Vui lòng đăng nhập để đặt câu hỏi
An Tiêu 20/05/2020 15:44
Với mình, câu hỏi này thực sự không tìm được đáp án là có hay không. Bởi càng ở Hà Nội lâu hơn, nhiều lúc mình không biết được điều gì là sự thật và điều gì không nơi những người bán hàng rong, ngồi dọc đường.Ngày đầu tiên đặt xe ra Thủ đô, vừa bước từ trên xe khách xuống, mình đã gặp ngay một cụ già đi bán kẹo cao su, bông tăm, kẹp tóc,…Lúc đấy thật sự mình đã cảm thấy sao có thể tội nghiệp ông cụ đến thế, già đến vậy rồi mà còn phải ra đường mưu sinh. Nhưng rồi, một lúc sau, lúc sau nữa, những ngày tiếp theo và đến bây giờ, sau 4 năm ở lại thủ đô, mình không thể biết Hà Nội này có đến bao nhiêu người bán hàng rong dọc đường, có bao nhiêu người ngồi tại các điểm ngã tư, đèn xanh, đèn đỏ.Học Báo chí, mình được tiếp cận với nhiều nguồn thông tin, biết được nhiều sự việc mà ngày đầu đã ngây thơ không biết đến. Rằng có rất nhiều nhóm chăn dắt, sử dụng những người bán hàng rong như một công cụ kiếm tiền, thậm chí nhiều người còn giả tàn tật để lợi dụng lòng thương của người đi đường.Đương nhiên, mình không hề nói tất cả những người bán hàng rong đều như thế, nhưng rõ ràng, một số bộ phận đang khiến cho con người mất niềm tin khi giả nghèo, giả khổ, thậm chí tự bịa đặt hoàn cảnh éo le của bản thân để xin tiền của người qua đường.

Với mình, câu hỏi này thực sự không tìm được đáp án là có hay không. Bởi càng ở Hà Nội lâu hơn, nhiều lúc mình không biết được điều gì là sự thật và điều gì không nơi những người bán hàng rong, ngồi dọc đường.

Cảnh khó tin về trẻ ăn xin bị 'hành xác' ở Sài Gòn - Xã hội ...

Ngày đầu tiên đặt xe ra Thủ đô, vừa bước từ trên xe khách xuống, mình đã gặp ngay một cụ già đi bán kẹo cao su, bông tăm, kẹp tóc,…Lúc đấy thật sự mình đã cảm thấy sao có thể tội nghiệp ông cụ đến thế, già đến vậy rồi mà còn phải ra đường mưu sinh. Nhưng rồi, một lúc sau, lúc sau nữa, những ngày tiếp theo và đến bây giờ, sau 4 năm ở lại thủ đô, mình không thể biết Hà Nội này có đến bao nhiêu người bán hàng rong dọc đường, có bao nhiêu người ngồi tại các điểm ngã tư, đèn xanh, đèn đỏ.

Học Báo chí, mình được tiếp cận với nhiều nguồn thông tin, biết được nhiều sự việc mà ngày đầu đã ngây thơ không biết đến. Rằng có rất nhiều nhóm chăn dắt, sử dụng những người bán hàng rong như một công cụ kiếm tiền, thậm chí nhiều người còn giả tàn tật để lợi dụng lòng thương của người đi đường.

Đương nhiên, mình không hề nói tất cả những người bán hàng rong đều như thế, nhưng rõ ràng, một số bộ phận đang khiến cho con người mất niềm tin khi giả nghèo, giả khổ, thậm chí tự bịa đặt hoàn cảnh éo le của bản thân để xin tiền của người qua đường.

12 50
Kiều Anh 19/05/2020 21:18
1. Không nên coi đồng nghiệp là bạn, nên coi đồng nghiệp là đồng minh2. Đừng nói quá nhiều với đồng nghiệp về những chuyện riêng tư của bản thân3. Các cuộc thi do công ty tổ chức nhất định phải tham gia! Nhất định phải tham gia! Nhất định phải tham gia4. Duy trì nụ cười, đừng có buồn vui thất thường.5. Đừng đắc tội với người khác6. Đừng xem thường sếp của bạn. Anh ấy có thể làm sếp của bạn thì nhất định có điểm cho bạn học hỏi.7. Bạn có thể có lý tưởng. Nhưng hãy nhớ rằng lý tưởng của bạn không liên quan gì đến người khác cả.8. Duy trì sự vận động. Cái này không liên quan gì đến việc bạn có bận hay không.9. Học là vì bản thân bạn. Khoảng cách giữa người với người sẽ ngày càng bị kéo ra xa.10. Đa phần công việc chỉ xem kết quả, không xem quá trình. Nhiều việc bạn đã cố gắng nhưng không làm được sẽ giống như bạn chưa làm nó vậy.11. Đừng lãng phí thời gian lên người không đáng để mình lãng phí. Thời gian của bản thân mình rất quan trọng.12. Học cách đứng ở góc độ của sếp hoặc công ty để suy nghĩ vấn đề. Bố cục rất quan trọng.13. Phàn nàn chỉ khiến cho người ta lộ rõ bản thân họ không có năng lực14. Đừng có mượn tiền của đồng nghiệp. Thường thì người ta sẽ cảm thấy khó chịu, trừ khi các bạn đã trở thành bạn bè thực thụ.15. Đừng vì công việc mà hi sinh bản thân và gia đình.16. Khiêm tốn làm người, nhưng làm việc thì phải tầm cỡ17. Việc làm ăn của sếp chính là sự nghiệp của anh ấy. Còn việc làm ăn của bạn chính là cuộc đời của bạn. Vì vậy không thể hòa trộn hai thứ này vào nhau được.18. Đừng từ bỏ những cơ hội có thể cho bạn được sự học hỏi, dù cho người đó có thích bạn hay không, vị trí công việc đó cao hơn bạn đi chăng nữa.19. Chúng ta lúc còn trẻ thì phải chịu khổ, nhưng không phải tùy tiện chịu khổ.20. Đừng quá an nhàn. Bây giờ ở đâu còn có công việc ổn định cơ chứ?

1. Không nên coi đồng nghiệp là bạn, nên coi đồng nghiệp là đồng minh

2. Đừng nói quá nhiều với đồng nghiệp về những chuyện riêng tư của bản thân

3. Các cuộc thi do công ty tổ chức nhất định phải tham gia! Nhất định phải tham gia! Nhất định phải tham gia

4. Duy trì nụ cười, đừng có buồn vui thất thường.

5. Đừng đắc tội với người khác

6. Đừng xem thường sếp của bạn. Anh ấy có thể làm sếp của bạn thì nhất định có điểm cho bạn học hỏi.

7. Bạn có thể có lý tưởng. Nhưng hãy nhớ rằng lý tưởng của bạn không liên quan gì đến người khác cả.

8. Duy trì sự vận động. Cái này không liên quan gì đến việc bạn có bận hay không.

9. Học là vì bản thân bạn. Khoảng cách giữa người với người sẽ ngày càng bị kéo ra xa.

10. Đa phần công việc chỉ xem kết quả, không xem quá trình. Nhiều việc bạn đã cố gắng nhưng không làm được sẽ giống như bạn chưa làm nó vậy.

11. Đừng lãng phí thời gian lên người không đáng để mình lãng phí. Thời gian của bản thân mình rất quan trọng.

