Quỳnh Anh Đinh 01/04/2021 01:00
Nếu đang không hài lòng với công việc hiện tại của mình thì bạn có thể tham khảo những nghề dưới đây:1. Nghề làm que diêmLàm que diêm được xem là một trong những công việc nguy hiểm hơn bao giờ hết. Những người làm nghề này, thường là các cô gái trẻ, sẽ dễ mắc phải hội chứng Phossy Jaw (hàm phossy) hay còn gọi là chứng hoại tử phốt-phát hàm, vì họ phải tiếp xúc nhiều với loại hoá chất photpho trắng độc hại.Loại hoá chất này có khả năng huỷ hoại xương hàm dưới, dẫn đến việc đau nhức răng khủng khiếp. Sau đó, xương hàm trở nên biến dạng và lợi bị ăn mòn thối rữa. Nếu tình trạng này cứ tiếp tục kéo dài, bệnh nhân sẽ bị tổn thương não, nội tạng suy yếu và tử vong. Do đó, cách duy nhất chữa bệnh là phẫu thuật loại bỏ toàn bộ xương hàm. Thật đáng sợ!2. Nghề trộm xác người chếtỞ thời đại Victoria, ngành y học phát triển vượt bậc, kéo theo nhu cầu cần nhiều mẫu cơ thể chết để sinh viên y khoa có thể thực hành giải phẫu. Chính phủ chỉ cho phép sử dụng xác của những người tử tù, nhưng số tù nhân bị tử hình trong giai đoạn này lại không nhiều, đồng nghĩa với việc cầu vượt quá cung.Do đó, một công việc vô cùng kinh dị được ra đời – nghề đào trộm xác chết. Những kẻ này sẽ đào những thân xác mới được chôn cất (vì càng tươi thì càng tốt) và bán lại cho các trường y. Những vụ trộm xác thường diễn ra ở nghĩa trang, trong đêm tối và bọn trộm sẽ xới tung các ngôi mộ mới.3. Nghề thuộc daTuy là một nghề lương thiện và giúp ích cho xã hội, nhưng những người thợ thuộc da buộc phải sống ở vùng ngoại ô, cách xa khu định cư và đô thị. Lý do đơn giản là không ai có thể chịu được mùi hôi bốc ra từ các nhà máy sản xuất da thuộc.Việc thuộc da yêu cầu họ phải thu gom da động vật đầy lông lá và máu từ máy cắt thịt, sau đó làm mềm da trong nước tiểu vài tuần để loại bỏ lông hoặc móng tay, cuối cùng là nhào chất cặn bã vào tấm da trong hàng giờ liền.4. Nghề ăn đồ cúng trên quan tàiVào thế kỷ thứ 19 tại châu Âu, mỗi khi gia đình ai có người chết, người ta lại thuê một người chuyên ăn đồ cúng bày trên quan tài (thường là bánh mì) để gánh tội cho người chết, giúp họ có thể lên thiên đường. Người làm nghề này còn được gọi là "sin-eater" (người ăn tội lỗi).Một mẩu bánh mì sẽ được đặt trên ngực người chết và nhiệm vụ của sin-eater là ăn nó. Họ quan niệm rằng, mọi tội lỗi của người chết sẽ được mẩu bánh mì hấp thụ và nếu sin-eater ăn nó, họ sẽ phải chịu thay những vết nhơ đó trong tâm hồn.Đó là những nghề tệ nhất mà mình sưu tầm được. Có ai biết thêm nghề nào khác không?

Nếu đang không hài lòng với công việc hiện tại của mình thì bạn có thể tham khảo những nghề dưới đây:

1. Nghề làm que diêm

Làm que diêm được xem là một trong những công việc nguy hiểm hơn bao giờ hết. Những người làm nghề này, thường là các cô gái trẻ, sẽ dễ mắc phải hội chứng Phossy Jaw (hàm phossy) hay còn gọi là chứng hoại tử phốt-phát hàm, vì họ phải tiếp xúc nhiều với loại hoá chất photpho trắng độc hại.

Loại hoá chất này có khả năng huỷ hoại xương hàm dưới, dẫn đến việc đau nhức răng khủng khiếp. Sau đó, xương hàm trở nên biến dạng và lợi bị ăn mòn thối rữa. Nếu tình trạng này cứ tiếp tục kéo dài, bệnh nhân sẽ bị tổn thương não, nội tạng suy yếu và tử vong. Do đó, cách duy nhất chữa bệnh là phẫu thuật loại bỏ toàn bộ xương hàm. Thật đáng sợ!

2. Nghề trộm xác người chết

Ở thời đại Victoria, ngành y học phát triển vượt bậc, kéo theo nhu cầu cần nhiều mẫu cơ thể chết để sinh viên y khoa có thể thực hành giải phẫu. Chính phủ chỉ cho phép sử dụng xác của những người tử tù, nhưng số tù nhân bị tử hình trong giai đoạn này lại không nhiều, đồng nghĩa với việc cầu vượt quá cung.

Do đó, một công việc vô cùng kinh dị được ra đời – nghề đào trộm xác chết. Những kẻ này sẽ đào những thân xác mới được chôn cất (vì càng tươi thì càng tốt) và bán lại cho các trường y. Những vụ trộm xác thường diễn ra ở nghĩa trang, trong đêm tối và bọn trộm sẽ xới tung các ngôi mộ mới.

8 công việc đáng sợ nhất thế giới, nghề thứ 2 cho tiền cũng chẳng mấy ai dám làm - Ảnh 5.

3. Nghề thuộc da

Tuy là một nghề lương thiện và giúp ích cho xã hội, nhưng những người thợ thuộc da buộc phải sống ở vùng ngoại ô, cách xa khu định cư và đô thị. Lý do đơn giản là không ai có thể chịu được mùi hôi bốc ra từ các nhà máy sản xuất da thuộc.


