Vui lòng đăng nhập để đặt câu hỏi
Kiều Anh 24/05/2020 17:34
Vấn đề ở đây là do tư duy của bạn: “Hoạt hình chỉ dành cho trẻ con, thanh niên lên đại học rồi không nên xem hoạt hình.”Thực ra đây là một cách nhìn vô cùng phiến diện: Hoạt hình chỉ dành cho trẻ con, không phải dành cho người lớn.Nhưng tôi cho rằng hoạt hình không hề phân chia tuổi tác. Cho dù trẻ em hay người lớn có thể tìm thấy niềm vui của riêng mình trong thế giới của sự “giả tưởng”. Thậm chí có những bộ phim hoạt hình đến năm hai mấy tuổi bạn mới thực sự hiểu được ý nghĩa của nó.Ví dụ điển hình nhất là bộ phim hoạt hình “vùng đất linh hồn”.Hồi bé xem bộ phim này chỉ thấy rằng, một cô bé lạc vào một thế giới huyền ảo, ma quỷ. Sau đó đã dựa vào sức của mình giải cứu cha mẹ mình khi bị kẻ xấu biến thành lợn.Lúc đó ấn tượng sâu sắc nhất chỉ có sự dũng cảm của Chihiro và những cảnh tượng đáng sợ.18 năm sau hồi tưởng lại, phát hiện bản thân có thể hiểu được nhất chính là vô diện mặc 1 bộ đồ đen cô độc.Nó bị người ở phòng tắm hơi bài xích, không có nơi nào để trú vào những ngày mưa đành phải đi lang thang bên ngoài. Chihiro là người duy nhất tỏ ra lo lắng cho vô diện, đến mức nó phải liều mình lấy thẻ bài tắm thuốc, biến vàng ra cho Chihiro, hi vọng cô bé sẽ vui mừng.Nó giống như chúng ta trong cuộc sống thực đầy cô độc này vậy. Chỉ cần người khác dành cho chúng ta một chút ấm áp, chúng ta sẽ hồi đáp lại gấp bội lần.Vô diện thể hiện được sự đen tối nhất cũng là sự yếu đuối nhất trong lòng người. Đây chính là hình ảnh thu nhỏ nhất của đa số chúng ta.Nhưng những điều này dù có thâm thúy đến đâu thì trẻ con cũng rất khó để lĩnh hội được. Có thể thực sự hiểu được, thậm chí là khóc đến nước mắt nước mũi đầy mặt thì chỉ có những người đã trải qua một cuộc sống đau khổ, là những người lớn đã nếm được mùi vị cay đắng này.Vì vậy, mong mọi người hãy thay đổi tư duy sai làm là hoạt hình chỉ dành cho con nít này đi. Dù cho trẻ con hay người lớn, đều có thể tìm thấy được niềm vui của chính mình trong thế giới của những bộ phim hoạt hình, được xem, nhìn thấy, hiểu và chữa lành từ những bộ phim ấy.

Vấn đề ở đây là do tư duy của bạn: “Hoạt hình chỉ dành cho trẻ con, thanh niên lên đại học rồi không nên xem hoạt hình.”

Thực ra đây là một cách nhìn vô cùng phiến diện: Hoạt hình chỉ dành cho trẻ con, không phải dành cho người lớn.

Nhưng tôi cho rằng hoạt hình không hề phân chia tuổi tác. Cho dù trẻ em hay người lớn có thể tìm thấy niềm vui của riêng mình trong thế giới của sự “giả tưởng”. Thậm chí có những bộ phim hoạt hình đến năm hai mấy tuổi bạn mới thực sự hiểu được ý nghĩa của nó.

Ví dụ điển hình nhất là bộ phim hoạt hình “vùng đất linh hồn”.

Hồi bé xem bộ phim này chỉ thấy rằng, một cô bé lạc vào một thế giới huyền ảo, ma quỷ. Sau đó đã dựa vào sức của mình giải cứu cha mẹ mình khi bị kẻ xấu biến thành lợn.

Lúc đó ấn tượng sâu sắc nhất chỉ có sự dũng cảm của Chihiro và những cảnh tượng đáng sợ.

18 năm sau hồi tưởng lại, phát hiện bản thân có thể hiểu được nhất chính là vô diện mặc 1 bộ đồ đen cô độc.

Nó bị người ở phòng tắm hơi bài xích, không có nơi nào để trú vào những ngày mưa đành phải đi lang thang bên ngoài. Chihiro là người duy nhất tỏ ra lo lắng cho vô diện, đến mức nó phải liều mình lấy thẻ bài tắm thuốc, biến vàng ra cho Chihiro, hi vọng cô bé sẽ vui mừng.

Nó giống như chúng ta trong cuộc sống thực đầy cô độc này vậy. Chỉ cần người khác dành cho chúng ta một chút ấm áp, chúng ta sẽ hồi đáp lại gấp bội lần.

Vô diện thể hiện được sự đen tối nhất cũng là sự yếu đuối nhất trong lòng người. Đây chính là hình ảnh thu nhỏ nhất của đa số chúng ta.

Nhưng những điều này dù có thâm thúy đến đâu thì trẻ con cũng rất khó để lĩnh hội được. Có thể thực sự hiểu được, thậm chí là khóc đến nước mắt nước mũi đầy mặt thì chỉ có những người đã trải qua một cuộc sống đau khổ, là những người lớn đã nếm được mùi vị cay đắng này.

Vì vậy, mong mọi người hãy thay đổi tư duy sai làm là hoạt hình chỉ dành cho con nít này đi. Dù cho trẻ con hay người lớn, đều có thể tìm thấy được niềm vui của chính mình trong thế giới của những bộ phim hoạt hình, được xem, nhìn thấy, hiểu và chữa lành từ những bộ phim ấy.

1 13
Anh Thư 24/05/2020 17:00
1, Việc bạn cần đó chính là khắc phục nỗi sợ trong chính thâm tâm của mình, chứ không phải là đi sửa chữa tật xấu của bản thân. Bạn không có bất kỳ tật xấu nào cả, nếu có thì đa số người ta cũng sẽ không quan tâm.Đã từng có một thí nghiệm tâm lý, cho con gái trong quá trình nói chuyện đi đến nhà vệ sinh thay đồ nhiều lần. Trên 70% người ta không phát hiện cô gái đó đã thay đổi bộ đồ khác.Không có ai quan tâm bạn làm có tốt hay không ngoài bản thân của bạn.2. Bạn không phải làm không tốt, mà là quá để ý đến biểu hiện của bản thân.Có nghiên cứu cho rằng, lúc không có người khác bên cạnh, người có tính cách “cô độc”, khả năng biểu đạt ngôn ngữ, sự hài hước không có sự khác biệt nào với người bình thường cả.Sự để ý quá mức của bạn, làm hại đến năng lực giao tiếp của bản thân.Từ những điều trên chúng ta có thể biết được rằng:1, Rào cản trong giao tiếp xã hội có thể được cải thiện.2. Rào cản trong giao tiếp xã hội là do bản thân cải thiện.3. Rào cản trong giao tiếp xã hội có thể lập tức được cải thiện.Nếu bạn công nhân 3 điểm này thì chúng ta tiếp tục.Khắc phục rào cản trong giao tiếp xã hội, trọng điểm là phải làm được sự chuyển biến trong quan niệm.Đó chính là, có dũng khí để làm mọi thứ rối tung lên.Dù cho bạn có biểu hiện tồi tệ không phải là do năng lực của bản thân bạn không tốt, mà là do bạn sợ bạn làm không tốt. Một khi đã sợ thì sẽ lo lắng. Khi đã lo lắng thì sẽ rối. Sự phản hồi tiêu cực này sẽ khiến bạn rơi vào một vòng lặp tuần hoàn vô tận.Để phá vỡ được vòng tuần hoàn này, một mực nhấn mạnh rằng nỗ lực là không có tác dụng.Việc bạn cần làm là phản công từ gốc, cần phải “đặt nó vào chỗ chết”.Tức là bạn phải dùng tâm thái khiến mọi việc trở nên rối tung để giao tiếp với người khác.Bạn cảm thấy bản thân không xinh, không sao cả.Bạn cảm thấy bản thân không biết nói chuyện, không sao cả.Bạn cảm thấy tính cách của bản thân không tốt, không sao cả.Việc bạn cần làm là “thản nhiên không biết xấu hổ là gì” để giao lưu với người khác. Chỉ cần người khác nói rõ ràng với bạn là anh ta không rảnh hoặc không muốn nói chuyện với bạn bạn đều có thể tiếp tục nói chuyện với họ.Đừng sợ sẽ đắc tội với họ.Tất nhiên, nếu như đối phương thể hiện rõ ràng không muốn nói chuyện thật, bạn cũng không nên làm một cục kẹo cao su. Chỉ có điều, dù cho bản thân khó chịu bao nhiêu đi chăng nữa, trước khi có sự phản hồi rõ ràng thì bạn hãy cứ kiên trì nói tiếp.Giống như việc đi tụ tập với bạn bè vậy, bạn có thể trong một đoạn thời gian dài, ngồi giữa bọn họ, xem bọn họ trêu đùa nhau, còn bạn thì không thể hùa vào được câu nào.Mặc dù cái này cũng liên quan đến một vài vấn đề kỹ năng nói chuyện. Nhưng đối với bạn, điều quan trọng nhất là tiếp tục ngồi ở đó.Không sai, dù cho bạn không nói được câu nào, chỉ cần bạn kiên trì tham gia thì bạn đã thắng rồi.Bởi vì bạn đã “quét mặt” thành công, khiến bọn họ đã quen bạn. Khi đã quen rồi thì thiện cảm sẽ tăng lên.Điều quan trọng hơn là bạn sẽ ngày càng thích ứng được môi trường nhiều người như thế này.Dần dần, bạn sẽ bắt đầu nói vài câu. Có thể sẽ thất bại. Nhưng thông qua sự thất bại cùng với sự quan sát biểu hiện của người khác bạn sẽ dần hiểu ra bản thân nên làm gì lúc nào và ở đâu.Điều cốt lõi vẫn chính là tâm thái “khiến mọi việc trở nên rối tung”Mỗi lúc bạn rơi vào trạng thái tự hoài nghi, bạn có thể nói với bản thân rằng: Mình đúng là đến đây để khiến người khác ghét mình đấy. Làm cho việc thêm tồi tệ hơn thì có liên quan gì chứ? Làm cho người khác ghét bỏ cũng có sao đâu? Lúc bạn dùng cái tâm thái này để đối mặt với cuộc sống giao tiếp xã hội tồi tệ của bạn, bạn sẽ phát hiện ra rằng:Những người có biểu hiện kém hơn bạn đâu đâu cũng có. Họ không bị phá hủy bởi các rào cản xã hội chẳng qua là vì trước giờ họ không bao giờ sợ phải phạm sai lầm.

