Nhat Minh Truong 06/11/2020 15:54
Ngón thực chính là ngón trỏ, người xưa nói một khi nhìn thấy thứ gì đó ngon ngón trỏ sẽ nảy lên. Mình từng có dịp được nghe câu chuyện về ngón thực từ bà mình kể lại.Khi bà còn trẻ, từng đến một trấn nhỏ phía tây nam ở nhờ trong một hộ gia đình nọ, nơi đó có một cụ già tuổi tác đã rất lớn, tinh thần cụ rất tốt, bà không có gì làm liền cùng cụ tán gẫu. Cũng từ trong miệng cụ biết được một câu chuyện thế này. Thời kỳ dân quốc, con gái vùng này muốn gả cho gia đình tốt đầu tiên phải có một vóc dáng tốt, nhất là thắt lưng. Nghe nói một số gia đình còn có thước đo tiêu chuẩn rõ ràng, chuẩn xác đến từng milimet đấy. Lúc đó mình còn nghĩ, có cần lố đến thế không. Bà bảo con gái càng gầy bọn họ càng cảm thấy xinh đẹp, có khả năng người địa phương cực kỳ phản cảm với heo, cũng càng cho rằng chỉ cần mập mạp đều đáng tởm không chịu nổi. Vì vậy con gái nơi đó đều liều mạng ăn kiêng để có thể có một dáng người mềm mại liễu yếu đào tơ.Trong đó có một cô gái tên Tú, từ khi cô bắt đầu hiểu được hạnh phúc cả đời mình sẽ tỷ lệ nghịch với thắt lưng của mình thì không ăn thịt nữa, cũng không động đến mì. Nhưng tựa hồ vận mệnh rất thích trêu đùa người khác, mặc dù Tú từ sáng đến tối không ngừng vận động, chỉ ăn chút trái cây, cô cũng vẫn béo lên. Dựa theo y học hiện tại mà nói thì đây chắc hẳn là vấn đề về gen hoặc do mắc phải một loại bệnh. Nhưng người thời đó không hề cho là thế. Những cô gái gầy còm đều ở phía sau cười nhạo Tú, nói cô là heo tinh đầu thai. Người trong nhà cũng không ngừng than vắn thở dài. Bởi vì vóc người Tú cứ càng ngày càng béo, đừng nói gả cho gia đình tốt, chỉ sợ ông lão tên Tứ nghèo nhất địa phương cũng không thèm cô.Nói đến lão Tứ, con trai của lão cùng Tú là thanh mai trúc mã, hai người khi còn nhỏ thường chơi đùa với nhau. Chẳng qua từ khi Tú lập chí gả vào gia đình giàu có liền cắt đứt quan hệ với con trai lão Tứ. Song con trai lão vẫn đặt Tú trong lòng. Hiện giờ loại thời điểm này cha mẹ Tú cũng cố không được nữa, nguyện vọng lớn nhất của bọn họ là mau chóng gả Tú ra ngoài, đỡ phải để ở nhà dọa người nhìn thấy. Dù sao, bọn họ cho rằng loại hàng hóa là con gái này trong nhà cũng không thiếu.Con trai lão Tứ tên Dân, tướng mạo tạm coi là anh tuấn, chỉ là nhà nghèo ăn mặc cũ nát, nhưng vô cùng sạch sẽ bất kể là người hay quần áo. Cha của Tú đem việc này nhắc với lão Tứ, cha con lão Tứ không hề nghĩ ngợi đồng ý ngay. Kết quả trong vòng một ngày liền hoàn thành việc cầu hôn, đặt sính lễ, hồi âm, trình tự tiệc rượu gả con gái rườm rà gì đó cũng hoàn thành xong.Tú mặc dù hờn giận, nhưng không còn cách nào, ai bảo số cô không tốt. Nếu còn không gả, qua vài năm sợ rằng ngay cả Dân cũng chướng mắt mình, huống chi chồng đối với mình trăm theo ngàn chiều, thương yêu chỉ có tăng không giảm, cuộc sống qua ngày cũng chín bỏ làm mười.Tú sau khi gả đến nhà họ Tứ ngược lại dần dần gầy đi, cuối cùng trở thành mỹ nhân gầy nổi danh địa phương. Đáng tiếc cô sớm đã thành vợ người ta, nhưng vẫn rất nhiều người để ý cô. Người nơi đó cũng không quan tâm cưới lần đầu hay cưới lần hai gì, bởi vì người vợ đối với những người đó mà nói chẳng qua chỉ là công cụ sinh đẻ kèm theo tác dụng thay đổi phong thủy trong nhà mà thôi.Bản thân Tú cũng không an phận, hơn nữa cô kiên trì không có con. Việc này khiến Dân khổ não vô cùng. Anh biết không có con mình không giữ được Tú. Kỳ thật có con có thể giữ được cô sao? Cuộc sống trong nhà thế nào Tú cũng mặc kệ, mỗi ngày cùng vài người bạn tán gẫu shopping, hoặc đến làm khách những nhà giàu có, nào giống một người vợ nhà nghèo khổ.Xem ra đều là do việc gầy gây họa, Dân biết, chỉ khi nào Tú béo lên, cô mới có thể an tâm ở lại nhà này.Không lâu sau, quả nhiên Tú lại phát phì, hết thảy phảng phất như trở lại trước đây. Cô lại trở về làm một nông phụ. Cô oán hận vận mệnh trêu ngươi. Chỉ có Dân âm thầm bật cười nhưng ngoài mặt lại một bên cùng cô oán hận một bên an ủi cô.Cuộc sống thấm thoát thoi đưa, nhoáng cái đã chục năm qua đi. Tú cũng đã sinh con. Cô cũng không còn mơ mộng nữa mà yên ổn sống cùng Dân mãi đến khi con gái của bọn họ là Nguyệt Nhi lớn lên.Nguyệt Nhi sinh ra vô cùng xinh đẹp, hấp thụ ưu điểm của cha mẹ nhưng tựa hồ cô cũng luôn trong tình trạng không gầy không mập, thậm chí thỉnh thoảng còn có thể đầy đặn lên một tí. Kỳ thật dựa theo tiêu chuẩn hiện tại cũng không tính là mập mạp gì. Song, Tú không muốn con gái giẫm lên vết xe đổ của mình. Cô từ rất sớm đã bắt đầu kiểm soát chế độ ăn uống của Nguyệt Nhi, chẳng qua công hiệu không lớn lắm. Mắt thấy Nguyệt Nhi sắp 16 nhưng thắt lưng so với những cô gái cùng tuổi của nó lớn hơn cả một vòng, Tú gấp đến mỗi ngày đều ngủ không được.Nhìn vợ mỗi ngày thức đến vành mắt đen xì. Dân rốt cuộc nhịn không được nữa, có lẽ anh cho rằng thời gian đã xóa nhòa hết thảy. Lúc này kể cho vợ nghe cũng không sao nữa.Hôm đó hai người cùng ngủ trên giường. Tú như trước trăn trở không ngủ được. Dân xoay người cô sang. Nghiêm mặt nói: "Em biết khi em xuất giá tại sao bỗng dưng gầy thế không?"Tú kỳ quái lắc đầu, lập tức hỏi: "Tại sao?""Đó là vì anh, nhà của anh mặc dù nghèo, nhưng biết một biện pháp có thể làm cho người ta trở nên gầy đi. Nhưng tổ tiên dặn dò đây là cấm thuật, dùng nhiều khống chế không tốt sẽ bị báo ứng, song đến tột cùng là báo ứng gì thì không biết. Sau khi em về nhà này anh liền làm thuật này với em, về sau em muốn bỏ đi anh mới giải thuật, cho nên em lại béo lên." Dân buồn bã nói.Tú đã qua tuổi tức giận. Kỳ thật cô sớm đã nghĩ mình đột nhiên trở nên gầy rồi lại béo lên có thể là do chồng mình giở trò, nhưng nghe được loại cách làm kỳ diệu này cũng cảm thấy hiếu kỳ. "Quên đi, đều đã là quá khứ, em không trách anh, có điều anh không thể làm lỡ Nguyệt Nhi nha, em phải cho nó gả vào một gia đình tốt! Anh nhanh nói cho em biết đi!"Dân nhìn vợ sốt ruột, cũng không nhịn được. Rốt cuộc anh giơ ngón thực của mình lên, nói với Tú: "Là ngón tay.""Ngón tay? Có ý gì?" Tú kỳ quái hỏi. Dân kể cho Tú biết, tương truyền mấy trăm năm trước, tổ tiên vào nạn đói tốt bụng thu nhận một người ăn mày. Nghe nói người ăn mày này không phải người phàm, là thuật sĩ Mao sơn du lịch dân gian nhưng giả trang thành ăn mày để xem thiện tâm của mọi người. Ông ta thấy tổ tiên Dân tâm địa thiện lương nên dạy một chút pháp thuật cho tổ tiên Dân. Về sau đời đời truyền xuống, phần lớn cũng đã thất truyền, chỉ còn một phương pháp làm ốm này lại bảo lưu được đến giờ một cách khó hiểu. Nhưng gia tộc Dân từ đó bắt đầu suy tàn. Sợ rằng việc đó cùng việc sử dụng pháp thuật Mao Sơn truyền lưu lại chứa nhiều kiêng kỵ có liên quan. Mao Sơn thuật rất nhiều cấm kỵ, một khi vi phạm, nhẹ thì xui xẻo hao tài, nặng thì có huyết quang tai ương thậm chí tổn thất đến đời sau, có thể tổ tiên Dân đã quyết định dùng pháp thuật để làm gì đó bất nghĩa mới bị báo ứng như vậy.Về phần pháp thuật Dân kể cho Tú này, kỳ thật chỉ cần nuốt móng tay của ngón thực mình là được. Nhưng thuật này nhiều nhất mỗi lần chỉ có thể duy trì vài năm. Hơn nữa mỗi người có thể gầy đến mức độ hữu hạn. Dùng hơn, nghe nói cuối cùng sẽ phát sinh chuyện rất kinh khủng. Bởi vì chỉ làm cho gầy đi, nên người nhà Dân cũng rất ít khi sử dụng, nhưng cha của Dân vẫn dạy Dân dùng."Khó trách về sau mỗi lần anh gặp em đều tốt bụng giúp em cắt móng tay như vậy." Giọng Tú là lạ nói. Dân cảm thấy có chút khó xử. Vuốt mặt vợ, "Anh đây chẳng phải là vì thích em sao.""Quên đi, em cũng không tức giận, ngày mai anh liền làm thuật này đi, mau chóng làm cho Nguyệt Nhi gầy xuống."Dân gật đầu, hai vợ chồng lại an tâm ngủ tiếp.Quả nhiên, không lâu sau, Nguyệt Nhi thật sự gầy xuống hơn nữa trở thành cô gái gầy hoạt bát xinh đẹp có tiếng trong vùng. Hàng xóm xung quanh đều khen Dân và Tú nuôi được con gái tốt như vậy, khẳng định có thể gả cho một gia đình tử tế. Hai vợ chồng nghe xong cười không khép được miệng.Nhưng sự tình rất không may, một hộ tài chủ lớn nhất địa phương muốn tìm con dâu. Ông nhà giàu này từng đề cập trước thể