Việc thuộc da yêu cầu họ phải thu gom da động vật đầy lông lá và máu từ máy cắt thịt, sau đó làm mềm da trong nước tiểu vài tuần để loại bỏ lông hoặc móng tay, cuối cùng là nhào chất cặn bã vào tấm da trong hàng giờ liền.

4. Nghề ăn đồ cúng trên quan tài

Vào thế kỷ thứ 19 tại châu Âu, mỗi khi gia đình ai có người chết, người ta lại thuê một người chuyên ăn đồ cúng bày trên quan tài (thường là bánh mì) để gánh tội cho người chết, giúp họ có thể lên thiên đường. Người làm nghề này còn được gọi là "sin-eater" (người ăn tội lỗi).

Một mẩu bánh mì sẽ được đặt trên ngực người chết và nhiệm vụ của sin-eater là ăn nó. Họ quan niệm rằng, mọi tội lỗi của người chết sẽ được mẩu bánh mì hấp thụ và nếu sin-eater ăn nó, họ sẽ phải chịu thay những vết nhơ đó trong tâm hồn.

Đó là những nghề tệ nhất mà mình sưu tầm được. Có ai biết thêm nghề nào khác không?

0 1
Trần Tình Lệnh 20/02/2021 16:49
Theo mình thì không nên làm vậy.Mình từng bị một lần rồi. Hôm đó mình báo xin nghỉ làm, đến chỗ bác sĩ và nhận đơn thuốc. Trong lúc đợi bên nhà thuốc kê đơn xong, mình đi ra và vào khu mua sắm để giết thời gian.Có mấy cô cùng chỗ làm đi ngang qua bắt gặp mình và thế là báo cáo lên cho sếp. Nhưng tất nhiên là mình có đơn thuốc ghi đầy đủ ngày, giờ và cả ghi chú của bác sĩ mà. Vậy nên theo như mình yêu cầu, sếp gọi mấy cô đấy vào, bảo họ có biết rằng việc “tự suy diễn” là một sai lầm và hành động đấy đã biến họ thành thứ gì không. Như tục ngữ vẫn hay nói đấy.Rồi cũng có một lần mình  gặp anh chàng nọ tại Vinmart trong khi đáng lẽ ra ảnh phải ở chỗ làm. Nhưng mình không nói gì cả. Cả hai đều nhìn thấy nhau. Lúc quay trở lại thì ảnh đến quát ầm lên với cấp trên của mình. Bởi anh bị sếp lớn dạy cho một trận và khi về chỗ làm thì ảnh bảo biết rõ mình không ưa gì anh nên chắc chắn mình đã bép xép với sếp. Cơ mà mình chẳng hề nói một lời với ai… Dù chẳng có hảo cảm gì với anh ta, nhưng mình  nghĩ là cấp trên bảo ảnh đi đến đó hoặc ảnh được cho phép nghỉ một lúc rồi. Cũng không phải vấn đề của mình và mình cũng chẳng nhúng mũi vào chuyện người khác. Cho nên là, về căn bản ảnh đã tự tố giác mình.Tốt hơn hết là đừng giở trò với đồng nghiệp của mình. Với lại, đôi khi chúng ta cũng cần một ngày cho tinh thần ngơi nghỉ mà… Trừ phi chuyện này ảnh hưởng đến bạn hay biến thành thói xấu của đối phương, hà tất phải hủy hoại cuộc đời của người ta làm gì. Có thể vào ngày đó có chuyện gì rất tệ đã xảy ra, chia tay hay gì đó kinh khủng hơn nữa. Hãy cứ để mọi chuyện như vậy và chúc họ bình an. Bạn đâu ở trong hoàn cảnh của họ mà biết được...nên đừng có tự kết luận vội nhé.

Theo mình thì không nên làm vậy.

Mình từng bị một lần rồi. Hôm đó mình báo xin nghỉ làm, đến chỗ bác sĩ và nhận đơn thuốc. Trong lúc đợi bên nhà thuốc kê đơn xong, mình đi ra và vào khu mua sắm để giết thời gian.

Có mấy cô cùng chỗ làm đi ngang qua bắt gặp mình và thế là báo cáo lên cho sếp. Nhưng tất nhiên là mình có đơn thuốc ghi đầy đủ ngày, giờ và cả ghi chú của bác sĩ mà. Vậy nên theo như mình yêu cầu, sếp gọi mấy cô đấy vào, bảo họ có biết rằng việc “tự suy diễn” là một sai lầm và hành động đấy đã biến họ thành thứ gì không. Như tục ngữ vẫn hay nói đấy.

Rồi cũng có một lần mình  gặp anh chàng nọ tại Vinmart trong khi đáng lẽ ra ảnh phải ở chỗ làm. Nhưng mình không nói gì cả. Cả hai đều nhìn thấy nhau. Lúc quay trở lại thì ảnh đến quát ầm lên với cấp trên của mình. Bởi anh bị sếp lớn dạy cho một trận và khi về chỗ làm thì ảnh bảo biết rõ mình không ưa gì anh nên chắc chắn mình đã bép xép với sếp. 

Cơ mà mình chẳng hề nói một lời với ai… Dù chẳng có hảo cảm gì với anh ta, nhưng mình  nghĩ là cấp trên bảo ảnh đi đến đó hoặc ảnh được cho phép nghỉ một lúc rồi. Cũng không phải vấn đề của mình và mình cũng chẳng nhúng mũi vào chuyện người khác. Cho nên là, về căn bản ảnh đã tự tố giác mình.