1, Việc bạn cần đó chính là khắc phục nỗi sợ trong chính thâm tâm của mình, chứ không phải là đi sửa chữa tật xấu của bản thân. Bạn không có bất kỳ tật xấu nào cả, nếu có thì đa số người ta cũng sẽ không quan tâm.

Đã từng có một thí nghiệm tâm lý, cho con gái trong quá trình nói chuyện đi đến nhà vệ sinh thay đồ nhiều lần. Trên 70% người ta không phát hiện cô gái đó đã thay đổi bộ đồ khác.

Không có ai quan tâm bạn làm có tốt hay không ngoài bản thân của bạn.

2. Bạn không phải làm không tốt, mà là quá để ý đến biểu hiện của bản thân.

Có nghiên cứu cho rằng, lúc không có người khác bên cạnh, người có tính cách “cô độc”, khả năng biểu đạt ngôn ngữ, sự hài hước không có sự khác biệt nào với người bình thường cả.

Sự để ý quá mức của bạn, làm hại đến năng lực giao tiếp của bản thân.

Từ những điều trên chúng ta có thể biết được rằng:

1, Rào cản trong giao tiếp xã hội có thể được cải thiện.

2. Rào cản trong giao tiếp xã hội là do bản thân cải thiện.

3. Rào cản trong giao tiếp xã hội có thể lập tức được cải thiện.

Nếu bạn công nhân 3 điểm này thì chúng ta tiếp tục.

4 rào cản người thành công phải vượt qua

Khắc phục rào cản trong giao tiếp xã hội, trọng điểm là phải làm được sự chuyển biến trong quan niệm.

Đó chính là, có dũng khí để làm mọi thứ rối tung lên.

Dù cho bạn có biểu hiện tồi tệ không phải là do năng lực của bản thân bạn không tốt, mà là do bạn sợ bạn làm không tốt. Một khi đã sợ thì sẽ lo lắng. Khi đã lo lắng thì sẽ rối. Sự phản hồi tiêu cực này sẽ khiến bạn rơi vào một vòng lặp tuần hoàn vô tận.

Để phá vỡ được vòng tuần hoàn này, một mực nhấn mạnh rằng nỗ lực là không có tác dụng.

Việc bạn cần làm là phản công từ gốc, cần phải “đặt nó vào chỗ chết”.

Tức là bạn phải dùng tâm thái khiến mọi việc trở nên rối tung để giao tiếp với người khác.

Bạn cảm thấy bản thân không xinh, không sao cả.

Bạn cảm thấy bản thân không biết nói chuyện, không sao cả.

Bạn cảm thấy tính cách của bản thân không tốt, không sao cả.

Việc bạn cần làm là “thản nhiên không biết xấu hổ là gì” để giao lưu với người khác. Chỉ cần người khác nói rõ ràng với bạn là anh ta không rảnh hoặc không muốn nói chuyện với bạn bạn đều có thể tiếp tục nói chuyện với họ.

Đừng sợ sẽ đắc tội với họ.

Tất nhiên, nếu như đối phương thể hiện rõ ràng không muốn nói chuyện thật, bạn cũng không nên làm một cục kẹo cao su. Chỉ có điều, dù cho bản thân khó chịu bao nhiêu đi chăng nữa, trước khi có sự phản hồi rõ ràng thì bạn hãy cứ kiên trì nói tiếp.

Giống như việc đi tụ tập với bạn bè vậy, bạn có thể trong một đoạn thời gian dài, ngồi giữa bọn họ, xem bọn họ trêu đùa nhau, còn bạn thì không thể hùa vào được câu nào.

Mặc dù cái này cũng liên quan đến một vài vấn đề kỹ năng nói chuyện. Nhưng đối với bạn, điều quan trọng nhất là tiếp tục ngồi ở đó.

Không sai, dù cho bạn không nói được câu nào, chỉ cần bạn kiên trì tham gia thì bạn đã thắng rồi.

Bởi vì bạn đã “quét mặt” thành công, khiến bọn họ đã quen bạn. Khi đã quen rồi thì thiện cảm sẽ tăng lên.

Điều quan trọng hơn là bạn sẽ ngày càng thích ứng được môi trường nhiều người như thế này.

Dần dần, bạn sẽ bắt đầu nói vài câu. Có thể sẽ thất bại. Nhưng thông qua sự thất bại cùng với sự quan sát biểu hiện của người khác bạn sẽ dần hiểu ra bản thân nên làm gì lúc nào và ở đâu.

Điều cốt lõi vẫn chính là tâm thái “khiến mọi việc trở nên rối tung”

Mỗi lúc bạn rơi vào trạng thái tự hoài nghi, bạn có thể nói với bản thân rằng: 

Mình đúng là đến đây để khiến người khác ghét mình đấy. Làm cho việc thêm tồi tệ hơn thì có liên quan gì chứ? Làm cho người khác ghét bỏ cũng có sao đâu? 

Lúc bạn dùng cái tâm thái này để đối mặt với cuộc sống giao tiếp xã hội tồi tệ của bạn, bạn sẽ phát hiện ra rằng:

Những người có biểu hiện kém hơn bạn đâu đâu cũng có. Họ không bị phá hủy bởi các rào cản xã hội chẳng qua là vì trước giờ họ không bao giờ sợ phải phạm sai lầm.

1 16
Gia Thịnh 24/05/2020 16:15
Ở môi trường không giống nhau, có 1 bộ phận người hiểu rằng thì ra đây gọi là trầm cảm. Mà trầm cảm chứ không phải bệnh thần kinh, cũng không phải là ăn no không có việc gì làm mà là thực sự đã mắc chứng trầm cảm thật rồi.Trong bộ phận này, ngày càng có nhiều người dám lên tiếng.Những người mắc chứng trầm cảm vốn dĩ không hề ít. Còn chứng trầm cảm nói to cũng không to, mà nhỏ cũng không nhỏ. Bất kỳ một tâm hồn nào bị ốm, ốm lâu rồi không chữa thì không phải đều sẽ có chuyện hay sao?Những kiến thức về bệnh tâm lý cuối cùng nhất định sẽ được phổ cập, mọi người có thể đối xử nó một cách bình thường hơn, kịp thời phát hiện ra sự bất thường của bản thân đồng thời tích cực vận dụng kiến thức tâm lý để điều tiết và cải thiện. Nhưng bây giờ con đường để đạt được kết quả này thì sao?Ví dụ như viêm phổi. Lúc chúng ta chưa hiểu biết gì về nó tưởng rằng nó là bệnh nan y, vô cùng nghiêm trọng. Nhưng bây giờ mọi người đều nói nó là căn bệnh mà chỉ cả nghỉ ngơi một khoảng thời gian là được rồi, đi bệnh viện là có thể chữa khỏi, không cần phải lo lắng quá.Trầm cảm thực sự là vấn đề của bản thân. Có thể giúp được cho những người bị mắc chứng trầm cảm này nói thật chỉ có bác sĩ tâm lý, nhà tâm lý học và chính bệnh nhân. Tác dụng của những người khác so với những người này thực sự rất nhỏ. Con người vốn phải học các hòa hợp với chính bản thân mình. Hòa với với chính tinh thần không tốt của bản thân cũng chính là một đề bài trong đời người của tất cả mỗi chúng ta.Ai mà chả có những nỗi lo riêng, ai mà chả đa sầu đa cảm. Từ một góc độ nào đó, tất cả mọi người chúng ta đều bị trầm cảm hết. Bởi vì tất cả chúng ta đều có tâm trạng phiền muộn. Còn đối với những người mắc chứng trầm cảm chỉ là vì những nguyên nhân khác nhau mà không thể tự điều tiết được tâm trạng của bản thân, cũng chính là mất sự cân bằng, hài hòa. Vì vậy đừng nói bọn họ là giả tạo nữa, được không?

Ở môi trường không giống nhau, có 1 bộ phận người hiểu rằng thì ra đây gọi là trầm cảm. Mà trầm cảm chứ không phải bệnh thần kinh, cũng không phải là ăn no không có việc gì làm mà là thực sự đã mắc chứng trầm cảm thật rồi.

Trong bộ phận này, ngày càng có nhiều người dám lên tiếng.