trọng vòng eo của con dâu đều phải chuẩn xác đến đơn vị nhỏ nhất. Tú đương nhiên để con gái đi thử. Đáng tiếc còn kém một chút. Hơn nữa Nguyệt Nhi đã nhẹ nhất rồi. Ông nhà giàu tuyên bố, qua một tuần nữa nếu không ai đủ tư cách, sẽ đến vùng khác tìm. Tú một mực muốn cho con gái gả vào. Liền bức Dân làm phép lần nữa. Dân bất đắc dĩ nói: "Em có nghe qua Thần Hành Thái Bảo Đới Tông không? Kỳ thật những loại thuật này đều có mức độ. Nghe nói có một vị sứ giả khi đưa tin chậm trễ thời gian sợ bị quở trách, một vị thuật sĩ Mao Sơn dạy hắn lấy châm bạc đâm vào lòng bàn chân, nhịn xuống đau nhức, nặn máu ra thì có thể ngày đi ba trăm dặm, đêm đi ba trăm dặm. Quả nhiên đúng vậy. Về sau sứ giả lại hướng thuật sĩ lãnh giáo biện pháp chạy nhanh hơn. Thuật sĩ nói, chỉ cần móc xương bánh chè hai chân ra, có thể đi được hai ngàn dặm chỉ trong một ngày một đêm. Kết quả sứ giả bị dọa bỏ chạy.""Anh nói việc này với em làm gì?" Tú kỳ quái hỏi."Anh muốn nói cho em biết, nếu em còn muốn làm cho Nguyệt Nhi gầy xuống nữa, sẽ không chỉ trả giá bằng móng tay đâu." Dân lo lắng nói. Tú trầm mặc hồi lâu, cuối cùng vẫn cứ muốn kiên trì để cho Nguyệt Nhi phải vào được gia đình giàu có lắm tiền kia. Dân hỏi ý kiến con gái, Nguyệt Nhi hiển nhiên muốn mẹ được vui vẻ, trong nhà thoát khỏi cảnh nghèo khó, một hơi đáp ứng ngay. Dân ngăn không được hai người. Nhưng lần này cần Nguyệt Nhi phải ăn luôn cả ngón thực của mình!Người ta nhà giàu cũng không quan tâm thiếu mất một ngón tay, chỉ cần đủ những tiêu chuẩn khác là được, ngón tay có thể nói trước kia còn bé làm bị thương. Vì vậy Nguyệt Nhi chỉ cần cắn răng chặt đứt ngón thực, rồi ăn vào. Quả nhiên, ngày thứ hai Nguyệt Nhi liền gầy xuống rõ ràng, vết thương trên tay vừa lành, lập tức đến nhà phú ông kia, phú ông đang rầu rĩ, vừa nhìn thấy Nguyệt Nhi liền vui mừng khôn xiết. Việc hôn sự này rất nhanh được định xong. Chuyện ngón tay mọi người tựa hồ cũng dần dần quên mất. Sự tình chậm rãi khôi phục lại bình thường. Dân và Tú đều dựa vào tiền của nhà phú ông kia mà có cuộc sống sung túc. Lúc này mặc dù Trung Nguyên đang đánh giặc nhưng chiến hỏa lại không đốt tới chỗ này, nơi đây như trước một mảnh bồng lai tiên cảnh.Không lâu sau, Nguyệt Nhi có thai, sinh hạ một đứa con trai. Tựa hồ là chuyện tốt. Nhưng rất nhanh thân thể của Nguyệt Nhi tăng lên tựa như thổi bong bóng. Một phát không thể vãn hồi. Người bên nhà chồng đối với sự béo lên này của Nguyệt Nhi cảm thấy khó hiểu, bọn họ nói lại việc này cho Dân và Tú, cũng nói sau khi cưới béo một chút cũng được, nhưng cứ như Nguyệt Nhi hiện giờ sợ rằng khó có thể mang thân phận con dâu nhà bọn họ nữa. Nếu Nguyệt Nhi còn tiếp tục béo lên, bọn họ quyết định bỏ rơi cô.Tú khóc hỏi Dân, Dân vắt óc suy nghĩ một lúc lâu. Tìm đọc chút sách. Rốt cuộc biết được, sản phụ khi sinh nở, mất máu nhiều sẽ phá hủy pháp thuật này. Tú khi sinh Nguyệt Nhi có béo lên, do đó Dân không để ý thuật này lại bị giải. Sự tình tới nước này rồi Tú nhìn thân thể con gái như quả bóng hơi khóc lóc vặn hỏi Dân: "Cho dù phải biến về nguyên dạng, cũng đừng để Nguyệt Nhi của chúng ta biến thành như vậy chứ!"Dân nói với Tú, pháp thuật một khi được giải, thân thể sẽ như lò xo nén lâu bắn ngược lại, hơn nữa khi ở cữ dinh dưỡng dồi dào, ngay cả người thường cũng dễ béo lên mà."Em mặc kệ, cứ tiếp tục như vậy cả nhà chúng ta đều không còn cách nào đặt chân ở đây, hơn nữa cháu ngoại em, con trai của Nguyệt Nhi cũng không được gặp, anh nhẫn tâm sao?"Dân ôm đầu, nhìn con gái và vợ khóc lóc một bên, rốt cuộc gian nan nói: "Thuật này chỉ có thể làm một lần. Nhưng mà...""Đừng có nhưng mà, có thể cứu con gái bắt em trả giá thế nào cũng được." Tú khóc cầu Dân, Nguyệt Nhi cũng quỳ trên mặt đất cầu xin cha."Anh không biết sẽ có hậu quả gì, bởi vì cho dù là tổ tiên ngày trước cũng chưa từng làm đến vậy, làm phép ba lần, bọn họ nhiều lần răn đe con cháu, dùng nhiều thuật sẽ bị trời phạt đó.""Nói không chừng chỉ là đạo sĩ kia hù dọa người ta thôi, anh cũng nói chưa ai dùng qua, anh làm sao biết sẽ bị trời phạt chứ?" Tú hỏi ngược lại. Dân im lặng không trả lời, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là đáp ứng làm phép lần cuối cùng.Lúc này đây không chỉ là ngón tay của Nguyệt Nhi nữa, mà là ngón thực của cả Dân và Tú, bởi vì con cái có mối ràng buộc vô hình với cha mẹ. Nếu một bên dùng phương thức chuyển đổi đem chút tật bệnh hoặc thống khổ của mình có thể chuyển dời sang bên kia. Cho nên Nguyệt Nhi nuốt vào ngón thực cha mẹ chặt ra cho mình. Dân và Tú chịu đựng đau đớn kịch liệt thu xếp cho con gái đi ngủ xong. Hai người trắng đêm không ngủ canh giữ bên cạnh, rất sợ xuất hiện chuyện gì xấu, song tựa hồ tất cả đều thuận lợi, sáng ngày thứ hai, Nguyệt Nhi liền khôi phục dáng người trước khi cưới, tựa như thiếu nữ vậy. Vợ chồng hai người lúc này mới an tâm tiễn Nguyệt Nhi trở về nhà chồng, gia đình chồng bên kia vừa nhìn cũng thất kinh, nhưng nếu gầy đi hiển nhiên là chuyện tốt, cũng liền cười trừ mở cửa chào đón người trở về. Dân và Tú cũng về nhà dưỡng thương.Nhưng đêm khuya ngày thứ hai. Đang lúc Dân và Tú còn ngủ say, sui gia bỗng dưng phái người báo tang, gọi Dân và Tú mau đến. Hóa ra khi màn đêm buông xuống Nguyệt Nhi liền bạo vong. Hơn nữa tử trạng khủng bố. Tú vừa nghe liền ngất xỉu tại chỗ. Dân không thể làm gì khác hơn là một mình đi nhận xác. Dọc đường đầu óc Dân trống rỗng, giống như xác không hồn đi trên đường được người ta dắt vào hiện trường. Con gái bỗng chốc đã mất như vậy, thật làm anh khó có thể tiếp nhận. Nhưng khi anh nhìn thấy thi thể của con gái, anh cũng cơ hồ bị dọa ngất.Cả người Nguyệt Nhi tựa như bị động vật gặm cắn vậy, quanh thân không có một khối thịt nào nguyên vẹn, cùng xương khô không sai biệt lắm. Từ trên giường đến cách mặt đất gần hai thước đều là dấu vết Nguyệt Nhi kéo lê ra, máu cùng thịt nát rơi tản mát khắp nơi, đầu Nguyệt Nhi ngóc cao, bàn tay hướng về phía ngoài cửa, phỏng chừng là từ trên giường lăn xuống muốn ra mở cửa, nhưng chỉ bò vài bước liền tắt thở, hơn nữa trước khi chết chỉ sợ phải chịu thống khổ đủ bề. Dân làm thế nào cũng không hiểu được, chẳng lẽ đây là báo ứng từng nói tới? Nhìn thi thể con gái, anh đặt mông ngồi trên đất, nhất thời nước mắt ràn rụa.Bởi vì tử trạng khủng bố hơn nữa nề nếp gia đình nhà giàu này quá nghiêm. Chân tướng cái chết của Nguyệt Nhi cũng không mấy ai biết đến. Đối với bên ngoài thì nói mợ trẻ bị bệnh cấp tính chết. Ông chủ nhà cho Dân Và Tú khoản tiền để bọn họ rời khỏi đây. Đáng tiếc sau cái chết thảm của con gái Tú không ngừng tự trách, về sau cũng tự sát. Dân thì bốc hơi khỏi nhân gian.Nghe nói, thuật Mao Sơn bản thân chính là một loại pháp thuật xua quỷ cùng chuyển vận. Tỷ như người làm phép có thể đem thịt hoặc đồ ăn của nhà người khác biến đến tay mình, cũng có thể làm cho đau đớn của mình chuyển dời đến trên người kẻ khác. Phỏng chừng thuật này cũng đem mỡ trên người mình chuyển dời đến kẻ khác. Phàm là thuật luôn luôn có một mặt tự tổn hại. Dân nhiều lần làm phép rốt cuộc chịu báo ứng, đáng tiếc chính là báo ứng lên người thân nhân mình. Về phần Nguyệt Nhi chết thảm chính là phản phệ của thuật. Trong lục đạo của Phật giáo có một loại quỷ là quỷ chết đói, bọn chúng rất nhỏ, như con kiến vậy, nhưng số lượng đông đảo. Bọn chúng khi còn sống đói khát, chết đi hóa thành quỷ sẽ ăn tươi hết thảy mọi thứ. Ngón thực là tượng trưng cho người thèm ăn. Ăn tươi ngón thực của mình kỳ thật chính là đạt thành khế ước cùng quỷ đói. Chúng nó sẽ giúp bạn ăn sống thịt béo và mỡ béo mà bạn chán ghét không muốn này. Nhưng một khi khế ước không kiểm soát được nữa hoặc quá liều lượng, chúng nó sẽ nuốt sống cả chính bạn."Mình nghe đến há hốc miệng không nói được lời nào. Mình khẽ vuốt ngón thực, trong đầu chợt nhớ tới vài ngày trước đó nhìn thấy đàn kiến bỗng dưng cảm thấy một trận ngứa ngáy. Bà thấy mình ngẩn người, cười vỗ mạnh vai mình, "Không cần lo lắng, có vài thứ nếu có thì phải có, nếu không thì là không, không nên dựa vào sức người cưỡng cầu."

