traitimkhongtrongvang 13/07/2020 15:44
Ở Hillside, Illinois, ngay bên ngoài Chicago có một nghĩa trang tên Mount Carmel. Ngoài việc là nơi an nghỉ cuối cùng của hồng y Công giáo La Mã, những tên cướp khét tiếng thì nghĩa trang này còn là nơi chôn cất của một người phụ nữ tên Julia Buccola Petta. Mặc dù tên của cô không được nhắc đến nhiều trong lịch sử, nhưng đối với những người bị các hiện tượng siêu nhiên mê hoặc, cô được biết đến với cái tên "Cô dâu ma nước Ý". Ngôi mộ của Julia có một bức tượng kích thước thật miêu tả người phụ nữ bất hạnh trong bộ váy cưới. Nhìn thì đẹp vậy đó, nhưng câu chuyện đằng sau nó lại là một trong những câu chuyện kỳ lạ nhất trong biên niên sử của Chicago.Phần mộ của JuliaĐang chuẩn bị sinh con thì qua đờiJulia sinh ngày 6/6/1891 tại Ý. Cha của cô, George, đã qua đời năm 1913 nên mẹ cô, Filomena đã cùng con di cư sang Mỹ, đến phía tây Chicago.Vào tháng 6/1920, Julia kết hôn với Matthew Petta tại Nhà thờ Holy Rosary trên Đại lộ Bắc Damen. Julia có thai ngay sau đám cưới, nhưng vào ngày 17/3/1921 lại xảy ra một số biến chứng khiến cô qua đời trong lúc sinh con trai mình, Filippo. Tuy nhiên sau đó, bé trai cũng chết lưu.Theo truyền thống của người Ý, nếu một phụ nữ chết trong khi sinh con thì đó là một kiểu tử vì đạo, Julia được chôn trong bộ đồ màu trắng, màu của các vị tử đạo. Chiếc váy cưới của cô cũng là áo choàng chôn cất mình và với đứa trẻ đã chết đang nằm gọn trong vòng tay của cô. Hai người được đặt vào một chiếc quan tài duy nhất tại nghĩa trang Mount Carmel.Những cơn ác mộng của người mẹFilomena Buccola không thể nguôi ngoai về cái chết của con gái cô. Ngay sau khi Julia được chôn cất, Filomena bắt đầu có những giấc mơ kỳ lạ và kinh hoàng mỗi đêm. Trong những cơn ác mộng này, cô hình dung Julia nói với mình rằng cô vẫn còn sống và cần sự giúp đỡ của mẹ. Trong sáu năm tiếp theo, những giấc mơ vẫn tiếp tục hành Filomena và cô bắt đầu cố gắng để mở mộ của con gái mình và để giúp mình nhẹ nhõm hơn, nhưng rất tiếc không thành công.Cô không thể giải thích tại sao cô cần phải làm điều này, cô chỉ biết rằng là mình nên. Cuối cùng, bằng sự kiên trì tuyệt đối, yêu cầu của cô đã được chấp thuận và một thẩm phán đã ban lệnh để khai quật mộ của Julia.Kỳ lạ thay, khi nó được mở ra, cơ thể của Julia không hề mục nát chút nào. Người ta nói rằng da thịt cô vẫn mềm mại như khi còn sống. Một bức ảnh đã được chụp lại vào thời điểm khai quật và cho thấy cơ thể "không thể hư hỏng" của Julia trong quan tài. Filomena đã quyên tiền để làm lại một bia mộ cầu kỳ hơn. Tác phẩm hoàn thành là một cống phẩm hoành tráng cho cô con gái đã chết của cô ấy, một tác phẩm điêu khắc kích thước thật của Julia trong ngày cưới. Mẹ cô và những người khác đã dán bức ảnh chụp sau đó của Julia lên mặt trước tượng đài mộ của cô. Bên dưới hình ảnh là cụm từ tiếng Ý "Presa Dopo 6 Anni Morta", tạm dịch sang tiếng Anh là "được chụp 6 năm sau ngày mất". Một bức ảnh Julia trong bộ váy cô dâu, có lẽ là nguồn cảm hứng cho bức tượng, cũng được gắn chặt vào bia đá.Những câu chuyện kỳ bí về cô dâu ma nước ÝMột số báo cáo kể lại trong nhiều năm qua đang lan truyền câu chuyện của một người phụ nữ ma quái, "người phụ nữ trong chiếc đầm trắng" người được nhìn thấy đang lang thang ở bên rìa của nghĩa trang nơi cô nghỉ ngơi. Có người tuyên bố đã nhìn thấy cô vào ban ngày và ban đêm, nhiều người biết câu chuyện về Julia Petta tin rằng đó là những gì còn lại của linh hồn cô. Một câu chuyện kỳ lạ khác được kể lại liên quan đến một cậu bé vô tình bị bỏ lại tại nghĩa trang, cách ngôi mộ của Julia không xa mấy. Khi gia đình trở lại núi Carmel để tìm cậu, họ thấy cậu nắm tay một thiếu nữ tóc đen trong bộ váy trắng. Khi cậu bé chạy về phía cha mẹ, người phụ nữ mặc đồ trắng đó lập tức biến mất.Câu chuyện về cô dâu Ý vẫn còn rất nổi tiếng đến tận ngày hôm nay. Nó kể lại câu chuyện về một người phụ nữ trở nên nổi tiếng trong cái chết hơn bao giờ hết trong cuộc sống.Dịch từ trang americanhauntingsink

Ở Hillside, Illinois, ngay bên ngoài Chicago có một nghĩa trang tên Mount Carmel. Ngoài việc là nơi an nghỉ cuối cùng của hồng y Công giáo La Mã, những tên cướp khét tiếng thì nghĩa trang này còn là nơi chôn cất của một người phụ nữ tên Julia Buccola Petta. 

Mặc dù tên của cô không được nhắc đến nhiều trong lịch sử, nhưng đối với những người bị các hiện tượng siêu nhiên mê hoặc, cô được biết đến với cái tên "Cô dâu ma nước Ý". 

Ngôi mộ của Julia có một bức tượng kích thước thật miêu tả người phụ nữ bất hạnh trong bộ váy cưới. Nhìn thì đẹp vậy đó, nhưng câu chuyện đằng sau nó lại là một trong những câu chuyện kỳ lạ nhất trong biên niên sử của Chicago.

Phần mộ của Julia

Đang chuẩn bị sinh con thì qua đời

Julia sinh ngày 6/6/1891 tại Ý. Cha của cô, George, đã qua đời năm 1913 nên mẹ cô, Filomena đã cùng con di cư sang Mỹ, đến phía tây Chicago.

Vào tháng 6/1920, Julia kết hôn với Matthew Petta tại Nhà thờ Holy Rosary trên Đại lộ Bắc Damen. Julia có thai ngay sau đám cưới, nhưng vào ngày 17/3/1921 lại xảy ra một số biến chứng khiến cô qua đời trong lúc sinh con trai mình, Filippo. Tuy nhiên sau đó, bé trai cũng chết lưu.

co gai dang lam bon thi qua doi, thi the 6 nam van nguyen ven va bi an rung minh - 1

Theo truyền thống của người Ý, nếu một phụ nữ chết trong khi sinh con thì đó là một kiểu tử vì đạo, Julia được chôn trong bộ đồ màu trắng, màu của các vị tử đạo. Chiếc váy cưới của cô cũng là áo choàng chôn cất mình và với đứa trẻ đã chết đang nằm gọn trong vòng tay của cô. Hai người được đặt vào một chiếc quan tài duy nhất tại nghĩa trang Mount Carmel.

Những cơn ác mộng của người mẹ

Filomena Buccola không thể nguôi ngoai về cái chết của con gái cô. Ngay sau khi Julia được chôn cất, Filomena bắt đầu có những giấc mơ kỳ lạ và kinh hoàng mỗi đêm. 

Trong những cơn ác mộng này, cô hình dung Julia nói với mình rằng cô vẫn còn sống và cần sự giúp đỡ của mẹ. Trong sáu năm tiếp theo, những giấc mơ vẫn tiếp tục hành Filomena và cô bắt đầu cố gắng để mở mộ của con gái mình và để giúp mình nhẹ nhõm hơn, nhưng rất tiếc không thành công.

Cô không thể giải thích tại sao cô cần phải làm điều này, cô chỉ biết rằng là mình nên. Cuối cùng, bằng sự kiên trì tuyệt đối, yêu cầu của cô đã được chấp thuận và một thẩm phán đã ban lệnh để khai quật mộ của Julia.

Kỳ lạ thay, khi nó được mở ra, cơ thể của Julia không hề mục nát chút nào. Người ta nói rằng da thịt cô vẫn mềm mại như khi còn sống. Một bức ảnh đã được chụp lại vào thời điểm khai quật và cho thấy cơ thể "không thể hư hỏng" của Julia trong quan tài. 

The postmortem photograph that was taken of Julia Buccola Petta after her grave was opened -- six years after her death. Her body had been completely preserved and those who touched her skin said that it was soft and pliable to the touch. 

Filomena đã quyên tiền để làm lại một bia mộ cầu kỳ hơn. Tác phẩm hoàn thành là một cống phẩm hoành tráng cho cô con gái đã chết của cô ấy, một tác phẩm điêu khắc kích thước thật của Julia trong ngày cưới. 

Mẹ cô và những người khác đã dán bức ảnh chụp sau đó của Julia lên mặt trước tượng đài mộ của cô. Bên dưới hình ảnh là cụm từ tiếng Ý "Presa Dopo 6 Anni Morta", tạm dịch sang tiếng Anh là "được chụp 6 năm sau ngày mất". Một bức ảnh Julia trong bộ váy cô dâu, có lẽ là nguồn cảm hứng cho bức tượng, cũng được gắn chặt vào bia đá.

Những câu chuyện kỳ bí về cô dâu ma nước Ý

Một số báo cáo kể lại trong nhiều năm qua đang lan truyền câu chuyện của một người phụ nữ ma quái, "người phụ nữ trong chiếc đầm trắng" người được nhìn thấy đang lang thang ở bên rìa của nghĩa trang nơi cô nghỉ ngơi. 

Có người tuyên bố đã nhìn thấy cô vào ban ngày và ban đêm, nhiều người biết câu chuyện về Julia Petta tin rằng đó là những gì còn lại của linh hồn cô. 

Một câu chuyện kỳ lạ khác được kể lại liên quan đến một cậu bé vô tình bị bỏ lại tại nghĩa trang, cách ngôi mộ của Julia không xa mấy. Khi gia đình trở lại núi Carmel để tìm cậu, họ thấy cậu nắm tay một thiếu nữ tóc đen trong bộ váy trắng. Khi cậu bé chạy về phía cha mẹ, người phụ nữ mặc đồ trắng đó lập tức biến mất.

Câu chuyện về cô dâu Ý vẫn còn rất nổi tiếng đến tận ngày hôm nay. Nó kể lại câu chuyện về một người phụ nữ trở nên nổi tiếng trong cái chết hơn bao giờ hết trong cuộc sống.

Dịch từ trang americanhauntingsink

0 39
Aphrodite 12/07/2020 12:32
Đây gọi là hiện tượng Doppelganger, một hiện tượng mà từ tâm linh cho tới khoa học đến nay vẫn còn bỏ ngỏ nhiều điều chưa thể đưa ra được lời giải thích chính xác.Khi mà hai người xa lạ chẳng có bất kỳ quan hệ huyết thống nào nhưng thoạt nhìn thì trông lại rất giống nhau, hay là người nào đó có gương mặt y chang một nhân vật ở thời lịch sử, thì đó chính là hiện tượng Doppelganger, hay còn gọi là song trùng.Vây thì song trùng là gì?Có rất nhiều lý giải khác nhau về nguồn gốc của song trùng, người thì cho rằng là bản thân mình đang sống ở một chiều không gian khác, và đôi khi chúng ta nhìn thấy họ là do lỗ hổng tới thế giới song song đó. Một giả thuyết khác lại cho rằng đó là một sinh vật độc lập, một cái tôi đen tối bị chia cắt ra khỏi chúng ta như trong phim Us vậy đó. Nói chung là sinh vật này xuất hiện chỉ để mang lại cái chết cho bản thể gốc của chúng.Còn theo quan niệm phương Tây, song trùng được cho là một thực thể do những con ác quỷ tạo thành, được gọi với cái tên “Evil Twin”. Chúng là những đứa trẻ do quỷ sinh ra với hình dạng giống mình để đánh tráo với con cái của người dân, lớn lên sẽ mang lại đại họa.Còn bây giờ thì từ này đã được nhiều người dùng để ám chỉ những người xa lạ, không cùng huyết thống nhưng giống y chang nhau trên khắp thế giới.Nữ giáo viên người Pháp gặp phải song trùngVào thế kỷ 18, có một giáo viên tên là Emilie Sagee, trong vòng 16 năm, cô thay đổi công việc liên tục, dạy ở tận 19 trường khác nhau. Chỉ đến khi dạy ở trường Pensionat von Neuwelcke, thì các nữ sinh ở đây mới phát hiện ra một song trùng của cô Emilie.Nó đứng ngay bên cạnh và sao chép lại từng động tác của cô. Khi cô ăn, bản sao này cũng đứng sau lưng và bắt đầu làm động tác đưa thức ăn vào miệng dù nó chẳng cầm đũa muỗng. Chỉ có mỗi Emilie chẳng biết gì về sự tồn tại của nó ngoài tất cả mọi người xung quanh.Về sau, nó dần tách khỏi bản gốc chứ chẳng còn sao chép hành động nữa. Có một lần, trong lúc Emilie đang làm việc ngoài vườn thì nó lại ngồi chễm chệ ở trên ghế giáo viên. Có vài học sinh đã khá can đảm khi dám chạm vào nó, họ nói rằng nó gần như là không có xác thịt, trống rỗng.Nhiều phụ huynh lo sợ nên đã cho con mình chuyển trường làm ảnh hưởng đến chỉ tiêu đào tạo, thế nên cô Emilie đã bị hiệu trưởng sa thải dù cho là một giáo viên vô cùng tâm huyết.Tiểu thuyết gia tự sát sau khi thấy bản sao của mìnhTiểu thuyết gia Guy de Maupassant, ông là một người có nhiều tác phẩm ấn tượng trong văn học Pháp. Nhiều lần ông cho rằng đã gặp phải bản sao của chính mình.Không hiểu vì lý do gì mà vào năm 1892, ông đã cố gắng tự sát nhưng không thành, cuối cùng kết thúc cuộc đời mình trong bệnh viện tâm thần nhiều năm.Bản sao của tổng thống Abraham LincolnTrong số các trường hợp, nổi tiếng nhất là trải nghiệm của cựu tổng thống Abraham Lincoln, được ghi chép lại bởi Noah Brooks trong quyển sách "Washington vào thời Lincoln". Một thời gian ngắn sau khi Lincoln được bầu làm tổng thống vào năm 1860, ông trở về nhà và nằm lên ghế nghỉ, vị tổng thống đã thấy hình ảnh phản chiếu thứ hai trong gương của mình. Gương mặt kia vô cùng nhợt nhạt, báo trước dấu hiệu của các chết. Ông mới kể với vợ mình, bà vô cùng sợ hãi và cho rằng có thể ông sẽ chết ngay trước nhiệm kỳ thứ 2.Rõ ràng, đúng một tháng sau đó, vị tổng thống đã bị ám sát ngay trước khi cuộc bầu cử tiếp theo diễn ra.Vì có quá nhiều trường hợp đã từng diễn ra, vậy nên niềm tin vào sự tồn tại của những linh hồn song sinh vẫn còn rất mạnh mẽ. Vẫn chưa có ai lý giải được sự thật đằng sau nó là gì. Một số nhà khoa học cho rằng đó là do chấn thương hoặc sự kích thích trong não bộ, gây ra khả năng nhận thức không gian sai lệch.Một số người lại cho rằng đó là ảo ảnh, ảo giác vì chúng ta đang sống trong một thế giới song song. Tất cả mọi thứ ở thế giới này thực chất đều đang có một bản sao trong các không gian khác.

Đây gọi là hiện tượng Doppelganger, một hiện tượng mà từ tâm linh cho tới khoa học đến nay vẫn còn bỏ ngỏ nhiều điều chưa thể đưa ra được lời giải thích chính xác.

