An Tiêu 28/10/2020 11:49
Mình có một đứa bạn thân, cũng đã từng trải qua khoảng thời gian mà theo nó là “địa ngục” khi phải đi du học xa nhà. 17 tuổi, một mình nó đến với nước Úc xa xôi, không người thân, không bạn bè, có lần gọi cho mình, nó khóc nức nở như một đứa trẻ và bảo chỉ muốn bỏ cuộc mà về thôi.Thật sự tủi thân, cô đơn khi đi học xa nhà là điều ai cũng phải trải qua. Và đừng bỏ cuộc nhé, vì chúng ta đều sẽ có cách.Đặt chân đến một vùng đất hoàn toàn mới, không ít du học sinh bị sốc. Vì có những khác biệt quá lớn, chưa kịp thích nghi. Nhưng chỉ cần nhớ 5 chữ “tôn trọng sự khác biệt” sẽ giúp bạn có được một cuộc sống hòa hợp không chỉ ở homestay; mà còn ở trường lớp, nơi bạn gặp gỡ bạn bè đến từ nhiều quốc gia trên thế giới.Ngoài ra, “nhập gia tùy tục”, có những thói quen bạn cũng có thể tự thay đổi để thích nghi với đời sống tại xứ người. Làm được hai điều trên sẽ giúp bạn luôn sống hòa hợp với gia chủ.Cuộc sống ở xứ người không phải bao giờ cũng thuận lợi. Sẽ có những lúc bạn gặp nhiều vấn đề khó khăn, không tìm được cách giải quyết. Đừng ngại trình bày với gia đình homestay. Vì một khi đã tiếp nhận bạn, họ đã xem bạn như một thành viên trong gia đình. Và sẽ luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn.Mọi người cố gắng lên nha. 

Mình có một đứa bạn thân, cũng đã từng trải qua khoảng thời gian mà theo nó là “địa ngục” khi phải đi du học xa nhà. 17 tuổi, một mình nó đến với nước Úc xa xôi, không người thân, không bạn bè, có lần gọi cho mình, nó khóc nức nở như một đứa trẻ và bảo chỉ muốn bỏ cuộc mà về thôi.

55 hình ảnh buồn vì nhớ nhà cực ý nghĩa, stt buồn nhớ quê hương - Thư Viện  Ảnh

Thật sự tủi thân, cô đơn khi đi học xa nhà là điều ai cũng phải trải qua. Và đừng bỏ cuộc nhé, vì chúng ta đều sẽ có cách.

Đặt chân đến một vùng đất hoàn toàn mới, không ít du học sinh bị sốc. Vì có những khác biệt quá lớn, chưa kịp thích nghi. Nhưng chỉ cần nhớ 5 chữ “tôn trọng sự khác biệt” sẽ giúp bạn có được một cuộc sống hòa hợp không chỉ ở homestay; mà còn ở trường lớp, nơi bạn gặp gỡ bạn bè đến từ nhiều quốc gia trên thế giới.

Ngoài ra, “nhập gia tùy tục”, có những thói quen bạn cũng có thể tự thay đổi để thích nghi với đời sống tại xứ người. Làm được hai điều trên sẽ giúp bạn luôn sống hòa hợp với gia chủ.

4 cách đánh bại nỗi nhớ nhà khi đi du học | Du học Vic

Cuộc sống ở xứ người không phải bao giờ cũng thuận lợi. Sẽ có những lúc bạn gặp nhiều vấn đề khó khăn, không tìm được cách giải quyết. Đừng ngại trình bày với gia đình homestay. Vì một khi đã tiếp nhận bạn, họ đã xem bạn như một thành viên trong gia đình. Và sẽ luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn.

Mọi người cố gắng lên nha. 