Ngón thực chính là ngón trỏ, người xưa nói một khi nhìn thấy thứ gì đó ngon ngón trỏ sẽ nảy lên. Mình từng có dịp được nghe câu chuyện về ngón thực từ bà mình kể lại.

Khi bà còn trẻ, từng đến một trấn nhỏ phía tây nam ở nhờ trong một hộ gia đình nọ, nơi đó có một cụ già tuổi tác đã rất lớn, tinh thần cụ rất tốt, bà không có gì làm liền cùng cụ tán gẫu. Cũng từ trong miệng cụ biết được một câu chuyện thế này. Thời kỳ dân quốc, con gái vùng này muốn gả cho gia đình tốt đầu tiên phải có một vóc dáng tốt, nhất là thắt lưng. Nghe nói một số gia đình còn có thước đo tiêu chuẩn rõ ràng, chuẩn xác đến từng milimet đấy. Lúc đó mình còn nghĩ, có cần lố đến thế không. Bà bảo con gái càng gầy bọn họ càng cảm thấy xinh đẹp, có khả năng người địa phương cực kỳ phản cảm với heo, cũng càng cho rằng chỉ cần mập mạp đều đáng tởm không chịu nổi. Vì vậy con gái nơi đó đều liều mạng ăn kiêng để có thể có một dáng người mềm mại liễu yếu đào tơ.

Trong đó có một cô gái tên Tú, từ khi cô bắt đầu hiểu được hạnh phúc cả đời mình sẽ tỷ lệ nghịch với thắt lưng của mình thì không ăn thịt nữa, cũng không động đến mì. Nhưng tựa hồ vận mệnh rất thích trêu đùa người khác, mặc dù Tú từ sáng đến tối không ngừng vận động, chỉ ăn chút trái cây, cô cũng vẫn béo lên. Dựa theo y học hiện tại mà nói thì đây chắc hẳn là vấn đề về gen hoặc do mắc phải một loại bệnh. Nhưng người thời đó không hề cho là thế. Những cô gái gầy còm đều ở phía sau cười nhạo Tú, nói cô là heo tinh đầu thai. Người trong nhà cũng không ngừng than vắn thở dài. Bởi vì vóc người Tú cứ càng ngày càng béo, đừng nói gả cho gia đình tốt, chỉ sợ ông lão tên Tứ nghèo nhất địa phương cũng không thèm cô.

Nói đến lão Tứ, con trai của lão cùng Tú là thanh mai trúc mã, hai người khi còn nhỏ thường chơi đùa với nhau. Chẳng qua từ khi Tú lập chí gả vào gia đình giàu có liền cắt đứt quan hệ với con trai lão Tứ. Song con trai lão vẫn đặt Tú trong lòng. Hiện giờ loại thời điểm này cha mẹ Tú cũng cố không được nữa, nguyện vọng lớn nhất của bọn họ là mau chóng gả Tú ra ngoài, đỡ phải để ở nhà dọa người nhìn thấy. Dù sao, bọn họ cho rằng loại hàng hóa là con gái này trong nhà cũng không thiếu.

Con trai lão Tứ tên Dân, tướng mạo tạm coi là anh tuấn, chỉ là nhà nghèo ăn mặc cũ nát, nhưng vô cùng sạch sẽ bất kể là người hay quần áo. Cha của Tú đem việc này nhắc với lão Tứ, cha con lão Tứ không hề nghĩ ngợi đồng ý ngay. Kết quả trong vòng một ngày liền hoàn thành việc cầu hôn, đặt sính lễ, hồi âm, trình tự tiệc rượu gả con gái rườm rà gì đó cũng hoàn thành xong.

Tú mặc dù hờn giận, nhưng không còn cách nào, ai bảo số cô không tốt. Nếu còn không gả, qua vài năm sợ rằng ngay cả Dân cũng chướng mắt mình, huống chi chồng đối với mình trăm theo ngàn chiều, thương yêu chỉ có tăng không giảm, cuộc sống qua ngày cũng chín bỏ làm mười.

Tú sau khi gả đến nhà họ Tứ ngược lại dần dần gầy đi, cuối cùng trở thành mỹ nhân gầy nổi danh địa phương. Đáng tiếc cô sớm đã thành vợ người ta, nhưng vẫn rất nhiều người để ý cô. Người nơi đó cũng không quan tâm cưới lần đầu hay cưới lần hai gì, bởi vì người vợ đối với những người đó mà nói chẳng qua chỉ là công cụ sinh đẻ kèm theo tác dụng thay đổi phong thủy trong nhà mà thôi.

Bản thân Tú cũng không an phận, hơn nữa cô kiên trì không có con. Việc này khiến Dân khổ não vô cùng. Anh biết không có con mình không giữ được Tú. Kỳ thật có con có thể giữ được cô sao? Cuộc sống trong nhà thế nào Tú cũng mặc kệ, mỗi ngày cùng vài người bạn tán gẫu shopping, hoặc đến làm khách những nhà giàu có, nào giống một người vợ nhà nghèo khổ.

Xem ra đều là do việc gầy gây họa, Dân biết, chỉ khi nào Tú béo lên, cô mới có thể an tâm ở lại nhà này.

Không lâu sau, quả nhiên Tú lại phát phì, hết thảy phảng phất như trở lại trước đây. Cô lại trở về làm một nông phụ. Cô oán hận vận mệnh trêu ngươi. Chỉ có Dân âm thầm bật cười nhưng ngoài mặt lại một bên cùng cô oán hận một bên an ủi cô.

Cuộc sống thấm thoát thoi đưa, nhoáng cái đã chục năm qua đi. Tú cũng đã sinh con. Cô cũng không còn mơ mộng nữa mà yên ổn sống cùng Dân mãi đến khi con gái của bọn họ là Nguyệt Nhi lớn lên.

Nguyệt Nhi sinh ra vô cùng xinh đẹp, hấp thụ ưu điểm của cha mẹ nhưng tựa hồ cô cũng luôn trong tình trạng không gầy không mập, thậm chí thỉnh thoảng còn có thể đầy đặn lên một tí. Kỳ thật dựa theo tiêu chuẩn hiện tại cũng không tính là mập mạp gì. Song, Tú không muốn con gái giẫm lên vết xe đổ của mình. Cô từ rất sớm đã bắt đầu kiểm soát chế độ ăn uống của Nguyệt Nhi, chẳng qua công hiệu không lớn lắm. Mắt thấy Nguyệt Nhi sắp 16 nhưng thắt lưng so với những cô gái cùng tuổi của nó lớn hơn cả một vòng, Tú gấp đến mỗi ngày đều ngủ không được.

Nhìn vợ mỗi ngày thức đến vành mắt đen xì. Dân rốt cuộc nhịn không được nữa, có lẽ anh cho rằng thời gian đã xóa nhòa hết thảy. Lúc này kể cho vợ nghe cũng không sao nữa.

Hôm đó hai người cùng ngủ trên giường. Tú như trước trăn trở không ngủ được. Dân xoay người cô sang. Nghiêm mặt nói: "Em biết khi em xuất giá tại sao bỗng dưng gầy thế không?"

Tú kỳ quái lắc đầu, lập tức hỏi: "Tại sao?"

"Đó là vì anh, nhà của anh mặc dù nghèo, nhưng biết một biện pháp có thể làm cho người ta trở nên gầy đi. Nhưng tổ tiên dặn dò đây là cấm thuật, dùng nhiều khống chế không tốt sẽ bị báo ứng, song đến tột cùng là báo ứng gì thì không biết. Sau khi em về nhà này anh liền làm thuật này với em, về sau em muốn bỏ đi anh mới giải thuật, cho nên em lại béo lên." Dân buồn bã nói.

Tú đã qua tuổi tức giận. Kỳ thật cô sớm đã nghĩ mình đột nhiên trở nên gầy rồi lại béo lên có thể là do chồng mình giở trò, nhưng nghe được loại cách làm kỳ diệu này cũng cảm thấy hiếu kỳ. "Quên đi, đều đã là quá khứ, em không trách anh, có điều anh không thể làm lỡ Nguyệt Nhi nha, em phải cho nó gả vào một gia đình tốt! Anh nhanh nói cho em biết đi!"