Những người mắc chứng trầm cảm vốn dĩ không hề ít. Còn chứng trầm cảm nói to cũng không to, mà nhỏ cũng không nhỏ. Bất kỳ một tâm hồn nào bị ốm, ốm lâu rồi không chữa thì không phải đều sẽ có chuyện hay sao?

Những kiến thức về bệnh tâm lý cuối cùng nhất định sẽ được phổ cập, mọi người có thể đối xử nó một cách bình thường hơn, kịp thời phát hiện ra sự bất thường của bản thân đồng thời tích cực vận dụng kiến thức tâm lý để điều tiết và cải thiện. Nhưng bây giờ con đường để đạt được kết quả này thì sao?

Ví dụ như viêm phổi. Lúc chúng ta chưa hiểu biết gì về nó tưởng rằng nó là bệnh nan y, vô cùng nghiêm trọng. Nhưng bây giờ mọi người đều nói nó là căn bệnh mà chỉ cả nghỉ ngơi một khoảng thời gian là được rồi, đi bệnh viện là có thể chữa khỏi, không cần phải lo lắng quá.

Trầm cảm thực sự là vấn đề của bản thân. Có thể giúp được cho những người bị mắc chứng trầm cảm này nói thật chỉ có bác sĩ tâm lý, nhà tâm lý học và chính bệnh nhân. Tác dụng của những người khác so với những người này thực sự rất nhỏ. 

Con người vốn phải học các hòa hợp với chính bản thân mình. Hòa với với chính tinh thần không tốt của bản thân cũng chính là một đề bài trong đời người của tất cả mỗi chúng ta.

Ai mà chả có những nỗi lo riêng, ai mà chả đa sầu đa cảm. Từ một góc độ nào đó, tất cả mọi người chúng ta đều bị trầm cảm hết. Bởi vì tất cả chúng ta đều có tâm trạng phiền muộn. Còn đối với những người mắc chứng trầm cảm chỉ là vì những nguyên nhân khác nhau mà không thể tự điều tiết được tâm trạng của bản thân, cũng chính là mất sự cân bằng, hài hòa. Vì vậy đừng nói bọn họ là giả tạo nữa, được không?

0 15
Hòa Nguyễn 23/05/2020 12:22
Đối với tôi thì không.Với tư cách là một thằng con trai thì tôi cảm thấy con gái có nhiều lông là một việc rất bình thường.Béo một tý cũng không sao cả, trên chân có tý cơ bắp cũng không vấn đề gì hết, lông mày thô hay là mọc lung tung tôi cũng không bao giờ để ý. Con gái có những lúc đều nhạy cảm như vậy, luôn cảm thấy con trai sẽ để ý đến cái nọ cái kia, nhưng thực ra không cần phải để ý quá nhiều như vậy đâu.Thực ra đây là một vấn đề phiền não của nhiều người. Ví dụ nhiều tôi cảm thấy rất “buồn” khi thấy mấy bạn gái cao hơn tôi, hoặc mấy bạn gái luôn tưởng tôi là gay.Con trai rất ít khi ghét con gái. Có những bạn gái tự ti quá, ngoại hình thực sự là không quan trọng như bạn nghĩ đâu.Có những thứ trời sinh ra đã vậy rồi, còn có cách nào khác được chứ.Mùa hè bọn con gái lớp tôi mặc váy không có ống tay áo, đôi khi tôi còn nhìn thấy lông nách đen đen nhưng mà vẫn cảm thấy bình thường thôi. Nếu bạn trai của các bạn để ý những thứ thiên bẩm này của bạn, không có cách nào để thay đổi sự việc, vậy thì thôi, bỏ đi.Dù gì xã hội này không được người khác hiểu là số phận bất công mà là trạng thái bình thường.

Đối với tôi thì không.

Với tư cách là một thằng con trai thì tôi cảm thấy con gái có nhiều lông là một việc rất bình thường.

Béo một tý cũng không sao cả, trên chân có tý cơ bắp cũng không vấn đề gì hết, lông mày thô hay là mọc lung tung tôi cũng không bao giờ để ý. 

Con gái có những lúc đều nhạy cảm như vậy, luôn cảm thấy con trai sẽ để ý đến cái nọ cái kia, nhưng thực ra không cần phải để ý quá nhiều như vậy đâu.

Phụ nữ lông tay nhiều là giàu Đúng hay Sai? Ý nghĩa thực sự là gì?

Thực ra đây là một vấn đề phiền não của nhiều người. Ví dụ nhiều tôi cảm thấy rất “buồn” khi thấy mấy bạn gái cao hơn tôi, hoặc mấy bạn gái luôn tưởng tôi là gay.

Con trai rất ít khi ghét con gái. Có những bạn gái tự ti quá, ngoại hình thực sự là không quan trọng như bạn nghĩ đâu.

Có những thứ trời sinh ra đã vậy rồi, còn có cách nào khác được chứ.

Mùa hè bọn con gái lớp tôi mặc váy không có ống tay áo, đôi khi tôi còn nhìn thấy lông nách đen đen nhưng mà vẫn cảm thấy bình thường thôi. 

Nếu bạn trai của các bạn để ý những thứ thiên bẩm này của bạn, không có cách nào để thay đổi sự việc, vậy thì thôi, bỏ đi.

Dù gì xã hội này không được người khác hiểu là số phận bất công mà là trạng thái bình thường.

3 37
Gia Thịnh 23/05/2020 12:19
Việc này không liên quan gì đến tính cách cả. Trước kia tôi cũng thích đăng này nọ lên facebook, nhưng mà sau này dần dần không hề đăng gì nữa.Lý do rất đơn giản. Là vì tôi hiểu rồi.Tôi đăng facebook, nếu sống tốt thì người ta sẽ bảo là tôi đang khoe khoang.Nếu sống không tốt thì người ta sẽ bảo tôi rằng tôi từ lâu đã vậy rồi.Dù gì thì sau đó tôi đều chặn những người có suy nghĩ toxic này rồi, không cho họ xem dòng thời gian của tôi nữa.Nhưng sau đó lại phải chia nhóm này kia rất phiền phức nên tốt nhất là thôi khỏi đăng cái gì nữa.Càng ngày càng không muốn phải “giao tiếp” với người khác, bởi vì những gì họ nói bạn đều hiểu rồi.Những gì bạn nói bọn họ lại không hiểu, vì vậy bạn không muốn linh hồn của bạn phải chịu sự.Bạn nhìn tôi giống như kiểu giả tạo, tôi nhìn thấy bạn cũng như vậy thôi.Vì vậy không muốn vì xã giao mà xã giao nữa.Con trai không đăng gì lên facebook còn có một loại nữa là không biết đăng cái gì, nên là không đăng thôi.“Ôi giời, chuyện có gì đâu mà cứ phải lôi lên facebook đăng.”Nên là tôi thấy cái này nó chả liên quan gì đến tính cách đâu.

Việc này không liên quan gì đến tính cách cả. Trước kia tôi cũng thích đăng này nọ lên facebook, nhưng mà sau này dần dần không hề đăng gì nữa.

Lý do rất đơn giản. Là vì tôi hiểu rồi.

Tôi đăng facebook, nếu sống tốt thì người ta sẽ bảo là tôi đang khoe khoang.

Nếu sống không tốt thì người ta sẽ bảo tôi rằng tôi từ lâu đã vậy rồi.

Dù gì thì sau đó tôi đều chặn những người có suy nghĩ toxic này rồi, không cho họ xem dòng thời gian của tôi nữa.

Nhưng sau đó lại phải chia nhóm này kia rất phiền phức nên tốt nhất là thôi khỏi đăng cái gì nữa.

Càng ngày càng không muốn phải “giao tiếp” với người khác, bởi vì những gì họ nói bạn đều hiểu rồi.

Những gì bạn nói bọn họ lại không hiểu, vì vậy bạn không muốn linh hồn của bạn phải chịu sự.

Bạn nhìn tôi giống như kiểu giả tạo, tôi nhìn thấy bạn cũng như vậy thôi.

Vì vậy không muốn vì xã giao mà xã giao nữa.

Con trai không đăng gì lên facebook còn có một loại nữa là không biết đăng cái gì, nên là không đăng thôi.

“Ôi giời, chuyện có gì đâu mà cứ phải lôi lên facebook đăng.”

Nên là tôi thấy cái này nó chả liên quan gì đến tính cách đâu.