17 16
Ti Ti 20/09/2020 11:42
1. Lên đại học, một kỳ gặp giáo viên chủ nhiệm không mấy lần đầu các em ạ. 2. Một tháng trước khi kiểm tra kết thúc học phần, chạy lên thư viện học hành chăm chỉ thì vẫn đạt kết quả ngon lành, các em không cần lo.3, Đại học bật chế độ chọn môn học, trừ các môn chuyên ngành, nếu các em không nhanh tay hoặc mạng chậm thì coi như thất học4. Lên đại học việc đầu tiên làm là vào các thể loại nhóm, nhóm trường, nhóm lớp, nhóm câu lạc bộ, nhóm trong nhóm lớp vân vân và mây mây5. Quy mô của đại học lớn hơn cấp 3 rất nhiều nên thể loại người nào cũng có thể có. Nếu bạn gặp phải người xấu tính, thích cãi nhau thì tốt nhất cứ lên thư viện mà học thì sẽ được việc hơn.6. Thường thì từ năm nhất đến năm cuối các môn học cũng sẽ giảm dần, đặc biệt là năm 4. Thời gian thừa còn lại là để bạn đi thực tập hoặc làm luận văn nghiên cứu các thứ.7. Lên năm nhất, không cần mua quá nhiều đồ vì chúng sẽ rất nặng đấy. Những vật dụng thường ngày có thể đến trường rồi lại mua.8. Đừng tin chuyện lên đại học sẽ có người yêu.9. Vừa mới khai giảng không cần vội mua máy tính, laptop đâu10. Đại học có lớp lớn và có thể trong suốt 4 năm có thể bạn sẽ không nhìn thấy mặt, nhớ tên hoặc nói chuyện với một vài người bạn trong lớp đấy 

1. Lên đại học, một kỳ gặp giáo viên chủ nhiệm không mấy lần đầu các em ạ. 

2. Một tháng trước khi kiểm tra kết thúc học phần, chạy lên thư viện học hành chăm chỉ thì vẫn đạt kết quả ngon lành, các em không cần lo.

3, Đại học bật chế độ chọn môn học, trừ các môn chuyên ngành, nếu các em không nhanh tay hoặc mạng chậm thì coi như thất học

4. Lên đại học việc đầu tiên làm là vào các thể loại nhóm, nhóm trường, nhóm lớp, nhóm câu lạc bộ, nhóm trong nhóm lớp vân vân và mây mây

5. Quy mô của đại học lớn hơn cấp 3 rất nhiều nên thể loại người nào cũng có thể có. Nếu bạn gặp phải người xấu tính, thích cãi nhau thì tốt nhất cứ lên thư viện mà học thì sẽ được việc hơn.

Tuyển sinh 2018: 4 điểm/môn cũng đỗ đại học

6. Thường thì từ năm nhất đến năm cuối các môn học cũng sẽ giảm dần, đặc biệt là năm 4. Thời gian thừa còn lại là để bạn đi thực tập hoặc làm luận văn nghiên cứu các thứ.

7. Lên năm nhất, không cần mua quá nhiều đồ vì chúng sẽ rất nặng đấy. Những vật dụng thường ngày có thể đến trường rồi lại mua.

8. Đừng tin chuyện lên đại học sẽ có người yêu.

9. Vừa mới khai giảng không cần vội mua máy tính, laptop đâu

10. Đại học có lớp lớn và có thể trong suốt 4 năm có thể bạn sẽ không nhìn thấy mặt, nhớ tên hoặc nói chuyện với một vài người bạn trong lớp đấy

  1.  
12 36
Gia Thịnh 13/09/2020 16:41
Còn phải xem bạn ở khu vực nào và tùy vào hoàn cảnh gia đình của bạn nữa. Mình ở Hà Nội mấy năm nên chỉ biết sương sương ở chi phí sinh hoạt ở Hà Nội thôi. Nếu như bạn ở khu vực sát ngoại thành thì tiền phòng rẻ hơn nhiều so với trung tâm, kể cả mọi chi phí khác cũng vậy. Nên một tháng mình thấy từ 2tr3-2tr5 là quá dư dả rồi. Nếu như gia đình bạn không có điều kiện thì 2tr cũng được nếu bạn ở ghép.Còn nếu ở khu vực trung tâm thì đắt hơn nhiều vì tiền phòng thôi cũng đắt rồi, chắc phải giao động từ 2tr3 trở lên. Đa phần bạn mình ở khu vực trung tâm đều phải ở ghép nếu không thì không thể gánh nổi chi phí sinh hoạt :))) Tuy nhiên nếu ở ghép rồi thì một tháng cũng chỉ tầm 2tr5 thôi. Tất nhiên là chỉ tính chi phí sinh hoạt, còn nếu mà bạn mua sắm này nọ thì thôi chắc phá sản :))) Nếu bố mẹ có tiền có thể cho bạn nhiều hơn thì càng tốt.Nhưng mà tóm lại đối với sinh viên nghèo như mình thì 2tr-2tr5 là đủ cho chi phí sinh hoạt của một tháng rồi.