Dân nhìn vợ sốt ruột, cũng không nhịn được. Rốt cuộc anh giơ ngón thực của mình lên, nói với Tú: "Là ngón tay."

"Ngón tay? Có ý gì?" Tú kỳ quái hỏi. Dân kể cho Tú biết, tương truyền mấy trăm năm trước, tổ tiên vào nạn đói tốt bụng thu nhận một người ăn mày. Nghe nói người ăn mày này không phải người phàm, là thuật sĩ Mao sơn du lịch dân gian nhưng giả trang thành ăn mày để xem thiện tâm của mọi người. Ông ta thấy tổ tiên Dân tâm địa thiện lương nên dạy một chút pháp thuật cho tổ tiên Dân. Về sau đời đời truyền xuống, phần lớn cũng đã thất truyền, chỉ còn một phương pháp làm ốm này lại bảo lưu được đến giờ một cách khó hiểu. Nhưng gia tộc Dân từ đó bắt đầu suy tàn. Sợ rằng việc đó cùng việc sử dụng pháp thuật Mao Sơn truyền lưu lại chứa nhiều kiêng kỵ có liên quan. Mao Sơn thuật rất nhiều cấm kỵ, một khi vi phạm, nhẹ thì xui xẻo hao tài, nặng thì có huyết quang tai ương thậm chí tổn thất đến đời sau, có thể tổ tiên Dân đã quyết định dùng pháp thuật để làm gì đó bất nghĩa mới bị báo ứng như vậy.

Về phần pháp thuật Dân kể cho Tú này, kỳ thật chỉ cần nuốt móng tay của ngón thực mình là được. Nhưng thuật này nhiều nhất mỗi lần chỉ có thể duy trì vài năm. Hơn nữa mỗi người có thể gầy đến mức độ hữu hạn. Dùng hơn, nghe nói cuối cùng sẽ phát sinh chuyện rất kinh khủng. Bởi vì chỉ làm cho gầy đi, nên người nhà Dân cũng rất ít khi sử dụng, nhưng cha của Dân vẫn dạy Dân dùng.

"Khó trách về sau mỗi lần anh gặp em đều tốt bụng giúp em cắt móng tay như vậy." Giọng Tú là lạ nói. Dân cảm thấy có chút khó xử. Vuốt mặt vợ, "Anh đây chẳng phải là vì thích em sao."

"Quên đi, em cũng không tức giận, ngày mai anh liền làm thuật này đi, mau chóng làm cho Nguyệt Nhi gầy xuống."

Dân gật đầu, hai vợ chồng lại an tâm ngủ tiếp.

Quả nhiên, không lâu sau, Nguyệt Nhi thật sự gầy xuống hơn nữa trở thành cô gái gầy hoạt bát xinh đẹp có tiếng trong vùng. Hàng xóm xung quanh đều khen Dân và Tú nuôi được con gái tốt như vậy, khẳng định có thể gả cho một gia đình tử tế. Hai vợ chồng nghe xong cười không khép được miệng.

Nhưng sự tình rất không may, một hộ tài chủ lớn nhất địa phương muốn tìm con dâu. Ông nhà giàu này từng đề cập trước thể trọng vòng eo của con dâu đều phải chuẩn xác đến đơn vị nhỏ nhất. Tú đương nhiên để con gái đi thử. Đáng tiếc còn kém một chút. Hơn nữa Nguyệt Nhi đã nhẹ nhất rồi. Ông nhà giàu tuyên bố, qua một tuần nữa nếu không ai đủ tư cách, sẽ đến vùng khác tìm. Tú một mực muốn cho con gái gả vào. Liền bức Dân làm phép lần nữa. Dân bất đắc dĩ nói: "Em có nghe qua Thần Hành Thái Bảo Đới Tông không? Kỳ thật những loại thuật này đều có mức độ. Nghe nói có một vị sứ giả khi đưa tin chậm trễ thời gian sợ bị quở trách, một vị thuật sĩ Mao Sơn dạy hắn lấy châm bạc đâm vào lòng bàn chân, nhịn xuống đau nhức, nặn máu ra thì có thể ngày đi ba trăm dặm, đêm đi ba trăm dặm. Quả nhiên đúng vậy. Về sau sứ giả lại hướng thuật sĩ lãnh giáo biện pháp chạy nhanh hơn. Thuật sĩ nói, chỉ cần móc xương bánh chè hai chân ra, có thể đi được hai ngàn dặm chỉ trong một ngày một đêm. Kết quả sứ giả bị dọa bỏ chạy."

"Anh nói việc này với em làm gì?" Tú kỳ quái hỏi.

"Anh muốn nói cho em biết, nếu em còn muốn làm cho Nguyệt Nhi gầy xuống nữa, sẽ không chỉ trả giá bằng móng tay đâu." Dân lo lắng nói. Tú trầm mặc hồi lâu, cuối cùng vẫn cứ muốn kiên trì để cho Nguyệt Nhi phải vào được gia đình giàu có lắm tiền kia. Dân hỏi ý kiến con gái, Nguyệt Nhi hiển nhiên muốn mẹ được vui vẻ, trong nhà thoát khỏi cảnh nghèo khó, một hơi đáp ứng ngay. Dân ngăn không được hai người. Nhưng lần này cần Nguyệt Nhi phải ăn luôn cả ngón thực của mình!

Người ta nhà giàu cũng không quan tâm thiếu mất một ngón tay, chỉ cần đủ những tiêu chuẩn khác là được, ngón tay có thể nói trước kia còn bé làm bị thương. Vì vậy Nguyệt Nhi chỉ cần cắn răng chặt đứt ngón thực, rồi ăn vào. Quả nhiên, ngày thứ hai Nguyệt Nhi liền gầy xuống rõ ràng, vết thương trên tay vừa lành, lập tức đến nhà phú ông kia, phú ông đang rầu rĩ, vừa nhìn thấy Nguyệt Nhi liền vui mừng khôn xiết. Việc hôn sự này rất nhanh được định xong. Chuyện ngón tay mọi người tựa hồ cũng dần dần quên mất. Sự tình chậm rãi khôi phục lại bình thường. Dân và Tú đều dựa vào tiền của nhà phú ông kia mà có cuộc sống sung túc. Lúc này mặc dù Trung Nguyên đang đánh giặc nhưng chiến hỏa lại không đốt tới chỗ này, nơi đây như trước một mảnh bồng lai tiên cảnh.

Không lâu sau, Nguyệt Nhi có thai, sinh hạ một đứa con trai. Tựa hồ là chuyện tốt. Nhưng rất nhanh thân thể của Nguyệt Nhi tăng lên tựa như thổi bong bóng. Một phát không thể vãn hồi. Người bên nhà chồng đối với sự béo lên này của Nguyệt Nhi cảm thấy khó hiểu, bọn họ nói lại việc này cho Dân và Tú, cũng nói sau khi cưới béo một chút cũng được, nhưng cứ như Nguyệt Nhi hiện giờ sợ rằng khó có thể mang thân phận con dâu nhà bọn họ nữa. Nếu Nguyệt Nhi còn tiếp tục béo lên, bọn họ quyết định bỏ rơi cô.

Tú khóc hỏi Dân, Dân vắt óc suy nghĩ một lúc lâu. Tìm đọc chút sách. Rốt cuộc biết được, sản phụ khi sinh nở, mất máu nhiều sẽ phá hủy pháp thuật này. Tú khi sinh Nguyệt Nhi có béo lên, do đó Dân không để ý thuật này lại bị giải. Sự tình tới nước này rồi Tú nhìn thân thể con gái như quả bóng hơi khóc lóc vặn hỏi Dân: "Cho dù phải biến về nguyên dạng, cũng đừng để Nguyệt Nhi của chúng ta biến thành như vậy chứ!"

Dân nói với Tú, pháp thuật một khi được giải, thân thể sẽ như lò xo nén lâu bắn ngược lại, hơn nữa khi ở cữ dinh dưỡng dồi dào, ngay cả người thường cũng dễ béo lên mà.

"Em mặc kệ, cứ tiếp tục như vậy cả nhà chúng ta đều không còn cách nào đặt chân ở đây, hơn nữa cháu ngoại em, con trai của Nguyệt Nhi cũng không được gặp, anh nhẫn tâm sao?"

Dân ôm đầu, nhìn con gái và vợ khóc lóc một bên, rốt cuộc gian nan nói: "Thuật này chỉ có thể làm một lần. Nhưng mà..."

"Đừng có nhưng mà, có thể cứu con gái bắt em trả giá thế nào cũng được." Tú khóc cầu Dân, Nguyệt Nhi cũng quỳ trên mặt đất cầu xin cha.

"Anh không biết sẽ có hậu quả gì, bởi vì cho dù là tổ tiên ngày trước cũng chưa từng làm đến vậy, làm phép ba lần, bọn họ nhiều lần răn đe con cháu, dùng nhiều thuật sẽ bị trời phạt đó."

"Nói không chừng chỉ là đạo sĩ kia hù dọa người ta thôi, anh cũng nói chưa ai dùng qua, anh làm sao biết sẽ bị trời phạt chứ?" Tú hỏi ngược lại. Dân im lặng không trả lời, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là đáp ứng làm phép lần cuối cùng.

Lúc này đây không chỉ là ngón tay của Nguyệt Nhi nữa, mà là ngón thực của cả Dân và Tú, bởi vì con cái có mối ràng buộc vô hình với cha mẹ. Nếu một bên dùng phương thức chuyển đổi đem chút tật bệnh hoặc thống khổ của mình có thể chuyển dời sang bên kia. Cho nên Nguyệt Nhi nuốt vào ngón thực cha mẹ chặt ra cho mình. Dân và Tú chịu đựng đau đớn kịch liệt thu xếp cho con gái đi ngủ xong. Hai người trắng đêm không ngủ canh giữ bên cạnh, rất sợ xuất hiện chuyện gì xấu, song tựa hồ tất cả đều thuận lợi, sáng ngày thứ hai, Nguyệt Nhi liền khôi phục dáng người trước khi cưới, tựa như thiếu nữ vậy. Vợ chồng hai người lúc này mới an tâm tiễn Nguyệt Nhi trở về nhà chồng, gia đình chồng bên kia vừa nhìn cũng thất kinh, nhưng nếu gầy đi hiển nhiên là chuyện tốt, cũng liền cười trừ mở cửa chào đón người trở về. Dân và Tú cũng về nhà dưỡng thương.