Tốt hơn hết là đừng giở trò với đồng nghiệp của mình. Với lại, đôi khi chúng ta cũng cần một ngày cho tinh thần ngơi nghỉ mà… Trừ phi chuyện này ảnh hưởng đến bạn hay biến thành thói xấu của đối phương, hà tất phải hủy hoại cuộc đời của người ta làm gì. Có thể vào ngày đó có chuyện gì rất tệ đã xảy ra, chia tay hay gì đó kinh khủng hơn nữa. Hãy cứ để mọi chuyện như vậy và chúc họ bình an. Bạn đâu ở trong hoàn cảnh của họ mà biết được...nên đừng có tự kết luận vội nhé.

0 1
Hạnh Nguyên 28/01/2021 23:15
Đã kinh doanh thì bất kể là quán nhậu, quán cà phê hay bán gì thì bạn cũng mong muốn quán luôn đông khách. Muốn quán đông khách thì trước hết đồ mà bạn bán phải đảm bảo chất lượng. Nếu đồ ăn ngon, quần áo chất lượng thì khách chắc chắn sẽ tới vào những lần tiếp. Thứ hai là người phục vụ phải lịch sự, tận tình và hiểu được ý khách. Tiếp nữa là không gian phải sạch sẽ, thoáng thì khách sẽ thích. Tiếp theo là giá cả hợp lý sẽ hút khách hơn là đắt đỏ thì họ sẽ không tới lần 2. Cách trang trí sắp xếp quán cũng rất quan trọng, khi hình ảnh quán nổi bật, đẹp thì sẽ kéo được khách về với bạn.
làm sao để quán nhậu đông khách

Đã kinh doanh thì bất kể là quán nhậu, quán cà phê hay bán gì thì bạn cũng mong muốn quán luôn đông khách. Muốn quán đông khách thì trước hết đồ mà bạn bán phải đảm bảo chất lượng. Nếu đồ ăn ngon, quần áo chất lượng thì khách chắc chắn sẽ tới vào những lần tiếp. Thứ hai là người phục vụ phải lịch sự, tận tình và hiểu được ý khách. Tiếp nữa là không gian phải sạch sẽ, thoáng thì khách sẽ thích. Tiếp theo là giá cả hợp lý sẽ hút khách hơn là đắt đỏ thì họ sẽ không tới lần 2. Cách trang trí sắp xếp quán cũng rất quan trọng, khi hình ảnh quán nổi bật, đẹp thì sẽ kéo được khách về với bạn.