12. Học cách đứng ở góc độ của sếp hoặc công ty để suy nghĩ vấn đề. Bố cục rất quan trọng.

13. Phàn nàn chỉ khiến cho người ta lộ rõ bản thân họ không có năng lực

14. Đừng có mượn tiền của đồng nghiệp. Thường thì người ta sẽ cảm thấy khó chịu, trừ khi các bạn đã trở thành bạn bè thực thụ.

15. Đừng vì công việc mà hi sinh bản thân và gia đình.

16. Khiêm tốn làm người, nhưng làm việc thì phải tầm cỡ

17. Việc làm ăn của sếp chính là sự nghiệp của anh ấy. Còn việc làm ăn của bạn chính là cuộc đời của bạn. Vì vậy không thể hòa trộn hai thứ này vào nhau được.

18. Đừng từ bỏ những cơ hội có thể cho bạn được sự học hỏi, dù cho người đó có thích bạn hay không, vị trí công việc đó cao hơn bạn đi chăng nữa.

19. Chúng ta lúc còn trẻ thì phải chịu khổ, nhưng không phải tùy tiện chịu khổ.

20. Đừng quá an nhàn. Bây giờ ở đâu còn có công việc ổn định cơ chứ?

6 47
Anh Thư 18/05/2020 18:48
Tôi từng ngủ ở ké một đêm ở quán net.Năm đó tôi lớp 10, học trường nội trú nên cuối tuần không về nhà, dự định là 1 mình đi chơi.Kết cả là chơi hết 1 ngày, sau trời chập tối thì tôi phát hiện mình bị lạc đường rồi. Hồi đó điện thoại cũng không có, tiền trong người cũng tiêu hết rồi, trường thì cũng đóng luôn cửa. Bị lạc đường nên tôi hoang mang vô cùng.Đi vòng vòng rất lâu thì phát hiện có một quán net. Sau khi vào thấy quầy tiếp tân không có người. Hàng máy đầu tiên có mấy anh có mấy anh tầm 20 tuổi, nhìn rất giống nhân viên trông quán net.Lúc đó da mặt tôi rất mỏng. Đi vào rồi, nhỏ tiếng bảo: “Anh ơi em có thể ngồi ở đây 1 lát không?”Lúc đó tôi nghĩ, nếu mà bọn họ từ chối thì tôi sẽ rời đi luôn. Kết quả không ngờ đến, có một anh lớn tuổi hơn nhìn tôi xong chỉ tôi ra ngồi chỗ hàng máy còn trống. Sau đó tôi ngồi ở chỗ máy còn trống đó ngủ một đêm. Lúc đó tôi gối đầu trên bàn ngủ, thấp thoáng nghe bọn họ nói chuyện với nhau, bảo cái gì mà sao lại để tôi ở lại đó đi.Xong tôi nghe được anh chủ quán net bảo, cứ để nó ở đó ngủ đi.Nghe xong câu này thì tôi yên tâm ngủ.Sáng tỉnh dậy, tôi thấy anh chủ quán đang chơi game, tôi qua đó nói cảm ơn, anh ấy ngẩng đầu nhìn tôi, không nói câu gì cả.Ra khỏi quán net tôi mới phát hiện, hôm qua trời đã mưa, đất đều ướt hết rồi. Tôi không ngừng nghĩ, nếu đêm đó tôi không vào quán net thì đã dầm mưa thành bộ dạng gì nữa.Anh chủ quán net đấy cũng chính là một trong những người  người mà tôi ấn tượng sâu sắc nhất trong những năm trung học, cũng là người làm tôi cảm động nhất. Cái lúc mở quán net, thực ra cũng đã có một vài chủ nghĩa lý tưởng. Bọn họ đều thích game, nội tâm đều khá trẻ trung, hoàn toàn không có sự “lèm nhèm” như những thương nhân tuổi trung niên.Vì vậy trong tình huống nếu bản thân không bị thiệt , bọn họ cũng rất sẵn lòng cho người khác một sự “thuận tiện” thôi.

Tôi từng ngủ ở ké một đêm ở quán net.

Năm đó tôi lớp 10, học trường nội trú nên cuối tuần không về nhà, dự định là 1 mình đi chơi.

Kết cả là chơi hết 1 ngày, sau trời chập tối thì tôi phát hiện mình bị lạc đường rồi. Hồi đó điện thoại cũng không có, tiền trong người cũng tiêu hết rồi, trường thì cũng đóng luôn cửa. Bị lạc đường nên tôi hoang mang vô cùng.

Đi vòng vòng rất lâu thì phát hiện có một quán net. Sau khi vào thấy quầy tiếp tân không có người. Hàng máy đầu tiên có mấy anh có mấy anh tầm 20 tuổi, nhìn rất giống nhân viên trông quán net.

Lúc đó da mặt tôi rất mỏng. Đi vào rồi, nhỏ tiếng bảo: “Anh ơi em có thể ngồi ở đây 1 lát không?”

Lúc đó tôi nghĩ, nếu mà bọn họ từ chối thì tôi sẽ rời đi luôn. Kết quả không ngờ đến, có một anh lớn tuổi hơn nhìn tôi xong chỉ tôi ra ngồi chỗ hàng máy còn trống. Sau đó tôi ngồi ở chỗ máy còn trống đó ngủ một đêm. Lúc đó tôi gối đầu trên bàn ngủ, thấp thoáng nghe bọn họ nói chuyện với nhau, bảo cái gì mà sao lại để tôi ở lại đó đi.

Xong tôi nghe được anh chủ quán net bảo, cứ để nó ở đó ngủ đi.

Nghe xong câu này thì tôi yên tâm ngủ.

Sáng tỉnh dậy, tôi thấy anh chủ quán đang chơi game, tôi qua đó nói cảm ơn, anh ấy ngẩng đầu nhìn tôi, không nói câu gì cả.

Ra khỏi quán net tôi mới phát hiện, hôm qua trời đã mưa, đất đều ướt hết rồi. Tôi không ngừng nghĩ, nếu đêm đó tôi không vào quán net thì đã dầm mưa thành bộ dạng gì nữa.

Anh chủ quán net đấy cũng chính là một trong những người  người mà tôi ấn tượng sâu sắc nhất trong những năm trung học, cũng là người làm tôi cảm động nhất. 

Cái lúc mở quán net, thực ra cũng đã có một vài chủ nghĩa lý tưởng. Bọn họ đều thích game, nội tâm đều khá trẻ trung, hoàn toàn không có sự “lèm nhèm” như những thương nhân tuổi trung niên.

Vì vậy trong tình huống nếu bản thân không bị thiệt , bọn họ cũng rất sẵn lòng cho người khác một sự “thuận tiện” thôi.