Nhưng đêm khuya ngày thứ hai. Đang lúc Dân và Tú còn ngủ say, sui gia bỗng dưng phái người báo tang, gọi Dân và Tú mau đến. Hóa ra khi màn đêm buông xuống Nguyệt Nhi liền bạo vong. Hơn nữa tử trạng khủng bố. Tú vừa nghe liền ngất xỉu tại chỗ. Dân không thể làm gì khác hơn là một mình đi nhận xác. Dọc đường đầu óc Dân trống rỗng, giống như xác không hồn đi trên đường được người ta dắt vào hiện trường. Con gái bỗng chốc đã mất như vậy, thật làm anh khó có thể tiếp nhận. Nhưng khi anh nhìn thấy thi thể của con gái, anh cũng cơ hồ bị dọa ngất.

Cả người Nguyệt Nhi tựa như bị động vật gặm cắn vậy, quanh thân không có một khối thịt nào nguyên vẹn, cùng xương khô không sai biệt lắm. Từ trên giường đến cách mặt đất gần hai thước đều là dấu vết Nguyệt Nhi kéo lê ra, máu cùng thịt nát rơi tản mát khắp nơi, đầu Nguyệt Nhi ngóc cao, bàn tay hướng về phía ngoài cửa, phỏng chừng là từ trên giường lăn xuống muốn ra mở cửa, nhưng chỉ bò vài bước liền tắt thở, hơn nữa trước khi chết chỉ sợ phải chịu thống khổ đủ bề. Dân làm thế nào cũng không hiểu được, chẳng lẽ đây là báo ứng từng nói tới? Nhìn thi thể con gái, anh đặt mông ngồi trên đất, nhất thời nước mắt ràn rụa.

Bởi vì tử trạng khủng bố hơn nữa nề nếp gia đình nhà giàu này quá nghiêm. Chân tướng cái chết của Nguyệt Nhi cũng không mấy ai biết đến. Đối với bên ngoài thì nói mợ trẻ bị bệnh cấp tính chết. Ông chủ nhà cho Dân Và Tú khoản tiền để bọn họ rời khỏi đây. Đáng tiếc sau cái chết thảm của con gái Tú không ngừng tự trách, về sau cũng tự sát. Dân thì bốc hơi khỏi nhân gian.

Nghe nói, thuật Mao Sơn bản thân chính là một loại pháp thuật xua quỷ cùng chuyển vận. Tỷ như người làm phép có thể đem thịt hoặc đồ ăn của nhà người khác biến đến tay mình, cũng có thể làm cho đau đớn của mình chuyển dời đến trên người kẻ khác. Phỏng chừng thuật này cũng đem mỡ trên người mình chuyển dời đến kẻ khác. Phàm là thuật luôn luôn có một mặt tự tổn hại. Dân nhiều lần làm phép rốt cuộc chịu báo ứng, đáng tiếc chính là báo ứng lên người thân nhân mình. Về phần Nguyệt Nhi chết thảm chính là phản phệ của thuật. Trong lục đạo của Phật giáo có một loại quỷ là quỷ chết đói, bọn chúng rất nhỏ, như con kiến vậy, nhưng số lượng đông đảo. Bọn chúng khi còn sống đói khát, chết đi hóa thành quỷ sẽ ăn tươi hết thảy mọi thứ. Ngón thực là tượng trưng cho người thèm ăn. Ăn tươi ngón thực của mình kỳ thật chính là đạt thành khế ước cùng quỷ đói. Chúng nó sẽ giúp bạn ăn sống thịt béo và mỡ béo mà bạn chán ghét không muốn này. Nhưng một khi khế ước không kiểm soát được nữa hoặc quá liều lượng, chúng nó sẽ nuốt sống cả chính bạn."

Mình nghe đến há hốc miệng không nói được lời nào. Mình khẽ vuốt ngón thực, trong đầu chợt nhớ tới vài ngày trước đó nhìn thấy đàn kiến bỗng dưng cảm thấy một trận ngứa ngáy. Bà thấy mình ngẩn người, cười vỗ mạnh vai mình, "Không cần lo lắng, có vài thứ nếu có thì phải có, nếu không thì là không, không nên dựa vào sức người cưỡng cầu."

11 13
Phùng Hằng 20/09/2020 09:12
Hầu hết các câu chuyện được kể như vậy là thật đó bạn, chắc họ đã từng trải qua hoặc nghe những người từng trải qua kể lại đó.Và đây là câu chuyện thật từ ngoại nhà mình về MA CHẾT NƯỚC. Câu chuyện xảy ra vào khoảng năm 1994 – 1995 gì đó mình không nhớ rõ lắm. Mình ở quê hương miền Trung đầy gió lào và mưa bão nên những câu chuyện của mình cũng ma mị như vậy như những giải đất ấy.Hôm đó vào tầm khoảng tháng 9, trời mưa rất to ông ngoại mình mới đưa vó đi cất (đi bắt cá đó các bạn). Ông mình đến chỗ quen thuộc vẫn thường hay đánh vó và vẫn làm như mọi khi. Nhưng hôm đó mới lạ lùng làm sao, trời mưa rất to nhưng bắt mãi chả được con cá nào, mọi khi như vậy thì cá rất nhiều. Ông mới lấy làm lạ và định ra về thì bỗng thấy một người trên cây cầu gần đó và đang từ từ tiến về phía ông.Ông hỏi: Trời mưa đi mô đó.Người đàn ông: Đi chăn vịt mà mưa to quá, mi rảnh thì xắn dùm tao cái quần cái nó vướng quá.Ông tôi nhiệt tình nhận lời và xắn quần giúp, nhưng vừa đưa ống quần lên thì thấy chân ông đó rất là nhớt và khi xắn thêm thì thấy thịt trên chân đang rơi ra. Và theo kinh nghiệm của ông tôi thì đã gặp thứ dữ rồi, đó là con ma chết trôi lên chọc người và bắt người đi theo. Lúc đó nếu như ông tôi bỏ chạy thì rất dễ bị bắt dìm xuống sông. Ông đã làm một điều theo kinh nghiệm là lấy ít muối để trong túi xát vào hai tay và xát vào ống chân ông đó, thế là người đàn ông đó biến mất. Ông tôi cũng về nhà ngay lúc đó và không bao giờ ra khúc sông đó đánh cá nữa. Bởi vì theo quan niệm quê tôi, nó đã theo mình thì trước sau nó cũng bắt mình, cách đề phòng tốt nhất là không ra chỗ mình bị “gặp” nữa.Và ở quê thường có quan niệm còn cho rằng ma chết nước khi kéo được người khác thế chỗ mình sẽ có thể siêu thoát, đầu thai. Xác chết sau khi bị ma chết nước kéo đi sẽ không thể tìm thấy ngay lập tức. Vì thế mà ngày xưa, ở nhiều khúc sông người dân phải mời thầy về cúng viếng, hoặc có người tự tử thì phải hương nhang đầy đủ. Thậm chí lập đàn "xin xác" mới có thể tìm thấy xác nạn nhân.Thậm chí ở những nơi như hồ bơi, đôi khi ma chết nước cũng xuất hiện bởi trước đó từng có người chết đuối.

Hầu hết các câu chuyện được kể như vậy là thật đó bạn, chắc họ đã từng trải qua hoặc nghe những người từng trải qua kể lại đó.

Và đây là câu chuyện thật từ ngoại nhà mình về MA CHẾT NƯỚC. 

Câu chuyện xảy ra vào khoảng năm 1994 – 1995 gì đó mình không nhớ rõ lắm. Mình ở quê hương miền Trung đầy gió lào và mưa bão nên những câu chuyện của mình cũng ma mị như vậy như những giải đất ấy.

Hôm đó vào tầm khoảng tháng 9, trời mưa rất to ông ngoại mình mới đưa vó đi cất (đi bắt cá đó các bạn). Ông mình đến chỗ quen thuộc vẫn thường hay đánh vó và vẫn làm như mọi khi. Nhưng hôm đó mới lạ lùng làm sao, trời mưa rất to nhưng bắt mãi chả được con cá nào, mọi khi như vậy thì cá rất nhiều. Ông mới lấy làm lạ và định ra về thì bỗng thấy một người trên cây cầu gần đó và đang từ từ tiến về phía ông.

Ông hỏi: Trời mưa đi mô đó.

Người đàn ông: Đi chăn vịt mà mưa to quá, mi rảnh thì xắn dùm tao cái quần cái nó vướng quá.

Ông tôi nhiệt tình nhận lời và xắn quần giúp, nhưng vừa đưa ống quần lên thì thấy chân ông đó rất là nhớt và khi xắn thêm thì thấy thịt trên chân đang rơi ra. 

Và theo kinh nghiệm của ông tôi thì đã gặp thứ dữ rồi, đó là con ma chết trôi lên chọc người và bắt người đi theo. Lúc đó nếu như ông tôi bỏ chạy thì rất dễ bị bắt dìm xuống sông. Ông đã làm một điều theo kinh nghiệm là lấy ít muối để trong túi xát vào hai tay và xát vào ống chân ông đó, thế là người đàn ông đó biến mất. Ông tôi cũng về nhà ngay lúc đó và không bao giờ ra khúc sông đó đánh cá nữa. 

Bởi vì theo quan niệm quê tôi, nó đã theo mình thì trước sau nó cũng bắt mình, cách đề phòng tốt nhất là không ra chỗ mình bị “gặp” nữa.

Chuyện kể về ma da: Những hồn ma chết đuối vĩnh viễn không thể siêu thoát - Ảnh 5.

Và ở quê thường có quan niệm còn cho rằng ma chết nước khi kéo được người khác thế chỗ mình sẽ có thể siêu thoát, đầu thai. Xác chết sau khi bị ma chết nước kéo đi sẽ không thể tìm thấy ngay lập tức. Vì thế mà ngày xưa, ở nhiều khúc sông người dân phải mời thầy về cúng viếng, hoặc có người tự tử thì phải hương nhang đầy đủ. Thậm chí lập đàn "xin xác" mới có thể tìm thấy xác nạn nhân.

