn cần hiểu rõ rằng thứ này không phải là mua cho bạn ăn đâu, bạn cũng không có quyền kiểm soát nó. Cho bạn ăn là sự lịch sự, đồng thời làm trái lại với thiên bẩm của cô ấy, không cho cũng là bình thường. Cho thì bạn lấy một miếng, ăn rồi khen ngon, nếu thích ăn nữa thì tự mua mà ăn. Đây gọi là biết điều.Không biết điều chính là người khác cho bạn, bạn cứ tưởng là cứ ra sức mà ăn, gọi người ta đi chơi thì đúng là tìm thời gian để mình đi chơi chứ không hỏi người ta có tiện hay không, lì xì cho người khác, họ bảo không lấy mà bạn lại cất lại vào túi. Đây không là không biết điều.Thực ra 3 miếng bánh không nhiều, bởi vì bạn chỉ nhìn thấy 3 miếng bánh, bạn không nhìn thấy cô ấy không chỉ cho mỗi mình bạn không thôi. Bạn lấy đi 3 miếng rồi, sao bạn không nghĩ những đứa bạn cùng phòng khác cũng lấy 3 miếng giống bạn? Bên cạnh tôi cũng có 1 đứa bạn như vậy. Lúc đầu tôi tưởng não có ấy có vấn đề, nhưng tiếp xúc nhiều rồi mới phát hiện là cách giáo dục của bố mẹ cô ấy có vấn đề. Nó không phân biệt được như thế nào là khách khí, nên tự nhiên cũng không thể nào có phản ứng đúng đắn được.Đại học là một xã hội thu nhỏ, bố mẹ không dạy bạn thì hi vọng bạn sau này có thể tự học lấy. Việc này chỉ là một việc nhỏ, bạn có thể xin lỗi bạn cùng phòng của bạn, thái độ thân thiện nói với cô ấy tình hình của bạn, tôi tin cô ấy sẽ không để tâm đâu.

Bạn chắc là người thuộc vào gia đình giáo dục con cái về các lễ nghi không nhiều nhỉ?

Bố mẹ chắc ít khi nói với bạn, thế nào gọi là khách khí, thế nào là biết điều nhỉ? Vậy thì để tôi nói cho bạn biết/

Khách khí chính là lúc bạn cùng phòng của bạn mua thứ gì đó, chính là vì cô ấy muốn ăn nên mới mua, chứ không phải là mua cho các người ăn. Nhưng gia đình giáo dục cô ấy rằng, quan hệ giữa bạn cùng phòng với nhau thì nhất định phải chia sẻ. Vì vậy cô ấy mới lịch sự mời mọi người ăn. Hai chữ lịch sự này thực ra là làm trái lại với bẩm tính. Vì sự trật tự, hài hòa mới đặt ra một thỏa hiệp nhất định. Nhưng từ tâm thì cô ấy không muốn chia sẻ đâu. Đây gọi là khách khí.

Biết điều chính là bạn cần hiểu rõ rằng thứ này không phải là mua cho bạn ăn đâu, bạn cũng không có quyền kiểm soát nó. Cho bạn ăn là sự lịch sự, đồng thời làm trái lại với thiên bẩm của cô ấy, không cho cũng là bình thường. Cho thì bạn lấy một miếng, ăn rồi khen ngon, nếu thích ăn nữa thì tự mua mà ăn. Đây gọi là biết điều.

Không biết điều chính là người khác cho bạn, bạn cứ tưởng là cứ ra sức mà ăn, gọi người ta đi chơi thì đúng là tìm thời gian để mình đi chơi chứ không hỏi người ta có tiện hay không, lì xì cho người khác, họ bảo không lấy mà bạn lại cất lại vào túi. Đây không là không biết điều.

Thực ra 3 miếng bánh không nhiều, bởi vì bạn chỉ nhìn thấy 3 miếng bánh, bạn không nhìn thấy cô ấy không chỉ cho mỗi mình bạn không thôi. Bạn lấy đi 3 miếng rồi, sao bạn không nghĩ những đứa bạn cùng phòng khác cũng lấy 3 miếng giống bạn? 