6 45
Dương Cường 18/05/2020 07:58
Bên cạnh việc chú ý đến trang phục bên ngoài khi đi phỏng vấn thì đúng là vấn đề mùi hương khiến nhiều người phải băn khoăn. Cá nhân mình cho rằng, phòng phỏng vấn thường kín nên mình sẽ lựa chọn không xịt nước hoa. Nếu bạn có sử dụng thì cũng cần chọn mùi không quá nồng, có mùi hương nhẹ dễ chịu.Tuy nhiên, trên thực tế mình thấy nhiều người làm nhân sự không thích ứng viên khi đi phỏng vấn lại xịt nước hoa. Họ cho rằng chỉ cần bạn đi phỏng vấn trong trạng thái sạch sẽ, gọn gàng, thơm tho là được. Điều này bạn chỉ cần tắm gội thông thường thật sạch sẽ là đã có thể có được.Bạn cũng không thể biết được mùi hương mà người sẽ phỏng vấn bạn yêu thích là gì, không biết họ có bị dị ứng với nước hoa hay không. Rõ ràng yếu tố mùi hương ảnh hưởng rất lớn đến kết quả buổi phỏng vấn của bạn. Bên cạnh việc tắm gội sạch sẽ, mùi hương từ quần áo cũng là cách cứu cánh cho bạn thay vì phải sử dụng nước hoa. Mùi thơm của quần áo thường dịu nhẹ hơn và mang lại cảm giác khá dễ chịu đối với hầu hết tất cả mọi người.Đặc biệt các bạn nữ nên tránh xa mấy hương nước hoa bánh bèo, kẹo ngọt khi đi phỏng vấn. Mỗi người có một sở thích mùi hương khác nhau, nhưng nếu bạn xịt nước hoa có mùi hương bánh bèo khi đi phỏng vấn sẽ trực tiếp khiến khứu giác của người phỏng vấn cảm thấy khó chịu. Họ cũng có thể sẽ suy nghĩ rằng bạn không có thái độ nghiêm túc khi sử dụng hương nước hoa như thể đi vui chơi.Tóm lại, hương nước hoa có thể gây ấn tượng nhưng cũng có thể phá hỏng buổi phỏng vấn của bạn. Vì vậy, hãy cân nhắc có nên sử dụng nước hoa khi đi xin việc hay không. Nếu có, bạn cần lựa chọn được mùi hương với nồng độ vừa phải và dễ chịu.

Bên cạnh việc chú ý đến trang phục bên ngoài khi đi phỏng vấn thì đúng là vấn đề mùi hương khiến nhiều người phải băn khoăn. Cá nhân mình cho rằng, phòng phỏng vấn thường kín nên mình sẽ lựa chọn không xịt nước hoa. Nếu bạn có sử dụng thì cũng cần chọn mùi không quá nồng, có mùi hương nhẹ dễ chịu.

Kinh Nghiệm Phỏng Vấn Xin Việc Giúp Ứng Viên Ghi Điểm Trước Nhà ...

Tuy nhiên, trên thực tế mình thấy nhiều người làm nhân sự không thích ứng viên khi đi phỏng vấn lại xịt nước hoa. Họ cho rằng chỉ cần bạn đi phỏng vấn trong trạng thái sạch sẽ, gọn gàng, thơm tho là được. Điều này bạn chỉ cần tắm gội thông thường thật sạch sẽ là đã có thể có được.

Bạn cũng không thể biết được mùi hương mà người sẽ phỏng vấn bạn yêu thích là gì, không biết họ có bị dị ứng với nước hoa hay không. Rõ ràng yếu tố mùi hương ảnh hưởng rất lớn đến kết quả buổi phỏng vấn của bạn. Bên cạnh việc tắm gội sạch sẽ, mùi hương từ quần áo cũng là cách cứu cánh cho bạn thay vì phải sử dụng nước hoa. Mùi thơm của quần áo thường dịu nhẹ hơn và mang lại cảm giác khá dễ chịu đối với hầu hết tất cả mọi người.

Mách Bạn Hương Nước Hoa Giúp Ghi Điểm Ngày Đầu Đi Phỏng Vấn

Đặc biệt các bạn nữ nên tránh xa mấy hương nước hoa bánh bèo, kẹo ngọt khi đi phỏng vấn. Mỗi người có một sở thích mùi hương khác nhau, nhưng nếu bạn xịt nước hoa có mùi hương bánh bèo khi đi phỏng vấn sẽ trực tiếp khiến khứu giác của người phỏng vấn cảm thấy khó chịu. Họ cũng có thể sẽ suy nghĩ rằng bạn không có thái độ nghiêm túc khi sử dụng hương nước hoa như thể đi vui chơi.

Tóm lại, hương nước hoa có thể gây ấn tượng nhưng cũng có thể phá hỏng buổi phỏng vấn của bạn. Vì vậy, hãy cân nhắc có nên sử dụng nước hoa khi đi xin việc hay không. Nếu có, bạn cần lựa chọn được mùi hương với nồng độ vừa phải và dễ chịu.

7 47
Dương Cường 18/05/2020 08:31
Chắc hẳn ai đi làm rồi sẽ đều biết, mỗi môi trường làm việc đều có những áp lực riêng. Đặc biệt là những bạn trẻ mới ra trường thường sẽ cảm thấy môi trường làm việc công sở quá khắc nghiệt và không biết phải làm sao để vượt qua.Tuy nhiên, có một số bí quyết mà mình đã tích lũy được trong một vài năm đi làm vì mình cũng đã từng trải qua khoảng thời gian như bạn. Trước hết, bạn nên xây dựng các mối quan hệ tốt với đồng nghiệp ở cơ quan. Môi trường làm việc áp lực nhưng có đồng nghiệp luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn và ngược lại sẽ khiến mỗi ngày đi làm của bạn “dễ thở” hơn rất nhiều.Áp lực từ môi trường đôi khi cũng đến từ một vài đồng nghiệp luôn tìm cách tỏ thái độ với bạn, nói xấu hay xoi mói công việc của bạn. Tuy nhiên, việc bạn nên làm là thực hiện tốt công việc mà mình được giao. Cũng đừng tham gia vào các cuộc nói xấu đồng nghiệp vì đôi khi, bạn sẽ vô tình mất đi tình cảm từ những người đồng nghiệp rất yêu quý mình.Thay vì nói xấu, hãy đối xử thật tốt với đồng nghiệp của bạn. Dù môi trường công sở rất khắc nghiệt và có sự cạnh tranh cao, nhưng những người đồng nghiệp tốt vẫn luôn biết cách đối xử tốt với bạn. Những người luôn ghen ghét, đố kị thực chất chẳng qua là những người không có năng lực thật sự.Đừng quên cân bằng giữa cuộc sống và công việc để bạn có những khoảng thời gian cho riêng mình, lấy lại tinh thần và tạo cảm hứng mới cho công việc. Môi trường càng khốc liệt thì bạn càng phải thoải mái trong cuộc sống để tinh thần được thư giãn, cân bằng lại sau thời gian đi làm.Nếu cảm thấy quá áp lực, công việc khiến cả sức khỏe thể chất và đời sống tinh thần của bạn bị suy giảm nghiêm trọng thì đừng ngần ngại tìm kiếm cho mình một cơ hội mới. Đôi khi việc môi trường làm việc áp lực sẽ giúp bạn phát triển hơn nhưng nếu quá sức với bạn thì một môi trường “dễ thở” hơn sẽ giúp bạn tìm được cảm hứng trong công việc.

Chắc hẳn ai đi làm rồi sẽ đều biết, mỗi môi trường làm việc đều có những áp lực riêng. Đặc biệt là những bạn trẻ mới ra trường thường sẽ cảm thấy môi trường làm việc công sở quá khắc nghiệt và không biết phải làm sao để vượt qua.