2 34
Kiều Anh 22/05/2020 21:49
Giả dụ thế giới này quy định cần phải quang minh chính đại đánh rắm!1. Điệp ở phòng chờ đợi xe, đột nhiên ngửi được một mùi thum thủm bay đến. Một mùi rất quen thuộc, hương “thơm” kéo dài. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là một quả rắm!Lúc Điệp đang chuẩn bị nhìn biểu cảm của những người xung quanh để tìm ra hung thủ thật sự, một âm thánh phát ra cách đó không xa: “Các vị khách du lịch thân mến, tôi vừa nhận được một đoạn tin nhắn của 1 hành khách. Tên của hành khách này là Lê Thị Lan, cô ấy hi vọng tôi có thể thay mặt cô ấy nói lời xin lỗi với mọi người, quả rắm lúc nãy chính là do cô ấy xả, cổ mong được gửi một lời xin lỗi từ tận đáy lòng đến những người đã hít phái mùi thum thủm của chính chủ.”Tiếng phát thanh kết thúc, một cô gái ngực nở mông to, tóc dài phơi phới đứng trong đám đông với khuôn mặt ngại ngùng, không người khom lưng xin lỗi những người xung quanh.Điệp nghiêm túc nhìn xung quanh, miệng cảm thán một câu: “Hung thủ đây rồi.”Bà cụ ngồi bên cạnh Điệp bình luận: “Giới trẻ bây giờ đúng là ngày càng hiểu lễ nghĩa.”“Đúng vậy! Đánh rắm rồi thì phải xin lỗi, rất có tố chất, không giống những người đi trước như chúng ta, đánh rắm không dám thừa nhận, nguyện để cho những người xung quanh nghi ngờ nhau, cũng không muốn đứng dậy để thừa nhận.”“Cô gái tốt như vậy không biết đã có người yêu hay chưa, thằng đần nhà tôi sắp 30 đến nơi rồi vẫn chưa tìm được cô nào đáng tin cậy cả. Nếu nó quen được một cô gái như này thì tôi cũng mát mặt mát lòng.”....Các bô lão đang bận nhận xét bên này, bên kia cô gái đã được 1 đám thanh niên bao quanh xin làm quen, thậm chí có người còn móc chìa khóa con xe BMW, còn có người lôi điện thoại chụp ảnh sổ đỏ đưa cho cô ấy xem. Nhưng còn cô gái, nhẹ nhàng từ chối mọi yêu cầu kết bạn từ đám thanh niên kia.Một lát sau, cô gái lên xe, Điệp vẫn chưa kịp chen vào đám đông kia để nhìn thấy mặt Lan, nhưng hình ảnh của Lan vẫn luôn đọng lại trong tâm trí của Điệp.“Hi vọng có thể được ngửi lại mùi thum thủm kia một lần nữa.”Điệp nghĩ thầm.2. Bo – lớp 3 đang ngồi trên một chiếc xe bus, im lặng ngồi ăn khoai lang nữa. Bỗng một mùi thum thủm từ đâu bay đến.Ai đó vừa đi một đường quyền!Bo không hề cảm giác rằng lỗ đít của mình có dấu hiệu “buông lơi”, quả rắm này chắc chắn không phải thằng bé phang.Mấy giây sau, mùi thum thủm bao trùm lên toàn bộ không gian chốn xe bus.Nhưng lúc này không có ai đứng dậy tuyên bố quyền sở hữu của quả rắm này.Bo cảm thấy có mấy ánh mắt dị thường đang rọi vào mặt mình, bên tai còn nghe thêm tiếng ai đang nghị dị:“Ý chời chời, con nít bây giờ đúng là không hiểu phép tắc gì hết. Đánh rắm mà không dám thừa nhận là sao?”“Đúng vậy, thằng cháu tôi mới 3 tuổi đã biết đánh rắm là phải bảo với người khác rồi.”“Chỗ khép kín như xe bus thế này mà lại đi đánh rắm cho được. Đã xả quả rắm rồi thì thôi, lại còn không dám thừa nhận. Đã không dám thừa nhận vậy mà còn ngồi đây ăn khoai lang nướng, không biết ăn nhiều khoai lang nướng là sẽ đánh rắm à?”Những tiếng nghị luận ồn ào đều đổ dồn vào Bo. Bo cảm thấy trái tim mình tan nát, mũi cay cay, bụi bay vào mắt chứ em đâu khóc đâu rơi lệ.Trong lúc Bo đang tuyệt vọng không 1 sự trợ giúp nào, bỗng có tiếng ai đó vang lên: “Quả rắm đó không phải thằng bé đánh đâu!”Là bác tài xế đấy!“Lúc nãy tôi vừa mới nhìn cái máy dò mùi trong xe, mùi thum thủm này phát ra từ cạnh cửa sổ phía bên trái.”Lúc này tất cả mọi người đều chuyển ánh mắt về cạnh cửa sổ bên trái. Chỗ đó chỉ có một cậu con trai hơn 20 tuổi.Cậu ấy ngại ngùng cúi đầu xuống: “Quả rắm này thối quá nên em không dám thừa nhận.”Xe bus đi từ từ, đã đến điểm cuối, tài xế dừng xe lại, hành khách lần lượt xuống xe. Lúc này trong xe chỉ còn lại tài xế, Bo và cậu thanh niên kia.Bác tài xế đi đến vỗ vãi cậu thanh niên, nói luôn vào trọng tâm: “Đánh rắm có thối đi nữa cũng không cần phải xấu hổ. Nhưng đánh rắm mà không dám thừa nhận thì mới là chuyện mất mặt. Cậu còn trẻ, còn có hi vọng, đừng để thất bại chỉ vì một quả rắm.”Chàng trai trẻ nhìn bác tài xế với ánh mắt cảm kích, không ngừng gật đầu.Bo mặc dù không nghe hiểu cụ thể bác tài xé nói cái gì, nhưng thằng bé cảm thấy có thứ gì đó đang chôn vùi ở sâu bên trong lòng mà không thể nói ra. Và có lẽ một ngày nào đó nó sẽ được nảy mầm.3. Trong nhà hàng, Hùng và bạn gái – Lệ đang ăn lẩu.Đang ăn vui vẻ, bỗng một anh đô con bàn bên đứng dậy, chắp tay nói với mọi người xung quanh: “Xin lỗi mọi người, lúc nãy tôi không cẩn thận đã đánh một quả rắm.”Lệ hoang mang bịt mũi lại nhưng Hùng lại không cảm nhận được mùi thum thủm nào, tiếp túc ăn.Lệ thấy vậy, không vui bảo: “Người ta đã có lòng tốt nhắc nhở anh, còn anh đến mũi cũng không bịt lại, không thấy có lỗi với tấm lòng của người ta à?”Hùng mặt tỏ vẻ vô tội, mặt toàn dấu chấm hỏi: “Không thối thì làm sao mà phải bịt mũi?”“Vậy anh phải đợi đến lúc thối rồi mới lấy tay bịt mũi, thế thì còn có ý nghĩa gì nữa?”“Sự khuếch tán phân tử cần phải có thời gian, thối rồi mới bịt mũi sẽ giảm được mấy giây hít phải mùi thối.”“Lúc anh nghe người khác bảo họ đánh rắm thì bịt mũi lại có phải hơn lúc anh người thấy rồi mới lấy tay bịt hay không?”“Nhưng mà quả rắm lúc nãy có thối đâu!”Lệ bỗng nhiên cảm thấy người đàn ông ngồi trước mặt mình thật xa lạ. Trước giờ Lệ chưa bao giờ cảm thấy tam quan của mình là tách rời nhau đến như vậy.Cô ấy nghĩ đến mấy ngày trước, tình cảnh bây giờ giống như lúc Hùng bỏ cả đống tất và đồ lót vào giặt chung trong máy giặt, lại còn cho thêm cả chất khử trùng vào đó.Còn nữa, 1 tháng trước, Hùng đánh rắm trong nhà vệ sinh nhưng không thông báo, hại cô ấy lúc bước vào nhà vệ sinh chút nữa là bị mùi thum thủm kia đầu độc ngất xỉu.....“Chúng ta chia tay đi.” Lệ ngẩng đầu lên, nhìn Hùng rồi bình tĩnh nói.Một giọt nước mắt rơi xuống.“Bủm.”Lệ bỗng nhiên cảm thấy lỗ đít mình được nới lỏng, một quả rắm vừa mới bắn ra.“Em...em vừa đánh rắm.”Mặt Lệ đỏ ửng, Hùng ngây ra, sau đó cười ha hả: “Há há há không sao không sao. Anh biết là lúc nãy em nói đùa mà. Nào, em yêu, thịt bò viên mà em thích nhất có thể ăn được rồi, để anh vớt cho em một cái.”Hùng nhẹ nhàng vớt miếng bò viên lên, cẩn thận thổi rồi bỏ vào trong bát cho Lệ.Lệ nhìn người đàn ông ấm áp này, đột nhiên cảm thấy không khốn nạn như mình tưởng.Cứ như vậy. Một quả rắm dẫn đến việc chia tay, nhưng cũng vì một quả rắm mà xoay đổi được tình thế.Rắm cứ luôn thần kỳ như vậy.Nguyện quang minh chính đại đánh rắm. Đánh rắm trộm sẽ không bao giờ được chấp nhận và bao dung.Bủm.

Giả dụ thế giới này quy định cần phải quang minh chính đại đánh rắm!

1. Điệp ở phòng chờ đợi xe, đột nhiên ngửi được một mùi thum thủm bay đến. Một mùi rất quen thuộc, hương “thơm” kéo dài. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là một quả rắm!

Lúc Điệp đang chuẩn bị nhìn biểu cảm của những người xung quanh để tìm ra hung thủ thật sự, một âm thánh phát ra cách đó không xa: “Các vị khách du lịch thân mến, tôi vừa nhận được một đoạn tin nhắn của 1 hành khách. Tên của hành khách này là Lê Thị Lan, cô ấy hi vọng tôi có thể thay mặt cô ấy nói lời xin lỗi với mọi người, quả rắm lúc nãy chính là do cô ấy xả, cổ mong được gửi một lời xin lỗi từ tận đáy lòng đến những người đã hít phái mùi thum thủm của chính chủ.”

Tiếng phát thanh kết thúc, một cô gái ngực nở mông to, tóc dài phơi phới đứng trong đám đông với khuôn mặt ngại ngùng, không người khom lưng xin lỗi những người xung quanh.

Điệp nghiêm túc nhìn xung quanh, miệng cảm thán một câu: “Hung thủ đây rồi.”

Bà cụ ngồi bên cạnh Điệp bình luận: “Giới trẻ bây giờ đúng là ngày càng hiểu lễ nghĩa.”