Bên cạnh tôi cũng có 1 đứa bạn như vậy. Lúc đầu tôi tưởng não có ấy có vấn đề, nhưng tiếp xúc nhiều rồi mới phát hiện là cách giáo dục của bố mẹ cô ấy có vấn đề. Nó không phân biệt được như thế nào là khách khí, nên tự nhiên cũng không thể nào có phản ứng đúng đắn được.

Đại học là một xã hội thu nhỏ, bố mẹ không dạy bạn thì hi vọng bạn sau này có thể tự học lấy. Việc này chỉ là một việc nhỏ, bạn có thể xin lỗi bạn cùng phòng của bạn, thái độ thân thiện nói với cô ấy tình hình của bạn, tôi tin cô ấy sẽ không để tâm đâu.

5 33
Kiều Anh 11/05/2020 21:50
Buổi sáng ngày hôm đó tôi ngủ đến 9 giờ mới dậy. Mở mắt ra tôi ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn lên trần nhà. Nhìn một hồi lâu, tôi quay người để xuống giường. Lúc đang trèo xuống ở cầu thang. Theo thói quen tôi sẽ nhìn sang bên phải, bên đó là giường của thằng Vương.Chiếc màn màu trắng treo ở treo ở mép giường, nhưng bên trong không còn chăn đệm nữa, chỉ còn mỗi một chiếc giường.Đi dép vào, tôi nhìn 4 phía xung quanh, căn phòng trống vắng. Bốn cái bàn sạch sẽ đã từng xếp đầy sách bây giờ không còn gì nữa, giống như cảnh tượng ngày đầu tiên mà tôi bước vào ký túc vậy.Ở chỗ của tôi bây giờ chỉ còn lại một vali đồ lớn, hôm qua thu dọn cả đêm, mọi thứ đều ở trong đấy.Thằng Vương, thằng Phùng, thằng Nham đều đi rồi.Ký túc chỉ còn lại mỗi mình tôi.Tôi ý thức được, bản thân đã tốt nghiệp rồi.Tại khoảnh khắc này, căn phòng khiến tôi không thể kìm nén tình cảm được nữa.Tôi đứng trên sàn nhà màu be. Đây là sàn gỗ mà bốn người chúng tôi tự trang trí khi còn là sinh viên năm nhất.4 chúng tôi giống như người thân đến từ những nơi khác nhau.Cùng nhau chơi liên minh, cùng nhau chơi liên quân, cùng nhau chơi PubgCùng nhau ở ký túc đón các ngày lễ, 4 thằng con trai làm bánh sủi cảo nấu cơmCùng nhau đánh bài, chơi UNOCùng nhau đi du lịch, đi công viên, đi chèo thuyềnCùng nhau làm bài tập, cùng nhau chia sẻ tài liệu, cùng nhau chạy deadline đến sángKhi thằng Vương “bánh trướng”, tôi với thằng Nham, thằng Phùng ấn nó xuống sàn bắt nó gọi bọn tôi bằng bố.Năm 2 tôi ngã bị thương, chúng nó 3 đứa thay phiên nhau cõng tôi đi học.Thằng Nham uống say về nôn không ngừng, chúng tôi nửa đêm đưa nó đến bệnh viện.Hôm thằng Phùng thi thạc sĩ, chúng tôi ngốn hết 900 que xiên.Căn phòng này đã để lại cho chúng tôi rất nhiều kỷ niệm.Bây giờ chúng nó đều đi rồi, căn phòng im lặng đến đáng sợ. Đến tiếng ngáy mà tôi ghét nhất của thằng Vương bây giờ cũng không còn nữa.Tôi đi đến bồn đánh răng, vừa đánh răng vừa muốn khóc. Chúng tôi đều biết lần từ biệt này là cả hàng chục năm, là năm châu 4 bể. Miệng thì bảo hẹn gặp lại, nhưng ai cũng biết là rất khó gặp lại.Đánh răng xong, tôi vứt bàn chải và cốc vào sọt rác. Xách vali lên, nhẹ nhàng đóng cửa, tôi để chìa khóa vào chiếc hộp nhỏ ở trước cửa.Phòng ký túc 335 không còn thuộc về chúng tôi nữa, không còn là của tôi nữa.3 tháng sau chỗ này lại chào đón thêm các em tân sinh viên.Chào đón những tiếng cười thuộc về họ trong 4 năm tiếp theo.