Còn phải xem bạn ở khu vực nào và tùy vào hoàn cảnh gia đình của bạn nữa. 

Mình ở Hà Nội mấy năm nên chỉ biết sương sương ở chi phí sinh hoạt ở Hà Nội thôi. 

Nếu như bạn ở khu vực sát ngoại thành thì tiền phòng rẻ hơn nhiều so với trung tâm, kể cả mọi chi phí khác cũng vậy. Nên một tháng mình thấy từ 2tr3-2tr5 là quá dư dả rồi. Nếu như gia đình bạn không có điều kiện thì 2tr cũng được nếu bạn ở ghép.

sinh viên nghèo | Tin tức Online

Còn nếu ở khu vực trung tâm thì đắt hơn nhiều vì tiền phòng thôi cũng đắt rồi, chắc phải giao động từ 2tr3 trở lên. Đa phần bạn mình ở khu vực trung tâm đều phải ở ghép nếu không thì không thể gánh nổi chi phí sinh hoạt :))) Tuy nhiên nếu ở ghép rồi thì một tháng cũng chỉ tầm 2tr5 thôi. Tất nhiên là chỉ tính chi phí sinh hoạt, còn nếu mà bạn mua sắm này nọ thì thôi chắc phá sản :))) Nếu bố mẹ có tiền có thể cho bạn nhiều hơn thì càng tốt.

Nhưng mà tóm lại đối với sinh viên nghèo như mình thì 2tr-2tr5 là đủ cho chi phí sinh hoạt của một tháng rồi.

12 30
Hoa la la 10/06/2020 21:48
Nên hay không nên thì còn cần phải xem môi trường học tập, hoàn cảnh và khả năng chống lại “sự sa đọa” của bạn nữa.Thực ra laptop, điện thoại đều không phải là vấn đề, vấn đề là Internet quá phát triển, sẽ ảnh hưởng đến độ tập trung của bạn. Những phần mềm, trang web, game, chương trình, phim ảnh quá nhiều như vậy sẽ chiếm rất nhiều thời gian của bạn, ngồi chơi chơi lướt lướt là hết luôn 1 ngày. Sinh viên đại học việc quan trọng nhất vẫn phải là học tập hoặc là những mục tiêu mà bản thân đã đặt ra. Đại học là giai đoạn tốt nhất để các bạn có thể học tập và trưởng thành theo cách àm mình muốn, là giai đoạn có thời gian và thể lực dồi dào nhất để hoàn thiện và nâng cao bản thân. Nếu năm nhất nhất của bạn, chuyên ngành không cần phải dùng quá nhiều hoặc có những yêu cầu gì vể máy tính thì tôi thấy cũng không quá cần thiết phải dùng. Đặc biệt là những bạn gia đình có hoàn cảnh khó khăn thì cũng không nên tạo áp lực. Còn đối với mình, mình học ngành ngôn ngữ, không cần dùng quá nhiều đến máy tính. Nhưng mình muốn học về đồ họa nữa nên đã quyết định dùng máy tính từ năm nhất. Vì vậy việc mua máy tính xuất phát từ mục tiêu học thêm 1 kỹ năng khác của mình. Với cả mình cũng có thể khống chế được thời gian dùng laptop nên vẫn không có quá nhiều vấn đề.Tóm lại, máy tính không phải là vấn đề, vấn đề ở bạn.

Nên hay không nên thì còn cần phải xem môi trường học tập, hoàn cảnh và khả năng chống lại “sự sa đọa” của bạn nữa.

Thực ra laptop, điện thoại đều không phải là vấn đề, vấn đề là Internet quá phát triển, sẽ ảnh hưởng đến độ tập trung của bạn. Những phần mềm, trang web, game, chương trình, phim ảnh quá nhiều như vậy sẽ chiếm rất nhiều thời gian của bạn, ngồi chơi chơi lướt lướt là hết luôn 1 ngày. 