0 0
James 31/12/2020 12:42
Lịch sử hãng IBM là minh chứng rõ ràng nhất. Liệu có sai khi sa thải nhân viên trong khủng hoảng kinh tế.Trong cuộc Đại khủng hoảng những năm 1930, Giám đốc điều hành của IBM, Thomas Watson, đã chứng minh một quan điểm quản trị mà các giám đốc điều hành ngày nay nên xem xét. Cụ thể là trong thời điểm tồi tệ nhất, dưới áp lực mạnh mẽ phải sa thải công nhân, IBM đi ngược lại xu hướng, đẩy mạnh việc đầu tư vào bản thân doanh nghiệp để thúc đẩy sự tăng trưởng bùng nổ sau đó.Ở hiện tại, trong bối cảnh khủng hoảng Covid-19 đang lan rộng, các chiến lược sa thải nhân sự đang được nhiều công ty áp dụng. Khảo sát của PwC tháng 4 cho biết 32% các công ty dự kiến ​​sẽ sa thải công nhân trong tháng 5. Nhà Trắng cũng cho biết tỷ lệ thất nghiệp có thể đạt 20% vào tháng 6. Và hơn 20 triệu người Mỹ đã mất việc làm trong tháng 4, theo một báo cáo việc làm mới đây.Tuy nhiên, một số công ty công nghệ lớn - Cisco, Nvidia, ServiceNow - đã cam kết hạn chế tối đa việc sa thải nhân sự. Một số công ty thậm chí còn tăng lương. Nhiều nhà đâu tư có thể nghĩ rằng những CEO đó đang ảo tưởng. Nhưng câu chuyện của IBM từ những năm 1930 cho thấy điều đó có thể mang lại điều kỳ diệu. Và màn "cá cược" của Watson khi đó gần như đã phá hủy IBM, nhưng cuối cùng đã mang lại cho nó gần 50 năm thống trị thị trường sau cơn bĩ cực.Khi đó, nền kinh tế Mỹ đang ở trong những năm đầu tiên của cuộc khủng hoảng, tình trạng vô cùng khủng khiếp. GDP sụt 8% vào năm 1930 và tiếp đó là 7% vào năm 1931. Hơn 3.000 ngân hàng sụp đổ. Tỷ lệ thất nghiệp đẩy lên 20% và các điểm phát chẩn đồ ăn được lập ra xung quanh những tòa cao ốc.IBM không quá lớn hoặc nổi tiếng vào thời điểm đó. Sản phẩm chính của công ty lúc này là đồng hồ và máy lập bảng - một máy cơ điện được thiết kế để hỗ trợ tóm tắt thông tin được lưu trữ trên thẻ đục lỗ, thứ giúp các công ty lớn quản lý thông tin. Thị trường cho các sản phẩm như vậy đã sụt giảm một nửa trong cuộc khủng hoảng. Tiền lương nhân viên giảm xuống rất thấp, bởi lúc này chi phí thuê người để xử lý dữ liệu thậm chí còn ít tốn kém hơn việc mua một cỗ máy để làm việc đó.Thomas Watson khi đó là CEO của IBM, đã nhìn thấy sự thật về nền kinh tế bị phá vỡ. Nhưng viễn cảnh nghiệt ngã không cho phép ông thể hiện sự bi quan."Tôi thấy không có dấu hiệu suy thoái nghiêm trọng", Watson chia sẻ trên tờ Forbes, số ra ngày 1/4/1930. "Như một vấn đề thực tế, tôi nghĩ năm 1930 sẽ kết thúc như một năm rất tốt."Hành động của Watson sau đó đã ủng hộ tuyên bố này. Ông đã thực hiện hai cam kết: Giữ cho các nhà máy hoạt động và không sa thải ai; Tiếp đó là tăng chi tiêu cho nghiên cứu và phát triển.Thomas WatsonĐầu tiên, Watson lý luận rằng nhu cầu về máy móc của IBM là rất lớn và nếu các doanh nghiệp ngừng mua chúng bây giờ, chắc chắn họ sẽ phải mua rất nhiều khi nền kinh tế phát triển trở lại. Ông muốn IBM sẵn sàng để tận dụng nhu cầu đó. Vì vậy, ông giữ các nhà máy tiếp tục làm việc, dự trữ các sản phẩm trong kho. Từ năm 1929 đến 1932, IBM thực sự đã tăng một phần ba năng lực sản xuất. Rủi ro lớn nhất mà Watson phải đối mặt khi đó là thời gian. Nếu doanh thu của IBM tiếp tục chững lại vào năm 1933, gánh nặng điều hành các nhà máy và giữ hàng tồn kho sẽ đe dọa sự ổn định tài chính. Trong một cuộc họp, ông đã nói với các giám đốc dưới quyền về việc cần thiết phải tiếp tục chế tạo các bộ phận máy móc."Điều kiện của đất nước này sẽ tốt hơn, lực lượng bán hàng của chúng ta sẽ mạnh hơn và sau này chúng ta sẽ có thể kinh doanh nhiều hơn. Tôi sẽ có cơ hội bán đủ máy móc sau này để hấp thụ các bộ phận đó", ông khẳng địnhVà sau đó, vào ngày 12/1/1932, Watson tuyên bố rằng IBM sẽ chi 1 triệu USD - gần 6% tổng doanh thu hàng năm của công ty - để xây dựng một trung tâm nghiên cứu doanh nghiệp tầm cỡ thế giới ở Endicott, New York. Nhờ đó, các kỹ sư của IBM trong suốt những năm 1930 đã liên tục tạo ra các sản phẩm mới và đổi mới kỹ thuật, cuối cùng đã đưa công nghệ của hãng vượt xa đối thủ là Remington Rand, cũng như bất kỳ đối thủ tiềm năng nào khác trong ngành.Tuy nhiên, chẳng mấy chốc, canh bạc của Watson về sản xuất và nghiên cứu có xu hướng trở thành thảm họa. Công ty hết tiền mặt. Năm 1932, cổ phiếu của IBM đã giảm xuống mức bằng năm 1921. Hội đồng quản trị đã thảo luận về việc hất cẳng Watson, nhưng đã tạm thời trì hoãn. Nhiều người khi đó nói rằng Watson "không biết mình sẽ sụp đổ đến mức nào."Một mẫu máy lập bảng của IBM được bảo tồn ngày nay.Nhưng cũng chính vào thời điểm đó, chính sách kinh tế mới của tổng thống Franklin D. Roosevelt được thông qua. Là một phần của chính sách, vào ngày 14/8/1935, Roosevelt đã ký Đạo luật An sinh Xã hội.Đạo luật này có nghĩa là mọi doanh nghiệp phải theo dõi theo từng giờ, tiền lương và số tiền phải trả cho hệ thống An sinh xã hội. Sau đó, chính phủ sẽ phải xử lý tất cả hàng triệu báo cáo đó, theo dõi tiền và gửi séc cho những người sẽ nhận được chúng.Chỉ sau một đêm, nhu cầu về máy lập bảng tăng vọt. Một nhân viên của chuỗi cửa hàng Woolworth nói với IBM rằng việc lưu giữ hồ sơ về An sinh xã hội sẽ khiến công ty phải trả 250.000 USD mỗi năm (tương đương với khoảng 5 triệu USD ngày nay). Các doanh nghiệp không có máy móc họ muốn. Chính phủ cũng như vậy.Và, chỉ có một công ty có thể đáp ứng nhu cầu này. IBM lúc này có một kho chứa đầy đủ máy móc, phụ tùng và phụ kiện. Ngay lập tức, công ty cũng có thể kiếm được nhiều hơn nữa vì các nhà máy của mình đang hoạt động. Bởi vì IBM đã tài trợ cho nghiên cứu và giới thiệu các sản phẩm mới, nên công ty có máy móc tốt hơn, nhanh hơn, đáng tin cậy hơn bất kỳ công ty nào khác. IBM đã giành được hợp đồng để thực hiện tất cả các nghiệp vụ kế toán của Chính sách kinh tế mới.Sự kết hợp các sự kiện này đã trở thành khẩu súng cao su, bắn IBM về phía trước. Doanh thu công ty đã tăng từ 19 triệu USD năm 1934 lên 31 triệu USD vào năm 1937. Và doanh thu sau đó tiếp tục leo thang không ngừng 45 năm sau đó, giúp IBM thống trị ngành công nghiệp xử lý dữ liệu.Peter Drucker - chuyên gia hàng đầu thế giới về tư vấn quản trị - từng hỏi Watson rằng khi đó ông có dự đoán được về Đạo luận An sinh Xã hội không. Tất nhiên, đạo luận này cũng được hé lộ và bàn luận trước khi thông qua. Nhưng Watson đã nói rằng ông không biết nó sẽ áp đặt một gánh nặng kỷ lục như vậy đối với các doanh nghiệp và chính phủ. Và khẳng định tất cả mọi người khi đó cũng không chắc rằng Quốc hội Mỹ có thể sẽ thông qua đạo luật này.Công thức thành công của Watson rất rõ ràng. Một phần táo bạo; một phần may mắn; và một phần là làm việc chăm chỉ để sẵn sàng khi may mắn ghé tới.IBM ngày nay vẫn giữ được vị thế của mình trong lĩnh vực xử lý dữ liệu.Tất nhiên, công thức này không phải có thể áp dụng mọi lúc mọi nơi, với mọi công ty. Uber mới đây đã lựa chọn sa thải 14% nhân viên. Airbnb thì đã cắt giảm nhân sự tới 25%. Nhiều công ty khác cũng đã tiết kiệm tiền bằng cách cắt giảm chi phí nghiên cứu phát triển.Rõ ràng, cuộc khủng hoảng kinh tế do Covid-19 mang tới đang thúc đẩy sự thay đổi trong kinh doanh và xã hội. Chăm sóc sức khỏe, du lịch, giáo dục, bán lẻ, thực phẩm và các lĩnh vực lớn khác đang được "tái định nghĩa". Nhưng cũng trong cuộc suy thoái kinh tế, được xem là bi thảm đối với hàng triệu công nhân và doanh nghiệp nhỏ, thì sự thay đổi lớn cũng mở ra những cơ hội mới tuyệt vời.Watson đã chỉ ra rằng khi các nhà lãnh đạo doanh nghiệp có can đảm chuẩn bị để nhảy vào những cơ hội đó trong khi các đối thủ cạnh tranh bị hạ gục, thì một chút may mắn sau đó có thể tạo ra một chuỗi chiến thắng kéo dài.Tham khảo Business InsiderNguồn: TTT