Thậm chí ở những nơi như hồ bơi, đôi khi ma chết nước cũng xuất hiện bởi trước đó từng có người chết đuối.

15 36
Hoàng Khánh 19/09/2020 09:18
Đây có lẽ là vụ án đáng sợ nhất: Hung thủ không cần ra tay mà khiến 28 nạn nhân tàn sát lẫn nhauToàn bộ vụ án liên quan tới ít nhất 7 gia đình, cách thức hung thủ thực hiện ly kì còn hơn cả phim ảnh.Điều đặc biệt nhất ở vụ án này là hung thủ chưa từng trực tiếp giết chết bất kỳ ai mà chỉ xui khiến các nạn nhân thay mình ra tay, vả lại những người này còn là người thân trong gia đình. Sự kì lạ rùng rợn của vụ án này đến nay vẫn khiến nhiều người nổi da gà mỗi khi đọc lại.1. Gia đình OeTháng 11 năm 2011, cảnh sát ở Hyogo tìm thấy thi thể một phụ nữ bị nhét trong thùng sắt ở trong kho hàng bỏ hoang thuộc thành phố Amagasaki. Thùng sắt này còn bị đổ đầy xi măng. Theo điều tra, cảnh sát biết nạn nhân là bà Kazuko Oe (66 tuổi) đã mất tích được một thời gian, nguyên nhân chết được xác định là do bị con gái và con rể ngược đãi.Tuy nhiên khi đi vào điều tra tường tận hơn, cảnh sát phát hiện hoá ra những đứa con của bà Kazuko Oe đã nghe lời xúi giục của hàng xóm – bà Miyoko Sumida (64 tuổi) và hành hạ mẹ mình tới chết.Miyoko Sumida Cảnh sát lập tức ra lệnh bắt giữ Miyoko Sumida, từ đây vụ án giết người liên hoàn kéo dài gần 15 năm và liên lụy tới hơn 7 gia đình lần đầu bị phơi bày ra ánh sáng.Dựa theo lời kể của Kawamura – con rể bà Kazuko Oe, anh ta và bà Sumida quen nhau vào khoảng tháng 4 năm 2009. Lúc này Kawamura đang làm việc ở công ty hoạt động trong lĩnh vực tàu điện ngầm. Suốt quá trình cả hai làm quen, anh đã bị bà Sumida “mê hoặc”, hình thành mối quan hệ “tin cậy” kì lạ.Anh nghe theo lời khuyên của Sumida thôi việc ở công ty cũ, đưa hơn 10 triệu Yên tiền thôi việc cho bà ta. Không dừng lại ở đây, anh này còn tiếp tục nghe lời Sumida ly hôn với con gái lớn của bà Oe, tuy nhiên vẫn sống chung với gia đình.Từ phải qua trái: Kawamura, con gái út, con gái lớn (vợ cũ Kawamura) của bà Oe Anh dẫn bà Sumida về nhà giới thiệu với gia đình Oe mà không ngờ đó là khởi đầu cho khoảng thời gian đen tối, kinh hoàng như địa ngục của gia đình mình. Sumida chỉ tốn một khoảng thời gian ngắn để tạo quan hệ thân thiết với nhà Oe, rồi bắt đầu xúi giục vợ chồng Kawamura và con gái út của bà Oe hành hạ mẹ mình đến chết.Sau khi bà Oe chết, bốn người âm thầm nhét xác bà vào thùng sắt, mang đến vứt ở nhà kho bỏ hoang. Sợ cái xác bị phát hiện, họ còn cố ý đổ xi măng vào để che giấu mùi hôi.Đến đây những tưởng vụ án đã kết thúc, cảnh sát đang định kết thúc hồ sơ thì chuyện ly kỳ hơn đã xảy ra. Ngày 10/12/2011, cảnh sát nhận được điện thoại báo án: “Có người tìm thấy ba thi thể chôn trong một ngôi nhà”.2. Nhà HashimotoCăn nhà tìm thấy 3 thi thể bên trên chính là nhà Hashimoto, chủ nhà là ông Hisashi Hashimoto, ba thi thể đào được ở nhà Hashimoto gồm có ông Hisashi Hashimoto, em trai và mẹ ông.Vậy Miyoko Sumida có liên quan gì tới cái chết của hộ gia đình này?Hoá ra vào năm 1981, bà Sumida và em gái mình là Masanori Sumida (sau này cũng được xác định là tòng phạm), không rõ vì sao vào ở nhờ trong nhà Hashimoto - lúc này gồm ông Hashimoto, mẹ và em trai. Năm 1987 mẹ của ông Hashimoto mất tích (sau được xác nhận là chết cùng năm). Năm 2001 Masanori Sumida kết hôn với Hisashi Hashimoto, đến năm 2005 trong lúc 2 vợ chồng đi du lịch, ông Hashimoto đã rơi xuống vách đá chết, Masanori Sumida kế thừa toàn bộ tiền bảo hiểm và gia sản của ông Hashimoto.Masanori SumidaNăm 2007, em trai ông Hashimoto từng bỏ nhà ra đi, nhưng đến năm 2009 thì được tìm về. Năm 2011 ông bị giết hại, thi thể bị bỏ vào trong thùng dầu để phân huỷ rồi chôn dưới nền nhà.3. Nhà Yokochi và nhà KadowakiHai gia đình này có quan hệ họ hàng với nhau, đã có 3 người chết còn 1 người mất tích.Người duy nhất còn sống của nhà Kadowaki là Takeo Kadowaki, cô của anh này gả vào nhà Yokochi. Lúc người cô mất, Sumida có đến tham dự lễ tang dù không được mời, vì thế đã xảy ra tranh chấp với cả hai nhà. Lấy cớ này bà ta vào ở nhà Kadowaki, nói mình có bối cảnh xã hội đen, uy hiếp mọi người phải nghe lời mình.Sau đó người đàn bà đáng sợ này kéo cả nhà Yokochi vào cảnh quẫn bách: con trai út nhà Yokochi thiếu nợ một số tiền lớn, Sumida đứng ra nói sẽ giúp họ trả nợ, rồi lừa họ bán hết đất đai nhà cửa để trả nợ, cuối cùng nhốt họ lại chung với nhà Kadowaki, liên tục tra tấn tinh thần và thân thể họ.Bà ta thường xuyên bắt họ đứng liên tục nhiều giờ liền, ép họ làm việc không được nghỉ ngơi, thậm chí còn bày kế cho các thành viên trong nhà hành hạ lẫn nhau: con đánh mẹ, vợ trở thành kẻ theo dõi và báo cáo tin tức của các thành viên trong nhà cho bà ta, anh em trở mặt thành thù…Đến năm 1999, mẹ của ba anh em nhà Yokochi bị tra tấn đến chết, con trai cả hối hận tự sát theo mẹ. Về phần những đứa trẻ của hai gia đình này lại được Sumida nhận nuôi, sau một thời gian tẩy não, chúng không thừa nhận cha mẹ ruột, thậm chí còn mang lòng thù hận họ, chỉ nghe lời một mình Sumida.Trong suốt thời gian bị bà Sumida giam giữ và tra tấn, hai nhà Yokochi và Kadowaki từng nhiều lần báo án, nhưng đều bị cảnh sát lấy cớ “không thụ lý những mâu thuẫn trong gia đình” để từ chối.Vào ngày mẹ ba anh em nhà Yokochi bị tra tấn đến chết, hàng xóm từng nghe được tiếng kêu la thảm thiết, tiếng rên rỉ đau đớn, họ lập tức báo cảnh sát nhưng cảnh sát chỉ đến xem rồi đi về.Lúc Takeo Kadowaki bị ép đi trộm kho hàng, anh từng đi đầu thú nhưng cảnh sát từ chối thụ lý việc anh khai mình bị giam cầm, ngược đãi.4. Nhà Tanimoto Gia đình Tanimoto bị kéo vào trong vụ án này là vì anh vợ của ông Tanimoto vay tiền xã hội đen, được bà Sumida giúp giải quyết, sau đó bà Sumida nói là làm thân thích phải có thành ý nên đã đem không ít người vào ở trong nhà Tanimoto.Những người này chiếm dụng căn nhà của ông Tanimoto, giam giữ 4 người trong gia đình ông ở tầng trên, tất cả thức ăn nước uống của họ đều phụ thuộc vào bà Sumida.Mariko - con gái lớn của ông Tanimoto vốn là nhân viên một công ty mạng, thuộc thành phần trí thức, nên khi thấy gia đình mình gặp nạn cô đã phản kháng và không ngừng chống đối Sumida. Cũng vì thế bà ta thường xuyên trừng phạt cô bằng cách đánh đập, chửi rủa, thậm chí ghim tàn thuốc và lấy khò đốt người cô.Em gái của Mariko – Rui thì lại bị bà Sumida tẩy não, nhận bà ta làm mẹ nuôi rồi giúp bà ta ngược đãi cha mẹ, chị ruột của mình.Mariko từng thử bỏ trốn nhưng lần nào cũng bị bắt về, lần cuối cô đã bỏ trốn được tới Osaka rồi sống mai danh ẩn tích. Hai năm sau, Mariko đi làm thủ tục đổi hộ chiếu thì bị cảnh sát phát hiện và báo về cho Rui, cuối cùng cô bị bắt trở về Amagasaki. Năm 2008 Mariko bị giết, năm 2011 vợ của ông Tanimoto bị giết. Ông Tanimoto may mắn trốn thoát và mãi sau này khi đài NHK bắt đầu làm phim phóng sự về vụ án, ông mới xuất hiện.Theo số liệu cảnh sát công bố thì cả vụ án có tổng cộng 8 người chết, 3 người không rõ tung tích.Cách thức gây án chung của Miyoko Sumida là tìm kiếm một gia đình làm mục tiêu, sau đó tìm cách gia nhập vào gia đình mới này, tiếp theo tiến hành bắt nhốt, xui khiến, dụ dỗ,… làm các thành viên trong gia đình tự tàn sát lẫn nhau. Thế nhưng cảnh sát vẫn không rõ Miyoko Sumida đã dùng cách thức gì để xui khiến, dụ dỗ nạn nhân khiến họ có những hành động vô nhân tính. Sau khi bị bắt không lâu Miyoko Sumida đã tự sát, chân tướng cũng theo đó chìm vào quá khứ. 