Khi mà hai người xa lạ chẳng có bất kỳ quan hệ huyết thống nào nhưng thoạt nhìn thì trông lại rất giống nhau, hay là người nào đó có gương mặt y chang một nhân vật ở thời lịch sử, thì đó chính là hiện tượng Doppelganger, hay còn gọi là song trùng.

Vây thì song trùng là gì?

Có rất nhiều lý giải khác nhau về nguồn gốc của song trùng, người thì cho rằng là bản thân mình đang sống ở một chiều không gian khác, và đôi khi chúng ta nhìn thấy họ là do lỗ hổng tới thế giới song song đó. 

Một giả thuyết khác lại cho rằng đó là một sinh vật độc lập, một cái tôi đen tối bị chia cắt ra khỏi chúng ta như trong phim Us vậy đó. Nói chung là sinh vật này xuất hiện chỉ để mang lại cái chết cho bản thể gốc của chúng.

Còn theo quan niệm phương Tây, song trùng được cho là một thực thể do những con ác quỷ tạo thành, được gọi với cái tên “Evil Twin”. Chúng là những đứa trẻ do quỷ sinh ra với hình dạng giống mình để đánh tráo với con cái của người dân, lớn lên sẽ mang lại đại họa.

Còn bây giờ thì từ này đã được nhiều người dùng để ám chỉ những người xa lạ, không cùng huyết thống nhưng giống y chang nhau trên khắp thế giới.

Nữ giáo viên người Pháp gặp phải song trùng

Vào thế kỷ 18, có một giáo viên tên là Emilie Sagee, trong vòng 16 năm, cô thay đổi công việc liên tục, dạy ở tận 19 trường khác nhau. Chỉ đến khi dạy ở trường Pensionat von Neuwelcke, thì các nữ sinh ở đây mới phát hiện ra một song trùng của cô Emilie.

Nó đứng ngay bên cạnh và sao chép lại từng động tác của cô. Khi cô ăn, bản sao này cũng đứng sau lưng và bắt đầu làm động tác đưa thức ăn vào miệng dù nó chẳng cầm đũa muỗng. Chỉ có mỗi Emilie chẳng biết gì về sự tồn tại của nó ngoài tất cả mọi người xung quanh.

Về sau, nó dần tách khỏi bản gốc chứ chẳng còn sao chép hành động nữa. Có một lần, trong lúc Emilie đang làm việc ngoài vườn thì nó lại ngồi chễm chệ ở trên ghế giáo viên. Có vài học sinh đã khá can đảm khi dám chạm vào nó, họ nói rằng nó gần như là không có xác thịt, trống rỗng.

Nhiều phụ huynh lo sợ nên đã cho con mình chuyển trường làm ảnh hưởng đến chỉ tiêu đào tạo, thế nên cô Emilie đã bị hiệu trưởng sa thải dù cho là một giáo viên vô cùng tâm huyết.

Tiểu thuyết gia tự sát sau khi thấy bản sao của mình

Dopplegangers và những câu chuyện kinh dị xung quanh việc song trùng - Bản sao y hệt của chính chúng ta - Ảnh 3.

Tiểu thuyết gia Guy de Maupassant, ông là một người có nhiều tác phẩm ấn tượng trong văn học Pháp. Nhiều lần ông cho rằng đã gặp phải bản sao của chính mình.

Không hiểu vì lý do gì mà vào năm 1892, ông đã cố gắng tự sát nhưng không thành, cuối cùng kết thúc cuộc đời mình trong bệnh viện tâm thần nhiều năm.

Bản sao của tổng thống Abraham Lincoln

Lincoln gặp bản sao của mình.

Trong số các trường hợp, nổi tiếng nhất là trải nghiệm của cựu tổng thống Abraham Lincoln, được ghi chép lại bởi Noah Brooks trong quyển sách "Washington vào thời Lincoln". 

Một thời gian ngắn sau khi Lincoln được bầu làm tổng thống vào năm 1860, ông trở về nhà và nằm lên ghế nghỉ, vị tổng thống đã thấy hình ảnh phản chiếu thứ hai trong gương của mình. Gương mặt kia vô cùng nhợt nhạt, báo trước dấu hiệu của các chết. Ông mới kể với vợ mình, bà vô cùng sợ hãi và cho rằng có thể ông sẽ chết ngay trước nhiệm kỳ thứ 2.

Rõ ràng, đúng một tháng sau đó, vị tổng thống đã bị ám sát ngay trước khi cuộc bầu cử tiếp theo diễn ra.

Vì có quá nhiều trường hợp đã từng diễn ra, vậy nên niềm tin vào sự tồn tại của những linh hồn song sinh vẫn còn rất mạnh mẽ. Vẫn chưa có ai lý giải được sự thật đằng sau nó là gì. Một số nhà khoa học cho rằng đó là do chấn thương hoặc sự kích thích trong não bộ, gây ra khả năng nhận thức không gian sai lệch.

Một số người lại cho rằng đó là ảo ảnh, ảo giác vì chúng ta đang sống trong một thế giới song song. Tất cả mọi thứ ở thế giới này thực chất đều đang có một bản sao trong các không gian khác.

0 49
Hà Vy 11/07/2020 21:06
Chuyện người thường có duyên âm có lẽ chẳng phải là một hiện tượng quá lạ nữa. Thế nhưng một người mà có đến tận 20 cái duyên âm thì sẽ như thế nào?Người phụ nữ lên giường với tận 20 linh hồn, thậm chí còn... ngoại tìnhKhông biết điều gì đã ngăn cản người phụ nữ này bỏ rơi những cánh đàn ông thực thụ để quan hệ với ma, có người cho là vì tình yêu, có người cho là vì cô ta bị những linh hồn ấy ràng buộc.Thế nhưng, người phụ này tuyên bố rằng việc cô đã rời bỏ vị hôn phu của mình sau khi có một màn "mây mưa" tuyệt vời với hồn ma của một người đàn ông ở thế kỷ 19.Amethyst Realm, sống tại Bristol, Anh, cô là một nhà tư vấn tâm linh hiện đã 27 tuổi tuyên bố rằng mình sẽ không bao giờ yêu ai nữa vì đã có các linh hồn thay đàn ông khiến cô hạnh phúc. Cô tiết lộ mình thích làm chuyện ấy với những con ma hơn là đàn ông ngoài đời thực. Lần đầu tiên Ame quan hệ với một con ma là vào 12 năm trước, khi cô cùng chồng sắp cưới vừa chuyển vào nhà mới. Ở đó, cô cảm thấy được có sự hiện diện của một thực thể lạ nên cũng đã để yên xem chuyện gì xảy ra."Tôi cảm nhận được ai đó thở vào cổ và đè lên đùi mình. Nhưng lạ thay là tôi không hề sợ mà ngược lại cảm thấy an toàn. Tôi đã quan hệ với người đó, nói chung là khó giải thích lắm. Bạn chỉ cần biết là có thứ gì đó đè lên người, thở dốc rồi vuốt ve và có một nguồn năng lượng kỳ lạ truyền từ hồn ma đó vào bạn là được." - Ame nóiTừ lần đó, Ame bắt đầu có thêm nhiều lần quan hệ với các linh hồn khác. Cho đến giờ, cô khẳng định rằng mình đã lên giường với ít nhất phải là 20 hồn ma.Chưa kể đến, cô còn nói rằng mình đã ngoại tình với 1 con ma trong tận 3 năm. Tuy nhiên "mối tình" đó đã phải kết thúc trong một lần chồng sắp cưới đi làm về sớm và thấy có bóng đàn ông nào trên cửa sổ. Tất nhiên là sau sự việc đó, cổ và hôn phu của mình cũng chia tay luôn.Muốn sinh con cho cả maKhông chỉ muốn thỏa mãn việc quan hệ với các hồn ma, Ame cho biết cô còn muốn mang thai với một trong những linh hồn đó."Tôi từng nghiên cứu về hiện tượng mang thai giả, đó là một hồn ma lớn lên trong cơ thể mình, nhưng mà không biết là đến cuối kỳ thai thì sẽ như thế nào." - Ame nóiHụt hẫng vì ma chỉ đến... quan hệ với mình có vài lầnTrong một ngôi nhà hẻo lánh ở xứ Wales, người phụ nữ 26 tuổi, Sian Jameson cũng cho rằng mình đã quan hệ với một người đàn ông khá là đẹp trai, mà cô tình cờ phát hiện ra ảnh trong một bức tranh lịch sử.Chuyển đến ngôi nhà đã có từ thế kỷ 16, cô bắt đầu có những giấc tình ái đầy kỳ quái ở nơi này."Tôi thấy một người đàn ông tóc đen vào mỗi sáng thức dậy, trông rất ưa nhìn đang nằm cạnh bên tôi. Anh ta vẫn mặc quần áo đầy đủ với chiếc áo sơ mi trắng, khăn choàng cổ và quần bó kiểu cũ. Trông anh ta cứ lung linh thế nào ấy. Tôi nghĩ mình đang mơ thôi nên lăn qua chỗ khác.Nhưng khi xoay vào tường thì tôi mới nhận ra là mình đã tỉnh rồi. Lúc này, tôi cảm nhận được rõ ràng có một bàn tay ai đó đặt lên eo mình, rất nhẹ nhàng và mát lạnh." - Sian chia sẻSau đó, cô nói rằng mình nhận ra người đó là một con ma và anh ta đến từ trong bức tranh mình từng thấy. Cả hai đã quan hệ một vài lần và biết được anh ta tên Robert, đã qua đời 100 năm trước.Cô cho biết dù không nói chuyện được nhưng cô có thể cảm nhận cả hai đang giao tiếp bằng cơ thể, rất nhẹ nhàng và mềm mại. Tuy nhiên, điều khiến cô hơi hụt hẫng là sau khi xong chuyện ấy, người đàn ông kia mặc quần áo vào và rời đi rồi dần biến mất. Dù sau đó cũng có xuất hiện thêm 1 lần nữa nhưng rồi cũng chẳng bao giờ thấy anh ta quay lại.Mãi đến sau này, dù đang ở trong một mối quan hệ yêu đương với một người đàn ông thật nhưng Sian vẫn luôn bồi hồi nhớ lại những "cuộc vui" với chàng ma kia.Các chuyên gia nói gì?Một chuyên gia trị liệu tâm lý có nói rằng, mặc dù những lần làm chuyện ấy với hồn ma có thể khiến cô nàng Sian cảm thấy rất chân thực, nhưng nếu để ý thì có vẻ như nó thường chỉ xảy ra vào sáng sớm hoặc tối muộn, lúc cô ấy còn đang mập mờ với những giấc ngủ.Đây là một trong những loại ảo giác đặc biệt, thường xảy ra khi mình đang tỉnh táo rồi dần chìm vào giấc ngủ (ảo giác thôi miên trong khi ngủ) hoặc khi đang ngủ rồi chợt tỉnh giấc (ảo giác thôi miên nửa thức nửa ngủ).Những loại ảo giác này sẽ khiến người có cảm giác rằng những tưởng tượng của mình rất thật. Nó cũng có liên kết với một dạng rối loạn là chứng ngủ rũ. Chứng ngủ rũ là một rối loạn thần kinh lâu dài liên quan đến việc giảm khả năng điều chỉnh chu kỳ ngủ - thức.Ảo giác thôi miên buồn ngủ là là những cảm giác tưởng tượng có vẻ rất thật. Theo thống kê, có khoảng 37% dân số từng trải nghiệm qua kiểu ảo giác lạ này. Nó xuất hiện ngay sau khi cơn ngủ ấp tới bằng những giấc mơ lạ và đột nhiên thức dậy nên còn được gọi là ảo giác khi ngủ.Khi đột ngột thoát khỏi giấc ngủ, bạn sẽ có thể có cảm giác như có thế lực nào đó đang tiếp cận mình. Tuy nhiên theo như các chuyên gia, đây được coi là lỗi của não trong quá trình xử lý thông tin, khiến người ta tưởng những gì mình nghĩ đang thực sự xảy ra.

Chuyện người thường có duyên âm có lẽ chẳng phải là một hiện tượng quá lạ nữa. Thế nhưng một người mà có đến tận 20 cái duyên âm thì sẽ như thế nào?

Người phụ nữ lên giường với tận 20 linh hồn, thậm chí còn... ngoại tình

Không biết điều gì đã ngăn cản người phụ nữ này bỏ rơi những cánh đàn ông thực thụ để quan hệ với ma, có người cho là vì tình yêu, có người cho là vì cô ta bị những linh hồn ấy ràng buộc.

Thế nhưng, người phụ này tuyên bố rằng việc cô đã rời bỏ vị hôn phu của mình sau khi có một màn "mây mưa" tuyệt vời với hồn ma của một người đàn ông ở thế kỷ 19.

Amethyst Realm, sống tại Bristol, Anh, cô là một nhà tư vấn tâm linh hiện đã 27 tuổi tuyên bố rằng mình sẽ không bao giờ yêu ai nữa vì đã có các linh hồn thay đàn ông khiến cô hạnh phúc. Cô tiết lộ mình thích làm chuyện ấy với những con ma hơn là đàn ông ngoài đời thực. 

Lần đầu tiên Ame quan hệ với một con ma là vào 12 năm trước, khi cô cùng chồng sắp cưới vừa chuyển vào nhà mới. Ở đó, cô cảm thấy được có sự hiện diện của một thực thể lạ nên cũng đã để yên xem chuyện gì xảy ra.

"Tôi cảm nhận được ai đó thở vào cổ và đè lên đùi mình. Nhưng lạ thay là tôi không hề sợ mà ngược lại cảm thấy an toàn. Tôi đã quan hệ với người đó, nói chung là khó giải thích lắm. Bạn chỉ cần biết là có thứ gì đó đè lên người, thở dốc rồi vuốt ve và có một nguồn năng lượng kỳ lạ truyền từ hồn ma đó vào bạn là được." - Ame nói

Từ lần đó, Ame bắt đầu có thêm nhiều lần quan hệ với các linh hồn khác. Cho đến giờ, cô khẳng định rằng mình đã lên giường với ít nhất phải là 20 hồn ma.

Chưa kể đến, cô còn nói rằng mình đã ngoại tình với 1 con ma trong tận 3 năm. Tuy nhiên "mối tình" đó đã phải kết thúc trong một lần chồng sắp cưới đi làm về sớm và thấy có bóng đàn ông nào trên cửa sổ. Tất nhiên là sau sự việc đó, cổ và hôn phu của mình cũng chia tay luôn.

Muốn sinh con cho cả ma

Không chỉ muốn thỏa mãn việc quan hệ với các hồn ma, Ame cho biết cô còn muốn mang thai với một trong những linh hồn đó.

"Tôi từng nghiên cứu về hiện tượng mang thai giả, đó là một hồn ma lớn lên trong cơ thể mình, nhưng mà không biết là đến cuối kỳ thai thì sẽ như thế nào." - Ame nói

Hụt hẫng vì ma chỉ đến... quan hệ với mình có vài lần

Trong một ngôi nhà hẻo lánh ở xứ Wales, người phụ nữ 26 tuổi, Sian Jameson cũng cho rằng mình đã quan hệ với một người đàn ông khá là đẹp trai, mà cô tình cờ phát hiện ra ảnh trong một bức tranh lịch sử.

Chuyển đến ngôi nhà đã có từ thế kỷ 16, cô bắt đầu có những giấc tình ái đầy kỳ quái ở nơi này.

"Tôi thấy một người đàn ông tóc đen vào mỗi sáng thức dậy, trông rất ưa nhìn đang nằm cạnh bên tôi. Anh ta vẫn mặc quần áo đầy đủ với chiếc áo sơ mi trắng, khăn choàng cổ và quần bó kiểu cũ. Trông anh ta cứ lung linh thế nào ấy. Tôi nghĩ mình đang mơ thôi nên lăn qua chỗ khác.

Nhưng khi xoay vào tường thì tôi mới nhận ra là mình đã tỉnh rồi. Lúc này, tôi cảm nhận được rõ ràng có một bàn tay ai đó đặt lên eo mình, rất nhẹ nhàng và mát lạnh." - Sian chia sẻ

Sau đó, cô nói rằng mình nhận ra người đó là một con ma và anh ta đến từ trong bức tranh mình từng thấy. Cả hai đã quan hệ một vài lần và biết được anh ta tên Robert, đã qua đời 100 năm trước.