Lịch sử hãng IBM là minh chứng rõ ràng nhất. Liệu có sai khi sa thải nhân viên trong khủng hoảng kinh tế.

IBM giới thiệu công cụ xác minh mã hóa mới


Trong cuộc Đại khủng hoảng những năm 1930, Giám đốc điều hành của IBM, Thomas Watson, đã chứng minh một quan điểm quản trị mà các giám đốc điều hành ngày nay nên xem xét. Cụ thể là trong thời điểm tồi tệ nhất, dưới áp lực mạnh mẽ phải sa thải công nhân, IBM đi ngược lại xu hướng, đẩy mạnh việc đầu tư vào bản thân doanh nghiệp để thúc đẩy sự tăng trưởng bùng nổ sau đó.

Ở hiện tại, trong bối cảnh khủng hoảng Covid-19 đang lan rộng, các chiến lược sa thải nhân sự đang được nhiều công ty áp dụng. Khảo sát của PwC tháng 4 cho biết 32% các công ty dự kiến ​​sẽ sa thải công nhân trong tháng 5. Nhà Trắng cũng cho biết tỷ lệ thất nghiệp có thể đạt 20% vào tháng 6. Và hơn 20 triệu người Mỹ đã mất việc làm trong tháng 4, theo một báo cáo việc làm mới đây.

Tuy nhiên, một số công ty công nghệ lớn - Cisco, Nvidia, ServiceNow - đã cam kết hạn chế tối đa việc sa thải nhân sự. Một số công ty thậm chí còn tăng lương. Nhiều nhà đâu tư có thể nghĩ rằng những CEO đó đang ảo tưởng. Nhưng câu chuyện của IBM từ những năm 1930 cho thấy điều đó có thể mang lại điều kỳ diệu. Và màn "cá cược" của Watson khi đó gần như đã phá hủy IBM, nhưng cuối cùng đã mang lại cho nó gần 50 năm thống trị thị trường sau cơn bĩ cực.

 Sa thải công nhân trong khủng hoảng kinh tế có là sai lầm? Lịch sử hãng IBM là minh chứng rõ ràng nhất - Ảnh 1.

Khi đó, nền kinh tế Mỹ đang ở trong những năm đầu tiên của cuộc khủng hoảng, tình trạng vô cùng khủng khiếp. GDP sụt 8% vào năm 1930 và tiếp đó là 7% vào năm 1931. Hơn 3.000 ngân hàng sụp đổ. Tỷ lệ thất nghiệp đẩy lên 20% và các điểm phát chẩn đồ ăn được lập ra xung quanh những tòa cao ốc.

IBM không quá lớn hoặc nổi tiếng vào thời điểm đó. Sản phẩm chính của công ty lúc này là đồng hồ và máy lập bảng - một máy cơ điện được thiết kế để hỗ trợ tóm tắt thông tin được lưu trữ trên thẻ đục lỗ, thứ giúp các công ty lớn quản lý thông tin. Thị trường cho các sản phẩm như vậy đã sụt giảm một nửa trong cuộc khủng hoảng. Tiền lương nhân viên giảm xuống rất thấp, bởi lúc này chi phí thuê người để xử lý dữ liệu thậm chí còn ít tốn kém hơn việc mua một cỗ máy để làm việc đó.

Thomas Watson khi đó là CEO của IBM, đã nhìn thấy sự thật về nền kinh tế bị phá vỡ. Nhưng viễn cảnh nghiệt ngã không cho phép ông thể hiện sự bi quan.

"Tôi thấy không có dấu hiệu suy thoái nghiêm trọng", Watson chia sẻ trên tờ Forbes, số ra ngày 1/4/1930. "Như một vấn đề thực tế, tôi nghĩ năm 1930 sẽ kết thúc như một năm rất tốt."

Hành động của Watson sau đó đã ủng hộ tuyên bố này. Ông đã thực hiện hai cam kết: Giữ cho các nhà máy hoạt động và không sa thải ai; Tiếp đó là tăng chi tiêu cho nghiên cứu và phát triển.

 Sa thải công nhân trong khủng hoảng kinh tế có là sai lầm? Lịch sử hãng IBM là minh chứng rõ ràng nhất - Ảnh 2.
Thomas Watson

Đầu tiên, Watson lý luận rằng nhu cầu về máy móc của IBM là rất lớn và nếu các doanh nghiệp ngừng mua chúng bây giờ, chắc chắn họ sẽ phải mua rất nhiều khi nền kinh tế phát triển trở lại. Ông muốn IBM sẵn sàng để tận dụng nhu cầu đó. Vì vậy, ông giữ các nhà máy tiếp tục làm việc, dự trữ các sản phẩm trong kho. Từ năm 1929 đến 1932, IBM thực sự đã tăng một phần ba năng lực sản xuất.
 