Đây có lẽ là vụ án đáng sợ nhất: Hung thủ không cần ra tay mà khiến 28 nạn nhân tàn sát lẫn nhau

Toàn bộ vụ án liên quan tới ít nhất 7 gia đình, cách thức hung thủ thực hiện ly kì còn hơn cả phim ảnh.

Điều đặc biệt nhất ở vụ án này là hung thủ chưa từng trực tiếp giết chết bất kỳ ai mà chỉ xui khiến các nạn nhân thay mình ra tay, vả lại những người này còn là người thân trong gia đình. Sự kì lạ rùng rợn của vụ án này đến nay vẫn khiến nhiều người nổi da gà mỗi khi đọc lại.

1. Gia đình Oe

Tháng 11 năm 2011, cảnh sát ở Hyogo tìm thấy thi thể một phụ nữ bị nhét trong thùng sắt ở trong kho hàng bỏ hoang thuộc thành phố Amagasaki. Thùng sắt này còn bị đổ đầy xi măng. 

Theo điều tra, cảnh sát biết nạn nhân là bà Kazuko Oe (66 tuổi) đã mất tích được một thời gian, nguyên nhân chết được xác định là do bị con gái và con rể ngược đãi.

Tuy nhiên khi đi vào điều tra tường tận hơn, cảnh sát phát hiện hoá ra những đứa con của bà Kazuko Oe đã nghe lời xúi giục của hàng xóm – bà Miyoko Sumida (64 tuổi) và hành hạ mẹ mình tới chết.

Miyoko Sumida

 

Cảnh sát lập tức ra lệnh bắt giữ Miyoko Sumida, từ đây vụ án giết người liên hoàn kéo dài gần 15 năm và liên lụy tới hơn 7 gia đình lần đầu bị phơi bày ra ánh sáng.

Dựa theo lời kể của Kawamura – con rể bà Kazuko Oe, anh ta và bà Sumida quen nhau vào khoảng tháng 4 năm 2009. Lúc này Kawamura đang làm việc ở công ty hoạt động trong lĩnh vực tàu điện ngầm. Suốt quá trình cả hai làm quen, anh đã bị bà Sumida “mê hoặc”, hình thành mối quan hệ “tin cậy” kì lạ.

Anh nghe theo lời khuyên của Sumida thôi việc ở công ty cũ, đưa hơn 10 triệu Yên tiền thôi việc cho bà ta. Không dừng lại ở đây, anh này còn tiếp tục nghe lời Sumida ly hôn với con gái lớn của bà Oe, tuy nhiên vẫn sống chung với gia đình.

Từ phải qua trái: Kawamura, con gái út, con gái lớn (vợ cũ Kawamura) của bà Oe

 

Anh dẫn bà Sumida về nhà giới thiệu với gia đình Oe mà không ngờ đó là khởi đầu cho khoảng thời gian đen tối, kinh hoàng như địa ngục của gia đình mình. Sumida chỉ tốn một khoảng thời gian ngắn để tạo quan hệ thân thiết với nhà Oe, rồi bắt đầu xúi giục vợ chồng Kawamura và con gái út của bà Oe hành hạ mẹ mình đến chết.

Sau khi bà Oe chết, bốn người âm thầm nhét xác bà vào thùng sắt, mang đến vứt ở nhà kho bỏ hoang. Sợ cái xác bị phát hiện, họ còn cố ý đổ xi măng vào để che giấu mùi hôi.

Đến đây những tưởng vụ án đã kết thúc, cảnh sát đang định kết thúc hồ sơ thì chuyện ly kỳ hơn đã xảy ra. Ngày 10/12/2011, cảnh sát nhận được điện thoại báo án: “Có người tìm thấy ba thi thể chôn trong một ngôi nhà”.

2. Nhà Hashimoto

Căn nhà tìm thấy 3 thi thể bên trên chính là nhà Hashimoto, chủ nhà là ông Hisashi Hashimoto, ba thi thể đào được ở nhà Hashimoto gồm có ông Hisashi Hashimoto, em trai và mẹ ông.

Vậy Miyoko Sumida có liên quan gì tới cái chết của hộ gia đình này?

Hoá ra vào năm 1981, bà Sumida và em gái mình là Masanori Sumida (sau này cũng được xác định là tòng phạm), không rõ vì sao vào ở nhờ trong nhà Hashimoto - lúc này gồm ông Hashimoto, mẹ và em trai. 

Năm 1987 mẹ của ông Hashimoto mất tích (sau được xác nhận là chết cùng năm). Năm 2001 Masanori Sumida kết hôn với Hisashi Hashimoto, đến năm 2005 trong lúc 2 vợ chồng đi du lịch, ông Hashimoto đã rơi xuống vách đá chết, Masanori Sumida kế thừa toàn bộ tiền bảo hiểm và gia sản của ông Hashimoto.

Masanori Sumida

Năm 2007, em trai ông Hashimoto từng bỏ nhà ra đi, nhưng đến năm 2009 thì được tìm về. Năm 2011 ông bị giết hại, thi thể bị bỏ vào trong thùng dầu để phân huỷ rồi chôn dưới nền nhà.

3. Nhà Yokochi và nhà Kadowaki

Hai gia đình này có quan hệ họ hàng với nhau, đã có 3 người chết còn 1 người mất tích.

Người duy nhất còn sống của nhà Kadowaki là Takeo Kadowaki, cô của anh này gả vào nhà Yokochi. Lúc người cô mất, Sumida có đến tham dự lễ tang dù không được mời, vì thế đã xảy ra tranh chấp với cả hai nhà. Lấy cớ này bà ta vào ở nhà Kadowaki, nói mình có bối cảnh xã hội đen, uy hiếp mọi người phải nghe lời mình.

Sau đó người đàn bà đáng sợ này kéo cả nhà Yokochi vào cảnh quẫn bách: con trai út nhà Yokochi thiếu nợ một số tiền lớn, Sumida đứng ra nói sẽ giúp họ trả nợ, rồi lừa họ bán hết đất đai nhà cửa để trả nợ, cuối cùng nhốt họ lại chung với nhà Kadowaki, liên tục tra tấn tinh thần và thân thể họ.

Bà ta thường xuyên bắt họ đứng liên tục nhiều giờ liền, ép họ làm việc không được nghỉ ngơi, thậm chí còn bày kế cho các thành viên trong nhà hành hạ lẫn nhau: con đánh mẹ, vợ trở thành kẻ theo dõi và báo cáo tin tức của các thành viên trong nhà cho bà ta, anh em trở mặt thành thù…

Đến năm 1999, mẹ của ba anh em nhà Yokochi bị tra tấn đến chết, con trai cả hối hận tự sát theo mẹ. Về phần những đứa trẻ của hai gia đình này lại được Sumida nhận nuôi, sau một thời gian tẩy não, chúng không thừa nhận cha mẹ ruột, thậm chí còn mang lòng thù hận họ, chỉ nghe lời một mình Sumida.

Trong suốt thời gian bị bà Sumida giam giữ và tra tấn, hai nhà Yokochi và Kadowaki từng nhiều lần báo án, nhưng đều bị cảnh sát lấy cớ “không thụ lý những mâu thuẫn trong gia đình” để từ chối.

Vào ngày mẹ ba anh em nhà Yokochi bị tra tấn đến chết, hàng xóm từng nghe được tiếng kêu la thảm thiết, tiếng rên rỉ đau đớn, họ lập tức báo cảnh sát nhưng cảnh sát chỉ đến xem rồi đi về.

Lúc Takeo Kadowaki bị ép đi trộm kho hàng, anh từng đi đầu thú nhưng cảnh sát từ chối thụ lý việc anh khai mình bị giam cầm, ngược đãi.

4. Nhà Tanimoto 

Gia đình Tanimoto bị kéo vào trong vụ án này là vì anh vợ của ông Tanimoto vay tiền xã hội đen, được bà Sumida giúp giải quyết, sau đó bà Sumida nói là làm thân thích phải có thành ý nên đã đem không ít người vào ở trong nhà Tanimoto.

Những người này chiếm dụng căn nhà của ông Tanimoto, giam giữ 4 người trong gia đình ông ở tầng trên, tất cả thức ăn nước uống của họ đều phụ thuộc vào bà Sumida.

Mariko - con gái lớn của ông Tanimoto vốn là nhân viên một công ty mạng, thuộc thành phần trí thức, nên khi thấy gia đình mình gặp nạn cô đã phản kháng và không ngừng chống đối Sumida. Cũng vì thế bà ta thường xuyên trừng phạt cô bằng cách đánh đập, chửi rủa, thậm chí ghim tàn thuốc và lấy khò đốt người cô.

Em gái của Mariko – Rui thì lại bị bà Sumida tẩy não, nhận bà ta làm mẹ nuôi rồi giúp bà ta ngược đãi cha mẹ, chị ruột của mình.

Mariko từng thử bỏ trốn nhưng lần nào cũng bị bắt về, lần cuối cô đã bỏ trốn được tới Osaka rồi sống mai danh ẩn tích. Hai năm sau, Mariko đi làm thủ tục đổi hộ chiếu thì bị cảnh sát phát hiện và báo về cho Rui, cuối cùng cô bị bắt trở về Amagasaki. 

Năm 2008 Mariko bị giết, năm 2011 vợ của ông Tanimoto bị giết. Ông Tanimoto may mắn trốn thoát và mãi sau này khi đài NHK bắt đầu làm phim phóng sự về vụ án, ông mới xuất hiện.

Theo số liệu cảnh sát công bố thì cả vụ án có tổng cộng 8 người chết, 3 người không rõ tung tích.

Cách thức gây án chung của Miyoko Sumida là tìm kiếm một gia đình làm mục tiêu, sau đó tìm cách gia nhập vào gia đình mới này, tiếp theo tiến hành bắt nhốt, xui khiến, dụ dỗ,… làm các thành viên trong gia đình tự tàn sát lẫn nhau. Thế nhưng cảnh sát vẫn không rõ Miyoko Sumida đã dùng cách thức gì để xui khiến, dụ dỗ nạn nhân khiến họ có những hành động vô nhân tính. Sau khi bị bắt không lâu Miyoko Sumida đã tự sát, chân tướng cũng theo đó chìm vào quá khứ.