Buổi sáng ngày hôm đó tôi ngủ đến 9 giờ mới dậy. 

Mở mắt ra tôi ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn lên trần nhà. Nhìn một hồi lâu, tôi quay người để xuống giường. Lúc đang trèo xuống ở cầu thang. Theo thói quen tôi sẽ nhìn sang bên phải, bên đó là giường của thằng Vương.

Chiếc màn màu trắng treo ở treo ở mép giường, nhưng bên trong không còn chăn đệm nữa, chỉ còn mỗi một chiếc giường.

Đi dép vào, tôi nhìn 4 phía xung quanh, căn phòng trống vắng. Bốn cái bàn sạch sẽ đã từng xếp đầy sách bây giờ không còn gì nữa, giống như cảnh tượng ngày đầu tiên mà tôi bước vào ký túc vậy.

Ở chỗ của tôi bây giờ chỉ còn lại một vali đồ lớn, hôm qua thu dọn cả đêm, mọi thứ đều ở trong đấy.

Thằng Vương, thằng Phùng, thằng Nham đều đi rồi.

Ký túc chỉ còn lại mỗi mình tôi.

Tôi ý thức được, bản thân đã tốt nghiệp rồi.

Tại khoảnh khắc này, căn phòng khiến tôi không thể kìm nén tình cảm được nữa.

Tôi đứng trên sàn nhà màu be. Đây là sàn gỗ mà bốn người chúng tôi tự trang trí khi còn là sinh viên năm nhất.

4 chúng tôi giống như người thân đến từ những nơi khác nhau.

Cùng nhau chơi liên minh, cùng nhau chơi liên quân, cùng nhau chơi Pubg

Cùng nhau ở ký túc đón các ngày lễ, 4 thằng con trai làm bánh sủi cảo nấu cơm

Cùng nhau đánh bài, chơi UNO

Cùng nhau đi du lịch, đi công viên, đi chèo thuyền

Cùng nhau làm bài tập, cùng nhau chia sẻ tài liệu, cùng nhau chạy deadline đến sáng

Khi thằng Vương “bánh trướng”, tôi với thằng Nham, thằng Phùng ấn nó xuống sàn bắt nó gọi bọn tôi bằng bố.

Năm 2 tôi ngã bị thương, chúng nó 3 đứa thay phiên nhau cõng tôi đi học.

Thằng Nham uống say về nôn không ngừng, chúng tôi nửa đêm đưa nó đến bệnh viện.

Hôm thằng Phùng thi thạc sĩ, chúng tôi ngốn hết 900 que xiên.

Căn phòng này đã để lại cho chúng tôi rất nhiều kỷ niệm.

Bây giờ chúng nó đều đi rồi, căn phòng im lặng đến đáng sợ. Đến tiếng ngáy mà tôi ghét nhất của thằng Vương bây giờ cũng không còn nữa.

Tôi đi đến bồn đánh răng, vừa đánh răng vừa muốn khóc. Chúng tôi đều biết lần từ biệt này là cả hàng chục năm, là năm châu 4 bể. Miệng thì bảo hẹn gặp lại, nhưng ai cũng biết là rất khó gặp lại.

Đánh răng xong, tôi vứt bàn chải và cốc vào sọt rác. 

Xách vali lên, nhẹ nhàng đóng cửa, tôi để chìa khóa vào chiếc hộp nhỏ ở trước cửa.

Phòng ký túc 335 không còn thuộc về chúng tôi nữa, không còn là của tôi nữa.

3 tháng sau chỗ này lại chào đón thêm các em tân sinh viên.

Chào đón những tiếng cười thuộc về họ trong 4 năm tiếp theo.