Rủi ro lớn nhất mà Watson phải đối mặt khi đó là thời gian. Nếu doanh thu của IBM tiếp tục chững lại vào năm 1933, gánh nặng điều hành các nhà máy và giữ hàng tồn kho sẽ đe dọa sự ổn định tài chính. Trong một cuộc họp, ông đã nói với các giám đốc dưới quyền về việc cần thiết phải tiếp tục chế tạo các bộ phận máy móc.

"Điều kiện của đất nước này sẽ tốt hơn, lực lượng bán hàng của chúng ta sẽ mạnh hơn và sau này chúng ta sẽ có thể kinh doanh nhiều hơn. Tôi sẽ có cơ hội bán đủ máy móc sau này để hấp thụ các bộ phận đó", ông khẳng định

Và sau đó, vào ngày 12/1/1932, Watson tuyên bố rằng IBM sẽ chi 1 triệu USD - gần 6% tổng doanh thu hàng năm của công ty - để xây dựng một trung tâm nghiên cứu doanh nghiệp tầm cỡ thế giới ở Endicott, New York. Nhờ đó, các kỹ sư của IBM trong suốt những năm 1930 đã liên tục tạo ra các sản phẩm mới và đổi mới kỹ thuật, cuối cùng đã đưa công nghệ của hãng vượt xa đối thủ là Remington Rand, cũng như bất kỳ đối thủ tiềm năng nào khác trong ngành.

Tuy nhiên, chẳng mấy chốc, canh bạc của Watson về sản xuất và nghiên cứu có xu hướng trở thành thảm họa. Công ty hết tiền mặt. Năm 1932, cổ phiếu của IBM đã giảm xuống mức bằng năm 1921. Hội đồng quản trị đã thảo luận về việc hất cẳng Watson, nhưng đã tạm thời trì hoãn. Nhiều người khi đó nói rằng Watson "không biết mình sẽ sụp đổ đến mức nào."

 Sa thải công nhân trong khủng hoảng kinh tế có là sai lầm? Lịch sử hãng IBM là minh chứng rõ ràng nhất - Ảnh 3.
Một mẫu máy lập bảng của IBM được bảo tồn ngày nay.

Nhưng cũng chính vào thời điểm đó, chính sách kinh tế mới của tổng thống Franklin D. Roosevelt được thông qua. Là một phần của chính sách, vào ngày 14/8/1935, Roosevelt đã ký Đạo luật An sinh Xã hội.

Đạo luật này có nghĩa là mọi doanh nghiệp phải theo dõi theo từng giờ, tiền lương và số tiền phải trả cho hệ thống An sinh xã hội. Sau đó, chính phủ sẽ phải xử lý tất cả hàng triệu báo cáo đó, theo dõi tiền và gửi séc cho những người sẽ nhận được chúng.

Chỉ sau một đêm, nhu cầu về máy lập bảng tăng vọt. Một nhân viên của chuỗi cửa hàng Woolworth nói với IBM rằng việc lưu giữ hồ sơ về An sinh xã hội sẽ khiến công ty phải trả 250.000 USD mỗi năm (tương đương với khoảng 5 triệu USD ngày nay). Các doanh nghiệp không có máy móc họ muốn. Chính phủ cũng như vậy.

Và, chỉ có một công ty có thể đáp ứng nhu cầu này. IBM lúc này có một kho chứa đầy đủ máy móc, phụ tùng và phụ kiện. Ngay lập tức, công ty cũng có thể kiếm được nhiều hơn nữa vì các nhà máy của mình đang hoạt động. Bởi vì IBM đã tài trợ cho nghiên cứu và giới thiệu các sản phẩm mới, nên công ty có máy móc tốt hơn, nhanh hơn, đáng tin cậy hơn bất kỳ công ty nào khác. IBM đã giành được hợp đồng để thực hiện tất cả các nghiệp vụ kế toán của Chính sách kinh tế mới.

Sự kết hợp các sự kiện này đã trở thành khẩu súng cao su, bắn IBM về phía trước. Doanh thu công ty đã tăng từ 19 triệu USD năm 1934 lên 31 triệu USD vào năm 1937. Và doanh thu sau đó tiếp tục leo thang không ngừng 45 năm sau đó, giúp IBM thống trị ngành công nghiệp xử lý dữ liệu.

Peter Drucker - chuyên gia hàng đầu thế giới về tư vấn quản trị - từng hỏi Watson rằng khi đó ông có dự đoán được về Đạo luận An sinh Xã hội không. Tất nhiên, đạo luận này cũng được hé lộ và bàn luận trước khi thông qua. Nhưng Watson đã nói rằng ông không biết nó sẽ áp đặt một gánh nặng kỷ lục như vậy đối với các doanh nghiệp và chính phủ. Và khẳng định tất cả mọi người khi đó cũng không chắc rằng Quốc hội Mỹ có thể sẽ thông qua đạo luật này.

Công thức thành công của Watson rất rõ ràng. Một phần táo bạo; một phần may mắn; và một phần là làm việc chăm chỉ để sẵn sàng khi may mắn ghé tới.

 Sa thải công nhân trong khủng hoảng kinh tế có là sai lầm? Lịch sử hãng IBM là minh chứng rõ ràng nhất - Ảnh 4.
IBM ngày nay vẫn giữ được vị thế của mình trong lĩnh vực xử lý dữ liệu.

Tất nhiên, công thức này không phải có thể áp dụng mọi lúc mọi nơi, với mọi công ty. Uber mới đây đã lựa chọn sa thải 14% nhân viên. Airbnb thì đã cắt giảm nhân sự tới 25%. Nhiều công ty khác cũng đã tiết kiệm tiền bằng cách cắt giảm chi phí nghiên cứu phát triển.