Sinh viên đại học việc quan trọng nhất vẫn phải là học tập hoặc là những mục tiêu mà bản thân đã đặt ra. Đại học là giai đoạn tốt nhất để các bạn có thể học tập và trưởng thành theo cách àm mình muốn, là giai đoạn có thời gian và thể lực dồi dào nhất để hoàn thiện và nâng cao bản thân. Nếu năm nhất nhất của bạn, chuyên ngành không cần phải dùng quá nhiều hoặc có những yêu cầu gì vể máy tính thì tôi thấy cũng không quá cần thiết phải dùng. Đặc biệt là những bạn gia đình có hoàn cảnh khó khăn thì cũng không nên tạo áp lực. 

Sinh viên mua laptop để đi học đại học thì cần chú ý những điểm ...

Còn đối với mình, mình học ngành ngôn ngữ, không cần dùng quá nhiều đến máy tính. Nhưng mình muốn học về đồ họa nữa nên đã quyết định dùng máy tính từ năm nhất. Vì vậy việc mua máy tính xuất phát từ mục tiêu học thêm 1 kỹ năng khác của mình. Với cả mình cũng có thể khống chế được thời gian dùng laptop nên vẫn không có quá nhiều vấn đề.

Tóm lại, máy tính không phải là vấn đề, vấn đề ở bạn.

3 32
Thảo Linh 07/06/2020 16:31
Hầu như tất cả sinh viên đại học, trường khi lên đại học, đều sống 1 cuộc sống học sinh giống nhau, có cùng chung 1 mục đích là: thi đại học.Có người từng nghĩ sẽ không bước trên 1 con đường bình thường. Nhưng đó chỉ là nghĩ, họ không có cách nào để làm như những gì họ nghĩ được. Bạn bảo: “Bố ơi bố, con bây giờ muốn có tiền với gái đẹp.” Bố bạn cho bạn một bạt tai: Mau đi làm bài tập đi, thi trượt đại học sẽ không lấy được vợ đâu nới gì đến gái xinh với cả gái đẹp!.Bạn bảo với bố: Bố ơi bố con có khát vọng sự nghiệp và tình yêu. Bố bạn liền xoa đầu bạn dịu dàng nói: tốt lắm, đợi con thi đỗ đại học thì sẽ có được tất cả những thứ này.Bạn bảo với bố: Bố ơi chí hướng của con sau này là được làm trưởng thôn để cưới nhỏ cùng bàn con. Bố của bạn trầm xuống, vuốt miệng rồi vỗ vai bạn: Con à, trường thôn là bố làm, bố còn làm rất nhiều rất nhiều năm nữa. Con nên ngừng cái ý nghĩ này đi. Cố gắng, thi vào một trường đại học, đi chinh phục thế giới lớn hơn ở bên ngoài.Nhưng sau khi bước vào đại học bạn kinh ngạc thêm 1 chút sợ hãi nhận ra, cách sống và mục tiêu của những người xung quanh mình không hề giống nhau. Có người thì ngồi trong 1 góc của ký túc chơi game, vậy mà cũng có rất nhiều fans hâm mộ, sau đó ký hợp đồng với công ty game. Người thì nghiên cứu, đào tạo giáo dục rồi trở thành cán bộ đảng viên. Người thì đi lừa tiền, người thì đi bán hàng online, thậm chí còn có cả đi làm gái nữa... À đúng rồi còn có người liều mạng khởi nghiệp khi còn là sinh viên đại học nữa.Nhưng câu chuyện như vậy, câu chuyện của “chế biến”, câu chuyện của “nói khoác”, câu chuyện và “tại nạn” của những sự giả thiết không hề tồn tại, từng việc cứ truyền vào tai, ngẫm vào tâm trí của bạn, kích thích trái tim nhỏ bé của bạn. Bạn bước ra từ trong 1 không gian đơn điệu của trước tuổi 18, bước vào một thế giới có vô số khả năng. Hơn nữa bạn nhận ra rằng, bước đầu tiên trên tất cả những con đường khác nhau trước mắt bạn đều có thể bước đi. Vì vậy bạn bắt đầu sàng lọc và lựa chọn thông tin, bắt đầu cân nhắc thiệt hơn, bắt đầu kiểm soát rủi ro, bắt đầu phán đoán lợi và hại, bắt đầu thực hiện lựa chọn đầu tiên cho bản thân, bắt đầu hoang mang, bắt đầu mờ mịt.Và cũng trong sự mờ mịt đấy, tam quan của bạn cũng bắt đầu hình thành. Đừng sợ phải đi sâu vào tìm hiểu những việc có thể hủy cả tam quan, những trải nghiệm kỳ lạ. Bản tính con người đằng sau đều như vậy cả. Huống hồ, sau khi tam quan được thiết lập thì sẽ không hủy được nữa. Bản cảm thấy nó có thể hủy tam quan là vì bạn vẫn chưa có tam quan của riêng mình.Đặt tất cả những điều bạn nghe, nhìn, nghĩ, thử, thất bại, thành công vào đầu. Để chúng hòa nhập, chiến đấu với chúng, cứ để bản thân mờ mịt, để não phải nổ tung.Chúng ta cùng nhau xem, cuối cùng bạn sẽ bước ra khỏi nó và trở thành 1 con người như thế nào. Không phải tất cả phượng hoàng đều có thể là niết bàn. Rồng và phượng hoàng sống sót trong ngọn lửa của New Orleans mới chính là long phụng trong đời. 20 năm trước, bạn đã đấu tranh chiến thắng hàng tỷ đồng bào, thế giới từ đó nhiều thêm 1 người là bạn. Bây giờ chiến đấu với bản thân, nếu bạn chiến thắng, bạn sẽ có 1 thế giới mới.Mù mịt là chuyện tốt, hãy trân trọng nó.