Việc làm tiếng nhật tại Việt Nam và Nhật Bản

Tuy nhiên, có một số bí quyết mà mình đã tích lũy được trong một vài năm đi làm vì mình cũng đã từng trải qua khoảng thời gian như bạn. Trước hết, bạn nên xây dựng các mối quan hệ tốt với đồng nghiệp ở cơ quan. Môi trường làm việc áp lực nhưng có đồng nghiệp luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn và ngược lại sẽ khiến mỗi ngày đi làm của bạn “dễ thở” hơn rất nhiều.

Áp lực từ môi trường đôi khi cũng đến từ một vài đồng nghiệp luôn tìm cách tỏ thái độ với bạn, nói xấu hay xoi mói công việc của bạn. Tuy nhiên, việc bạn nên làm là thực hiện tốt công việc mà mình được giao. Cũng đừng tham gia vào các cuộc nói xấu đồng nghiệp vì đôi khi, bạn sẽ vô tình mất đi tình cảm từ những người đồng nghiệp rất yêu quý mình.

Thay vì nói xấu, hãy đối xử thật tốt với đồng nghiệp của bạn. Dù môi trường công sở rất khắc nghiệt và có sự cạnh tranh cao, nhưng những người đồng nghiệp tốt vẫn luôn biết cách đối xử tốt với bạn. Những người luôn ghen ghét, đố kị thực chất chẳng qua là những người không có năng lực thật sự.

Đừng quên cân bằng giữa cuộc sống và công việc để bạn có những khoảng thời gian cho riêng mình, lấy lại tinh thần và tạo cảm hứng mới cho công việc. Môi trường càng khốc liệt thì bạn càng phải thoải mái trong cuộc sống để tinh thần được thư giãn, cân bằng lại sau thời gian đi làm.

Nếu cảm thấy quá áp lực, công việc khiến cả sức khỏe thể chất và đời sống tinh thần của bạn bị suy giảm nghiêm trọng thì đừng ngần ngại tìm kiếm cho mình một cơ hội mới. Đôi khi việc môi trường làm việc áp lực sẽ giúp bạn phát triển hơn nhưng nếu quá sức với bạn thì một môi trường “dễ thở” hơn sẽ giúp bạn tìm được cảm hứng trong công việc.

5 43
Kiều Anh 16/05/2020 16:44
Hồi tôi còn đi học đại họcTôi với 1 đứa bạn là con trai khoa toán đi ăn cơm cùng nhau thảo luận về vấn đề toán học, nó có vẻ rất vui.Tôi và nam sinh khoa lý đi ăn cơm cùng nhau thảo luận về vật lý, nó cũng rất vuiNói chuyện với bọn học về máy móc lập trình, mặc dù chỉ nói về phần cứng thôi nhưng chúng nó cũng rất vuiDù cho tôi cùng bất kỳ một đứa con trai nào hỏi về vấn đề kinh tế hoặc chính trị, chưa nói đến bọn họ có hiểu hay không, nhưng bọn họ cũng sẽ bàn về chủ đề đó với tôi.Nhưng tôi với đám bạn là con gái học khoa toán đi ăn cơm, thảo luận về vấn đề toán học, bọn họ sẽ bảo tôi bị thần kinh.Tôi cùng với bọn con gái học lập trình thảo luận về vấn đề lập trình, bọn họ sẽ bảo tôi bị tâm thần.Càng đừng nói chuyện hỏi đến các vấn đề kinh tế chính trị, bọn họ đều cảm thấy tôi không bình thường khi lại có hứng với mấy vấn đề này, suốt ngày chỉ toàn nghĩ đến những thứ mà bản thân không thể thay đổi được.Vì vậy, tôi chỉ có thể nói mấy chuyện linh tinh, rồi là đu idol với bọn họ thôi.Kết luận của tôi là, đa phần con gái căn bản đều không quan tâm, không có hứng với những nội dung mà họ đang học. Chỉ đơn thuần là phải học để lấy được cái chứng chỉ mà thôi.

Hồi tôi còn đi học đại học

Tôi với 1 đứa bạn là con trai khoa toán đi ăn cơm cùng nhau thảo luận về vấn đề toán học, nó có vẻ rất vui.

Tôi và nam sinh khoa lý đi ăn cơm cùng nhau thảo luận về vật lý, nó cũng rất vui

Nói chuyện với bọn học về máy móc lập trình, mặc dù chỉ nói về phần cứng thôi nhưng chúng nó cũng rất vui

Dù cho tôi cùng bất kỳ một đứa con trai nào hỏi về vấn đề kinh tế hoặc chính trị, chưa nói đến bọn họ có hiểu hay không, nhưng bọn họ cũng sẽ bàn về chủ đề đó với tôi.

Nhưng tôi với đám bạn là con gái học khoa toán đi ăn cơm, thảo luận về vấn đề toán học, bọn họ sẽ bảo tôi bị thần kinh.

Tôi cùng với bọn con gái học lập trình thảo luận về vấn đề lập trình, bọn họ sẽ bảo tôi bị tâm thần.

Càng đừng nói chuyện hỏi đến các vấn đề kinh tế chính trị, bọn họ đều cảm thấy tôi không bình thường khi lại có hứng với mấy vấn đề này, suốt ngày chỉ toàn nghĩ đến những thứ mà bản thân không thể thay đổi được.

Vì vậy, tôi chỉ có thể nói mấy chuyện linh tinh, rồi là đu idol với bọn họ thôi.

Kết luận của tôi là, đa phần con gái căn bản đều không quan tâm, không có hứng với những nội dung mà họ đang học. Chỉ đơn thuần là phải học để lấy được cái chứng chỉ mà thôi.