Cô cho biết dù không nói chuyện được nhưng cô có thể cảm nhận cả hai đang giao tiếp bằng cơ thể, rất nhẹ nhàng và mềm mại. Tuy nhiên, điều khiến cô hơi hụt hẫng là sau khi xong chuyện ấy, người đàn ông kia mặc quần áo vào và rời đi rồi dần biến mất. Dù sau đó cũng có xuất hiện thêm 1 lần nữa nhưng rồi cũng chẳng bao giờ thấy anh ta quay lại.

Mãi đến sau này, dù đang ở trong một mối quan hệ yêu đương với một người đàn ông thật nhưng Sian vẫn luôn bồi hồi nhớ lại những "cuộc vui" với chàng ma kia.

Các chuyên gia nói gì?

Một chuyên gia trị liệu tâm lý có nói rằng, mặc dù những lần làm chuyện ấy với hồn ma có thể khiến cô nàng Sian cảm thấy rất chân thực, nhưng nếu để ý thì có vẻ như nó thường chỉ xảy ra vào sáng sớm hoặc tối muộn, lúc cô ấy còn đang mập mờ với những giấc ngủ.

Đây là một trong những loại ảo giác đặc biệt, thường xảy ra khi mình đang tỉnh táo rồi dần chìm vào giấc ngủ (ảo giác thôi miên trong khi ngủ) hoặc khi đang ngủ rồi chợt tỉnh giấc (ảo giác thôi miên nửa thức nửa ngủ).

Những loại ảo giác này sẽ khiến người có cảm giác rằng những tưởng tượng của mình rất thật. Nó cũng có liên kết với một dạng rối loạn là chứng ngủ rũ. Chứng ngủ rũ là một rối loạn thần kinh lâu dài liên quan đến việc giảm khả năng điều chỉnh chu kỳ ngủ - thức.

Ảo giác thôi miên buồn ngủ là là những cảm giác tưởng tượng có vẻ rất thật. Theo thống kê, có khoảng 37% dân số từng trải nghiệm qua kiểu ảo giác lạ này. Nó xuất hiện ngay sau khi cơn ngủ ấp tới bằng những giấc mơ lạ và đột nhiên thức dậy nên còn được gọi là ảo giác khi ngủ.

Khi đột ngột thoát khỏi giấc ngủ, bạn sẽ có thể có cảm giác như có thế lực nào đó đang tiếp cận mình. Tuy nhiên theo như các chuyên gia, đây được coi là lỗi của não trong quá trình xử lý thông tin, khiến người ta tưởng những gì mình nghĩ đang thực sự xảy ra.

0 46
Aphrodite 10/07/2020 15:50
Đây là một câu chuyện mà theo mình có lẽ nó đã quá cũ và quá nổi tiếng rồi. Nhưng chưa bao giờ mà mình không thấy hấp dẫn khi đọc cả, vậy nên mình kể lại cho mọi người nghe nhé.Hồi tháng 12/1989, tại nhà hàng Triều Dũng Ký ở phía bắc khu Tân Giới, Hồng Kông đã từng phải tiếp những vị khách không còn trên trần thế. Đây là một trong những trải nghiệm siêu để đời đối với một quán chỉ bán trà, cơm bình dân như này.Quán này thường bán những món đặc trưng của Hồng Kông như trứng cuộn, bánh mỳ nướng, bánh trứng, bánh bao, mỳ,... nên khách hàng cũng hay gọi đặt giao đến nhà để họ ăn trưa, ăn chiều. Thời điểm đó xung quanh khu này đa phần là nhà dân, một vài biệt thự chứ chưa có nhiều biệt thự hiện đại lớn như bây giờ.Những đơn đặt hàng đầu tiênVào hôm định mệnh đó, cũng như bao bữa khác, phục vụ của quán nhận được cuộc gọi đặt cơm rang trứng, bún xào bò với mấy món lặt vặt cho 4 người, giao tới một ngôi nhà ở phố phía Tây khu biệt thự Hỉ Tú Hoa Viện. Sau khi chuẩn bị xong đồ ăn thì nhân viên cũng nhanh chóng giao hàng cho khách.Quán ăn nổi tiếng Triều Dũng KýKhi nhân viên giao đồ ăn tới địa chỉ đó và bấm chuông gọi cửa, chờ một lát không thấy ai ra nên mới gõ vào cửa và nói lớn: "Tôi tới giao đồ ăn nè” thì lúc này cửa mới mở ra nhưng mà rất hẹp, khó thấy được mặt khách. Dù thấy hơi kỳ quái nhưng thấy tiền cũng được đưa ra nên anh nhân viên cứ đưa đồ ăn rồi về bỏ vào két tiền của quán.Tiền thật hóa thành tiền âm phủNhưng mà đến tối khi chủ quán bắt đầu đếm tiền để kiểm kê doanh thu trong ngày thì tự dưng thấy có một xấp tiền âm phủ. Ổng mới nghi là chắc do nhân viên học việc lấp liếm hay là ai đó chơi khăm mình nên mới gọi tất cả mọi người lại hỏi. Thế nhưng chẳng ai biết chuyện gì đã xảy ra cả, ổng cũng có suy xét lại là nếu mà có người lấy tiền thật thì cũng trốn từ đời nào rồi chứ chẳng tiếp tục ở lại làm việc chi nên là bỏ qua.Tới ngày hôm sau, quán nhận tiếp một đơn hàng giao bột gạo, cơm cũng tới địa chỉ đó như mọi lần. Nhân viên cũng chẳng mảy may nghi ngờ, vẫn cứ đến giao đồ ăn, lấy tiền qua khe cửa rồi để thức ăn ở đó cho khách lấy vào sau.Thế là tối hôm đó khi mà ông chủ kiểm tra doanh thu, ổng vẫn thấy sấp tiền âm phủ nên mới tức tối tuyên bố là mai mà đứa nào gọi giao hàng thì ổng tự đi ship luôn chứ không để nhân viên đi nữa.Y như rằng ngày hôm sau quán tiếp tục nhận được đơn đặt hàng giao đồ ăn đến địa chỉ đó. Lần này thì ông chủ đích thân đi giao, ổng cũng tới đúng địa chỉ đó, gõ cửa, nhận tiền qua khe. Lúc này ổng cũng thấy hơi lạ lạ và ráng rướn người xem có cái gì ở phía sau cửa hay không, nhưng tất cả đều tối đen nên ổng không thể thấy gì mới đút tiền vào túi rồi về quán.Khi về, ông mới để sấp tiền ở một chỗ riêng. Đến tối khi mà kiểm lại doanh thu thì ông mới rùng mình khi thấy cái đống tiền mình để hồi sáng giờ đã biến thành tiền âm phủ. Ngay lúc này ông mới gọi điện liền cho cảnh sát. Cảnh sát sau khi nghe thông báo đã đến địa chỉ này để điều tra vì nghi ngờ có lừa đảo. Thế nhưng chẳng ai trả lời khi cảnh sát gọi cửa, chuông thì cũng hỏng nên mọi người đã phá cửa xông vào.Trong dạ dày người chết vẫn còn thừa đồ ăn của quánCảnh tượng vô cùng kinh khủng ập vào mắt các đồng chí cảnh sát, trên sàn nhà là bốn thi thể đang dần thối rữa, qua pháp y điều tra thì số thi thể này đã nằm đây hơn một tuần trước.Cảnh sát lập tức phong tỏa hiện trường để điều tra, tìm các người dân lân cận để phỏng vấn. Người dân khu vực này cho biết, họ không hề biết có người chết ở đây luôn, vì gần đây vẫn nghe tiếng ai đó chơi mạt chược, dù không nghe thấy tiếng người nói. Về đêm thì tiếng chơi mạt chược lại càng rõ hơn.Điều mà cảnh sát không tin được rằng, đó là trong dạ dày của 4 thi thể này vẫn còn lại số thức ăn mới được tiêu hóa cỡ 1 - 2 ngày qua, gồm thịt bò, cơm, bún,.. đúng những món mà quán Triều Dũng Ký từng giao tới.Tất nhiên, theo như giải phẫu học, khi đưa thức ăn vào cơ thể người chết, nó sẽ không tiêu hóa được vì không còn bộ phận nào hoạt động. Kết quả giám định pháp y còn khiến người ta ớn lạnh hơn khi mà trên những đồng tiền âm phủ kia, ngoài dấu vân tay của anh shipper với chủ quán thì còn có dấu vân tay của 2 trong số 4 thi thể kia nữa. Sau đó, người ta đã mời một thầy pháp sư về giúp điều tra vụ việc. Pháp sư lúc này mới phát hiện cửa ra vào nhà này hướng đông bắc, lấy khí đúng quỷ quan môn, âm khí rất nặng, thời gian chết lại phạm xung sát. Đây có lẽ là những lý do khiến các linh hồn này tưởng mình vẫn còn sống, không chịu rời thi thể đi đầu thai mà cứ sinh hoạt qua ngày như bình thường. Chỉ cho tới khi cảnh sát ập vào phá vỡ luồng âm khí này thì họ mới chính thức được giải thoát.Về sau, cảnh sát công bố nguyên nhân gây tử vong cho những người này là do đốt than thải ra quá nhiều khí carbon monoxide khiến họ hít phải trong lúc ngủ say vì quá mệt mỏi sau những ván mạt chược, thế nên họ bị ngộ độc khí và qua đời trong lúc ngủ. Theo truyền thống mùa đông ở Tân giới, một số năm có thể hạ xuống đến tận 0 - 2 độ C, có lẽ vì thế họ đốt than để sưởi ấm.Sau khi câu chuyện về người chết gọi đồ ăn được nhiều tờ báo lớn Hồng Kông đăng tải, có bằng chứng của cảnh sát, chính phủ và giới chức Hồng Kông không thể phủ nhận này nên đã công nhận đây là hiện tượng tâm linh kỳ bí có thật. Đây cũng là câu chuyện kinh dị có thật duy nhất mà chính phủ Hồng Kông thừa nhận đến tận bây giờ.

Đây là một câu chuyện mà theo mình có lẽ nó đã quá cũ và quá nổi tiếng rồi. Nhưng chưa bao giờ mà mình không thấy hấp dẫn khi đọc cả, vậy nên mình kể lại cho mọi người nghe nhé.

Hồi tháng 12/1989, tại nhà hàng Triều Dũng Ký ở phía bắc khu Tân Giới, Hồng Kông đã từng phải tiếp những vị khách không còn trên trần thế. Đây là một trong những trải nghiệm siêu để đời đối với một quán chỉ bán trà, cơm bình dân như này.

Quán này thường bán những món đặc trưng của Hồng Kông như trứng cuộn, bánh mỳ nướng, bánh trứng, bánh bao, mỳ,... nên khách hàng cũng hay gọi đặt giao đến nhà để họ ăn trưa, ăn chiều. Thời điểm đó xung quanh khu này đa phần là nhà dân, một vài biệt thự chứ chưa có nhiều biệt thự hiện đại lớn như bây giờ.

Những đơn đặt hàng đầu tiên

Vào hôm định mệnh đó, cũng như bao bữa khác, phục vụ của quán nhận được cuộc gọi đặt cơm rang trứng, bún xào bò với mấy món lặt vặt cho 4 người, giao tới một ngôi nhà ở phố phía Tây khu biệt thự Hỉ Tú Hoa Viện. Sau khi chuẩn bị xong đồ ăn thì nhân viên cũng nhanh chóng giao hàng cho khách.

Quán ăn nổi tiếng Triều Dũng Ký

Khi nhân viên giao đồ ăn tới địa chỉ đó và bấm chuông gọi cửa, chờ một lát không thấy ai ra nên mới gõ vào cửa và nói lớn: "Tôi tới giao đồ ăn nè” thì lúc này cửa mới mở ra nhưng mà rất hẹp, khó thấy được mặt khách. Dù thấy hơi kỳ quái nhưng thấy tiền cũng được đưa ra nên anh nhân viên cứ đưa đồ ăn rồi về bỏ vào két tiền của quán.

Tiền thật hóa thành tiền âm phủ

Nhưng mà đến tối khi chủ quán bắt đầu đếm tiền để kiểm kê doanh thu trong ngày thì tự dưng thấy có một xấp tiền âm phủ. Ổng mới nghi là chắc do nhân viên học việc lấp liếm hay là ai đó chơi khăm mình nên mới gọi tất cả mọi người lại hỏi. Thế nhưng chẳng ai biết chuyện gì đã xảy ra cả, ổng cũng có suy xét lại là nếu mà có người lấy tiền thật thì cũng trốn từ đời nào rồi chứ chẳng tiếp tục ở lại làm việc chi nên là bỏ qua.

Tới ngày hôm sau, quán nhận tiếp một đơn hàng giao bột gạo, cơm cũng tới địa chỉ đó như mọi lần. Nhân viên cũng chẳng mảy may nghi ngờ, vẫn cứ đến giao đồ ăn, lấy tiền qua khe cửa rồi để thức ăn ở đó cho khách lấy vào sau.

Thế là tối hôm đó khi mà ông chủ kiểm tra doanh thu, ổng vẫn thấy sấp tiền âm phủ nên mới tức tối tuyên bố là mai mà đứa nào gọi giao hàng thì ổng tự đi ship luôn chứ không để nhân viên đi nữa.

Y như rằng ngày hôm sau quán tiếp tục nhận được đơn đặt hàng giao đồ ăn đến địa chỉ đó. Lần này thì ông chủ đích thân đi giao, ổng cũng tới đúng địa chỉ đó, gõ cửa, nhận tiền qua khe. Lúc này ổng cũng thấy hơi lạ lạ và ráng rướn người xem có cái gì ở phía sau cửa hay không, nhưng tất cả đều tối đen nên ổng không thể thấy gì mới đút tiền vào túi rồi về quán.

Khi về, ông mới để sấp tiền ở một chỗ riêng. Đến tối khi mà kiểm lại doanh thu thì ông mới rùng mình khi thấy cái đống tiền mình để hồi sáng giờ đã biến thành tiền âm phủ. Ngay lúc này ông mới gọi điện liền cho cảnh sát. Cảnh sát sau khi nghe thông báo đã đến địa chỉ này để điều tra vì nghi ngờ có lừa đảo. Thế nhưng chẳng ai trả lời khi cảnh sát gọi cửa, chuông thì cũng hỏng nên mọi người đã phá cửa xông vào.

Trong dạ dày người chết vẫn còn thừa đồ ăn của quán

Cảnh tượng vô cùng kinh khủng ập vào mắt các đồng chí cảnh sát, trên sàn nhà là bốn thi thể đang dần thối rữa, qua pháp y điều tra thì số thi thể này đã nằm đây hơn một tuần trước.

Cảnh sát lập tức phong tỏa hiện trường để điều tra, tìm các người dân lân cận để phỏng vấn. Người dân khu vực này cho biết, họ không hề biết có người chết ở đây luôn, vì gần đây vẫn nghe tiếng ai đó chơi mạt chược, dù không nghe thấy tiếng người nói. Về đêm thì tiếng chơi mạt chược lại càng rõ hơn.

Điều mà cảnh sát không tin được rằng, đó là trong dạ dày của 4 thi thể này vẫn còn lại số thức ăn mới được tiêu hóa cỡ 1 - 2 ngày qua, gồm thịt bò, cơm, bún,.. đúng những món mà quán Triều Dũng Ký từng giao tới.

Tất nhiên, theo như giải phẫu học, khi đưa thức ăn vào cơ thể người chết, nó sẽ không tiêu hóa được vì không còn bộ phận nào hoạt động. Kết quả giám định pháp y còn khiến người ta ớn lạnh hơn khi mà trên những đồng tiền âm phủ kia, ngoài dấu vân tay của anh shipper với chủ quán thì còn có dấu vân tay của 2 trong số 4 thi thể kia nữa. 

Sau đó, người ta đã mời một thầy pháp sư về giúp điều tra vụ việc. Pháp sư lúc này mới phát hiện cửa ra vào nhà này hướng đông bắc, lấy khí đúng quỷ quan môn, âm khí rất nặng, thời gian chết lại phạm xung sát. Đây có lẽ là những lý do khiến các linh hồn này tưởng mình vẫn còn sống, không chịu rời thi thể đi đầu thai mà cứ sinh hoạt qua ngày như bình thường. Chỉ cho tới khi cảnh sát ập vào phá vỡ luồng âm khí này thì họ mới chính thức được giải thoát.