Hầu như tất cả sinh viên đại học, trường khi lên đại học, đều sống 1 cuộc sống học sinh giống nhau, có cùng chung 1 mục đích là: thi đại học.

Có người từng nghĩ sẽ không bước trên 1 con đường bình thường. Nhưng đó chỉ là nghĩ, họ không có cách nào để làm như những gì họ nghĩ được. 

Bạn bảo: “Bố ơi bố, con bây giờ muốn có tiền với gái đẹp.” Bố bạn cho bạn một bạt tai: Mau đi làm bài tập đi, thi trượt đại học sẽ không lấy được vợ đâu nới gì đến gái xinh với cả gái đẹp!.

Bạn bảo với bố: Bố ơi bố con có khát vọng sự nghiệp và tình yêu. Bố bạn liền xoa đầu bạn dịu dàng nói: tốt lắm, đợi con thi đỗ đại học thì sẽ có được tất cả những thứ này.

Bạn bảo với bố: Bố ơi chí hướng của con sau này là được làm trưởng thôn để cưới nhỏ cùng bàn con. Bố của bạn trầm xuống, vuốt miệng rồi vỗ vai bạn: Con à, trường thôn là bố làm, bố còn làm rất nhiều rất nhiều năm nữa. Con nên ngừng cái ý nghĩ này đi. Cố gắng, thi vào một trường đại học, đi chinh phục thế giới lớn hơn ở bên ngoài.

Nhưng sau khi bước vào đại học bạn kinh ngạc thêm 1 chút sợ hãi nhận ra, cách sống và mục tiêu của những người xung quanh mình không hề giống nhau. Có người thì ngồi trong 1 góc của ký túc chơi game, vậy mà cũng có rất nhiều fans hâm mộ, sau đó ký hợp đồng với công ty game. Người thì nghiên cứu, đào tạo giáo dục rồi trở thành cán bộ đảng viên. Người thì đi lừa tiền, người thì đi bán hàng online, thậm chí còn có cả đi làm gái nữa... À đúng rồi còn có người liều mạng khởi nghiệp khi còn là sinh viên đại học nữa.

Bỗng một ngày cảm thấy mù mịt về tương lai, bạn nên làm gì? -Thế ...