8 45
Kiều Anh 14/05/2020 21:45
“Con trai, con hãy nhớ rằng, lúc mới đi làm, tiền và niềm vui đều không phải là những thứ quan trọng nhất.” Bố tôi nói với tôi.Ngày mai là ngày đầu tiên tôi bước vào xã hội. Lúc nãy còn đang hồ hởi phấn khởi thử mặc bộ vest, bố tôi đột nhiên lại nói với tôi 1 câu như vậy.Tôi cực kỳ bối rối.Tôi hỏi bố sao lại như vậy. Bố bảo:“Bố bước vào cái xã hội này gần 30 năm rồi.Lúc còn mới chân ướt chân ráo vào nghề, các đàn anh đã bảo với bố, đừng nên tin tưởng vào những ông sếp đang vẽ ra một chiếc bánh lớn. Bọn họ thực ra đang dùng chiếc bánh của những giấc mơ để đưa cho bạn một tờ giấy nợ tiền lương đấy.Bọn họ sẽ bảo lúc lên thành phố bạn sẽ thành triệu phú, công ty rất phù hợp cho bạn phát triển...Tóm lại đây đều là bọt nước hết, người còn lại bị rơi xuống hố cuối cùng nhất định là bạn.Tiền đã được nhận và bỏ vào túi mới là tiền không sợ bị lừa.Vì vậy bố đã tìm một công ty có đãi ngộ cao nhất, tất nhiên cũng là công ty mệt nhất.Bố còn lợi dụng cả thời gian nghỉ ngơi để làm thêm kiếm thêm tiền.Nhưng rồi bố phát hiện, mấy năm sau trạng thái tâm lý của bố xuất hiện vấn đề nghiêm trọng, sức khỏe cũng mỗi lúc một sa sút.Bố làm việc ở trên công ti như một con robot vậy, không ngừng lặp lại, kỹ năng chuyên nghiệp cũng không được nâng cao.Vì vậy, bố biết rằng, tiền không phải là thứ quan trọng nhất trong công việc.Tôi hỏi bố sau này thế nào. Bố tôi bảo:“Sau đó, bố với mẹ mày lấy nhau rồi đẻ ra mày đó.”Bố cảm thấy cần phải dành nhiều thời gian hơn để ở bên cạnh gia đình, cũng cần phải dùng một trạng thái sức khỏe và tinh thần tốt để đối mặt với mọi người. Cũng may tiền tiết kiệm từ công việc bố đã mua được nhà mua được xe. Vì vậy về mặt tiền bạc có thể thở phào nhẹ nhõm.Bố chọn nghỉ việc, đi đến một công ty khác có đãi ngộ bình thường, nhưng là một công ty nổi tiếng về văn hóa doanh nghiệp thoải mái.Sau khi làm việc ở đó được vài năm, bố phát hiện ra rằng cái gọi là công việc hạnh phúc thực sự là một mệnh đề sai lầm.Công việc, bản thân chính là quá trình chuyển vận ra ngoài. Quá trình như này làm sao mà có được niềm vui thực sự?Cái này giống như con vừa hiến máu, vừa chạy bộ, vừa phải nói cười với mọi người xung quanh. Chả có ai làm được cả.Hơn nữa, quan hệ giữa các đồng nghiệp với nhau, nhìn thì có vẻ hài hòa đấy, nhưng thực ra đó chính là quan hệ cạnh tranh.Những niềm vui ở trong đấy, thành phần diễn rất cao, thậm chí để làm vừa lòng các sếp mới thể hiện ra là mình đang vui. Vì vậy, bố biết rằng, niềm vui, bản thân trong công việc chỉ là một mệnh đề sai.Bố tôi lại nói tiếp:Bố hi vọng con trong công việc, phải mất 5 đến 10 năm để trau dồi các thuộc tính không thể thay thế con. Như vậy về lâu dài, tiền sẽ tự tìm đến con. Trong công việc, nên tạo khoảng cách giữa các cá nhân và sự thân mật thích hợp, để môi trường cho con sự an tâm. Còn đừng tìm niềm vui ở nơi làm việc, mà hãy tìm niềm vui ở gia đình và bạn bè.

“Con trai, con hãy nhớ rằng, lúc mới đi làm, tiền và niềm vui đều không phải là những thứ quan trọng nhất.” Bố tôi nói với tôi.

Ngày mai là ngày đầu tiên tôi bước vào xã hội. Lúc nãy còn đang hồ hởi phấn khởi thử mặc bộ vest, bố tôi đột nhiên lại nói với tôi 1 câu như vậy.

Tôi cực kỳ bối rối.

Tôi hỏi bố sao lại như vậy. Bố bảo:

“Bố bước vào cái xã hội này gần 30 năm rồi.

Lúc còn mới chân ướt chân ráo vào nghề, các đàn anh đã bảo với bố, đừng nên tin tưởng vào những ông sếp đang vẽ ra một chiếc bánh lớn. Bọn họ thực ra đang dùng chiếc bánh của những giấc mơ để đưa cho bạn một tờ giấy nợ tiền lương đấy.

Bọn họ sẽ bảo lúc lên thành phố bạn sẽ thành triệu phú, công ty rất phù hợp cho bạn phát triển...

Tóm lại đây đều là bọt nước hết, người còn lại bị rơi xuống hố cuối cùng nhất định là bạn.

Tiền đã được nhận và bỏ vào túi mới là tiền không sợ bị lừa.

Vì vậy bố đã tìm một công ty có đãi ngộ cao nhất, tất nhiên cũng là công ty mệt nhất.

Bố còn lợi dụng cả thời gian nghỉ ngơi để làm thêm kiếm thêm tiền.

Nhưng rồi bố phát hiện, mấy năm sau trạng thái tâm lý của bố xuất hiện vấn đề nghiêm trọng, sức khỏe cũng mỗi lúc một sa sút.

Bố làm việc ở trên công ti như một con robot vậy, không ngừng lặp lại, kỹ năng chuyên nghiệp cũng không được nâng cao.

Vì vậy, bố biết rằng, tiền không phải là thứ quan trọng nhất trong công việc.

Tôi hỏi bố sau này thế nào. Bố tôi bảo:

“Sau đó, bố với mẹ mày lấy nhau rồi đẻ ra mày đó.”

Bố cảm thấy cần phải dành nhiều thời gian hơn để ở bên cạnh gia đình, cũng cần phải dùng một trạng thái sức khỏe và tinh thần tốt để đối mặt với mọi người. Cũng may tiền tiết kiệm từ công việc bố đã mua được nhà mua được xe. Vì vậy về mặt tiền bạc có thể thở phào nhẹ nhõm.

Bố chọn nghỉ việc, đi đến một công ty khác có đãi ngộ bình thường, nhưng là một công ty nổi tiếng về văn hóa doanh nghiệp thoải mái.

Sau khi làm việc ở đó được vài năm, bố phát hiện ra rằng cái gọi là công việc hạnh phúc thực sự là một mệnh đề sai lầm.

Công việc, bản thân chính là quá trình chuyển vận ra ngoài. Quá trình như này làm sao mà có được niềm vui thực sự?

Cái này giống như con vừa hiến máu, vừa chạy bộ, vừa phải nói cười với mọi người xung quanh. Chả có ai làm được cả.

Hơn nữa, quan hệ giữa các đồng nghiệp với nhau, nhìn thì có vẻ hài hòa đấy, nhưng thực ra đó chính là quan hệ cạnh tranh.

Những niềm vui ở trong đấy, thành phần diễn rất cao, thậm chí để làm vừa lòng các sếp mới thể hiện ra là mình đang vui. 

Vì vậy, bố biết rằng, niềm vui, bản thân trong công việc chỉ là một mệnh đề sai.

Bố tôi lại nói tiếp:

Bố hi vọng con trong công việc, phải mất 5 đến 10 năm để trau dồi các thuộc tính không thể thay thế con. Như vậy về lâu dài, tiền sẽ tự tìm đến con. 

Trong công việc, nên tạo khoảng cách giữa các cá nhân và sự thân mật thích hợp, để môi trường cho con sự an tâm. Còn đừng tìm niềm vui ở nơi làm việc, mà hãy tìm niềm vui ở gia đình và bạn bè.