Về sau, cảnh sát công bố nguyên nhân gây tử vong cho những người này là do đốt than thải ra quá nhiều khí carbon monoxide khiến họ hít phải trong lúc ngủ say vì quá mệt mỏi sau những ván mạt chược, thế nên họ bị ngộ độc khí và qua đời trong lúc ngủ. Theo truyền thống mùa đông ở Tân giới, một số năm có thể hạ xuống đến tận 0 - 2 độ C, có lẽ vì thế họ đốt than để sưởi ấm.

Sau khi câu chuyện về người chết gọi đồ ăn được nhiều tờ báo lớn Hồng Kông đăng tải, có bằng chứng của cảnh sát, chính phủ và giới chức Hồng Kông không thể phủ nhận này nên đã công nhận đây là hiện tượng tâm linh kỳ bí có thật. Đây cũng là câu chuyện kinh dị có thật duy nhất mà chính phủ Hồng Kông thừa nhận đến tận bây giờ.

0 34
Hà Vy 09/07/2020 14:51
Dưới đây là bức ảnh chụp 6 người con của vua George đệ V và hoàng hậu Mary được thực hiện vào năm 1909. Đây là bức ảnh cho thấy được sự tồn tại của vị "hoàng tử mất tích" John rõ ràng nhất, cậu bé ngồi trên đùi của anh trai mình, hoàng tử Edward, lúc này John chỉ mới 4 tuổi. Mặc dù là con của vua xứ Anh, có mặt trong danh sách thừa kế ngai vàng, thế nhưng sự tồn tại của vị hoàng tử này luôn là một bí ẩn đối với người dân.Bốn năm đen tối đầu tiênJohn Charles Francis sinh ngày 12/7/1905, là con trai thứ năm và là con út của vua George V và nữ hoàng Mary. Nếu John còn sống, thì bây giờ anh ta sẽ là chú của Nữ hoàng Elizabeth II, nữ vương Anh hiện tại của chúng ta.Lớn hơn ông là hoàng tử George, hoàng tử Henry, công chúa Mary, hoàng tử Albert (cha của Nữ hoàng hiện tại, người đã trở thành Vua George VI) và hoàng tử Edward, (sau này là Edward VIII).John được cho là một đứa trẻ sáng sủa, sôi động, khỏe mạnh trong bốn năm đầu đời và không có dấu hiệu bệnh tật nào. Cậu bé rất táo tợn và thích đùa nghịch, chẳng hạn như dán keo vào tay nắm cửa, và từng nổi tiếng khi gọi cha mình là "ông già xấu xí".Tưởng đâu gia đình sống cùng nhau rất hạnh phúc, vợ chồng yêu thương lẫn nhau, thế nhưng sự thật dường như không phải vậy. Một số người cho rằng, John đã lớn lên trong một gia đình thiếu tình thương, giống như các anh chị của mình, họ chỉ thấy mẹ một giờ mỗi ngày và vua cha hầu như lúc nào cũng bận rộn. Về phần vua George V, ông được cho là đã gây áp lực rất lớn với những đứa con của mình phải cư xử giống người lớn dù chúng chỉ là những đứa trẻ đang ở tuổi vui chơi. Người ta cũng cho rằng vợ chồng vua George thực sự không có mấy sự yêu đương giữa cả hai, hai người họ chỉ trao đổi qua những lá thư chứ ít khi gặp mặt.Cuộc sống gia đình khắc nghiệt luôn để lại hậu quả tiêu cực cho tất cả trẻ em. Nhưng đáng buồn nhất, John là cậu bé phải hứng chịu điều đó từ gia đình.Bắt đầu đối mặt với chứng động kinhNăm 1909, John bắt đầu lên cơn co giật và được phát hiện mắc chứng động kinh. Khi tình trạng của cậu xấu đi, cậu đã tránh xa mắt công chúng và được gửi đến sống tại Sandringham House, dưới sự chăm sóc của bảo mẫu và quản gia của anh ấy, Charlotte Bill.Kể từ đó, John rất hiếm khi được nhìn thấy ở nơi công cộng, công chúng cũng không biết tại sao. Trên thực tế, chứng động kinh của cậu chỉ được tiết lộ cho công chúng sau cái chết năm 13 tuổi, lúc này công chúng mới biết rằng trong hoàng tộc còn có vị hoàng tử tên John này.Một số người suy đoán rằng John đã bị ngược đãi, hoặc bị gạt sang một bên như một sự xấu hổ của hoàng tộc. Theo nhà viết tiểu sử hoàng gia Christopher Wilson, một số cây gia phả chính thức của House of Windsor đã hoàn toàn bỏ tên của John.Vào thời điểm John còn sống, y học vẫn còn thiếu hiểu biết về bệnh động kinh và không có cách điều trị hiệu quả. Bệnh nhân thường được đối xử như thể họ mất trí và từ "động kinh" được sử dụng như một thuật ngữ xúc phạm.Trong hơn 80 năm, hoàng tử John hiếm khi được nhắc đến cho đến năm 1998 khi tờ Independent của London đưa tin về việc phát hiện ra một album ảnh từng thuộc về Edward, công tước xứ Windsor. Trong album ảnh là những bức ảnh của John khi còn là một cậu bé.Những bức ảnh này cho thấy một đứa trẻ dường như khá được nhiều người yêu mến và sống một cuộc sống sung túc. Phát hiện này đã giúp tạo ra bộ phim truyền hình The Lost Prince, được viết và đạo diễn bởi Stephen Poliakoff, người đã tìm thấy bằng chứng cho thấy John "rất đáng yêu và khá thú vị, nhưng khác biệt".Vị đạo diễn cũng tìm thấy nhiều bằng chứng cho thấy, mặc dù John đã bị tách biệt khỏi gia đình, cậu vẫn được phép gặp gỡ khách và chơi đùa cùng bạn bè.Cuộc đời ngắn ngủi của cậu là do đâu?Các bác sĩ đã nói với vua và hoàng hậu rằng John sẽ không sống sót nổi đến tuổi trưởng thành, vì vậy, đó không phải là một cú sốc lớn đối với họ khi cậu chết sau một cơn động kinh nghiêm trọng vào ngày 18/1/1919. Sau cái chết của John, Mary đã viết cho một người bạn rằng cô ấy và George sẽ đến Woodfarm - nơi John đang sống để tìm con mình.Vua George mô tả cái chết của con trai ông với một người bạn là "sự thương xót lớn nhất". Nhưng chính việc thiếu thông tin về John sau khi cậu qua đời đã khiến các nhà sử học và nhà báo suy đoán về cuộc đời ngắn ngủi của cậu.Nhà sử học hoàng gia Charlotte Zeepvat nói rằng: "Những cách mà Hoàng tử John được nhớ đến đầy sự kỳ quái và tàn nhẫn. Có một giả thuyết nói rằng cậu là một con quái vật, quá lớn so với tuổi của mình, thế nhưng bất cứ ai nhìn vào bức ảnh của cậu đều biết điều đó không đúng. Một cuốn sách mô tả rằng cậu có mái tóc dài bởi vì nó không thể cắt được và móng tay của cậu ta cũng vậy, nhưng đó chỉ là chuyện lố bịch."Chúng ta sẽ không bao giờ biết liệu cuộc đời của John đã được loại ra khỏi lịch sử hoàng gia do sự xấu hổ hay liệu sự đau buồn mà gia đình mang theo quá nhiều nên họ không muốn nhắc hay không. Có lẽ sẽ dễ dàng hơn cho mọi người nếu cậu ta đơn giản là không tồn tại ngay từ đầu. Hình ảnh hiếm hoi của Hoàng tử John khi lớn

Dưới đây là bức ảnh chụp 6 người con của vua George đệ V và hoàng hậu Mary được thực hiện vào năm 1909. Đây là bức ảnh cho thấy được sự tồn tại của vị "hoàng tử mất tích" John rõ ràng nhất, cậu bé ngồi trên đùi của anh trai mình, hoàng tử Edward, lúc này John chỉ mới 4 tuổi. Mặc dù là con của vua xứ Anh, có mặt trong danh sách thừa kế ngai vàng, thế nhưng sự tồn tại của vị hoàng tử này luôn là một bí ẩn đối với người dân.

Bốn năm đen tối đầu tiên

John Charles Francis sinh ngày 12/7/1905, là con trai thứ năm và là con út của vua George V và nữ hoàng Mary. Nếu John còn sống, thì bây giờ anh ta sẽ là chú của Nữ hoàng Elizabeth II, nữ vương Anh hiện tại của chúng ta.

Lớn hơn ông là hoàng tử George, hoàng tử Henry, công chúa Mary, hoàng tử Albert (cha của Nữ hoàng hiện tại, người đã trở thành Vua George VI) và hoàng tử Edward, (sau này là Edward VIII).

John được cho là một đứa trẻ sáng sủa, sôi động, khỏe mạnh trong bốn năm đầu đời và không có dấu hiệu bệnh tật nào. Cậu bé rất táo tợn và thích đùa nghịch, chẳng hạn như dán keo vào tay nắm cửa, và từng nổi tiếng khi gọi cha mình là "ông già xấu xí".

Tưởng đâu gia đình sống cùng nhau rất hạnh phúc, vợ chồng yêu thương lẫn nhau, thế nhưng sự thật dường như không phải vậy. Một số người cho rằng, John đã lớn lên trong một gia đình thiếu tình thương, giống như các anh chị của mình, họ chỉ thấy mẹ một giờ mỗi ngày và vua cha hầu như lúc nào cũng bận rộn. 

Về phần vua George V, ông được cho là đã gây áp lực rất lớn với những đứa con của mình phải cư xử giống người lớn dù chúng chỉ là những đứa trẻ đang ở tuổi vui chơi. Người ta cũng cho rằng vợ chồng vua George thực sự không có mấy sự yêu đương giữa cả hai, hai người họ chỉ trao đổi qua những lá thư chứ ít khi gặp mặt.

Cuộc sống gia đình khắc nghiệt luôn để lại hậu quả tiêu cực cho tất cả trẻ em. Nhưng đáng buồn nhất, John là cậu bé phải hứng chịu điều đó từ gia đình.

Bắt đầu đối mặt với chứng động kinh

Năm 1909, John bắt đầu lên cơn co giật và được phát hiện mắc chứng động kinh. Khi tình trạng của cậu xấu đi, cậu đã tránh xa mắt công chúng và được gửi đến sống tại Sandringham House, dưới sự chăm sóc của bảo mẫu và quản gia của anh ấy, Charlotte Bill.

Kể từ đó, John rất hiếm khi được nhìn thấy ở nơi công cộng, công chúng cũng không biết tại sao. Trên thực tế, chứng động kinh của cậu chỉ được tiết lộ cho công chúng sau cái chết năm 13 tuổi, lúc này công chúng mới biết rằng trong hoàng tộc còn có vị hoàng tử tên John này.

Một số người suy đoán rằng John đã bị ngược đãi, hoặc bị gạt sang một bên như một sự xấu hổ của hoàng tộc. Theo nhà viết tiểu sử hoàng gia Christopher Wilson, một số cây gia phả chính thức của House of Windsor đã hoàn toàn bỏ tên của John.

Vào thời điểm John còn sống, y học vẫn còn thiếu hiểu biết về bệnh động kinh và không có cách điều trị hiệu quả. Bệnh nhân thường được đối xử như thể họ mất trí và từ "động kinh" được sử dụng như một thuật ngữ xúc phạm.

Trong hơn 80 năm, hoàng tử John hiếm khi được nhắc đến cho đến năm 1998 khi tờ Independent của London đưa tin về việc phát hiện ra một album ảnh từng thuộc về Edward, công tước xứ Windsor. Trong album ảnh là những bức ảnh của John khi còn là một cậu bé.

Những bức ảnh này cho thấy một đứa trẻ dường như khá được nhiều người yêu mến và sống một cuộc sống sung túc. Phát hiện này đã giúp tạo ra bộ phim truyền hình The Lost Prince, được viết và đạo diễn bởi Stephen Poliakoff, người đã tìm thấy bằng chứng cho thấy John "rất đáng yêu và khá thú vị, nhưng khác biệt".

Vị đạo diễn cũng tìm thấy nhiều bằng chứng cho thấy, mặc dù John đã bị tách biệt khỏi gia đình, cậu vẫn được phép gặp gỡ khách và chơi đùa cùng bạn bè.

Cuộc đời ngắn ngủi của cậu là do đâu?

Các bác sĩ đã nói với vua và hoàng hậu rằng John sẽ không sống sót nổi đến tuổi trưởng thành, vì vậy, đó không phải là một cú sốc lớn đối với họ khi cậu chết sau một cơn động kinh nghiêm trọng vào ngày 18/1/1919. Sau cái chết của John, Mary đã viết cho một người bạn rằng cô ấy và George sẽ đến Woodfarm - nơi John đang sống để tìm con mình.

Vua George mô tả cái chết của con trai ông với một người bạn là "sự thương xót lớn nhất". Nhưng chính việc thiếu thông tin về John sau khi cậu qua đời đã khiến các nhà sử học và nhà báo suy đoán về cuộc đời ngắn ngủi của cậu.

Nhà sử học hoàng gia Charlotte Zeepvat nói rằng: 

"Những cách mà Hoàng tử John được nhớ đến đầy sự kỳ quái và tàn nhẫn. Có một giả thuyết nói rằng cậu là một con quái vật, quá lớn so với tuổi của mình, thế nhưng bất cứ ai nhìn vào bức ảnh của cậu đều biết điều đó không đúng. Một cuốn sách mô tả rằng cậu có mái tóc dài bởi vì nó không thể cắt được và móng tay của cậu ta cũng vậy, nhưng đó chỉ là chuyện lố bịch."

Chúng ta sẽ không bao giờ biết liệu cuộc đời của John đã được loại ra khỏi lịch sử hoàng gia do sự xấu hổ hay liệu sự đau buồn mà gia đình mang theo quá nhiều nên họ không muốn nhắc hay không. Có lẽ sẽ dễ dàng hơn cho mọi người nếu cậu ta đơn giản là không tồn tại ngay từ đầu.

 

Hình ảnh hiếm hoi của Hoàng tử John khi lớn

0 20
Aphrodite 08/07/2020 14:12
Theo như một video mà mình tình cờ thấy, thì thoát xác này là hiện tượng hồn lìa khỏi xác sau khi người đó đã chết. Chứ không phải là kiểu hồn đi chơi trong lúc mình ngủ.Ở nước ngoài có một câu chuyện về người đàn ông đã trải nghiệm cảm giác hồn lìa khỏi xác. Ổng có thể kể được câu chuyện này là vì ổng đã trải qua cái chết lâm sàng chứ chưa lìa đời hẳn. Sau khi tim chúng ta ngừng đập, thì vẫn có một dạng ý thức tồn tại trong thời gian đó, trước khi tim mình đập trở lại.Ổng kể rằng mình đã “thoát xác” hoàn toàn và đứng ở góc phòng theo dõi quá trình các bác sĩ hồi sức cấp cứu cho mình trên giường bệnh.Trong suốt 3 phút cận kề tử thần đó, tim ông đã ngừng đập, ông được cho là chết lâm sàng, thế nhưng khi tỉnh lại thì ông bảo mình nhớ như in từng hành động của bác sĩ, từng âm thanh của máy móc hoạt động trong phòng đó.Đó cũng là một trường hợp gần đúng với hiện tượng hồn lìa khỏi xác. Tuy nhiên, theo như video mà mình lụm lặt được như trên, thì hiện tượng xuất hồn chỉ xuất hiện sau khi cô gái kia đã qua đời được 72 giờ đồng hồ. Như các nhà thí nghiệm theo dõi, cô gái kia phải trải qua giai đoạn mục rữa, xuất huyết, thì hồn mới bắt đầu thoát ra. Những tấm ảnh mà họ chụp lại được cho thấy, linh hồn khi thoát khỏi xác sẽ mang hình dáng cuối cùng của người đó, tức da dẻ mục rữa, tóc tai rối bù, chứ không phải là mang hình dáng đẹp đẽ lúc mới mất.Linh hồn lúc này đã sẵn sàng để đi đến thế giới bên kia. Bạn nghĩ hiện tượng này có thật không? Chứ mình thì nghĩ là có và cũng hơi sợ sợ rồi đó.