“Đúng vậy! Đánh rắm rồi thì phải xin lỗi, rất có tố chất, không giống những người đi trước như chúng ta, đánh rắm không dám thừa nhận, nguyện để cho những người xung quanh nghi ngờ nhau, cũng không muốn đứng dậy để thừa nhận.”

“Cô gái tốt như vậy không biết đã có người yêu hay chưa, thằng đần nhà tôi sắp 30 đến nơi rồi vẫn chưa tìm được cô nào đáng tin cậy cả. Nếu nó quen được một cô gái như này thì tôi cũng mát mặt mát lòng.”

....

Các bô lão đang bận nhận xét bên này, bên kia cô gái đã được 1 đám thanh niên bao quanh xin làm quen, thậm chí có người còn móc chìa khóa con xe BMW, còn có người lôi điện thoại chụp ảnh sổ đỏ đưa cho cô ấy xem. Nhưng còn cô gái, nhẹ nhàng từ chối mọi yêu cầu kết bạn từ đám thanh niên kia.

Một lát sau, cô gái lên xe, Điệp vẫn chưa kịp chen vào đám đông kia để nhìn thấy mặt Lan, nhưng hình ảnh của Lan vẫn luôn đọng lại trong tâm trí của Điệp.

“Hi vọng có thể được ngửi lại mùi thum thủm kia một lần nữa.”

Điệp nghĩ thầm.

2. Bo – lớp 3 đang ngồi trên một chiếc xe bus, im lặng ngồi ăn khoai lang nữa. Bỗng một mùi thum thủm từ đâu bay đến.

Ai đó vừa đi một đường quyền!

Bo không hề cảm giác rằng lỗ đít của mình có dấu hiệu “buông lơi”, quả rắm này chắc chắn không phải thằng bé phang.

Mấy giây sau, mùi thum thủm bao trùm lên toàn bộ không gian chốn xe bus.

Nhưng lúc này không có ai đứng dậy tuyên bố quyền sở hữu của quả rắm này.

Bo cảm thấy có mấy ánh mắt dị thường đang rọi vào mặt mình, bên tai còn nghe thêm tiếng ai đang nghị dị:

“Ý chời chời, con nít bây giờ đúng là không hiểu phép tắc gì hết. Đánh rắm mà không dám thừa nhận là sao?”

“Đúng vậy, thằng cháu tôi mới 3 tuổi đã biết đánh rắm là phải bảo với người khác rồi.”

“Chỗ khép kín như xe bus thế này mà lại đi đánh rắm cho được. Đã xả quả rắm rồi thì thôi, lại còn không dám thừa nhận. Đã không dám thừa nhận vậy mà còn ngồi đây ăn khoai lang nướng, không biết ăn nhiều khoai lang nướng là sẽ đánh rắm à?”

Những tiếng nghị luận ồn ào đều đổ dồn vào Bo. Bo cảm thấy trái tim mình tan nát, mũi cay cay, bụi bay vào mắt chứ em đâu khóc đâu rơi lệ.

Trong lúc Bo đang tuyệt vọng không 1 sự trợ giúp nào, bỗng có tiếng ai đó vang lên: “Quả rắm đó không phải thằng bé đánh đâu!”

Là bác tài xế đấy!

“Lúc nãy tôi vừa mới nhìn cái máy dò mùi trong xe, mùi thum thủm này phát ra từ cạnh cửa sổ phía bên trái.”

Lúc này tất cả mọi người đều chuyển ánh mắt về cạnh cửa sổ bên trái. Chỗ đó chỉ có một cậu con trai hơn 20 tuổi.

Cậu ấy ngại ngùng cúi đầu xuống: “Quả rắm này thối quá nên em không dám thừa nhận.”

Xe bus đi từ từ, đã đến điểm cuối, tài xế dừng xe lại, hành khách lần lượt xuống xe. Lúc này trong xe chỉ còn lại tài xế, Bo và cậu thanh niên kia.

Bác tài xế đi đến vỗ vãi cậu thanh niên, nói luôn vào trọng tâm: “Đánh rắm có thối đi nữa cũng không cần phải xấu hổ. Nhưng đánh rắm mà không dám thừa nhận thì mới là chuyện mất mặt. Cậu còn trẻ, còn có hi vọng, đừng để thất bại chỉ vì một quả rắm.”

Chàng trai trẻ nhìn bác tài xế với ánh mắt cảm kích, không ngừng gật đầu.

Bo mặc dù không nghe hiểu cụ thể bác tài xé nói cái gì, nhưng thằng bé cảm thấy có thứ gì đó đang chôn vùi ở sâu bên trong lòng mà không thể nói ra. Và có lẽ một ngày nào đó nó sẽ được nảy mầm.

3. Trong nhà hàng, Hùng và bạn gái – Lệ đang ăn lẩu.

Đang ăn vui vẻ, bỗng một anh đô con bàn bên đứng dậy, chắp tay nói với mọi người xung quanh: “Xin lỗi mọi người, lúc nãy tôi không cẩn thận đã đánh một quả rắm.”

Lệ hoang mang bịt mũi lại nhưng Hùng lại không cảm nhận được mùi thum thủm nào, tiếp túc ăn.

Lệ thấy vậy, không vui bảo: “Người ta đã có lòng tốt nhắc nhở anh, còn anh đến mũi cũng không bịt lại, không thấy có lỗi với tấm lòng của người ta à?”

Hùng mặt tỏ vẻ vô tội, mặt toàn dấu chấm hỏi: “Không thối thì làm sao mà phải bịt mũi?”

“Vậy anh phải đợi đến lúc thối rồi mới lấy tay bịt mũi, thế thì còn có ý nghĩa gì nữa?”

“Sự khuếch tán phân tử cần phải có thời gian, thối rồi mới bịt mũi sẽ giảm được mấy giây hít phải mùi thối.”

“Lúc anh nghe người khác bảo họ đánh rắm thì bịt mũi lại có phải hơn lúc anh người thấy rồi mới lấy tay bịt hay không?”

“Nhưng mà quả rắm lúc nãy có thối đâu!”

Lệ bỗng nhiên cảm thấy người đàn ông ngồi trước mặt mình thật xa lạ. Trước giờ Lệ chưa bao giờ cảm thấy tam quan của mình là tách rời nhau đến như vậy.

Cô ấy nghĩ đến mấy ngày trước, tình cảnh bây giờ giống như lúc Hùng bỏ cả đống tất và đồ lót vào giặt chung trong máy giặt, lại còn cho thêm cả chất khử trùng vào đó.

Còn nữa, 1 tháng trước, Hùng đánh rắm trong nhà vệ sinh nhưng không thông báo, hại cô ấy lúc bước vào nhà vệ sinh chút nữa là bị mùi thum thủm kia đầu độc ngất xỉu.

....

“Chúng ta chia tay đi.” Lệ ngẩng đầu lên, nhìn Hùng rồi bình tĩnh nói.

Một giọt nước mắt rơi xuống.

“Bủm.”

Lệ bỗng nhiên cảm thấy lỗ đít mình được nới lỏng, một quả rắm vừa mới bắn ra.

“Em...em vừa đánh rắm.”

Mặt Lệ đỏ ửng, Hùng ngây ra, sau đó cười ha hả: “Há há há không sao không sao. Anh biết là lúc nãy em nói đùa mà. Nào, em yêu, thịt bò viên mà em thích nhất có thể ăn được rồi, để anh vớt cho em một cái.”

Hùng nhẹ nhàng vớt miếng bò viên lên, cẩn thận thổi rồi bỏ vào trong bát cho Lệ.

Lệ nhìn người đàn ông ấm áp này, đột nhiên cảm thấy không khốn nạn như mình tưởng.

Cứ như vậy. Một quả rắm dẫn đến việc chia tay, nhưng cũng vì một quả rắm mà xoay đổi được tình thế.

Rắm cứ luôn thần kỳ như vậy.

Nguyện quang minh chính đại đánh rắm. Đánh rắm trộm sẽ không bao giờ được chấp nhận và bao dung.

Bủm.

1 30
Kiều Anh 21/05/2020 18:11
Nếu những đứa con trai năm 19 tuổi đều biết nấu ăn, chỉ có một mình bạn là con gái không biết gì đến chuyện bếp núc thù đúng là bất thường thật.Còn nếu con trai năm 19 tuổi không biết nấu ăn, vậy 1 đứa con gái 19 tuổi như bạn  không biết nấu ăn cũng là chuyện bình thường.Đúng vậy! Cái tôi đang nói đến chính là nam nữ bình đẳng. Nấu ăn – kỹ năng sinh tồn cơ bản này còn phải phân biệt nam nữ ư?Đã là năm 2020 rồi, vấn đề này còn phải tách riêng con gái để nói sao? Câu hỏi còn thêm 2 chữ “con gái” hoặc có người còn nói được những câu như đàn bà phụ nữ phải học cách làm việc nhà chăm sóc đàn ông, đàn ông đi kiếm tiền không cần phải xuống bếp; hay là con gái trời sinh là phải làm việc nhà????Đúng thật là vô vị.Nói cho cùng, nam nữ bây giờ đều phải đi làm, cũng phải lo việc nhà. Người có chân có tay, học được những kỹ năng sinh tồn cơ bản vốn dĩ là điều nên làm. Nam hay nữ không biết làm việc nhà không phải là chuyện quanh vinh gì cả.Bạn nói rằng những thanh thiếu niên như chúng ta học hành bận rộn, không có thời gian để học những thứ này. Vậy 1 người đã 19 tuổi, thi đại học cũng thi xong rồi, dần dần cũng phải ra ngoài sống tự lập, dù cho nam hay nữ đều nên bắt đầu học những kỹ năng này rồi.