Nhưng câu chuyện như vậy, câu chuyện của “chế biến”, câu chuyện của “nói khoác”, câu chuyện và “tại nạn” của những sự giả thiết không hề tồn tại, từng việc cứ truyền vào tai, ngẫm vào tâm trí của bạn, kích thích trái tim nhỏ bé của bạn. Bạn bước ra từ trong 1 không gian đơn điệu của trước tuổi 18, bước vào một thế giới có vô số khả năng. Hơn nữa bạn nhận ra rằng, bước đầu tiên trên tất cả những con đường khác nhau trước mắt bạn đều có thể bước đi. Vì vậy bạn bắt đầu sàng lọc và lựa chọn thông tin, bắt đầu cân nhắc thiệt hơn, bắt đầu kiểm soát rủi ro, bắt đầu phán đoán lợi và hại, bắt đầu thực hiện lựa chọn đầu tiên cho bản thân, bắt đầu hoang mang, bắt đầu mờ mịt.

Và cũng trong sự mờ mịt đấy, tam quan của bạn cũng bắt đầu hình thành. Đừng sợ phải đi sâu vào tìm hiểu những việc có thể hủy cả tam quan, những trải nghiệm kỳ lạ. Bản tính con người đằng sau đều như vậy cả. Huống hồ, sau khi tam quan được thiết lập thì sẽ không hủy được nữa. Bản cảm thấy nó có thể hủy tam quan là vì bạn vẫn chưa có tam quan của riêng mình.

Đặt tất cả những điều bạn nghe, nhìn, nghĩ, thử, thất bại, thành công vào đầu. Để chúng hòa nhập, chiến đấu với chúng, cứ để bản thân mờ mịt, để não phải nổ tung.

Chúng ta cùng nhau xem, cuối cùng bạn sẽ bước ra khỏi nó và trở thành 1 con người như thế nào. Không phải tất cả phượng hoàng đều có thể là niết bàn. Rồng và phượng hoàng sống sót trong ngọn lửa của New Orleans mới chính là long phụng trong đời. 20 năm trước, bạn đã đấu tranh chiến thắng hàng tỷ đồng bào, thế giới từ đó nhiều thêm 1 người là bạn. Bây giờ chiến đấu với bản thân, nếu bạn chiến thắng, bạn sẽ có 1 thế giới mới.

Mù mịt là chuyện tốt, hãy trân trọng nó.

5 43
Mai Mai 04/06/2020 18:52
Bởi vì căn bản là không có tập thể, không có tập thể như trong tưởng tượng của chúng ta. Không có tập thể thì làm sao phải bỏ công sức ra?Lúc học cấp 3 chúng ta đều học trong 1 lớp cố định, mọi người đều “hòa thuận” tiếp xúc với nhau. Mỗi ngày cùng nhau đi học, cùng nhau về nhà,  những người có quan hệ tốt thì cùng nhau chơi. Sự liên hệ giữa mọi người với nhau rất thân mật, cảm giác rất gần gũi. Đồng thời ngầm thừa nhận đối phương là 1 phần trong “nhóm” của mình. Đây là tập thể.Hơn nữa nhiều việc khi còn học ở cấp 3 luôn thống nhất, trực nhật cũng thống nhất, không làm sẽ bị trừ điểm, làm không sạch cũng bị trừ điểm. Những gì chúng ta bỏ ra đều có 1 đối tượng chính xác , vì lợi ích của bản thân và những người khác. Nếu trực nhật không đến nơi đến chốn bị trừ điểm thì sẽ bị chủ nhiệm mời đi uống trà.Còn với đại học, đều là chế độ chọn môn, khái niệm lớp căn bản là không có. Có những người học 1 năm thậm chí còn không biết tên của bạn học cùng lớp. Ai làm việc người đấy, anh làm của anh, tôi chơi của tôi. Ngoài thời gian lên lớp, căn bản không hề giao tiếp với nhau. Điều này dẫn đến mọi người sẽ cho rằng mình là “trung tâm”, lúc tâm trạng tốt thì có thể nhân tiện nghĩ đến người khác 1 chút. Tôi chỉ làm tốt việc của bản thân, những việc khác chẳng liên quan gì đến tôi cả. Quan hệ với cậu cũng chả phải thân thiết gì, dù gì chuyện nhỏ này cậu cũng chả tính toàn làm gì, cùng lắm thì chửi thầm tôi vào câu, tôi cũng không đau không nhột. Dọn dẹp vệ sinh không làm cũng sẽ không bị trừ điểm, đối với bản thân chẳng có hại gì cả. Không có thưởng phạt, nhận thức giác ngộ của con người ta cũng không cao như bạn nghĩ đâu, bắt buộc phải có một mục đích gì đó để bỏ công sức ra. Không có quy tắc hạn chế hoặc quy tắc chỉ là làm cho lệ, bản chất của lòng tham và lợi ích cá nhân sẽ lộ ra.Lên đại học bỏ công sức ra, hồi đáp bằng 0, thậm chí một chút tâm lý thoải mái cũng không có. Bản thân dọn dẹp ký túc, bạn cùng phòng chân cũng không muốn động, ăn uống xong rác đều thuận tay vứt cái bép. Nghĩ thôi cũng thấy máu dồn lên não. 1 hai lần còn được, nhưng như vậy mãi ai sẽ làm cái con lừa ngốc kia, ngày nào cũng phải làm việc.Không tôn trọng cá nhân thì lấy đâu ra tập thể. 