Theo như một video mà mình tình cờ thấy, thì thoát xác này là hiện tượng hồn lìa khỏi xác sau khi người đó đã chết. Chứ không phải là kiểu hồn đi chơi trong lúc mình ngủ.

Ở nước ngoài có một câu chuyện về người đàn ông đã trải nghiệm cảm giác hồn lìa khỏi xác. Ổng có thể kể được câu chuyện này là vì ổng đã trải qua cái chết lâm sàng chứ chưa lìa đời hẳn. Sau khi tim chúng ta ngừng đập, thì vẫn có một dạng ý thức tồn tại trong thời gian đó, trước khi tim mình đập trở lại.

Ổng kể rằng mình đã “thoát xác” hoàn toàn và đứng ở góc phòng theo dõi quá trình các bác sĩ hồi sức cấp cứu cho mình trên giường bệnh.

Trong suốt 3 phút cận kề tử thần đó, tim ông đã ngừng đập, ông được cho là chết lâm sàng, thế nhưng khi tỉnh lại thì ông bảo mình nhớ như in từng hành động của bác sĩ, từng âm thanh của máy móc hoạt động trong phòng đó.

Đó cũng là một trường hợp gần đúng với hiện tượng hồn lìa khỏi xác. Tuy nhiên, theo như video mà mình lụm lặt được như trên, thì hiện tượng xuất hồn chỉ xuất hiện sau khi cô gái kia đã qua đời được 72 giờ đồng hồ. 

Như các nhà thí nghiệm theo dõi, cô gái kia phải trải qua giai đoạn mục rữa, xuất huyết, thì hồn mới bắt đầu thoát ra. Những tấm ảnh mà họ chụp lại được cho thấy, linh hồn khi thoát khỏi xác sẽ mang hình dáng cuối cùng của người đó, tức da dẻ mục rữa, tóc tai rối bù, chứ không phải là mang hình dáng đẹp đẽ lúc mới mất.

Linh hồn lúc này đã sẵn sàng để đi đến thế giới bên kia. Bạn nghĩ hiện tượng này có thật không? Chứ mình thì nghĩ là có và cũng hơi sợ sợ rồi đó.

1 31
Daisy Lee 07/07/2020 16:09
Theo quan niệm của dân gian xưa, hiện tượng trùng tang là khi trong gia đình có người nhà qua đời vào các giờ trùng nhau, rơi vào kiếp sát Dần, Thân, Tỵ, Hợi. Và sau đó những người thân trong gia đình đó cũng lần lượt chết theo cùng giờ luôn trong một thời gian ngắn đến khi số người chết đủ 3, 5, 7, hoặc 9 người.Ví dụ: Trong gia đình có một người anh qua đời vào giờ Dần, ngày Dần, chưa đầy 49 ngày thì đến mẹ mất. Khoảng một năm sau thì người em cũng mất vào khoảng thời gian đó. Sau đó gia đình mới đi xem bói thì biết được là trong nhà đang xảy ra hiện tượng "trùng tang".Đâu là nguồn cơn thảm họa?Theo như lời kể lại từ ông cha ta ngày xưa, từ các quan niệm Phật giáo, thì có khá nhiều nguồn gốc dẫn đến hiện tượng trùng tang này.Do âm binh nổi loạnNgười xưa cho rằng đây là do các âm binh ở dưới trốn được khỏi địa ngục nên lên dân gian quấy rối, nổi loạn. Cách duy nhất để hóa giải đó là phải nhốt "trùng" (tức nhốt các vong linh lại) để họ không phá người nữa. Người ta đồn rằng hiện nay chùa Hàm Long, thuộc Thuận Thành, Bắc Ninh là nơi nhốt "trùng" lớn nhất nước.Khi các gia đình đến đây để gửi vong, họ sẽ được phát bùa hộ mệnh để đeo trong vòng 3 năm. Đa phần các gia đình khi có người mới mất đều đi xem vong, đeo, dán bùa ở nhà để phòng tránh tai họa. Nếu bạn thấy nhà nào vừa có tang xong đã vội dán bùa, thì có thể là họ đang cố tránh hiện tượng trùng tang.Do thần Trùng bắt vongThần xuất phát từ quỷCó một truyền thuyết cho rằng, thần Trùng vốn là một con quỷ mang hình dáng của một con chim mỏ đỏ. Con quỷ này chuyên đi hành hạ những người chết vào ngày trùng hoặc là bắt mấy người trong cùng một gia đình có người chết vào ngày trùng, thì những người mà có mối liên hệ mật thiết với người chết đó sẽ có nguy cơ bị "trùng" bắt.Vị thần Trùng này xuất xứ từ 12 con quỷ dữ ở bên Bắc quốc thuở xưa. Chúng chuyên giết những người có cùng họ với người chết vào giờ độc. 12 con quỷ đó được người Hán gọi là "Thập nhị thời thần". Giống như hình dưới đây, vị thần nanh mỏ đỏ sẽ bay từ trên không đáp xuống mồ người chết, mổ thật mạnh cho đến khi mộ họ cháy làm người chết phải rên la. Vậy nên để diệt trừ hậu họa, dân làng đã phải nhờ đến các Đạo sĩ, giăng thiên la địa võng để vây bắt 12 con quỷ đó, đem nhốt chúng vào hòm, đập nắp lại, dán bùa lên rồi thả trôi sông, xui thế nào lại dạt hẳn xuống vùng biển nước Nam.Lúc này ở một làng có ngư dân trong lúc câu cá trên biển, thấy cái hòm trôi lênh đênh cứ ngỡ là hòm báu mới kéo lại vớt lên rồi mở ra. Thế là vô tình ổng cũng giải thoát cho 12 con quỷ kia tràn vào nước Nam. Chúng mới bắt đầu gieo rắc các trường hợp trùng tang lên người Việt ta. Vì lịch âm của chúng ta cũng chia tháng năm theo địa chi với 12 con giáp, nên là tháng nào, năm nào thì cũng có một con quỷ tương ứng chờ sẵn. Chỉ cần tuổi của vong nào mà chết vào các ngày Dần, Thân, Tỵ, Hợi đó thì coi như là bị "trùng tang liên táng" ngay.Thần là một vị thần thậtHoặc đây là một vị thần thật chuyên đi bắt các linh hồn lang thang. Sau đó thần sẽ tra tấn họ để khai ra tên họ, tuổi tác người nhà của linh hồn đó, hoặc các trường hợp hợp tuổi, hợp mệnh với linh hồn đó để bắt họ đi theo. Đặc biệt, dù cho ngày mà người chết không gặp phải thần Trùng, mà lại bị con cháu không biết vô tình chôn nhằm ngày đại xấu, thì hiện tượng trùng tang vẫn có thể xảy ra.Một số cách hóa giải hiện tượng trùng tangBắt, nhốt trùngNhư đã kể ở trên cho bạn biết, thì chúng ta có thể nhờ thầy bắt và nhốt trùng lại. Trùng sẽ bị thần linh, binh gia bắt, vong linh của người mất thì cho vào hũ và trấn bằng bùa để khỏi thoát ra. Cách này tiện lợi nhất nhưng cần có thầy cao tay.Trấn trùngSử dụng các bài thuốc trấn trùng như là thần sa, chu sa, sương luật, địa liền... cho vào túi rồi yểm bên trong quan tài người mất. Hoặc dùng các bộ linh phù bằng cách dùng nó gối đầu cho người đã khuất, dán giữa ngực, hoặc nhét dưới quan tài. Cách này dùng để trấn an, cầu siêu và giải thoát cho trùng đó.Gửi vào nhà chùaĐây là cách mà nhiều nhà hay áp dụng nhất. Sau khi gửi lên chùa, ở nhà không được lập bàn thờ cúng bái người đã mất nữa kể cả ngày giỗ, lễ tết. Vì khi bạn đốt hương và khấn tên họ, thì chẳng khác nào bạn đang giúp họ mở ngục cho vong thoát ra cả.Khi đưa vong lên chùa, nên nhờ bạn bè, hàng xóm hoặc người bên họ ngoại, hạn chế nhờ họ hàng gửi vong. Đây là một số biện pháp và truyền thuyết mà mình biết được. Nếu bạn có nghe được câu chuyện nào hay hơn thì nhớ chia sẻ nha.

Theo quan niệm của dân gian xưa, hiện tượng trùng tang là khi trong gia đình có người nhà qua đời vào các giờ trùng nhau, rơi vào kiếp sát Dần, Thân, Tỵ, Hợi. Và sau đó những người thân trong gia đình đó cũng lần lượt chết theo cùng giờ luôn trong một thời gian ngắn đến khi số người chết đủ 3, 5, 7, hoặc 9 người.

Ví dụ: Trong gia đình có một người anh qua đời vào giờ Dần, ngày Dần, chưa đầy 49 ngày thì đến mẹ mất. Khoảng một năm sau thì người em cũng mất vào khoảng thời gian đó. Sau đó gia đình mới đi xem bói thì biết được là trong nhà đang xảy ra hiện tượng "trùng tang".

Đâu là nguồn cơn thảm họa?

Theo như lời kể lại từ ông cha ta ngày xưa, từ các quan niệm Phật giáo, thì có khá nhiều nguồn gốc dẫn đến hiện tượng trùng tang này.

Do âm binh nổi loạn

Người xưa cho rằng đây là do các âm binh ở dưới trốn được khỏi địa ngục nên lên dân gian quấy rối, nổi loạn. Cách duy nhất để hóa giải đó là phải nhốt "trùng" (tức nhốt các vong linh lại) để họ không phá người nữa. Người ta đồn rằng hiện nay chùa Hàm Long, thuộc Thuận Thành, Bắc Ninh là nơi nhốt "trùng" lớn nhất nước.

Khi các gia đình đến đây để gửi vong, họ sẽ được phát bùa hộ mệnh để đeo trong vòng 3 năm. Đa phần các gia đình khi có người mới mất đều đi xem vong, đeo, dán bùa ở nhà để phòng tránh tai họa. Nếu bạn thấy nhà nào vừa có tang xong đã vội dán bùa, thì có thể là họ đang cố tránh hiện tượng trùng tang.

Do thần Trùng bắt vong

Thần xuất phát từ quỷ

Có một truyền thuyết cho rằng, thần Trùng vốn là một con quỷ mang hình dáng của một con chim mỏ đỏ. Con quỷ này chuyên đi hành hạ những người chết vào ngày trùng hoặc là bắt mấy người trong cùng một gia đình có người chết vào ngày trùng, thì những người mà có mối liên hệ mật thiết với người chết đó sẽ có nguy cơ bị "trùng" bắt.

Vị thần Trùng này xuất xứ từ 12 con quỷ dữ ở bên Bắc quốc thuở xưa. Chúng chuyên giết những người có cùng họ với người chết vào giờ độc. 12 con quỷ đó được người Hán gọi là "Thập nhị thời thần". Giống như hình dưới đây, vị thần nanh mỏ đỏ sẽ bay từ trên không đáp xuống mồ người chết, mổ thật mạnh cho đến khi mộ họ cháy làm người chết phải rên la. 

Vậy nên để diệt trừ hậu họa, dân làng đã phải nhờ đến các Đạo sĩ, giăng thiên la địa võng để vây bắt 12 con quỷ đó, đem nhốt chúng vào hòm, đập nắp lại, dán bùa lên rồi thả trôi sông, xui thế nào lại dạt hẳn xuống vùng biển nước Nam.

Lúc này ở một làng có ngư dân trong lúc câu cá trên biển, thấy cái hòm trôi lênh đênh cứ ngỡ là hòm báu mới kéo lại vớt lên rồi mở ra. Thế là vô tình ổng cũng giải thoát cho 12 con quỷ kia tràn vào nước Nam. Chúng mới bắt đầu gieo rắc các trường hợp trùng tang lên người Việt ta. 

Vì lịch âm của chúng ta cũng chia tháng năm theo địa chi với 12 con giáp, nên là tháng nào, năm nào thì cũng có một con quỷ tương ứng chờ sẵn. Chỉ cần tuổi của vong nào mà chết vào các ngày Dần, Thân, Tỵ, Hợi đó thì coi như là bị "trùng tang liên táng" ngay.

Thần là một vị thần thật

Hoặc đây là một vị thần thật chuyên đi bắt các linh hồn lang thang. Sau đó thần sẽ tra tấn họ để khai ra tên họ, tuổi tác người nhà của linh hồn đó, hoặc các trường hợp hợp tuổi, hợp mệnh với linh hồn đó để bắt họ đi theo. 

Đặc biệt, dù cho ngày mà người chết không gặp phải thần Trùng, mà lại bị con cháu không biết vô tình chôn nhằm ngày đại xấu, thì hiện tượng trùng tang vẫn có thể xảy ra.

Một số cách hóa giải hiện tượng trùng tang

Bắt, nhốt trùng

Như đã kể ở trên cho bạn biết, thì chúng ta có thể nhờ thầy bắt và nhốt trùng lại. Trùng sẽ bị thần linh, binh gia bắt, vong linh của người mất thì cho vào hũ và trấn bằng bùa để khỏi thoát ra. Cách này tiện lợi nhất nhưng cần có thầy cao tay.

Trấn trùng

Sử dụng các bài thuốc trấn trùng như là thần sa, chu sa, sương luật, địa liền... cho vào túi rồi yểm bên trong quan tài người mất. Hoặc dùng các bộ linh phù bằng cách dùng nó gối đầu cho người đã khuất, dán giữa ngực, hoặc nhét dưới quan tài. Cách này dùng để trấn an, cầu siêu và giải thoát cho trùng đó.

Gửi vào nhà chùa

Đây là cách mà nhiều nhà hay áp dụng nhất. Sau khi gửi lên chùa, ở nhà không được lập bàn thờ cúng bái người đã mất nữa kể cả ngày giỗ, lễ tết. Vì khi bạn đốt hương và khấn tên họ, thì chẳng khác nào bạn đang giúp họ mở ngục cho vong thoát ra cả.

Khi đưa vong lên chùa, nên nhờ bạn bè, hàng xóm hoặc người bên họ ngoại, hạn chế nhờ họ hàng gửi vong. 

Đây là một số biện pháp và truyền thuyết mà mình biết được. Nếu bạn có nghe được câu chuyện nào hay hơn thì nhớ chia sẻ nha.

1 49
Hà Vy 06/07/2020 22:02
Những người mà đời sống sinh hoạt, công việc của họ thường dính đến sông, ao, hồ, khu vực có nước nói chung thì có lẽ nỗi ám ảnh nhất của họ chính là những con ma da. Ma da vốn khá nổi tiếng đối với văn hóa người Việt chúng ta, về những hồn ma chết đuối oan ức nên không bao giờ siêu thoát.Do Việt Nam chúng ta có rất nhiều sông lớn, bãi biển, hồ ao các kiểu nên số người chết đuối dường như là thường xuyên. Những câu chuyện về ma da đã lan truyền từ thuở xa xưa, để răn đe con nít đừng nên tắm sông, tắm ao một mình, đặc biệt là vào buổi tối.Ma da là những linh hồn như thế nào?Ma da thường nổi tiếng nhất là có hình dạng của một đứa trẻ con, bởi vì chúng là những đối tượng thường hay chết đuối khi bơi nhất. Có lúc thì người ta kể chúng đen đúa, có lúc thì xanh nhớt hòa lẫn vào những mớ tảo, rêu bám dưới đáy sông.Nhiều người còn bảo là thấy cả một bàn tay, hay là gương mặt đen nhòm của ai đó thò tay lên kéo nạn nhân xuống nước. Hoặc đơn giản là chúng kéo cái mái chèo xuống để người ta không thể chèo được nữa, phải dừng lại để chúng tiện bề làm lật thuyền.Ma da hại người như thế nào?Theo như những câu chuyện xưa kể lại, ma da là những linh hồn người chết đuối oan ức, vô tình chết hoặc chết trẻ, dẫn đến việc họ không thể siêu thoát được. Thế nên cứ mãi đắm mình dưới đáy sông lạnh.Nếu có ai đó bơi ở dưới nước chỗ vắng vẻ, thì nó sẽ ở bên dưới kéo tay chân người đó, lôi họ xuống đất. Nhiều người bảo rằng kể cả bạn có biết bơi, bơi giỏi đi chăng nữa thì vẫn sẽ chết đuối mà không biết vì sao.Ở Việt Nam mình, sông Đá, sông Lốt, sông Cái và các khúc mà có sông suối, hồ sâu ở chỗ vắng vẻ, dưới quê thường là nơi có nhiều ma da nhất. Hồ Linh Đàm ở Hà Nội cũng được cho là có nhiều ma da vì ở đây có nhiều người chết đuối, trầm mình bỏ mạng.Nổi tiếng nhất về truyền thuyết ma da mà chúng ta biết đó chính là bài đồng dao Bắc Kim Thang. Kể về câu chuyện ma da làm phép để cầu trơn trượt, khiến người đi qua đó té xuống mà thế mạng cho nó.Bởi vậy nên một số người xưa hay bảo nhau rằng, nếu có đi thuyền bè ra đó thì nhớ đem theo con dao, hoặc bất cứ vật nhọn nào. Để lỡ mà có bề gì xảy ra, cứ lấy dao, vật nhọn đâm liên tục xuống nước thì chúng sẽ bỏ đi, nhân lúc đó thoát khỏi chỗ đó để giữ tính mạng. Vẫn chưa có bất cứ câu chuyện nào chứng minh ma da có thật, thế nhưng cứ nhìn các khu vực ao, hồ, sông, suối nào mà trông âm u, vắng vẻ thì tốt nhất bạn vẫn để tránh xa thì hơn.