Rõ ràng, cuộc khủng hoảng kinh tế do Covid-19 mang tới đang thúc đẩy sự thay đổi trong kinh doanh và xã hội. Chăm sóc sức khỏe, du lịch, giáo dục, bán lẻ, thực phẩm và các lĩnh vực lớn khác đang được "tái định nghĩa". Nhưng cũng trong cuộc suy thoái kinh tế, được xem là bi thảm đối với hàng triệu công nhân và doanh nghiệp nhỏ, thì sự thay đổi lớn cũng mở ra những cơ hội mới tuyệt vời.

Watson đã chỉ ra rằng khi các nhà lãnh đạo doanh nghiệp có can đảm chuẩn bị để nhảy vào những cơ hội đó trong khi các đối thủ cạnh tranh bị hạ gục, thì một chút may mắn sau đó có thể tạo ra một chuỗi chiến thắng kéo dài.

Tham khảo Business Insider

Nguồn: TTT

1 16
Bin Bin 26/12/2020 19:15
"Cần cù bù thông minh" là câu nói từ xa xưa nhưng vẫn đúng cho tới tận bây giờ và đó cũng là yếu tố giúp bạn ghi điểm trong mắt sếp.Thông minh là một khả năng hay năng lực tự nhiên, tuy nhiên, đây mới chỉ là "động cơ thô"để bạn có thể bước đầu giải quyết công việc mà thôi. Thử tưởng tượng một động cơ thô mà không có các thiết bị, công cụ cần thiết để bổ trợ thì mãi mãi nó cũng chỉ là một động cơ thô chẳng giúp ích được gì.Nó đồng nghĩa với việc bạn chỉ có tài năng mà không có bất kỳ kỹ năng nào để thể hiện tài năng đó thì cuối cùng cái năng khiếu mà bạn có cũng chẳng giúp ích được gì cho đời.Chính vì điều đó nên con người ta mới cần phải làm việc chăm chỉ. Nếu bạn không cố gắng học hỏi để trau dồi kinh nghiệm cho bản thân mà cứ mãi ung dung thì ắt hẳn sớm muộn gì những người "không tài năng" khác cũng sẽ bỏ mặc lại phía sau thôi.Chăm chỉ là năng lượng giúp có thể bộc lộ được sự nhạy bén, đồng thời tăng khả năng xử lý công việc tốt hơn so với chỉ thông minh.Sinh ra đã có tài, sự thông minh thực sự là một món quà vô giá, song nếu không biết phát huy sự thông minh đi kèm với chăm chỉ thì bạn sẽ mãi đứng ở vạch xuất phát. Điều cần thiết là bạn cần phải biết "khuấy động" bản năng của mình. Hãy nhìn vào những người thành công ngoài kia, rồi vô số những người thành đat, họ tài giỏi nhưng luôn đọc sách, làm việc cật lực mỗi ngày. Họ liên tục mài giũa tài năng của mình bằng cách làm việc thật chăm chỉ mỗi ngày, mỗi giờ. Có thể bạn thông minh, bạn giỏi thực sự nhưng nếu bạn không hoạt động và luyện tập thì cuối cùng bạn cũng sẽ chẳng thể chạm được đến thành công đâu. Thay vào đó, khi làm việc chăm chỉ, thông minh sẽ chính là yếu tố tiềm ẩn tạo nên nguồn lợi thế riêng giúp bạn tiến nhanh hơn người khác cả một chặng đường dài.Kỹ năng, tham vọng, mong muốn và tài năng của mỗi người tỏa sáng hơn nếu bạn làm việc chăm chỉ Chăm chỉ chính là chất xúc tác cho bạn giành chiến thẳng của hầu hết các tình huống. Đồng thời giúp duy trì và mang lại cho bạn lợi thế tốt hơn trong bất kì cuộc cạnh tranh nào, chăm chỉ giúp bạn va chạm nhiều hơn với tình huống.Chỉ dựa vào thông minh thì rất khó hoàn thành tốt một công việc, một lĩnh vực nào đó. Khả năng trời phú không thể giúp bạn vượt lên khỏi đối thủ được mà chính sự chăm chỉ mới là yếu tố thiết yếu giúp bạn đi đến thành công và duy trì thành công.Làm việc chăm chỉ, luyện tập, cần mẫn, trau dồi và nâng cao các kỹ năng thì ắt sự có nhiều kinh nghiệm hơn điều này còn quý giá hơn sự thông minh.Ngoài ra, nếu chăm chỉ bạn sẽ tạo được ấn tượng tốt với sếp bởi sự chăm chỉ và học hỏi của mình, từ đó hoàn thiện bổ sung thêm kiến thức. Lúc này, có thể bạn trở thành một người nhạy việc, thông minh lúc nào không hay.

"Cần cù bù thông minh" là câu nói từ xa xưa nhưng vẫn đúng cho tới tận bây giờ và đó cũng là yếu tố giúp bạn ghi điểm trong mắt sếp.

Chăm chỉ có thể đánh bại tài năng, vì sao điều này luôn đúng trong mọi hoàn cảnh? - Ảnh 1.

Thông minh là một khả năng hay năng lực tự nhiên, tuy nhiên, đây mới chỉ là "động cơ thô"để bạn có thể bước đầu giải quyết công việc mà thôi. Thử tưởng tượng một động cơ thô mà không có các thiết bị, công cụ cần thiết để bổ trợ thì mãi mãi nó cũng chỉ là một động cơ thô chẳng giúp ích được gì.

Nó đồng nghĩa với việc bạn chỉ có tài năng mà không có bất kỳ kỹ năng nào để thể hiện tài năng đó thì cuối cùng cái năng khiếu mà bạn có cũng chẳng giúp ích được gì cho đời.