Nếu những đứa con trai năm 19 tuổi đều biết nấu ăn, chỉ có một mình bạn là con gái không biết gì đến chuyện bếp núc thù đúng là bất thường thật.

Còn nếu con trai năm 19 tuổi không biết nấu ăn, vậy 1 đứa con gái 19 tuổi như bạn  không biết nấu ăn cũng là chuyện bình thường.

Đúng vậy! Cái tôi đang nói đến chính là nam nữ bình đẳng. Nấu ăn – kỹ năng sinh tồn cơ bản này còn phải phân biệt nam nữ ư?

Đã là năm 2020 rồi, vấn đề này còn phải tách riêng con gái để nói sao? Câu hỏi còn thêm 2 chữ “con gái” hoặc có người còn nói được những câu như đàn bà phụ nữ phải học cách làm việc nhà chăm sóc đàn ông, đàn ông đi kiếm tiền không cần phải xuống bếp; hay là con gái trời sinh là phải làm việc nhà

????

Đúng thật là vô vị.

Nói cho cùng, nam nữ bây giờ đều phải đi làm, cũng phải lo việc nhà. Người có chân có tay, học được những kỹ năng sinh tồn cơ bản vốn dĩ là điều nên làm. Nam hay nữ không biết làm việc nhà không phải là chuyện quanh vinh gì cả.

Bạn nói rằng những thanh thiếu niên như chúng ta học hành bận rộn, không có thời gian để học những thứ này. Vậy 1 người đã 19 tuổi, thi đại học cũng thi xong rồi, dần dần cũng phải ra ngoài sống tự lập, dù cho nam hay nữ đều nên bắt đầu học những kỹ năng này rồi.

5 40
Kiều Anh 20/05/2020 21:53
Vợ tôi đã từng nói 1 câu: “Em không sợ phải làm việc nhà, em chỉ sợ làm làm không có ích”.Ví dụ cô ấy vừa làm xong một công việc nhà nào đó, vui vẻ hào hứng nói với tôi một câu, nhưng tôi chỉ đáp lại “có gì khác nhau đâu” hoặc là “ừ, cũng được”. Nhưng đối với cô ấy, những câu nói đó có nghĩa là “vô ích”, hậu quả là sau này không muốn làm nữa.Nhưng tôi không ngu. Thực tế là tôi cười và ôm hôn cô ấy, hết lòng khen ngợi thành quả lao động của vợ tôi, ví dụ “vợ anh ngày càng giỏi, sao lại khéo tay như thế, mấy cái này mà để anh làm chắc chắn là không được như em đâu, con trai nhà ai mà có phúc đến vậy, lấy được một người như em...” vân vân.Cuộc sống muốn trôi qua thì phải học cách “diễn một chút kịch”. Một ngày trôi qua bình đạm không phải là giai đoạn mà mỗi cặp vợ chồng phải trải qua. Chỉ cần muốn là tình yêu của 2 người sẽ vẫn nồng nhiệt như những ngày đầu thôi.Tôi tin, bất kỳ cô gái nào cũng muốn được nghe lời khen ngợi , dù cho bạn khen cô ấy một cách vụng về nhưng cô ấy cũng sẽ rất vui. Nhận được sự công nhận của người mình yêu chính là động lực to lớn khi cô ấy làm việc nhà. Cá nhân tôi thực sự không hiểu những ông chồng keo kiệt, bủn xỉn dù chỉ một lời khen nghĩ thế nào nữa.“Không có tác dụng, vô ích” cũng tồn tại ở một tình cảnh khác. Ví dụ, vợ vừa mới chùi bồn cầu xong, kết quả một sạch được 1 tý lại bị nước tiểu của tôi bắn tung tóe bẩn hết rồi. Lúc này nếu tôi nói “bồn cầu không phải là dùng để đi tiểu hay sao?” hoặc là “cùng lắm thì anh chùi lại, có gì đâu chứ, ai mà không biết chùi bồn cầu đâu”. Kiểu này cũng chính là thái độ không tôn trọng, xem nhẹ, cũng sẽ làm đối phương tức giận.Nhưng trong trường hợp thực tế, đi tiểu xong sẽ dùng giấy lau sạch, sau đó cũng dùng giấy lau sạch trên thành bồn cầu. Vệ sinh không phải chỉ làm một lần là xong, bình thường cũng cần chú ý duy trì. Như vậy chính là tôn trọng công sức lao động của người khác, đồng thời giảm được công việc vào lần sau.Tôi tôn trọng những gì mà vợ tôi bỏ ra. Lúc tôi làm việc nhà cô ấy cũng sẽ đối xử với tôi như vậy.Vì vậy tôi cảm thấy...Nếu nói đến việc sự khó chịu của con gái về vấn đề làm việc nhà, chi bằng nói đến những hành động khó chịu mà cánh đàn ông làm ra thì đúng hơn.

Vợ tôi đã từng nói 1 câu: “Em không sợ phải làm việc nhà, em chỉ sợ làm làm không có ích”.

Ví dụ cô ấy vừa làm xong một công việc nhà nào đó, vui vẻ hào hứng nói với tôi một câu, nhưng tôi chỉ đáp lại “có gì khác nhau đâu” hoặc là “ừ, cũng được”. Nhưng đối với cô ấy, những câu nói đó có nghĩa là “vô ích”, hậu quả là sau này không muốn làm nữa.

Nhưng tôi không ngu. Thực tế là tôi cười và ôm hôn cô ấy, hết lòng khen ngợi thành quả lao động của vợ tôi, ví dụ “vợ anh ngày càng giỏi, sao lại khéo tay như thế, mấy cái này mà để anh làm chắc chắn là không được như em đâu, con trai nhà ai mà có phúc đến vậy, lấy được một người như em...” vân vân.

Cuộc sống muốn trôi qua thì phải học cách “diễn một chút kịch”. Một ngày trôi qua bình đạm không phải là giai đoạn mà mỗi cặp vợ chồng phải trải qua. Chỉ cần muốn là tình yêu của 2 người sẽ vẫn nồng nhiệt như những ngày đầu thôi.

Tôi tin, bất kỳ cô gái nào cũng muốn được nghe lời khen ngợi , dù cho bạn khen cô ấy một cách vụng về nhưng cô ấy cũng sẽ rất vui. Nhận được sự công nhận của người mình yêu chính là động lực to lớn khi cô ấy làm việc nhà. Cá nhân tôi thực sự không hiểu những ông chồng keo kiệt, bủn xỉn dù chỉ một lời khen nghĩ thế nào nữa.

“Không có tác dụng, vô ích” cũng tồn tại ở một tình cảnh khác. Ví dụ, vợ vừa mới chùi bồn cầu xong, kết quả một sạch được 1 tý lại bị nước tiểu của tôi bắn tung tóe bẩn hết rồi. Lúc này nếu tôi nói “bồn cầu không phải là dùng để đi tiểu hay sao?” hoặc là “cùng lắm thì anh chùi lại, có gì đâu chứ, ai mà không biết chùi bồn cầu đâu”. Kiểu này cũng chính là thái độ không tôn trọng, xem nhẹ, cũng sẽ làm đối phương tức giận.

Nhưng trong trường hợp thực tế, đi tiểu xong sẽ dùng giấy lau sạch, sau đó cũng dùng giấy lau sạch trên thành bồn cầu. Vệ sinh không phải chỉ làm một lần là xong, bình thường cũng cần chú ý duy trì. Như vậy chính là tôn trọng công sức lao động của người khác, đồng thời giảm được công việc vào lần sau.

Tôi tôn trọng những gì mà vợ tôi bỏ ra. Lúc tôi làm việc nhà cô ấy cũng sẽ đối xử với tôi như vậy.

Vì vậy tôi cảm thấy...

Nếu nói đến việc sự khó chịu của con gái về vấn đề làm việc nhà, chi bằng nói đến những hành động khó chịu mà cánh đàn ông làm ra thì đúng hơn.

10 48
Diệp Trần 13/05/2020 13:22
Mình rất hiểu sự hoang mang, lo lắng ở thời điểm hiện tại của bạn vì mình cũng từng rơi vào tình cảnh oái oăm như thế này. Chia tay người yêu được 2 tháng thì phát hiện mình có bầu. Với kinh nghiệm của người từng trải qua, mình khuyên bạn nên xem xét tình cảm hiện tại của bản thân với bố đứa trẻ.Tất nhiên khi hai người đã đưa ra quyết định chia tay ít nhiều đều phải có một lý do nhất định nào đó. Thế nên bạn cứ thử cân nhắc xem mình có muốn xây dựng gia đình và chung sống với người yêu cũ cả đời hay không.Đưa ra được quyết định cho bản thân rồi thì bạn nên liên lạc và thông báo về em bé với bố đứa trẻ. Nếu tình cảm giữa hai người đủ lớn thì có thể có một gia đình nhỏ. Đó là trong trường hợp người yêu cũ chịu trách nhiệm với bạn nhé.Còn nếu bố đứa trẻ không chịu trách nhiệm thì làm mẹ đơn thân cũng là lựa chọn tuyệt vời. Nếu bạn đang nghĩ đến việc bỏ đứa trẻ, thì làm ơn, đứa bé không hề có tội, con có tội gì đâu mà bỏ. Dù chia tay rồi mới biết có bầu nhưng mình chưa từng nghĩ sẽ bỏ con, bởi con cái là lộc trời cho mà.Biết là làm mẹ đơn thân sẽ vất vả, nhưng bạn ơi tin mình đi, chỉ một thời gian nữa bạn sẽ cảm thấy cuộc đời này hạnh phúc nhất là có con. Được nhìn con lớn lên từng ngày thì bao nhiêu vất vả mẹ đều có thể chịu được hết. Chúng ta đều đủ lớn để chịu trách nhiệm với cuộc đời của mình, và cứ quyết định để sau này nghĩ lại hôm nay, bạn không có gì để hối hận cả. Quyền quyết định vẫn là ở bạn, nhưng mình mong hạnh phúc sẽ luôn đến với bạn và em bé.