Những người mà đời sống sinh hoạt, công việc của họ thường dính đến sông, ao, hồ, khu vực có nước nói chung thì có lẽ nỗi ám ảnh nhất của họ chính là những con ma da. Ma da vốn khá nổi tiếng đối với văn hóa người Việt chúng ta, về những hồn ma chết đuối oan ức nên không bao giờ siêu thoát.

Do Việt Nam chúng ta có rất nhiều sông lớn, bãi biển, hồ ao các kiểu nên số người chết đuối dường như là thường xuyên. Những câu chuyện về ma da đã lan truyền từ thuở xa xưa, để răn đe con nít đừng nên tắm sông, tắm ao một mình, đặc biệt là vào buổi tối.

Ma da là những linh hồn như thế nào?

Ma da thường nổi tiếng nhất là có hình dạng của một đứa trẻ con, bởi vì chúng là những đối tượng thường hay chết đuối khi bơi nhất. Có lúc thì người ta kể chúng đen đúa, có lúc thì xanh nhớt hòa lẫn vào những mớ tảo, rêu bám dưới đáy sông.

Nhiều người còn bảo là thấy cả một bàn tay, hay là gương mặt đen nhòm của ai đó thò tay lên kéo nạn nhân xuống nước. Hoặc đơn giản là chúng kéo cái mái chèo xuống để người ta không thể chèo được nữa, phải dừng lại để chúng tiện bề làm lật thuyền.

Ma da hại người như thế nào?

Theo như những câu chuyện xưa kể lại, ma da là những linh hồn người chết đuối oan ức, vô tình chết hoặc chết trẻ, dẫn đến việc họ không thể siêu thoát được. Thế nên cứ mãi đắm mình dưới đáy sông lạnh.

Nếu có ai đó bơi ở dưới nước chỗ vắng vẻ, thì nó sẽ ở bên dưới kéo tay chân người đó, lôi họ xuống đất. Nhiều người bảo rằng kể cả bạn có biết bơi, bơi giỏi đi chăng nữa thì vẫn sẽ chết đuối mà không biết vì sao.

Ở Việt Nam mình, sông Đá, sông Lốt, sông Cái và các khúc mà có sông suối, hồ sâu ở chỗ vắng vẻ, dưới quê thường là nơi có nhiều ma da nhất. Hồ Linh Đàm ở Hà Nội cũng được cho là có nhiều ma da vì ở đây có nhiều người chết đuối, trầm mình bỏ mạng.

Nổi tiếng nhất về truyền thuyết ma da mà chúng ta biết đó chính là bài đồng dao Bắc Kim Thang. Kể về câu chuyện ma da làm phép để cầu trơn trượt, khiến người đi qua đó té xuống mà thế mạng cho nó.

Bởi vậy nên một số người xưa hay bảo nhau rằng, nếu có đi thuyền bè ra đó thì nhớ đem theo con dao, hoặc bất cứ vật nhọn nào. Để lỡ mà có bề gì xảy ra, cứ lấy dao, vật nhọn đâm liên tục xuống nước thì chúng sẽ bỏ đi, nhân lúc đó thoát khỏi chỗ đó để giữ tính mạng. 

Vẫn chưa có bất cứ câu chuyện nào chứng minh ma da có thật, thế nhưng cứ nhìn các khu vực ao, hồ, sông, suối nào mà trông âm u, vắng vẻ thì tốt nhất bạn vẫn để tránh xa thì hơn.

0 46
Daisy Lee 05/07/2020 11:06
Đây là câu chuyện về một vụ án từng gây chấn động nước Nhật vào 43 năm trước. Đến nỗi nó đã ăn sâu vào tiềm thức của họ về việc không bao giờ nhặt của rơi, của lạ trên đường, đồ nào rơi đâu cứ để yên đấy.Khoảng 0 giờ sáng ngày 4/1/1977, tại gần ga Shinagawa, Tokyo, có 6 người vừa tan làm và chuẩn bị trở về ký túc xá. Sau khi rời khỏi ga, họ phát hiện có một đồng xu 10 yên nằm gần đó trên mặt đất. Một cô gái trong số đó thấy thế chạy lại nhặt nó lên và nói với mọi người rằng mình thật may mắn.Cũng tại giây phút đó, cô ta cũng nhìn thấy có một chai coca còn nguyên nằm trong bốt điện thoại gần đó. Cô gái mới chạy đến lấy chai coca đưa cho một cậu em út trong nhóm và nói: "Em uống đi, chị không thích coca lắm." Những tưởng đó là một hành động tốt, cô gái không ngờ mình đã vô tình gián tiếp tước đoạt đi mạng sống của cậu trai trẻ này.Được biết, cậu trai đó chỉ mới 16 tuổi, là học sinh trung học, hiện đang làm nhân viên bán thời gian tại một cửa hàng tiện lợi. Sau khi tan làm cùng các anh chị về nhà như mọi khi. Được chị gái tặng coca cho, cậu bé chưa uống liền mà mang về ký túc xá bỏ vào tủ lạnh, đến tầm 1h sáng mới uống.Thế nhưng sau vài ngụm, cậu bé đã phun ra ngay khi coca lại có vị đắng, rồi súc miệng ngay lập tức. Khoảng chừng 5 phút sau, cậu bé bất ngờ ngã xuống đất, cơ thể co giật và bất tỉnh. Nhiều người trong phòng thấy thế tức tốc đưa cậu đến bệnh viện Shinagawa để cấp cứu. Đáng tiếc thay, cậu bé đã rời khỏi trần thế vào 7h30 sáng hôm sau.Thấy cái chết diễn ra còn nhiều điều bất thường, phía bệnh viện đã liên hệ với cảnh sát để điều tra. Theo như kết quả khám nghiệm pháp y, có nhiều đốm màu hồng lớn được tìm thấy trên cơ thể cậu bé.CCuối cùng, pháp y kết luận rằng cậu bé đã qua đời do ngộ độc natri xyanua. Họ mới bắt đầu tiến hành điều tra và phát hiện có chất độc đó trong phần nước còn lại trong chai coca, chai nước cuối cùng mà cậu bé đã uống.Chất độc natri xyanua có độc tính cao, chỉ với một liều rất nhỏ cũng có thể dẫn đến tử vong. Thời gian tử vong dao động từ vài giây đến vài phút, tác dụng cực kỳ nhanh và tỷ lệ cứu sống dường như là 0%.Sau đó 1 ngày, chỉ sau 45 phút khi cậu bé kia tử vong, mọi người phát hiện ra thêm một người đàn ông trung niên mặc đồ xám ngã xuống kế bên bốt điện thoại, nơi mà đồng nghiệp của cậu bé đó từng nhặt được coca vào tối hôm qua.Người đàn ông trung niên này cũng được đưa đến bệnh viện ngay để cấp cứu nhưng cũng không thể qua khỏi. Sau khi cảnh sát kiểm tra đã kết luận rằng, người này cũng tử vong do ngộ độc natri xyanua. Điều đáng nói, họ còn phát hiện dấu vết lại là của một chai coca cách nơi phát hiện người đàn ông bất tỉnh 10 mét.Ngay lập tức, cảnh sát kết luận rằng, đây không phải là sự trùng hợp mà là có liên quan đến vụ giết người hàng loạt. Cảnh sát sau đó đã tổ chức cuộc điều tra để tìm kiếm dấu vân tay trên chai coca, nhưng đáng tiếc chỉ tìm thấy dấu vân tay của nạn nhân.Sau hai vụ án, cảnh sát cho biết đây là vụ án vô cùng phức tạp, thế nên đã tổ chức lực lượng đặc biệt gồm khoảng 200 người để tiến hành điều tra vụ việc.Khoảng 12 giờ 50 phút trưa cùng ngày 4/1, cảnh sát lại phát hiện thêm một chai coca khác được đặt ở kế bên một bốt điện thoại trước một cửa hàng, cách hiện trường của vụ án đầu tiên 600 mét.Con trai 15 tuổi của chủ cửa hàng là người đã tìm thấy chai coca này đầu tiên, nhưng vì cậu bé có việc gấp phải ra ngoài nên chưa kịp uống. Khi cậu quay về nhà thì đã thấy cảnh sát đang nói về chai coca có tẩm độc natri xyanua, cậu thở phào nhẹ nhõm vì đã may mắn thoát chết.Theo điều tra của cảnh sát, nơi phát hiện ra 3 chai coca đều nằm gần ga Shinagawa. Cảnh sát phỏng đoán cả 3 vụ đều do một người ra tay và số lượng nạn nhân dường như là không xác định và vô cùng ngẫu nhiên. Nhiều cảnh sát đặt ra giả thiết: - Chai coca đầu tiên được đặt khoảng 7 - 8 giờ ngày 3/1.- Chai coca thứ hai đặt vào sáng sớm ngày 4/1.- Chai coca cuối đặt vào khoảng gần trưa 4/1.Mọi manh mối có được thực ra lại rất khó khăn với cảnh sát khi họ không thể tìm được dấu vân tay trên chai coca và không thể khoanh vùng để tìm ra thủ phạm. Ngoài ra, phía cảnh sát đã liên hệ với nhà sản xuất để xác định số seri in trên nắp, nhưng họ chỉ biết được những chai coca ấy được bán tại 10 cửa hàng ở phía Bắc Shinagawa chứ không có thông tin gì khác.Theo một số người dân thường chạy bộ gần khu vực này cho hay, vào khoảng tháng 11/1976, họ từng nhìn thấy có tới 6,7 nơi có sự xuất hiện của chai coca đó, nhưng cứ sau 2, 3 ngày thì chai coca lại di chuyển sang một vị trí khác dễ nhìn hơn.Tuy nhiên, trong khoảng thời gian đó lại không có bất cứ báo cáo nào về vụ đầu độc này cho đến lúc xảy ra vụ án đầu tiên vào ngày 4/1/1977. Nhiều người cho rằng, hung thủ trước đang thử nghiệm trước vị trí và muốn đặt ở nơi mà sẽ có nhiều người lấy đi nhất.Cảnh sát sau đó đã nhanh chóng chia sẻ thông tin lên truyền hình báo chí để khuyến cáo người dân nâng cao cảnh giác, không nên nhặt các chai coca ngoài đường. Vụ án này từng gây chấn động ở Tokyo trong một thời gian và hầu như ai cũng rất sợ.Bẵng đi một tháng, khoảng 6 giờ 20 sáng ngày 13/2/1977, một người đàn ông 39 tuổi sống ở Osaka, đang trên đường đi làm ghé vào một cửa hàng để mua thuốc lá thì bất ngờ nhìn thấy một chai coca đặt bên cạnh bốt điện thoại. Sau khi uống một ngụm, người đàn ông này đã bất tỉnh và được đưa vào bệnh viện cấp cứu. May mắn thay, người này đã được giải cứu kịp thời và được xuất viện vào ngày hôm sau.Tuy nhiên, kỳ lạ là sau đó người đàn ông này lại tự tử tại nhà. Mặc dù không để lại di thư, nhưng trước khi chết anh đã tự dằn vặt bản thân, đồng nghiệp của anh đã từng ngăn cản việc anh uống coca sau khi nghe chuyện ở Tokyo, nhưng anh ta lại bỏ ngoài tai những lời đó và hành động theo ý mình. Vì quá xấu hổ nên anh chọn cái chết để không phải đối mặt với sự dè bỉu.Sau khi cảnh sát vào cuộc điều tra thì họ thấy rằng, một số triệu chứng của người đàn ông này không hoàn toàn khớp với các triệu chứng ngộ độc natri xyanua như các vụ trước. Cảnh sát sau đó cũng không tìm được bất kỳ bằng chứng nào khác để điều tra thêm.Khi hàng loạt vụ đầu độc coca xảy ra, người dân Nhật Bản đã bị ám ảnh trong một thời gian dài khiến họ không dám uống coca bình thường vì sợ rằng mình sẽ là nạn nhân kế tiếp. Vào thời điểm đó, mọi người vô cùng sợ uống coca chai, thế nên để loại bỏ nỗi sợ này, nhà sản xuất đã thay đổi bằng cách sản xuất coca lon. Bởi lẽ, một khi coca lon đã được mở ra thì khó trở về trạng thái ban đầu. Giúp người dân an tâm hơn về việc sử dụng.Vụ giết người hàng loạt bằng coca ở Nhật Bản vào năm 1977 có thời gian truy tố hình sự là 15 năm. Nếu vụ án không thể giải quyết trong khoảng thời gian này thì ngay cả khi kẻ giết người được tìm thấy sau đó, thì hắn cũng không bị kết án. Quả đáng tiếc, đến ngày 4/1/1992, vụ án này chính thức khép lại vì quá hạn truy tố. Không ai biết được kẻ giết người thật sự là ai, vậy nên vụ án đầu độc bằng coca đã trở thành một vụ bí ẩn không bao giờ được giải mã.

Đây là câu chuyện về một vụ án từng gây chấn động nước Nhật vào 43 năm trước. Đến nỗi nó đã ăn sâu vào tiềm thức của họ về việc không bao giờ nhặt của rơi, của lạ trên đường, đồ nào rơi đâu cứ để yên đấy.

Khoảng 0 giờ sáng ngày 4/1/1977, tại gần ga Shinagawa, Tokyo, có 6 người vừa tan làm và chuẩn bị trở về ký túc xá. Sau khi rời khỏi ga, họ phát hiện có một đồng xu 10 yên nằm gần đó trên mặt đất. Một cô gái trong số đó thấy thế chạy lại nhặt nó lên và nói với mọi người rằng mình thật may mắn.

Cũng tại giây phút đó, cô ta cũng nhìn thấy có một chai coca còn nguyên nằm trong bốt điện thoại gần đó. Cô gái mới chạy đến lấy chai coca đưa cho một cậu em út trong nhóm và nói: "Em uống đi, chị không thích coca lắm." Những tưởng đó là một hành động tốt, cô gái không ngờ mình đã vô tình gián tiếp tước đoạt đi mạng sống của cậu trai trẻ này.

Được biết, cậu trai đó chỉ mới 16 tuổi, là học sinh trung học, hiện đang làm nhân viên bán thời gian tại một cửa hàng tiện lợi. Sau khi tan làm cùng các anh chị về nhà như mọi khi. Được chị gái tặng coca cho, cậu bé chưa uống liền mà mang về ký túc xá bỏ vào tủ lạnh, đến tầm 1h sáng mới uống.

Thế nhưng sau vài ngụm, cậu bé đã phun ra ngay khi coca lại có vị đắng, rồi súc miệng ngay lập tức. Khoảng chừng 5 phút sau, cậu bé bất ngờ ngã xuống đất, cơ thể co giật và bất tỉnh. Nhiều người trong phòng thấy thế tức tốc đưa cậu đến bệnh viện Shinagawa để cấp cứu. Đáng tiếc thay, cậu bé đã rời khỏi trần thế vào 7h30 sáng hôm sau.