Bởi vì căn bản là không có tập thể, không có tập thể như trong tưởng tượng của chúng ta. Không có tập thể thì làm sao phải bỏ công sức ra?

Lúc học cấp 3 chúng ta đều học trong 1 lớp cố định, mọi người đều “hòa thuận” tiếp xúc với nhau. Mỗi ngày cùng nhau đi học, cùng nhau về nhà,  những người có quan hệ tốt thì cùng nhau chơi. Sự liên hệ giữa mọi người với nhau rất thân mật, cảm giác rất gần gũi. Đồng thời ngầm thừa nhận đối phương là 1 phần trong “nhóm” của mình. Đây là tập thể.

Hơn nữa nhiều việc khi còn học ở cấp 3 luôn thống nhất, trực nhật cũng thống nhất, không làm sẽ bị trừ điểm, làm không sạch cũng bị trừ điểm. Những gì chúng ta bỏ ra đều có 1 đối tượng chính xác , vì lợi ích của bản thân và những người khác. Nếu trực nhật không đến nơi đến chốn bị trừ điểm thì sẽ bị chủ nhiệm mời đi uống trà.

Lên đại học nhàn lắm, tha hồ chơi" - Câu nói khiến bao nhiêu người ...

Còn với đại học, đều là chế độ chọn môn, khái niệm lớp căn bản là không có. Có những người học 1 năm thậm chí còn không biết tên của bạn học cùng lớp. Ai làm việc người đấy, anh làm của anh, tôi chơi của tôi. Ngoài thời gian lên lớp, căn bản không hề giao tiếp với nhau. Điều này dẫn đến mọi người sẽ cho rằng mình là “trung tâm”, lúc tâm trạng tốt thì có thể nhân tiện nghĩ đến người khác 1 chút. Tôi chỉ làm tốt việc của bản thân, những việc khác chẳng liên quan gì đến tôi cả. Quan hệ với cậu cũng chả phải thân thiết gì, dù gì chuyện nhỏ này cậu cũng chả tính toàn làm gì, cùng lắm thì chửi thầm tôi vào câu, tôi cũng không đau không nhột. Dọn dẹp vệ sinh không làm cũng sẽ không bị trừ điểm, đối với bản thân chẳng có hại gì cả. 

Không có thưởng phạt, nhận thức giác ngộ của con người ta cũng không cao như bạn nghĩ đâu, bắt buộc phải có một mục đích gì đó để bỏ công sức ra. Không có quy tắc hạn chế hoặc quy tắc chỉ là làm cho lệ, bản chất của lòng tham và lợi ích cá nhân sẽ lộ ra.

Lên đại học bỏ công sức ra, hồi đáp bằng 0, thậm chí một chút tâm lý thoải mái cũng không có. Bản thân dọn dẹp ký túc, bạn cùng phòng chân cũng không muốn động, ăn uống xong rác đều thuận tay vứt cái bép. Nghĩ thôi cũng thấy máu dồn lên não. 1 hai lần còn được, nhưng như vậy mãi ai sẽ làm cái con lừa ngốc kia, ngày nào cũng phải làm việc.

Không tôn trọng cá nhân thì lấy đâu ra tập thể.

 

1 47