6 53
Kiều Anh 08/05/2020 16:24
Nếu bạn của bạn cứ nhắc đến chuyện này với ý trách bạn thì hãy đáp như này..Cô ấy: Đều tại bà mở cửa sổ ra, mèo mới nhảy ra ngoài rồi ngã chết.Bạn: Tôi chỉ mở cửa sổ thôi mà, bà bình thường không mở cửa sổ bao giờ sao? Tôi để cho nó nhảy xuống à? Nếu không phải bà nuôi mèo, ỉa lung tung thối quá nên tôi mới phải mở cửa sổ à?”Cô ấy: Vậy bà không biết tôi nuôi mèo à, mà còn mở cửa sổ?Bạn: Bà đã từng nói với tôi là không được mở cửa sổ chưa? Bản thân bà bình thường cũng mở cửa sổ, chắc chắn cũng không chú ý đến điểm này, vậy thì bà dựa vào cái gì để yêu cầu tôi không được mở cửa sổ vậy?”Cô ấy: Tôi mặc kệ, tại bà mở cửa sổ nên mèo tôi mới ngã chết. Nếu bà không mở thì mèo đã không chết rồi.Bạn: Đầu tiên bà không thể ràng buộc tôi có được mở cửa sổ hay không. Tiếp theo, mèo của bà nhảy xuống là do nó tự nhảy, cho dù hôm nay tôi không có mở cửa sổ thì có một ngày chính bà tự tay mở cửa sổ mèo nó cũng sẽ nhảy xuống thôi. Nếu nghĩ không thông được thì lên đồn cảnh sát chúng ta nói lý với nhau. Bản thân bà cũng biết là bà không có lý nên đừng có nghĩ nhiều nữa. Còn bà nếu vì chuyện này mà tâm trạng không tốt thì, đi! Chúng ta đi chôn mèo, xong rồi đi ăn một bữa cơm, lần sau nuôi mèo thì làm một cái lồng. Nhưng mà bà nên làm rõ, đây là trách nhiệm của bà, là bản thân bà ràng buộc không thỏa đáng tý nào cả, đừng có đẩy chuyện này lên trên người của tôi. Bà có thể chịu được lúc ăn cơm mà ngồi ngửi mùi phân mèo không, tôi thì không thể. Tôi cũng nói với bà luôn, nếu nuôi mèo thì phải bảo đảm vệ sinh.

Nếu bạn của bạn cứ nhắc đến chuyện này với ý trách bạn thì hãy đáp như này..

Cô ấy: Đều tại bà mở cửa sổ ra, mèo mới nhảy ra ngoài rồi ngã chết.

Bạn: Tôi chỉ mở cửa sổ thôi mà, bà bình thường không mở cửa sổ bao giờ sao? Tôi để cho nó nhảy xuống à? Nếu không phải bà nuôi mèo, ỉa lung tung thối quá nên tôi mới phải mở cửa sổ à?”

Cô ấy: Vậy bà không biết tôi nuôi mèo à, mà còn mở cửa sổ?

Bạn: Bà đã từng nói với tôi là không được mở cửa sổ chưa? Bản thân bà bình thường cũng mở cửa sổ, chắc chắn cũng không chú ý đến điểm này, vậy thì bà dựa vào cái gì để yêu cầu tôi không được mở cửa sổ vậy?”

Cô ấy: Tôi mặc kệ, tại bà mở cửa sổ nên mèo tôi mới ngã chết. Nếu bà không mở thì mèo đã không chết rồi.

Bạn: Đầu tiên bà không thể ràng buộc tôi có được mở cửa sổ hay không. Tiếp theo, mèo của bà nhảy xuống là do nó tự nhảy, cho dù hôm nay tôi không có mở cửa sổ thì có một ngày chính bà tự tay mở cửa sổ mèo nó cũng sẽ nhảy xuống thôi. Nếu nghĩ không thông được thì lên đồn cảnh sát chúng ta nói lý với nhau. Bản thân bà cũng biết là bà không có lý nên đừng có nghĩ nhiều nữa. Còn bà nếu vì chuyện này mà tâm trạng không tốt thì, đi! Chúng ta đi chôn mèo, xong rồi đi ăn một bữa cơm, lần sau nuôi mèo thì làm một cái lồng. Nhưng mà bà nên làm rõ, đây là trách nhiệm của bà, là bản thân bà ràng buộc không thỏa đáng tý nào cả, đừng có đẩy chuyện này lên trên người của tôi. Bà có thể chịu được lúc ăn cơm mà ngồi ngửi mùi phân mèo không, tôi thì không thể. Tôi cũng nói với bà luôn, nếu nuôi mèo thì phải bảo đảm vệ sinh.

6 50