Thấy cái chết diễn ra còn nhiều điều bất thường, phía bệnh viện đã liên hệ với cảnh sát để điều tra. Theo như kết quả khám nghiệm pháp y, có nhiều đốm màu hồng lớn được tìm thấy trên cơ thể cậu bé.C

Cuối cùng, pháp y kết luận rằng cậu bé đã qua đời do ngộ độc natri xyanua. Họ mới bắt đầu tiến hành điều tra và phát hiện có chất độc đó trong phần nước còn lại trong chai coca, chai nước cuối cùng mà cậu bé đã uống.

Chất độc natri xyanua có độc tính cao, chỉ với một liều rất nhỏ cũng có thể dẫn đến tử vong. Thời gian tử vong dao động từ vài giây đến vài phút, tác dụng cực kỳ nhanh và tỷ lệ cứu sống dường như là 0%.

Sau đó 1 ngày, chỉ sau 45 phút khi cậu bé kia tử vong, mọi người phát hiện ra thêm một người đàn ông trung niên mặc đồ xám ngã xuống kế bên bốt điện thoại, nơi mà đồng nghiệp của cậu bé đó từng nhặt được coca vào tối hôm qua.

Người đàn ông trung niên này cũng được đưa đến bệnh viện ngay để cấp cứu nhưng cũng không thể qua khỏi. Sau khi cảnh sát kiểm tra đã kết luận rằng, người này cũng tử vong do ngộ độc natri xyanua. Điều đáng nói, họ còn phát hiện dấu vết lại là của một chai coca cách nơi phát hiện người đàn ông bất tỉnh 10 mét.

Ngay lập tức, cảnh sát kết luận rằng, đây không phải là sự trùng hợp mà là có liên quan đến vụ giết người hàng loạt. Cảnh sát sau đó đã tổ chức cuộc điều tra để tìm kiếm dấu vân tay trên chai coca, nhưng đáng tiếc chỉ tìm thấy dấu vân tay của nạn nhân.

Sau hai vụ án, cảnh sát cho biết đây là vụ án vô cùng phức tạp, thế nên đã tổ chức lực lượng đặc biệt gồm khoảng 200 người để tiến hành điều tra vụ việc.

Khoảng 12 giờ 50 phút trưa cùng ngày 4/1, cảnh sát lại phát hiện thêm một chai coca khác được đặt ở kế bên một bốt điện thoại trước một cửa hàng, cách hiện trường của vụ án đầu tiên 600 mét.

Con trai 15 tuổi của chủ cửa hàng là người đã tìm thấy chai coca này đầu tiên, nhưng vì cậu bé có việc gấp phải ra ngoài nên chưa kịp uống. Khi cậu quay về nhà thì đã thấy cảnh sát đang nói về chai coca có tẩm độc natri xyanua, cậu thở phào nhẹ nhõm vì đã may mắn thoát chết.

Theo điều tra của cảnh sát, nơi phát hiện ra 3 chai coca đều nằm gần ga Shinagawa. Cảnh sát phỏng đoán cả 3 vụ đều do một người ra tay và số lượng nạn nhân dường như là không xác định và vô cùng ngẫu nhiên. Nhiều cảnh sát đặt ra giả thiết: 

- Chai coca đầu tiên được đặt khoảng 7 - 8 giờ ngày 3/1.

- Chai coca thứ hai đặt vào sáng sớm ngày 4/1.

- Chai coca cuối đặt vào khoảng gần trưa 4/1.

Mọi manh mối có được thực ra lại rất khó khăn với cảnh sát khi họ không thể tìm được dấu vân tay trên chai coca và không thể khoanh vùng để tìm ra thủ phạm. Ngoài ra, phía cảnh sát đã liên hệ với nhà sản xuất để xác định số seri in trên nắp, nhưng họ chỉ biết được những chai coca ấy được bán tại 10 cửa hàng ở phía Bắc Shinagawa chứ không có thông tin gì khác.

Theo một số người dân thường chạy bộ gần khu vực này cho hay, vào khoảng tháng 11/1976, họ từng nhìn thấy có tới 6,7 nơi có sự xuất hiện của chai coca đó, nhưng cứ sau 2, 3 ngày thì chai coca lại di chuyển sang một vị trí khác dễ nhìn hơn.

Tuy nhiên, trong khoảng thời gian đó lại không có bất cứ báo cáo nào về vụ đầu độc này cho đến lúc xảy ra vụ án đầu tiên vào ngày 4/1/1977. Nhiều người cho rằng, hung thủ trước đang thử nghiệm trước vị trí và muốn đặt ở nơi mà sẽ có nhiều người lấy đi nhất.

Cảnh sát sau đó đã nhanh chóng chia sẻ thông tin lên truyền hình báo chí để khuyến cáo người dân nâng cao cảnh giác, không nên nhặt các chai coca ngoài đường. Vụ án này từng gây chấn động ở Tokyo trong một thời gian và hầu như ai cũng rất sợ.

Bẵng đi một tháng, khoảng 6 giờ 20 sáng ngày 13/2/1977, một người đàn ông 39 tuổi sống ở Osaka, đang trên đường đi làm ghé vào một cửa hàng để mua thuốc lá thì bất ngờ nhìn thấy một chai coca đặt bên cạnh bốt điện thoại. Sau khi uống một ngụm, người đàn ông này đã bất tỉnh và được đưa vào bệnh viện cấp cứu. May mắn thay, người này đã được giải cứu kịp thời và được xuất viện vào ngày hôm sau.

Tuy nhiên, kỳ lạ là sau đó người đàn ông này lại tự tử tại nhà. Mặc dù không để lại di thư, nhưng trước khi chết anh đã tự dằn vặt bản thân, đồng nghiệp của anh đã từng ngăn cản việc anh uống coca sau khi nghe chuyện ở Tokyo, nhưng anh ta lại bỏ ngoài tai những lời đó và hành động theo ý mình. Vì quá xấu hổ nên anh chọn cái chết để không phải đối mặt với sự dè bỉu.

Sau khi cảnh sát vào cuộc điều tra thì họ thấy rằng, một số triệu chứng của người đàn ông này không hoàn toàn khớp với các triệu chứng ngộ độc natri xyanua như các vụ trước. Cảnh sát sau đó cũng không tìm được bất kỳ bằng chứng nào khác để điều tra thêm.

Khi hàng loạt vụ đầu độc coca xảy ra, người dân Nhật Bản đã bị ám ảnh trong một thời gian dài khiến họ không dám uống coca bình thường vì sợ rằng mình sẽ là nạn nhân kế tiếp. Vào thời điểm đó, mọi người vô cùng sợ uống coca chai, thế nên để loại bỏ nỗi sợ này, nhà sản xuất đã thay đổi bằng cách sản xuất coca lon. Bởi lẽ, một khi coca lon đã được mở ra thì khó trở về trạng thái ban đầu. Giúp người dân an tâm hơn về việc sử dụng.

Vụ giết người hàng loạt bằng coca ở Nhật Bản vào năm 1977 có thời gian truy tố hình sự là 15 năm. Nếu vụ án không thể giải quyết trong khoảng thời gian này thì ngay cả khi kẻ giết người được tìm thấy sau đó, thì hắn cũng không bị kết án. 

Quả đáng tiếc, đến ngày 4/1/1992, vụ án này chính thức khép lại vì quá hạn truy tố. Không ai biết được kẻ giết người thật sự là ai, vậy nên vụ án đầu độc bằng coca đã trở thành một vụ bí ẩn không bao giờ được giải mã.

0 66
traitimkhongtrongvang 04/07/2020 12:35
Thợ mộc ngày nay lúc nào cũng bận bịu trong các xưởng gỗ, người lúc nào cũng đầy mùn cưa cùng với tiếng máy móc ồn ào. Các lái buôn thì ngày ngày vẫn lênh đênh trên biển, dường như là sống ở trên thuyền suốt. Vậy thì họ ngày xưa có giống như hiện giờ không?Một ngày của các anh thợ mộcCha con ông phó mộc đến nhà chủ ở làng bên từ tối hôm qua. Gia chủ muốn đóng một rương thờ. Ngủ trên sập và đắp chiếu, hai người dậy sớm, rửa mặt mũi qua loa, rồi đánh một nồi cơm to với rau luộc, cá kho giềng. Trà lá hút thuốc lào, đàm đạo với chủ nhà chừng nửa canh giờ, họ giở hòm đồ nghề gồm nhiều tràng, đục, búa, khoan, bào, thước, mực, còn cưa và rìu cầm theo tay. Gỗ đã được pha sẵn, giờ thì họ chỉ việc chế tinh.Thoạt tiên đo gian giữa, nơi sẽ đặt rương thờ, sau tính mực thước sao cho số đo toàn rơi vào những cung tốt phát về phúc đức và sinh nam tử. Trước tiên họ dựng khung, sau đó sẽ quây ván, trổ và chạm khắc hoa văn, kết thúc là sơn thếp…công việc còn phải kéo dài đến cuối năm, ngày đầu mới tính toán và dựng việc đại khái. Tuy nhiên đầu năm sau họ phải tiến triều, vào bộ lễ sửa sang một số đồ thờ tự trong Thái Miếu.Mặt trời đã đứng bóng, hai cha con thợ mộc, nhẩn nha uống tuần trà, rửa lại điếu bát, đợi ông chủ về uống rượu. Bữa cơm trưa đầu tiên có cả tiết canh vịt và vò rượu đầy. Cả ba sau đó lăn ra phản gỗ gáy khò khò. Giờ mùi họ tỉnh giấc, xúm lại đánh vài ván cờ trêu chọc nhau om xòm, rồi lại bắt tay vào công việc. Buổi tối lại cơm no rượu say, cậu con trai chạy vào làng làm quen với cô hàng xóm, ông bố cùng gia chủ đánh tổ tôm cho tới giờ hợi. Cả đời một người thợ mộc giỏi lắm là dựng được ba chục bộ bàn thờ, nhưng bộ nào cũng đáng là tác phẩm.Một ngày của các lái buônChàng lái buôn chít lại khăn đầu rìu, xốc hầu bao có túi tiền rủng rẻng, bao khăn khoác vai đựng quần áo, bước khỏi quán phở, rồi ra bến thuyền Sơn Tây.Trên thuyền những người dân Mường đã chất vài bao hương liệu, thảo dược, qua Hương Canh, lái buôn sẽ nhập thêm ít gốm sành, rồi xuôi Thăng Long và Phố Hiến. Đám dân Đểu Cáng đã về hết (Chỉ người gánh thuê, Đểu là một người gánh hai thùng hai bên, Cáng là hai người gánh chung một đòn, thúng ở giữa). Từ Sơn Tây xuống Kẻ Chợ chừng năm sáu mươi cây, nhưng theo đường sông Hồng phải bẩy tám mươi cây, một ngày đò mới tới.Quá trưa thuyền dừng quãng Phúc Yên, cập bến nghỉ ăn và mua đồ gốm, chiều đò xuôi tiếp bến Chương Dương, khách và chủ thuyền cởi dải rút quần lá tọa, vạch chim đái tồ tồ xuống mặt sông, xốc lại áo quần rồi chuyển hương liệu lên bờ.Ở lại Thăng Long chừng ba hôm, chàng lái buôn nhập thêm ít lụa Hà Đông, đi chơi cô đầu và nghe ca trù, chàng trọ một người quen ở phố Thuốc Bắc. Thuyền lại đi tiếp xuống Bát Tràng, chàng mua vài chục lô bát chiết yêu, lục bình cỡ lớn, rồi đi phố Hiến giao hàng.Hàng chục ngày lênh đênh trên sông, gặp bến thì lên bờ ăn nghỉ, còn không thổi nấu trên thuyền, nếu đi quá lâu, chủ thuyền cũng đành đồng ý cho gã lái buôn cắp theo một cô đào quá lứa cho vui chuyện. Tắm rửa thông thường dùng nước sông, trừ khi khan hiếm còn không chủ thuyền thường tích nước mưa nấu ăn và pha trà. Đêm ngồi đầu thuyền ngắm trăng, thưởng trà cũng thật là thanh cảnh.Nguồn: Sách Văn minh vật chất của người Việt

Thợ mộc ngày nay lúc nào cũng bận bịu trong các xưởng gỗ, người lúc nào cũng đầy mùn cưa cùng với tiếng máy móc ồn ào. Các lái buôn thì ngày ngày vẫn lênh đênh trên biển, dường như là sống ở trên thuyền suốt. Vậy thì họ ngày xưa có giống như hiện giờ không?

Một ngày của các anh thợ mộc

Cha con ông phó mộc đến nhà chủ ở làng bên từ tối hôm qua. Gia chủ muốn đóng một rương thờ. Ngủ trên sập và đắp chiếu, hai người dậy sớm, rửa mặt mũi qua loa, rồi đánh một nồi cơm to với rau luộc, cá kho giềng. Trà lá hút thuốc lào, đàm đạo với chủ nhà chừng nửa canh giờ, họ giở hòm đồ nghề gồm nhiều tràng, đục, búa, khoan, bào, thước, mực, còn cưa và rìu cầm theo tay. Gỗ đã được pha sẵn, giờ thì họ chỉ việc chế tinh.

Thoạt tiên đo gian giữa, nơi sẽ đặt rương thờ, sau tính mực thước sao cho số đo toàn rơi vào những cung tốt phát về phúc đức và sinh nam tử. Trước tiên họ dựng khung, sau đó sẽ quây ván, trổ và chạm khắc hoa văn, kết thúc là sơn thếp…công việc còn phải kéo dài đến cuối năm, ngày đầu mới tính toán và dựng việc đại khái. Tuy nhiên đầu năm sau họ phải tiến triều, vào bộ lễ sửa sang một số đồ thờ tự trong Thái Miếu.

Mặt trời đã đứng bóng, hai cha con thợ mộc, nhẩn nha uống tuần trà, rửa lại điếu bát, đợi ông chủ về uống rượu. Bữa cơm trưa đầu tiên có cả tiết canh vịt và vò rượu đầy. Cả ba sau đó lăn ra phản gỗ gáy khò khò. Giờ mùi họ tỉnh giấc, xúm lại đánh vài ván cờ trêu chọc nhau om xòm, rồi lại bắt tay vào công việc. 

Buổi tối lại cơm no rượu say, cậu con trai chạy vào làng làm quen với cô hàng xóm, ông bố cùng gia chủ đánh tổ tôm cho tới giờ hợi. Cả đời một người thợ mộc giỏi lắm là dựng được ba chục bộ bàn thờ, nhưng bộ nào cũng đáng là tác phẩm.

Một ngày của các lái buôn

Chàng lái buôn chít lại khăn đầu rìu, xốc hầu bao có túi tiền rủng rẻng, bao khăn khoác vai đựng quần áo, bước khỏi quán phở, rồi ra bến thuyền Sơn Tây.

Trên thuyền những người dân Mường đã chất vài bao hương liệu, thảo dược, qua Hương Canh, lái buôn sẽ nhập thêm ít gốm sành, rồi xuôi Thăng Long và Phố Hiến. Đám dân Đểu Cáng đã về hết (Chỉ người gánh thuê, Đểu là một người gánh hai thùng hai bên, Cáng là hai người gánh chung một đòn, thúng ở giữa). Từ Sơn Tây xuống Kẻ Chợ chừng năm sáu mươi cây, nhưng theo đường sông Hồng phải bẩy tám mươi cây, một ngày đò mới tới.

Quá trưa thuyền dừng quãng Phúc Yên, cập bến nghỉ ăn và mua đồ gốm, chiều đò xuôi tiếp bến Chương Dương, khách và chủ thuyền cởi dải rút quần lá tọa, vạch chim đái tồ tồ xuống mặt sông, xốc lại áo quần rồi chuyển hương liệu lên bờ.

Ở lại Thăng Long chừng ba hôm, chàng lái buôn nhập thêm ít lụa Hà Đông, đi chơi cô đầu và nghe ca trù, chàng trọ một người quen ở phố Thuốc Bắc. Thuyền lại đi tiếp xuống Bát Tràng, chàng mua vài chục lô bát chiết yêu, lục bình cỡ lớn, rồi đi phố Hiến giao hàng.