Chính vì điều đó nên con người ta mới cần phải làm việc chăm chỉ. Nếu bạn không cố gắng học hỏi để trau dồi kinh nghiệm cho bản thân mà cứ mãi ung dung thì ắt hẳn sớm muộn gì những người "không tài năng" khác cũng sẽ bỏ mặc lại phía sau thôi.

Chăm chỉ là năng lượng giúp có thể bộc lộ được sự nhạy bén, đồng thời tăng khả năng xử lý công việc tốt hơn so với chỉ thông minh.

Chăm chỉ có thể đánh bại tài năng, vì sao điều này luôn đúng trong mọi hoàn cảnh? - Ảnh 2.

Sinh ra đã có tài, sự thông minh thực sự là một món quà vô giá, song nếu không biết phát huy sự thông minh đi kèm với chăm chỉ thì bạn sẽ mãi đứng ở vạch xuất phát. Điều cần thiết là bạn cần phải biết "khuấy động" bản năng của mình.

 Hãy nhìn vào những người thành công ngoài kia, rồi vô số những người thành đat, họ tài giỏi nhưng luôn đọc sách, làm việc cật lực mỗi ngày. Họ liên tục mài giũa tài năng của mình bằng cách làm việc thật chăm chỉ mỗi ngày, mỗi giờ. 

Có thể bạn thông minh, bạn giỏi thực sự nhưng nếu bạn không hoạt động và luyện tập thì cuối cùng bạn cũng sẽ chẳng thể chạm được đến thành công đâu. Thay vào đó, khi làm việc chăm chỉ, thông minh sẽ chính là yếu tố tiềm ẩn tạo nên nguồn lợi thế riêng giúp bạn tiến nhanh hơn người khác cả một chặng đường dài.

Kỹ năng, tham vọng, mong muốn và tài năng của mỗi người tỏa sáng hơn nếu bạn làm việc chăm chỉ 

Chăm chỉ có thể đánh bại tài năng, vì sao điều này luôn đúng trong mọi hoàn cảnh? - Ảnh 3.

Chăm chỉ chính là chất xúc tác cho bạn giành chiến thẳng của hầu hết các tình huống. Đồng thời giúp duy trì và mang lại cho bạn lợi thế tốt hơn trong bất kì cuộc cạnh tranh nào, chăm chỉ giúp bạn va chạm nhiều hơn với tình huống.

Chỉ dựa vào thông minh thì rất khó hoàn thành tốt một công việc, một lĩnh vực nào đó. Khả năng trời phú không thể giúp bạn vượt lên khỏi đối thủ được mà chính sự chăm chỉ mới là yếu tố thiết yếu giúp bạn đi đến thành công và duy trì thành công.

Làm việc chăm chỉ, luyện tập, cần mẫn, trau dồi và nâng cao các kỹ năng thì ắt sự có nhiều kinh nghiệm hơn điều này còn quý giá hơn sự thông minh.

Ngoài ra, nếu chăm chỉ bạn sẽ tạo được ấn tượng tốt với sếp bởi sự chăm chỉ và học hỏi của mình, từ đó hoàn thiện bổ sung thêm kiến thức. Lúc này, có thể bạn trở thành một người nhạy việc, thông minh lúc nào không hay.

19 34
Joy 21/12/2020 15:09
Nhân viên cứu hộ bơi OlympicNhìn vào khuôn mặt của cô ấy.Thật chất những người này nhận mức thù lao tương đối cao 1,100 reais (tương đương 340 USD) cho hai tuần lầm việc ở Olympic.Chỉ cần nhìn qua thì bạn cũng có thể biết được rằng cô ấy đang buồn chán.Vận động viên Bơi lội Olympic là những vận động viên bơi lội giỏi nhất trên thế giới.Họ lớn lên trong bể bơi. Chúng có thể bơi trong giấc ngủ.Bạn có thực sự nghĩ rằng một vận động viên ở đẳng cấp cao đó cần một nhân viên cứu hộ trong môn thể thao mà họ giỏi nhất thế giới không?Nó giống như nói với Bộ trưởng Quốc phòng rằng một đứa trẻ 10 tuổi chơi Call of Duty cần phải giám sát anh ta để đảm bảo Bộ trưởng "không làm rối tung lên".Nhưng này, bạn được trả tiền để ngồi ở hàng ghế đầu tại Thế vận hội.Vừa có tiền lại được ngồi hàng đầu nghe có vẻ cool nhỉ?

Nhân viên cứu hộ bơi Olympic

Nhân viên cứu hộ môn bơi, công việc nhàn nhất Olympic

Nhìn vào khuôn mặt của cô ấy.

Thật chất những người này nhận mức thù lao tương đối cao 1,100 reais (tương đương 340 USD) cho hai tuần lầm việc ở Olympic.

Chỉ cần nhìn qua thì bạn cũng có thể biết được rằng cô ấy đang buồn chán.

Vận động viên Bơi lội Olympic là những vận động viên bơi lội giỏi nhất trên thế giới.

Họ lớn lên trong bể bơi. Chúng có thể bơi trong giấc ngủ.

Bạn có thực sự nghĩ rằng một vận động viên ở đẳng cấp cao đó cần một nhân viên cứu hộ trong môn thể thao mà họ giỏi nhất thế giới không?

Nó giống như nói với Bộ trưởng Quốc phòng rằng một đứa trẻ 10 tuổi chơi Call of Duty cần phải giám sát anh ta để đảm bảo Bộ trưởng "không làm rối tung lên".

Nhưng này, bạn được trả tiền để ngồi ở hàng ghế đầu tại Thế vận hội.

Vừa có tiền lại được ngồi hàng đầu nghe có vẻ cool nhỉ?

21 34