6 41
Kiều Anh 13/05/2020 20:58
Tôi sẽ nói với tư cách là một sinh viên sư phạm.Lợi ích của việc làm giáo viên:1, Lương ổn định2. Thu nhập ổn định3. Có khá nhiều các kỳ nghỉ4. Quan hệ giữa các cá nhân tương đối đơn giản5. Dễ có được cảm giác đạt được thành tựu6. Bởi vì tiếp xúc với trẻ con trong thời gian dài nên tâm thái sẽ trẻ trung hơn một chútVà có thể cũng có những điểm không tốt theo cảm nhận của tôi1, Thu nhập không cao2. Địa vị xã hội không cao (Đối với những thành phố phát triển thì lương và địa vị của giáo viên sẽ cao hơn 1 chút)3. Nếu là con trai, gia cảnh lại bình thường thì khá khó lấy vợ (nhưng không phải là không lấy được nha)4. Nhiệm vụ công việc nặng, phức tạp. Soạn giáo án, lên lớp, chữa bài tập, giảng dạy và nghiên cứu, thăm hỏi gia đình học sinh, bồi dưỡng, các loại kiểm tra v..v.. Nó sẽ khiến bạn bận rộn không ngừng nghỉ đấy.5. Những học sinh nghịch ngợm, phụ huynh khó tính thì sẽ khá là đau đầu, các vấn đề liên quan rất khó để xử lý thỏa đáng.6. Các bệnh nghề nghiệp như viêm họng và thoái hóa đốt sống cổ

Tôi sẽ nói với tư cách là một sinh viên sư phạm.

Lợi ích của việc làm giáo viên:

1, Lương ổn định

2. Thu nhập ổn định

3. Có khá nhiều các kỳ nghỉ

4. Quan hệ giữa các cá nhân tương đối đơn giản

5. Dễ có được cảm giác đạt được thành tựu

6. Bởi vì tiếp xúc với trẻ con trong thời gian dài nên tâm thái sẽ trẻ trung hơn một chút

Và có thể cũng có những điểm không tốt theo cảm nhận của tôi

1, Thu nhập không cao

2. Địa vị xã hội không cao (Đối với những thành phố phát triển thì lương và địa vị của giáo viên sẽ cao hơn 1 chút)

3. Nếu là con trai, gia cảnh lại bình thường thì khá khó lấy vợ (nhưng không phải là không lấy được nha)

4. Nhiệm vụ công việc nặng, phức tạp. Soạn giáo án, lên lớp, chữa bài tập, giảng dạy và nghiên cứu, thăm hỏi gia đình học sinh, bồi dưỡng, các loại kiểm tra v..v.. Nó sẽ khiến bạn bận rộn không ngừng nghỉ đấy.

5. Những học sinh nghịch ngợm, phụ huynh khó tính thì sẽ khá là đau đầu, các vấn đề liên quan rất khó để xử lý thỏa đáng.

6. Các bệnh nghề nghiệp như viêm họng và thoái hóa đốt sống cổ

7 43
Kiều Anh 13/05/2020 10:36
Đầu tiên là phải bình tĩnh, hết sức bình tĩnh, cực kỳ bình tĩnh! Không được nói gì quá khích.Tốt nhất là giả vờ bản thân mình đang cảm thấy rất có lỗi nói: “Ôi ngại quá, cái này là bạn trai tôi mua cho tôi đó.”Tất nhiên bạn còn có thể nói rằng: “Vốn định mang thêm một hộp cho cô, nhưng hôm nay ở cửa hàng tiện lợi chỉ còn mỗi một hộp thôi. Nếu cô muốn ăn thì ngay mai tôi giúp cô mang đến! Quan hệ của chúng ta tốt như thế, phí đi đường không cần đâu. Một hộp có 5k đồng, đưa tiền lẻ cho tôi cũng được!”. Đừng quên nói thêm 1 câu nữa: “Cô đó, lần sau muốn ăn cái gì thì nói trước với tôi! Đừng ngại, với tình cảm của chúng ta thì tôi không lấy phí đi đường đâu.”Lần sau nếu cô ta còn bảo bạn ăn mảnh thì bạn cứ nói: “Trước kia không phải tôi đã bảo nếu muốn ăn gì thì hãy bảo trước với tôi rồi mà. Nếu cô cứ làm như vậy thì ngồi xem tôi ăn cũng không hay cho lắm.” 

Đầu tiên là phải bình tĩnh, hết sức bình tĩnh, cực kỳ bình tĩnh! Không được nói gì quá khích.

Tốt nhất là giả vờ bản thân mình đang cảm thấy rất có lỗi nói: “Ôi ngại quá, cái này là bạn trai tôi mua cho tôi đó.”

Tất nhiên bạn còn có thể nói rằng: “Vốn định mang thêm một hộp cho cô, nhưng hôm nay ở cửa hàng tiện lợi chỉ còn mỗi một hộp thôi. Nếu cô muốn ăn thì ngay mai tôi giúp cô mang đến! Quan hệ của chúng ta tốt như thế, phí đi đường không cần đâu. Một hộp có 5k đồng, đưa tiền lẻ cho tôi cũng được!”. 

Đừng quên nói thêm 1 câu nữa: “Cô đó, lần sau muốn ăn cái gì thì nói trước với tôi! Đừng ngại, với tình cảm của chúng ta thì tôi không lấy phí đi đường đâu.”

Lần sau nếu cô ta còn bảo bạn ăn mảnh thì bạn cứ nói: “Trước kia không phải tôi đã bảo nếu muốn ăn gì thì hãy bảo trước với tôi rồi mà. Nếu cô cứ làm như vậy thì ngồi xem tôi ăn cũng không hay cho lắm.”

 

5 45
Kiều Anh 12/05/2020 13:00
Tại sao ư?Là tại vì có thể chạy trốn.Lợi ích của thành phố lớn chính là sự lớn của nó.Ý nghĩa của lớn là sẽ không có ai để ý đến bạn, sẽ nhìn chằm chằm vào bạn.Học lực của bạn bình thường, công việc bình thường, gia cảnh bình thường.Không sao cả, ở trong thành phố này có vô số người giống như bạn.Bạn làm việc, tăng ca, bạn mệt, bạn không có sự tôn nghiêm.Bạn mua không nổi nhà, mua không nổi xe.Không sao cả, ở trong thành phố này vẫn có vô số người giống như bạn.Bạn tìm không ra người yêu.Không sao cả, ở thành phố này người độc thân tìm không ra người yêu đâu đâu cũng có.Và những thứ này có thể ở quê bạn sẽ không bao giờ tồn tại.Rất nhiều người cảm thấy ở thành phố rất áp lực. Đúng!Nhưng loại áp lực này là loại áp lực của tất cả mọi người.Trời ạ, mọi người đều không lo nghèo, nhưng lại sợ sự bất đồng đều.Ngược lại, đối với cá nhân từng người, nếu bạn ở thành phố nhỏ không có bản lĩnh nổi trội, áp lực ở các thành phố nhỏ thậm chí sẽ lớn hơn.Đa số những người ở thành phố lớn lăn lộn, đặc biệt là những người giống như bạn nỗi, lương tháng chỉ 7-8 triệu, đi làm tan ca đều chen chúc trên xe bus, đối với bọn họ mà nói, thực ra họ không được chọn đuôi phương mà không làm đầu gà.Đối với bọn họ, nếu ở lại quê, 10 thì cũng có 8,9 phần cũng chỉ là cái phao câu gà mà thôi.Còn đối với vấn đề rời khỏi quê hương, rất nhiều người luôn chỉ trách sự lạc hậu, quan hệ, phong kiến của ở quê.Nhưng lại có bao nhiêu người có được cái này, lại đồng ý từ bỏ cái kia?Vì vậy, dù cho ở lại quê thì có thể như thế nào chứ?Bản mở mắt chỉ xem những người xung quanh lần lượt kết hôn.Còn bạn thì này nào cũng bị ép hôn.Bọn họ ai cũng có nhà có xe, còn bạn thì mua không nổi.Bọn họ đều làm việc ở các cơ quan, đơn vị tốt. Còn bạn chỉ làm việc ở một công ty nhỏ.Còn chưa nói đến những áp lực mà bố mẹ người thân ở nhà mang đến cho bạn nữa.Loại áp lực này còn lớn hơn nhiều những áp lực mà ở một thành phố lớn mang đến cho bạn.Vì vậy, tại sao lại có những người mặc dù lương không cao cũng muốn chen chúc tại một thành phố lớn.Bởi vì chạy trốn rất đáng hổ thẹn, nhưng nó có tác dụng.