Hàng chục ngày lênh đênh trên sông, gặp bến thì lên bờ ăn nghỉ, còn không thổi nấu trên thuyền, nếu đi quá lâu, chủ thuyền cũng đành đồng ý cho gã lái buôn cắp theo một cô đào quá lứa cho vui chuyện. Tắm rửa thông thường dùng nước sông, trừ khi khan hiếm còn không chủ thuyền thường tích nước mưa nấu ăn và pha trà. Đêm ngồi đầu thuyền ngắm trăng, thưởng trà cũng thật là thanh cảnh.

Nguồn: Sách Văn minh vật chất của người Việt

0 45
traitimkhongtrongvang 03/07/2020 18:20
Nói thú vị không, thì là cũng không hẳn. Nhưng cũng khá hấp dẫn để tụi mình tìm hiểu thêm một tí về cuộc sống của họ ngày xưa. Ắt hẳn ai mà không một lần thắc mắc rằng ngày xưa ông bà ta từng sống như thế nào, làm gì, ăn gì chứ đúng không?Một ngày của thầy đồThầy đồ hay thức dậy muộn, khi mặt trời đã chiếu vào hiên nhà. Thầy vạch quần lá tọa, tồ một bãi vào bụi cây vườn sau, rồi ngâm mấy câu trong Kinh Thi: Quan quan thư cưu. Súc miệng bằng nước chè, lấy vỏ cau khô đánh răng, vục mặt vào chậu nước sành đặt trên chạc cây, ngài vuốt tóc mai vắt qua tai (gọi tóc mai gọng kính) búi lại búi tóc, ngài nghiêm trang đánh một bát xôi với vừng, ngồi vào án thư nhỏ đặt trên sập, xem qua mấy quyển Tứ thư, Ngũ kinh, chuẩn bị cho kỳ lều chõng tới.Tầm hồi, có đàn trẻ cỡ mươi đứa từ vài làng đã ríu rít ngoài hiên. Chúng xộc vào nhà, đứa đun nước, đứa rửa ấm chén pha trà, đứa bê nghiên đi mài mực, đứa trải chiếu. Thầy đồ bận áo dài đen ra ngoài áo cánh, đội lên đầu khăn xếp, bắt đầu ê a đọc thi thư cho lũ trẻ bò lom khom dưới chiếu viết ám tả. Sau bữa trưa đạm bạc, ngài ngủ dài trên võng, rụi mắt sang chiều, ngài thong thả sang chùa đàm đạo với sư cụ, hoặc ngắm hoa, hoặc thũng thẵng đến chơi một sinh đồ làng bên, cùng nhau nói chuyện thế sự và ngâm thơ.Tối đến mẹ thầy đồ đã sắp sẵn lưng cút rượu, đĩa lòng lợn, đĩa lạc rang đặt trên chõng tre thấp ngoài sân, sau đó ngài chong đèn mài mực chép vài đoạn trong kinh sách. Chiếc đèn dầu lạc cứ chập chờn, thỉnh thoảng lại phải khêu bấc, ngài thắp thêm cây nến cho sáng, cháy hết cây nến thì đi ngủ.Một ngày của các anh nông dânKhi tiếng chuông chùa điểm lúc cuối giờ dần, các anh nông dân thức giấc rửa mặt qua loa bằng chiếc gáo dừa, quét vội cái sân bằng chổi sể, rồi đánh ba bát cơm với rau dền và muối rang trên mâm chõng tre nhỏ đặt góc sân. Năm rưỡi trời còn mờ sương, chàng dắt trâu, vai đeo cầy ra đồng, giữa giờ thìn, khi nắng đã chói chang, thửa ruộng cũng đã cầy xong, hít một hơi thuốc lào dài, bèn trở về nhà, không quên cắp theo sọt phân trâu ỉa vãi, và ba con ếch bắt được bên bờ ruộng. Cởi bộ quần áo đi làm, treo lên con sào đầu cối giã gạo sườn nhà, chàng mặc bộ cánh nâu chưa sờn, tuy có vá vài mụn.Bữa cơm trưa độn sắn, nhưng lại có đĩa ếch xào măng. Chàng ngủ một mạch đến ba giờ chiều, rồi vác cuốc ra bãi xới mầu, chiều tối tranh thủ mò cua bãi, nhẩy xuống sông bơi, rồi quay về rào lại mảnh vườn đến tối mịt. Cả nhà chong ngọn đèn dầu tí xíu, ăn cơm ngoài sân, một ấm nước vối, một rổ khoai. Cô vợ còn giã gạo và giặt quần áo, khi cô cùng chồng chùi chân vào cái chổi lúa, đập mấy cái, leo lên giường và quấn chặt vào nhau một hồi, quay ra thủ thỉ câu chuyện tiếu lâm Tay ải tay ai, rồi ngủ say bí tỉ.Nguồn: Sách Văn minh vật chất của người Việt

Nói thú vị không, thì là cũng không hẳn. Nhưng cũng khá hấp dẫn để tụi mình tìm hiểu thêm một tí về cuộc sống của họ ngày xưa. Ắt hẳn ai mà không một lần thắc mắc rằng ngày xưa ông bà ta từng sống như thế nào, làm gì, ăn gì chứ đúng không?

Một ngày của thầy đồ

Thầy đồ hay thức dậy muộn, khi mặt trời đã chiếu vào hiên nhà. Thầy vạch quần lá tọa, tồ một bãi vào bụi cây vườn sau, rồi ngâm mấy câu trong Kinh Thi: Quan quan thư cưu. Súc miệng bằng nước chè, lấy vỏ cau khô đánh răng, vục mặt vào chậu nước sành đặt trên chạc cây, ngài vuốt tóc mai vắt qua tai (gọi tóc mai gọng kính) búi lại búi tóc, ngài nghiêm trang đánh một bát xôi với vừng, ngồi vào án thư nhỏ đặt trên sập, xem qua mấy quyển Tứ thư, Ngũ kinh, chuẩn bị cho kỳ lều chõng tới.

Tầm hồi, có đàn trẻ cỡ mươi đứa từ vài làng đã ríu rít ngoài hiên. Chúng xộc vào nhà, đứa đun nước, đứa rửa ấm chén pha trà, đứa bê nghiên đi mài mực, đứa trải chiếu. Thầy đồ bận áo dài đen ra ngoài áo cánh, đội lên đầu khăn xếp, bắt đầu ê a đọc thi thư cho lũ trẻ bò lom khom dưới chiếu viết ám tả. 

Sau bữa trưa đạm bạc, ngài ngủ dài trên võng, rụi mắt sang chiều, ngài thong thả sang chùa đàm đạo với sư cụ, hoặc ngắm hoa, hoặc thũng thẵng đến chơi một sinh đồ làng bên, cùng nhau nói chuyện thế sự và ngâm thơ.

Tối đến mẹ thầy đồ đã sắp sẵn lưng cút rượu, đĩa lòng lợn, đĩa lạc rang đặt trên chõng tre thấp ngoài sân, sau đó ngài chong đèn mài mực chép vài đoạn trong kinh sách. Chiếc đèn dầu lạc cứ chập chờn, thỉnh thoảng lại phải khêu bấc, ngài thắp thêm cây nến cho sáng, cháy hết cây nến thì đi ngủ.

Một ngày của các anh nông dân

Khi tiếng chuông chùa điểm lúc cuối giờ dần, các anh nông dân thức giấc rửa mặt qua loa bằng chiếc gáo dừa, quét vội cái sân bằng chổi sể, rồi đánh ba bát cơm với rau dền và muối rang trên mâm chõng tre nhỏ đặt góc sân. 

Năm rưỡi trời còn mờ sương, chàng dắt trâu, vai đeo cầy ra đồng, giữa giờ thìn, khi nắng đã chói chang, thửa ruộng cũng đã cầy xong, hít một hơi thuốc lào dài, bèn trở về nhà, không quên cắp theo sọt phân trâu ỉa vãi, và ba con ếch bắt được bên bờ ruộng. Cởi bộ quần áo đi làm, treo lên con sào đầu cối giã gạo sườn nhà, chàng mặc bộ cánh nâu chưa sờn, tuy có vá vài mụn.

Bữa cơm trưa độn sắn, nhưng lại có đĩa ếch xào măng. Chàng ngủ một mạch đến ba giờ chiều, rồi vác cuốc ra bãi xới mầu, chiều tối tranh thủ mò cua bãi, nhẩy xuống sông bơi, rồi quay về rào lại mảnh vườn đến tối mịt. 

Cả nhà chong ngọn đèn dầu tí xíu, ăn cơm ngoài sân, một ấm nước vối, một rổ khoai. Cô vợ còn giã gạo và giặt quần áo, khi cô cùng chồng chùi chân vào cái chổi lúa, đập mấy cái, leo lên giường và quấn chặt vào nhau một hồi, quay ra thủ thỉ câu chuyện tiếu lâm Tay ải tay ai, rồi ngủ say bí tỉ.

Nguồn: Sách Văn minh vật chất của người Việt

0 43
Aphrodite 02/07/2020 19:47
Cũng như những gì vốn được khắc họa qua nhiều bộ phim ảnh về các triều đình của nước Việt ngày xưa, các vua sinh hoạt thường cũng không khác người thường là mấy.Điều mà mình thấy "nể" ở vua đó là ngài có thể thức lúc khoảng 4 rưỡi sáng. Sau đó các cung nữ sẽ vào vệ sinh cho ngài, thay xiêm y, chỉnh trang lại áo bào để kịp buổi đăng triều. Còn nếu hôm đó không có gì cần phải thượng triều, thì vua có thể dậy trễ hơn.Vua ngày xưa vệ sinh như thế nào?Nếu bọn mình bây giờ chỉ cần có một bàn chải và tuýp kem đánh răng là xong, thì vua ngày xưa vệ sinh hơi cực nhọc một tí. Vua súc miệng bằng trà thuốc, nhấp một ngụm rồi nhổ vào ống nhổ bằng bạc. Ghế vệ sinh thì được đặt bên dưới một chậu sành để vua ngồi. Do ở thời phong kiến nhà Hán có một vị vua bị ám sát trong... nhà xí, thế nên về sau người ta chỉ đem những món cần thiết vào phòng cho vua tự xử tại chỗ chứ không có cho xây nhà xí nữa.Chậu của vua sau khi đi xong thì các ngự y sẽ giữ lại để xem tình hình sức khỏe của ngài qua mỗi ngày. Sau khi vệ sinh xong thì thái giám sẽ lau qua bằng khăn mềm, dưỡng vào hậu môn tí mật ong; rồi được các cung nữ lau người bằng nước ấm.Trong lúc đó thì bên ngoài, đồ ăn phải được chuẩn bị sẵn sàng. Mọi món ăn sẽ được thái hậu kiểm tra và cho người nếm thử để chắc chắn không bị tẩm độc. Lịch trình làm việc của vuaNgự thư phòng sẽ là điểm đến thứ hai của vua, các ngài đến đây để duyệt tấu sớ. Mực đã được mài sẵn, bút cũng được rửa sạch sẽ. Vua miệt mài trong đống công văn gửi đến từ khắp nơi, bằng thẻ tre, bằng sách gấp, bằng lụa,... Khoảng chừng 2 tiếng thì ngài nghỉ ngơi bằng một chén trà sen.Đến bữa trưa, vua thường dùng bữa với "chỉ chừng" 30 món. Tuy nhiên, vua không ăn mà lại ban hết cho các quần thần, thị vệ rồi mới lui về phòng riêng của mình dùng một bữa trưa nhỏ khác do đích thân thái hậu làm. Sau khi dùng bữa, vua được ngự y vào chăm sóc sức khỏe, dâng trà dưỡng thể, rồi nghỉ trưa tầm nửa canh giờ. Lúc này, phải có 2 người ở cạnh quạt phẩy nhẹ dưới chân, rồi thêm 2 người đứng ở xa xa quạt thêm để tạo gió mát cho người dễ ngủ. Bốn góc phòng có bố trí thị vệ để canh chừng.Xong giấc nghỉ trưa, vua lại dùng một bát yến hấp đường phèn, luyện thư pháp ở dưới thư phòng, điểm xuyến lại vài nét vẽ còn dở dang, gặp gỡ các quan lục bộ đại thần để bàn chuyện nước.Đến chiều muộn thì luyện tí võ nghệ cùng võ sư, tắm rửa, rồi dạo ra hồ tịnh tâm cho thư thái. Sau bữa tối, vua lại phải tiếp tục duyệt công văn đến gần nửa đêm. Trong lúc đó, các cung nữ phải khỏa thân nằm trước trong chăn để tạo sẵn hơi ấm. Rồi lui cung đặng nhường lại long sàng cho vua cùng vị ái phi nào đó cùng "vui vẻ" đêm ấy.

Cũng như những gì vốn được khắc họa qua nhiều bộ phim ảnh về các triều đình của nước Việt ngày xưa, các vua sinh hoạt thường cũng không khác người thường là mấy.

Điều mà mình thấy "nể" ở vua đó là ngài có thể thức lúc khoảng 4 rưỡi sáng. Sau đó các cung nữ sẽ vào vệ sinh cho ngài, thay xiêm y, chỉnh trang lại áo bào để kịp buổi đăng triều. Còn nếu hôm đó không có gì cần phải thượng triều, thì vua có thể dậy trễ hơn.

Vua ngày xưa vệ sinh như thế nào?

Nếu bọn mình bây giờ chỉ cần có một bàn chải và tuýp kem đánh răng là xong, thì vua ngày xưa vệ sinh hơi cực nhọc một tí. 

Vua súc miệng bằng trà thuốc, nhấp một ngụm rồi nhổ vào ống nhổ bằng bạc. Ghế vệ sinh thì được đặt bên dưới một chậu sành để vua ngồi. Do ở thời phong kiến nhà Hán có một vị vua bị ám sát trong... nhà xí, thế nên về sau người ta chỉ đem những món cần thiết vào phòng cho vua tự xử tại chỗ chứ không có cho xây nhà xí nữa.

Chậu của vua sau khi đi xong thì các ngự y sẽ giữ lại để xem tình hình sức khỏe của ngài qua mỗi ngày. Sau khi vệ sinh xong thì thái giám sẽ lau qua bằng khăn mềm, dưỡng vào hậu môn tí mật ong; rồi được các cung nữ lau người bằng nước ấm.

Trong lúc đó thì bên ngoài, đồ ăn phải được chuẩn bị sẵn sàng. Mọi món ăn sẽ được thái hậu kiểm tra và cho người nếm thử để chắc chắn không bị tẩm độc. 

Lịch trình làm việc của vua

Ngự thư phòng sẽ là điểm đến thứ hai của vua, các ngài đến đây để duyệt tấu sớ. Mực đã được mài sẵn, bút cũng được rửa sạch sẽ. Vua miệt mài trong đống công văn gửi đến từ khắp nơi, bằng thẻ tre, bằng sách gấp, bằng lụa,... Khoảng chừng 2 tiếng thì ngài nghỉ ngơi bằng một chén trà sen.

Đến bữa trưa, vua thường dùng bữa với "chỉ chừng" 30 món. Tuy nhiên, vua không ăn mà lại ban hết cho các quần thần, thị vệ rồi mới lui về phòng riêng của mình dùng một bữa trưa nhỏ khác do đích thân thái hậu làm. 

Sau khi dùng bữa, vua được ngự y vào chăm sóc sức khỏe, dâng trà dưỡng thể, rồi nghỉ trưa tầm nửa canh giờ. Lúc này, phải có 2 người ở cạnh quạt phẩy nhẹ dưới chân, rồi thêm 2 người đứng ở xa xa quạt thêm để tạo gió mát cho người dễ ngủ. Bốn góc phòng có bố trí thị vệ để canh chừng.

Xong giấc nghỉ trưa, vua lại dùng một bát yến hấp đường phèn, luyện thư pháp ở dưới thư phòng, điểm xuyến lại vài nét vẽ còn dở dang, gặp gỡ các quan lục bộ đại thần để bàn chuyện nước.

Đến chiều muộn thì luyện tí võ nghệ cùng võ sư, tắm rửa, rồi dạo ra hồ tịnh tâm cho thư thái. Sau bữa tối, vua lại phải tiếp tục duyệt công văn đến gần nửa đêm. Trong lúc đó, các cung nữ phải khỏa thân nằm trước trong chăn để tạo sẵn hơi ấm. Rồi lui cung đặng nhường lại long sàng cho vua cùng vị ái phi nào đó cùng "vui vẻ" đêm ấy.

0 44