Mình rất hiểu sự hoang mang, lo lắng ở thời điểm hiện tại của bạn vì mình cũng từng rơi vào tình cảnh oái oăm như thế này. Chia tay người yêu được 2 tháng thì phát hiện mình có bầu. Với kinh nghiệm của người từng trải qua, mình khuyên bạn nên xem xét tình cảm hiện tại của bản thân với bố đứa trẻ.

Tất nhiên khi hai người đã đưa ra quyết định chia tay ít nhiều đều phải có một lý do nhất định nào đó. Thế nên bạn cứ thử cân nhắc xem mình có muốn xây dựng gia đình và chung sống với người yêu cũ cả đời hay không.

Mẹ đơn thân cần chuẩn bị tâm lý như thế nào? - Tham vấn - Trị liệu ...

Đưa ra được quyết định cho bản thân rồi thì bạn nên liên lạc và thông báo về em bé với bố đứa trẻ. Nếu tình cảm giữa hai người đủ lớn thì có thể có một gia đình nhỏ. Đó là trong trường hợp người yêu cũ chịu trách nhiệm với bạn nhé.

Còn nếu bố đứa trẻ không chịu trách nhiệm thì làm mẹ đơn thân cũng là lựa chọn tuyệt vời. Nếu bạn đang nghĩ đến việc bỏ đứa trẻ, thì làm ơn, đứa bé không hề có tội, con có tội gì đâu mà bỏ. Dù chia tay rồi mới biết có bầu nhưng mình chưa từng nghĩ sẽ bỏ con, bởi con cái là lộc trời cho mà.

Làm mẹ đơn thân: Nước mắt chảy ngược

Biết là làm mẹ đơn thân sẽ vất vả, nhưng bạn ơi tin mình đi, chỉ một thời gian nữa bạn sẽ cảm thấy cuộc đời này hạnh phúc nhất là có con. Được nhìn con lớn lên từng ngày thì bao nhiêu vất vả mẹ đều có thể chịu được hết. 

Chúng ta đều đủ lớn để chịu trách nhiệm với cuộc đời của mình, và cứ quyết định để sau này nghĩ lại hôm nay, bạn không có gì để hối hận cả. Quyền quyết định vẫn là ở bạn, nhưng mình mong hạnh phúc sẽ luôn đến với bạn và em bé.

7 47
Kiều Anh 12/05/2020 21:09
Không chỉ nữ mà kể cả nam tuổi tác lớn đều rất khó khăn trong vấn đề hôn nhân.Tuổi trẻ giống như một lớp filter làm đẹp, che đi một phần xấu, nghèo, ngu dốt, không an phận,lười, ích kỷ, không có năng lực v..v..Đến khi có tuổi, lớp filter không còn nữa, mọi người dần dần lộ ra bộ mặt thật.Diện mạo không xinh, không còn lớp collagen để che giấu nữa.Nhà bần người nghèo, không còn hi vọng có thể bay lên cao tận ngọn cây nữaĐầu óc vụng về, không còn được lấy sự vô tri đơn thuần để che đậy nữaKhông an phận, không được lấy sự tùy tiện, không có cảm giác an toàn để làm cái cớ nữaLười biếng uể oải, không còn được lấy những từ như “mơ ước”, “sở thích” để bưng bít nữaKể cả việc không có năng lực, cũng được viết rõ rành rành trên bảng lương của bạn rồi.Không có lớp filter mới phát hiện được diện mạo đáng căm hận như vậy thôi.(Nội dung đang tự cười nhạo bản thân, không chửi người khác).

Không chỉ nữ mà kể cả nam tuổi tác lớn đều rất khó khăn trong vấn đề hôn nhân.

Tuổi trẻ giống như một lớp filter làm đẹp, che đi một phần xấu, nghèo, ngu dốt, không an phận,lười, ích kỷ, không có năng lực v..v..

Đến khi có tuổi, lớp filter không còn nữa, mọi người dần dần lộ ra bộ mặt thật.

Diện mạo không xinh, không còn lớp collagen để che giấu nữa.

Nhà bần người nghèo, không còn hi vọng có thể bay lên cao tận ngọn cây nữa

Đầu óc vụng về, không còn được lấy sự vô tri đơn thuần để che đậy nữa

Không an phận, không được lấy sự tùy tiện, không có cảm giác an toàn để làm cái cớ nữa

Lười biếng uể oải, không còn được lấy những từ như “mơ ước”, “sở thích” để bưng bít nữa

Kể cả việc không có năng lực, cũng được viết rõ rành rành trên bảng lương của bạn rồi.

Không có lớp filter mới phát hiện được diện mạo đáng căm hận như vậy thôi.

Điều gì sẽ xảy ra nếu đến năm 30 tuổi bạn vẫn chưa kết hôn?

(Nội dung đang tự cười nhạo bản thân, không chửi người khác).

5 47
Kiều Anh 11/05/2020 22:30
1, Nếu như ai đó ăn cái gì lúc đang nghe bạn nói chuyện, 80% là anh ta đang rất đói đấy.2. Khoảng cách an toàn giữa người với người là 1 mét. Nếu khoảng cách giữa bạn và một người khác giới là 30-40cm thì rất có thể các bạn là bạn cùng bàn.3. Nếu bạn phát hiện một người không dám nhìn vào mắt bạn, nhìn thấy ánh mắt của bạn thì có vẻ hốt hoảng thì có thể anh ta đang nợ tiền bạn và trả không nổi đấy.4. Lúc uống thứ gì với ai đó, nếu anh ta hướng chiếc cốc của mình lại gần với chiếc cốc của bạn, đây là một ám hiệu nói rằng, hãy uống thêm 1 cốc nữa.5. Đầu của con trai, eo của con gái thuộc vào khu vực kiêng kị. Nếu bạn đụng vào eo của cô ấy nhưng cô ấy không có phản đối, điều này cho thấy rằng rất có thể bạn là bác sĩ hoặc là thợ massage.6. Lúc nói chuyện, nếu đối phương có nhiều động tác nhỏ như ngáp, lúc này bạn cần chú ý, đối phương tối hôm qua có thể là đã thức khuya, và hôm nay còn phải dậy từ sớm.7. Nếu có ai đó nói xấu về một ai đó với bạn, điều này cho thấy rằng anh ta rất ghét người đó.8. Tính cách quyết định sở thích. Ví dụ những người thích Iron Man thì cũng sẽ thích Captain America. Nhưng thích Caption America chưa chắc là đã thích Tôn Ngộ Không. Nhưng dù cho thích Trư Bát Giới hay Xì Trum, bọn họ thường sẽ đều thích gái đẹp.9. Nếu một người gặp bất kì chuyện gì cũng không xin sự giúp đỡ của người khác, rất có thể anh ta cũng không hề động tay động chân gì cả.

1, Nếu như ai đó ăn cái gì lúc đang nghe bạn nói chuyện, 80% là anh ta đang rất đói đấy.

2. Khoảng cách an toàn giữa người với người là 1 mét. Nếu khoảng cách giữa bạn và một người khác giới là 30-40cm thì rất có thể các bạn là bạn cùng bàn.

3. Nếu bạn phát hiện một người không dám nhìn vào mắt bạn, nhìn thấy ánh mắt của bạn thì có vẻ hốt hoảng thì có thể anh ta đang nợ tiền bạn và trả không nổi đấy.

4. Lúc uống thứ gì với ai đó, nếu anh ta hướng chiếc cốc của mình lại gần với chiếc cốc của bạn, đây là một ám hiệu nói rằng, hãy uống thêm 1 cốc nữa.

5. Đầu của con trai, eo của con gái thuộc vào khu vực kiêng kị. Nếu bạn đụng vào eo của cô ấy nhưng cô ấy không có phản đối, điều này cho thấy rằng rất có thể bạn là bác sĩ hoặc là thợ massage.

6. Lúc nói chuyện, nếu đối phương có nhiều động tác nhỏ như ngáp, lúc này bạn cần chú ý, đối phương tối hôm qua có thể là đã thức khuya, và hôm nay còn phải dậy từ sớm.

7. Nếu có ai đó nói xấu về một ai đó với bạn, điều này cho thấy rằng anh ta rất ghét người đó.

8. Tính cách quyết định sở thích. Ví dụ những người thích Iron Man thì cũng sẽ thích Captain America. Nhưng thích Caption America chưa chắc là đã thích Tôn Ngộ Không. Nhưng dù cho thích Trư Bát Giới hay Xì Trum, bọn họ thường sẽ đều thích gái đẹp.

9. Nếu một người gặp bất kì chuyện gì cũng không xin sự giúp đỡ của người khác, rất có thể anh ta cũng không hề động tay động chân gì cả.