Tại sao ư?

Là tại vì có thể chạy trốn.

Lợi ích của thành phố lớn chính là sự lớn của nó.

Ý nghĩa của lớn là sẽ không có ai để ý đến bạn, sẽ nhìn chằm chằm vào bạn.

Học lực của bạn bình thường, công việc bình thường, gia cảnh bình thường.

Không sao cả, ở trong thành phố này có vô số người giống như bạn.

Bạn làm việc, tăng ca, bạn mệt, bạn không có sự tôn nghiêm.

Bạn mua không nổi nhà, mua không nổi xe.

Không sao cả, ở trong thành phố này vẫn có vô số người giống như bạn.

Bạn tìm không ra người yêu.

Không sao cả, ở thành phố này người độc thân tìm không ra người yêu đâu đâu cũng có.

Và những thứ này có thể ở quê bạn sẽ không bao giờ tồn tại.

Rất nhiều người cảm thấy ở thành phố rất áp lực. Đúng!

Nhưng loại áp lực này là loại áp lực của tất cả mọi người.

Trời ạ, mọi người đều không lo nghèo, nhưng lại sợ sự bất đồng đều.

Ngược lại, đối với cá nhân từng người, nếu bạn ở thành phố nhỏ không có bản lĩnh nổi trội, áp lực ở các thành phố nhỏ thậm chí sẽ lớn hơn.

Đa số những người ở thành phố lớn lăn lộn, đặc biệt là những người giống như bạn nỗi, lương tháng chỉ 7-8 triệu, đi làm tan ca đều chen chúc trên xe bus, đối với bọn họ mà nói, thực ra họ không được chọn đuôi phương mà không làm đầu gà.

Đối với bọn họ, nếu ở lại quê, 10 thì cũng có 8,9 phần cũng chỉ là cái phao câu gà mà thôi.

Còn đối với vấn đề rời khỏi quê hương, rất nhiều người luôn chỉ trách sự lạc hậu, quan hệ, phong kiến của ở quê.

Nhưng lại có bao nhiêu người có được cái này, lại đồng ý từ bỏ cái kia?

Vì vậy, dù cho ở lại quê thì có thể như thế nào chứ?

Bản mở mắt chỉ xem những người xung quanh lần lượt kết hôn.

Còn bạn thì này nào cũng bị ép hôn.

Bọn họ ai cũng có nhà có xe, còn bạn thì mua không nổi.

Bọn họ đều làm việc ở các cơ quan, đơn vị tốt. Còn bạn chỉ làm việc ở một công ty nhỏ.

Còn chưa nói đến những áp lực mà bố mẹ người thân ở nhà mang đến cho bạn nữa.

Loại áp lực này còn lớn hơn nhiều những áp lực mà ở một thành phố lớn mang đến cho bạn.

Vì vậy, tại sao lại có những người mặc dù lương không cao cũng muốn chen chúc tại một thành phố lớn.

Bởi vì chạy trốn rất đáng hổ thẹn, nhưng nó có tác dụng.

8 44
Kiều Anh 11/05/2020 20:31
Tôi mấy năm nay đã dẫn dắt hàng trăm binh sĩ, thích nhất là những cấp dưới có 8 điểm chung dưới đây (không phải là mỗi người đều nhất định có 8 điểm này, nhưng ít nhất là chiếm khoảng 1 nửa):1. Việc đã bàn giao thì việc nào cũng phải có kết quả, chuyện nào cũng phải hồi âm.2. Gặp vấn đề thì phải kịp thời phản hồi, lúc đưa ra phương án thì phải để cho lãnh đạo lựa chọn, chứ không phải là để cho lãnh đạo phải hỏi đáp. Trong các sự lựa chọn thì phải liệt kê ra được ưu và nhược điểm, đồng thời thể hiện rõ ràng hướng đáp án của mình.3. Suy nghĩ vấn đề chu đáo, tỉ mỉ, không được bỏ sót. Bạn bố trí công việc 1, thì cậu ấy có thể nghĩ được 2. Hơn nữa khả năng lý giải tốt, nhất định phải hiểu được trọng điểm.4. “Sức làm việc” phải tốt, không bao giờ cần bạn phải đi giục.5. Gặp việc gì đó, phản ứng đầu tiên là giải quyết, chứ không phải là chối bỏ trách nhiệm.6. IQ và EQ phải luôn trong trạng thái hoạt động, nói chuyện khiến người ta cảm thấy thoải mái, làm việc khiến người khác yên tâm.7. Lúc chỉ ra những thứ bản thân còn thiếu sót, trước hết là phải suy nghĩ chứ không phải là bác bỏ và biện hộ. Có thì phải thay đổi, không có thì phải tránh. Nếu như không đồng ý với những thiếu sót mà lãnh đạo chỉ ra, tìm một cơ hội thích hợp và nói chuyện riêng với sếp.8. Lúc hoàn cảnh bất lợi thì không được biến mất, phải cùng nhau gánh vác sự việc.

Tôi mấy năm nay đã dẫn dắt hàng trăm binh sĩ, thích nhất là những cấp dưới có 8 điểm chung dưới đây (không phải là mỗi người đều nhất định có 8 điểm này, nhưng ít nhất là chiếm khoảng 1 nửa):

1. Việc đã bàn giao thì việc nào cũng phải có kết quả, chuyện nào cũng phải hồi âm.

2. Gặp vấn đề thì phải kịp thời phản hồi, lúc đưa ra phương án thì phải để cho lãnh đạo lựa chọn, chứ không phải là để cho lãnh đạo phải hỏi đáp. Trong các sự lựa chọn thì phải liệt kê ra được ưu và nhược điểm, đồng thời thể hiện rõ ràng hướng đáp án của mình.

3. Suy nghĩ vấn đề chu đáo, tỉ mỉ, không được bỏ sót. Bạn bố trí công việc 1, thì cậu ấy có thể nghĩ được 2. Hơn nữa khả năng lý giải tốt, nhất định phải hiểu được trọng điểm.

4. “Sức làm việc” phải tốt, không bao giờ cần bạn phải đi giục.

5. Gặp việc gì đó, phản ứng đầu tiên là giải quyết, chứ không phải là chối bỏ trách nhiệm.

6. IQ và EQ phải luôn trong trạng thái hoạt động, nói chuyện khiến người ta cảm thấy thoải mái, làm việc khiến người khác yên tâm.

7. Lúc chỉ ra những thứ bản thân còn thiếu sót, trước hết là phải suy nghĩ chứ không phải là bác bỏ và biện hộ. Có thì phải thay đổi, không có thì phải tránh. Nếu như không đồng ý với những thiếu sót mà lãnh đạo chỉ ra, tìm một cơ hội thích hợp và nói chuyện riêng với sếp.

8. Lúc hoàn cảnh bất lợi thì không được biến mất, phải cùng nhau gánh vác sự việc.

6 44
Kiều Anh 07/05/2020 19:07
1, Công ty không yêu cầu tăng ca, 7 tiếng đủ đề làm kiệt sức mọi người rồi.2. Các bạn đều là trụ cột của gia đình, nếu không muốn bản thân ngã xuống, nếu không có việc gì làm thì hãy chạy đến phòng gym của công ty.3. Mùng 10 mỗi tháng, công ty sẽ phát lương trước 11 giờ đúng hạn. Ngoài thanh toán thế chấp, mọi người đừng quên sau khi tan làm mua vài thứ mà vợ con mình thích.4. Công việc là kiểm khuyết và lấp lại những kẽ hở. Nếu cậu chưa quen với lĩnh vực mới này, công ty sẽ bỏ tiền ra cho cậu đi học, đừng cảm ơn tôi, là cả 2 bên cùng thắng.5. Các cậu đừng khiến mình có thói quen tăng ca, tôi không hi vọng mọi người phải tăng ca.6. Người, không được bắt nạt những người biết nghe lời.7. Hôm tôi nghỉ việc:Sếp: Cậu đi công ty nào rồi?Tôi: Là một công ty hàng đầu trong ngành ạ.Sếp: Được! Nên đi! Người trẻ phát triển nhanh, công ty theo không kịp sự phát triển của cậu. Cái “miếu” của tôi nhỏ, cậu nên đi ra bên ngoài trưởng thành hơn rồi, đi đến một công ty lớn sẽ học hỏi thêm được rất nhiều điều.Tôi: Em cảm ơn sếp vì đã hiểu cho em.Sếp: Không cần cảm ơn tôi, tôi biết công ty đó. Họ có một tương lai tốt, tiểu tử cậu rất có mắt nhìn đấy. Nếu tôi là cậu tôi cũng sẽ đi. Lúc công ty mới thành lập cậu đã ở đây rồi, lúc đó cậu cũng không hề giục tôi chuyện bảo hiểm xã hội, làm việc đều là làm tại nhà. Cậu rất có tiềm năng, cố lên! Tôi trả cậu nhiều thêm 1 tháng lương, bên đó kỳ thử việc chắc không có bảo hiểm xã hội đâu.Tôi: Cảm ơn sếp đã chăm sóc, tương lai nếu có một ngày, có năng lực, có dự án tốt em nhất định sẽ nhớ đến sếp và công ty.Sếp: Tôi với chủ tịch bên đó là bạn bè, cần tôi nói giúp một tiếng, chiếu cố cho cậu không?Tôi: Cảm ơn sếp nhưng anh không cần phải tốn sức vậy đâu ạ, em dựa vào tay nghề để kiếm cơm, không sao đâu ạ!Sếp: Được, có chí khí, sau này rảnh thì đến công ty chơi, mọi người đều chào đón cậu. Đi đi! Bàn giao lại công việc thì có thể nghỉ ngơi rồi, nghỉ sớm thêm ít hôm, công ty bên đó việc nhiều.8. Khi công việc không nằm trong tình hình gấp rút cấp bách, học hỏi nhiều hơn, quan sát nhiều hơn đừng nhắm mắt làm liều, rời xa thực tế. Học hỏi lối đi, phương pháp của người khác, quan sát những dòng sông mà đơn vị khác từng lội qua. Học hỏi xong, quan sát xong thì xem xét tình hình cụ thể của công ty mình, trích ra những điểm chính và tương đồng. Bảo mọi người học hỏi không có nghĩa là đi copy rồi paste. Người ta có kinh nghiệm sẵn rồi tại sao lại không dùng?”.

1, Công ty không yêu cầu tăng ca, 7 tiếng đủ đề làm kiệt sức mọi người rồi.

2. Các bạn đều là trụ cột của gia đình, nếu không muốn bản thân ngã xuống, nếu không có việc gì làm thì hãy chạy đến phòng gym của công ty.

3. Mùng 10 mỗi tháng, công ty sẽ phát lương trước 11 giờ đúng hạn. Ngoài thanh toán thế chấp, mọi người đừng quên sau khi tan làm mua vài thứ mà vợ con mình thích.

4. Công việc là kiểm khuyết và lấp lại những kẽ hở. Nếu cậu chưa quen với lĩnh vực mới này, công ty sẽ bỏ tiền ra cho cậu đi học, đừng cảm ơn tôi, là cả 2 bên cùng thắng.

5. Các cậu đừng khiến mình có thói quen tăng ca, tôi không hi vọng mọi người phải tăng ca.

6. Người, không được bắt nạt những người biết nghe lời.

7. Hôm tôi nghỉ việc:

Sếp: Cậu đi công ty nào rồi?

Tôi: Là một công ty hàng đầu trong ngành ạ.

Sếp: Được! Nên đi! Người trẻ phát triển nhanh, công ty theo không kịp sự phát triển của cậu. Cái “miếu” của tôi nhỏ, cậu nên đi ra bên ngoài trưởng thành hơn rồi, đi đến một công ty lớn sẽ học hỏi thêm được rất nhiều điều.

Tôi: Em cảm ơn sếp vì đã hiểu cho em.

Sếp: Không cần cảm ơn tôi, tôi biết công ty đó. Họ có một tương lai tốt, tiểu tử cậu rất có mắt nhìn đấy. Nếu tôi là cậu tôi cũng sẽ đi. Lúc công ty mới thành lập cậu đã ở đây rồi, lúc đó cậu cũng không hề giục tôi chuyện bảo hiểm xã hội, làm việc đều là làm tại nhà. Cậu rất có tiềm năng, cố lên! Tôi trả cậu nhiều thêm 1 tháng lương, bên đó kỳ thử việc chắc không có bảo hiểm xã hội đâu.

Tôi: Cảm ơn sếp đã chăm sóc, tương lai nếu có một ngày, có năng lực, có dự án tốt em nhất định sẽ nhớ đến sếp và công ty.

Sếp: Tôi với chủ tịch bên đó là bạn bè, cần tôi nói giúp một tiếng, chiếu cố cho cậu không?

Tôi: Cảm ơn sếp nhưng anh không cần phải tốn sức vậy đâu ạ, em dựa vào tay nghề để kiếm cơm, không sao đâu ạ!

Sếp: Được, có chí khí, sau này rảnh thì đến công ty chơi, mọi người đều chào đón cậu. Đi đi! Bàn giao lại công việc thì có thể nghỉ ngơi rồi, nghỉ sớm thêm ít hôm, công ty bên đó việc nhiều.

8. Khi công việc không nằm trong tình hình gấp rút cấp bách, học hỏi nhiều hơn, quan sát nhiều hơn đừng nhắm mắt làm liều, rời xa thực tế. Học hỏi lối đi, phương pháp của người khác, quan sát những dòng sông mà đơn vị khác từng lội qua. Học hỏi xong, quan sát xong thì xem xét tình hình cụ thể của công ty mình, trích ra những điểm chính và tương đồng. Bảo mọi người học hỏi không có nghĩa là đi copy rồi paste. Người ta có kinh nghiệm sẵn rồi tại sao lại không dùng?”.

4 50