6 47
Kiều Anh 10/05/2020 18:30
Là một người thường đưa ra những lời tư vấn, tôi đã tổng kết được 1 số khẩu quyết:Ví dụ: xuất hiện vấn đề thì giải quyết vấn đề, giải quyết không được thì chạy trốn khỏi vấn đề, chạy trốn không được thì giải quyết người đưa ra vấn đề.Câu nói này nếu bạn suy nghĩ kỹ 1 tý thì sẽ phát hiện, người càng trưởng thành thì càng thích giải quyết người đưa ra vấn đề.Ví dụ trẻ con muốn có một món đồ chơi. Nếu không mua người lớn sẽ giảng 1 đống đạo lý tại sao lại không mua. Đây là đang giải quyết vấn đề.Con nít ư? Giãy dụa và không ngừng khóc lóc. Rất đơn giản, không phải giải quyết vấn đề mà là giải quyết người đưa ra vấn đề. Tại sao lại không có đồ chơi? Là tại vì bố mẹ không mua. Vậy thì hãy giải quyết bố mẹ là xong chuyện.Lớn chuyện hơn 1 chút, khóc lóc, ngang ngược, cần sĩ diện. Vậy cách giải quyết người đưa ra vấn đề có thể là bỏ nhà ra đi hoặc phớt lờ sự tồn tại của một người.Vì vậy, em gái của bạn chính là đang giải quyết người đưa ra vấn đề. Con bé không có cách nào để khiến bạn biến mất, chỉ có thể giả vờ rằng, bạn đã biến mất rồi. Bởi vì em gái của bạn vẫn chưa trưởng thành.Đây chính là trạng thái logic tâm lý cơ bản hiện tại của em gái bạn.Bạn làm anh, ít nhất cũng phải trưởng thành hơn em gái chứ.Còn bạn, cũng dùng cách giải quyết người đưa ra vấn đề, cách xử lý vấn đề này khiến tôi rất bất ngờ ngoài sức tưởng tượng.Một cái bạt tai, chính là giải quyết người đưa ra vấn đề. Bạn phát hiện ra em gái bạn đang hút thuốc, đây là 1 vấn đề, chỉ cần đánh cho đến khi con bé sợ là được.Tư tưởng này không phải là không thông được, nhưng vấn đề là bạn thực sự có thể động tay động chân sao? Rõ ràng, 1 cái bạt tai là hành động cực hạn lúc đó bạn có thể làm.Nhưng bạn nghĩ xem, việc hút thuốc này, cần phải có 1 nhóm.Bạn thử nghĩ xem tại sao Tổng Cục Quảng Bá Phát Thanh Truyền Hình Quốc Gia không cho phép quảng cáo thuốc lá, không cho phép con nít hút thuốc. Là bởi vì những đứa trẻ tập hút thuốc khi còn quá nhỏ đều là một loại bắt chước.Đầu tiên, nhà bạn bố mẹ có ai hút thuốc không, bạn có hút thuốc không?Tiếp theo, môi trường học tập của con bé thế nào, bạn có hiểu được bạn bè của con bé không, có phải trong vòng bạn bè của con bé có người hút thuốc.Cuối cùng, điếu thuốc này là từ đâu đến? Là tự con bé mua, hay là bạn bè cho, hay là lấy ở trong nhà.Cuối cùng của cuối cùng, rốt cục là 1 con nghiện thuốc lá, hay là tò mò thử hút một hơi chơi vừa lúc bị bạn phát hiện.Những thứ này bạn đã nghĩ qua chưa?Tôi trước kia thường nói, rất nhiều người trên thế giới này không phải ngu dốt thì cũng là xấu xa.Bây giờ tôi cảm thấy, có thể giải thích thành ngu dốt thì không cần phải giải thích thành xấu xa nữa. Bởi vì một người muốn trở nên xấu xa thì rất khó, còn phạm phải sự ngu dốt thì là một chuyện rất thường gặp. Nói trắng ra, người có EQ cao quá ít.Một cái bạt tai của bạn, trực tiếp liệt con bé vào phạm trù xấu xa.Vốn là không cần phải gây thù địch, bây giờ lại trở thành kẻ địch.Vì vậy, đánh thì cũng đánh rồi, bây giờ xin lỗi con bé đi. Biến địch thành bạn trước, rồi sau đó từ từ tìm hiểu vấn đề.Có thể lớn tuổi 1 chút, việc xin lỗi sẽ có chút ngại ngùng, vậy thì hãy mua một món quà để làm một liều thuốc đệm để giảm đi sự bối rối của lời xin lỗi.Đứa trẻ 12 tuổi, nhìn thì có vẻ lớn rồi, nhưng thực ra tầm nhìn không nhiều như bạn nghĩ.Tôi đã thấy những người đánh người rồi, nhưng chủ động xin lỗi lại tặng thêm quà thì rất ít gặp.Mở lòng rồi, bạn sẽ biết được nguyên nhân mà con bé hút thuốc.Biết được nguyên nhân thì mới kê thuốc được.

Là một người thường đưa ra những lời tư vấn, tôi đã tổng kết được 1 số khẩu quyết:

Ví dụ: xuất hiện vấn đề thì giải quyết vấn đề, giải quyết không được thì chạy trốn khỏi vấn đề, chạy trốn không được thì giải quyết người đưa ra vấn đề.

Câu nói này nếu bạn suy nghĩ kỹ 1 tý thì sẽ phát hiện, người càng trưởng thành thì càng thích giải quyết người đưa ra vấn đề.

Ví dụ trẻ con muốn có một món đồ chơi. Nếu không mua người lớn sẽ giảng 1 đống đạo lý tại sao lại không mua. Đây là đang giải quyết vấn đề.

Con nít ư? Giãy dụa và không ngừng khóc lóc. Rất đơn giản, không phải giải quyết vấn đề mà là giải quyết người đưa ra vấn đề. Tại sao lại không có đồ chơi? Là tại vì bố mẹ không mua. Vậy thì hãy giải quyết bố mẹ là xong chuyện.

Lớn chuyện hơn 1 chút, khóc lóc, ngang ngược, cần sĩ diện. Vậy cách giải quyết người đưa ra vấn đề có thể là bỏ nhà ra đi hoặc phớt lờ sự tồn tại của một người.

Vì vậy, em gái của bạn chính là đang giải quyết người đưa ra vấn đề. Con bé không có cách nào để khiến bạn biến mất, chỉ có thể giả vờ rằng, bạn đã biến mất rồi. Bởi vì em gái của bạn vẫn chưa trưởng thành.

Đây chính là trạng thái logic tâm lý cơ bản hiện tại của em gái bạn.

Bạn làm anh, ít nhất cũng phải trưởng thành hơn em gái chứ.

Còn bạn, cũng dùng cách giải quyết người đưa ra vấn đề, cách xử lý vấn đề này khiến tôi rất bất ngờ ngoài sức tưởng tượng.

Một cái bạt tai, chính là giải quyết người đưa ra vấn đề. Bạn phát hiện ra em gái bạn đang hút thuốc, đây là 1 vấn đề, chỉ cần đánh cho đến khi con bé sợ là được.

Tư tưởng này không phải là không thông được, nhưng vấn đề là bạn thực sự có thể động tay động chân sao? Rõ ràng, 1 cái bạt tai là hành động cực hạn lúc đó bạn có thể làm.

Nhưng bạn nghĩ xem, việc hút thuốc này, cần phải có 1 nhóm.

Bạn thử nghĩ xem tại sao Tổng Cục Quảng Bá Phát Thanh Truyền Hình Quốc Gia không cho phép quảng cáo thuốc lá, không cho phép con nít hút thuốc. Là bởi vì những đứa trẻ tập hút thuốc khi còn quá nhỏ đều là một loại bắt chước.

Đầu tiên, nhà bạn bố mẹ có ai hút thuốc không, bạn có hút thuốc không?

Tiếp theo, môi trường học tập của con bé thế nào, bạn có hiểu được bạn bè của con bé không, có phải trong vòng bạn bè của con bé có người hút thuốc.

Cuối cùng, điếu thuốc này là từ đâu đến? Là tự con bé mua, hay là bạn bè cho, hay là lấy ở trong nhà.

Cuối cùng của cuối cùng, rốt cục là 1 con nghiện thuốc lá, hay là tò mò thử hút một hơi chơi vừa lúc bị bạn phát hiện.

Những thứ này bạn đã nghĩ qua chưa?

Tôi trước kia thường nói, rất nhiều người trên thế giới này không phải ngu dốt thì cũng là xấu xa.

Bây giờ tôi cảm thấy, có thể giải thích thành ngu dốt thì không cần phải giải thích thành xấu xa nữa. Bởi vì một người muốn trở nên xấu xa thì rất khó, còn phạm phải sự ngu dốt thì là một chuyện rất thường gặp. Nói trắng ra, người có EQ cao quá ít.

Một cái bạt tai của bạn, trực tiếp liệt con bé vào phạm trù xấu xa.

Vốn là không cần phải gây thù địch, bây giờ lại trở thành kẻ địch.

Vì vậy, đánh thì cũng đánh rồi, bây giờ xin lỗi con bé đi. Biến địch thành bạn trước, rồi sau đó từ từ tìm hiểu vấn đề.

Có thể lớn tuổi 1 chút, việc xin lỗi sẽ có chút ngại ngùng, vậy thì hãy mua một món quà để làm một liều thuốc đệm để giảm đi sự bối rối của lời xin lỗi.

Đứa trẻ 12 tuổi, nhìn thì có vẻ lớn rồi, nhưng thực ra tầm nhìn không nhiều như bạn nghĩ.

Tôi đã thấy những người đánh người rồi, nhưng chủ động xin lỗi lại tặng thêm quà thì rất ít gặp.

Mở lòng rồi, bạn sẽ biết được nguyên nhân mà con bé hút thuốc.

Biết được nguyên nhân thì mới kê thuốc được.

4 45