 

5 22
Khánh Ngân 18/09/2020 14:46
Đây là một câu chuyện có thật xảy ra năm 2009 tại tỉnh Quảng Châu nhé.Ngày 2 tháng 1 năm 2009, Trân Trân (tên nhân vật đã được giấu) - một cô bé mới 4 tuổi đã vĩnh viễn rời xa thế giới này, hơn thế nữa còn ra đi bằng phương thức vô cùng bi thảm…8 giờ sáng định mệnh hôm đó, ông nội có việc phải ra ngoài nên đã giao Trân Trân cho người hàng xóm quen thuộc là dì Phương, nhờ dì trông coi con bé một lát.Nhà dì Phương có mở cửa hàng nhỏ, ngoài việc bán hàng thì dì còn phải làm ít việc khác nên dẫn đến lơ là Trân Trân. Đến khoảng 9 giờ, ông nội về nhà không nhìn thấy cháu gái, hỏi dì Phương cũng bảo là không biết, đi xung quanh tìm kiếm mãi mà vẫn chẳng thấy đâu.Tới 11 giờ trưa, bà nội Trân Trân tan làm về nhà, biết được tin cháu mình mất tích thì hoảng hốt đến từng gia đình trong khu hỏi thăm, không chỉ hỏi người lớn mà cũng hỏi cả những đứa trẻ thường ngày chơi cùng Trân Trân. Kết quả mấy người lớn đều nói từ sáng chưa hề gặp Trân Trân, bọn nhỏ cũng bảo cả ngày rồi không thấy Trân Trân ra ngoài chơi.Một bà lão ngồi ở đầu hẻm có nói bà ngồi ở đây sáng đến giờ không thấy Trân Trân đi ra ngoài. Nghe được lời này, bà nội bé thoáng an tâm, nếu như vậy thì có lẽ con bé chỉ đang ở đâu đó quanh khu thôi. Trong con ngõ nhỏ này có vài ngôi nhà bỏ trống không người ở, nếu hàng xóm nói không thấy Trân Trân thì chắc là con bé không cẩn thận chạy vào đó rồi.Bà nội sẽ không bao giờ nghĩ đến khả năng cháu gái mình đã bị sát hại, với sự mong đợi bất an, bà lần lượt đi đến các phòng này kiểm tra từ trên xuống dưới, một bên kiếm tìm một bên không ngừng gọi tên Trân Trân. Nhưng mà, dẫu bà có gọi đến khàn cả cổ họng thì vẫn không được nghe giọng nói của cô cháu gái.Người nhà sốt ruột đứng ngồi không yên, nhanh chóng trình báo vụ việc lên công an. Khoảng 12 giờ trưa, cảnh sát chạy đến hiện trường cùng người nhà Trân Trân lục soát hết tất cả ngôi nhà trong ngõ nhưng vẫn như cũ không thấy tung tích của bé.Tuy nhiên thông qua các cuộc thăm hỏi nho nhỏ, cảnh sát lưu ý đến một gã đàn ông tên là A Lương, dân trong khu phản ánh tinh thần gã này có chút vấn đề, nhiều lúc còn nói khùng nói điên.Cảnh sát cho rằng A Lương có đầy đủ khả năng để tấn công người khác. Sau khi điều tra kỹ hơn thì biết được A Lương này cả ngày không hề bước ra khỏi căn phòng trọ số 34, tương đối khả nghi.Vào lúc 4 giờ chiều, bà nội Trân Trân cùng người bạn đồng hương và một vị cảnh sát đi tới trước cửa nhà A Lương. Cánh cửa sắt gỉ sét đóng chặt, mọi người đứng ở ngoài cố đẩy cửa vào, gã A Lương nghe được động tĩnh thì chạy ra chống tay chặn cửa.Hành vi của gã càng trở nên đáng ngờ hơn bao giờ hết, thế là mọi người dùng hết sức phá cửa ra.Cửa bị bật tung, sắc mặt A Lương lạnh tanh không có chút biểu cảm trơ mắt nhìn ba người, cảnh sát liếc mắt nhìn thì phát hiện cạnh cửa có một tấm thảm ướt, nghi hoặc đến gần sờ thử thì thấy tay bị dính thứ chất lỏng màu đỏ tươi rất giống máu người.Người đồng hương quan sát rồi quay sang nói với bà nội Trân Trân: “Cháu gái của bà… chỉ sợ là không cứu được rồi.”Cảnh sát lập tức khống chế A Lương rồi đi xung quanh phòng khám xét. Trong phòng đồ đạc bừa bộn như một bãi rác, chỉ có đèn, nồi cơm, tủ lạnh với mấy thứ đồ điện khác.Trên giường quần áo lẫn lộn chất đống như núi nhưng không có bóng dáng của Trân Trân, gầm giường cũng không. Cuối cùng, ánh mắt của người cảnh sát quét đến cánh cửa của chiếc tủ lạnh mini, nhưng kích thước của nó khá nhỏ, căn bản không thể cất chứa thân thể của một cô bé 4 tuổi. Mà đến khi mở cửa tủ lạnh ra, xuất hiện trước mắt anh lại là một thi thể đã bị chia thành nhiều k.h.ú.c, đầu cũng bị chặt ra khỏi người.Qua giám định, kết quả cho thấy thi thể này là của Trân Trân, cô bé bị chặt thành 8 k.h.ú.c và có 6 k.h.ú.c được tìm thấy trong tủ lạnh. Sau, A Lương khai rằng 2 k.h.ú.c còn lại đã bị gã cắt ra thành nhiều miếng để làm món “lẩu thịt người” chấm nước tương ăn. Còn 6 k.h.ú.c thì để trong tủ lạnh dùng sau này ăn dần dần.Tin tức truyền ra, có hai người hàng xóm không hẹn mà cùng nhắc tới: “Gã này tâm lý rất biến thái, có một tối xem TV ở đầu ngõ, nội dung nói về những người đã tử trận trong chiến tranh, tự nhiên gã ta nói một câu: Thật ra, thịt người ăn rất ngon.”Lúc ấy ai cũng nghĩ gã bị điên rồi, hiện tại vụ án này rùm beng lên mới giật mình phát hiện, năm gần đây có mấy người tới thuê nhà báo là con của họ mất tích, có lẽ mọi chuyện đều liên quan đến gã A Lương.A Lương này là người từ vùng khác chuyển tới, khi đó mới 30 tuổi, tính tình quái gở và hầu như không giao lưu với ai cả. Cho nên ngoại trừ chủ cho thuê nhà của gã thì người dân trong ngõ nhỏ không ai biết tên của gã. Mọi người chỉ biết trước đây gã từng làm công cho một xưởng may ở khu lân cận, sau lại nghỉ việc ở xưởng, về nhà tự làm quần áo kiếm sống.Khi A Lương bị bắt, rất nhiều hàng xóm xung quanh đến vây quanh gã ta, mắng gã là đồ ma quỷ, biến thái, ngược lại A Lương bình tĩnh lạ thường và không hề tỏ ra hoảng sợ, càng không có những phản ứng kích động, im lặng không nói một lời.Có một người hàng xóm tiết lộ A Lương thích mặc quần áo phụ nữ. Gã từng thích thú trong những bộ váy, thậm chí mặc nội y đi rêu rao khắp nơi.Người ở phòng 33 bên cạnh cho biết: “Gã này thích thu gom quần áo phụ nữ về nhà, cũng không biết là nhặt được hay lấy trộm của người ta.”Một cô gái trẻ tuổi nói rằng: “Ngày thường lúc gặp mặt, gã ta hay ngơ ngác nhìn chằm chằm vào tôi nhưng tuyệt nhiên không gây ra bất kì hành vi mạo phạm nào.”Sau cái chết đau lòng của Trân Trân, ông bà nội vô cùng tự trách, cả ngày chỉ biết lấy nước mắt rửa mặt, cứ thấy người quen lại bật khóc nức nở rồi nói: “Con bé bị con quỷ ấy chặt ra, máu thịt lẫn lộn, hai mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt…”

Đây là một câu chuyện có thật xảy ra năm 2009 tại tỉnh Quảng Châu nhé.

Ngày 2 tháng 1 năm 2009, Trân Trân (tên nhân vật đã được giấu) - một cô bé mới 4 tuổi đã vĩnh viễn rời xa thế giới này, hơn thế nữa còn ra đi bằng phương thức vô cùng bi thảm…

8 giờ sáng định mệnh hôm đó, ông nội có việc phải ra ngoài nên đã giao Trân Trân cho người hàng xóm quen thuộc là dì Phương, nhờ dì trông coi con bé một lát.

Nhà dì Phương có mở cửa hàng nhỏ, ngoài việc bán hàng thì dì còn phải làm ít việc khác nên dẫn đến lơ là Trân Trân. Đến khoảng 9 giờ, ông nội về nhà không nhìn thấy cháu gái, hỏi dì Phương cũng bảo là không biết, đi xung quanh tìm kiếm mãi mà vẫn chẳng thấy đâu.

Tới 11 giờ trưa, bà nội Trân Trân tan làm về nhà, biết được tin cháu mình mất tích thì hoảng hốt đến từng gia đình trong khu hỏi thăm, không chỉ hỏi người lớn mà cũng hỏi cả những đứa trẻ thường ngày chơi cùng Trân Trân. Kết quả mấy người lớn đều nói từ sáng chưa hề gặp Trân Trân, bọn nhỏ cũng bảo cả ngày rồi không thấy Trân Trân ra ngoài chơi.

Một bà lão ngồi ở đầu hẻm có nói bà ngồi ở đây sáng đến giờ không thấy Trân Trân đi ra ngoài. Nghe được lời này, bà nội bé thoáng an tâm, nếu như vậy thì có lẽ con bé chỉ đang ở đâu đó quanh khu thôi. Trong con ngõ nhỏ này có vài ngôi nhà bỏ trống không người ở, nếu hàng xóm nói không thấy Trân Trân thì chắc là con bé không cẩn thận chạy vào đó rồi.

Bà nội sẽ không bao giờ nghĩ đến khả năng cháu gái mình đã bị sát hại, với sự mong đợi bất an, bà lần lượt đi đến các phòng này kiểm tra từ trên xuống dưới, một bên kiếm tìm một bên không ngừng gọi tên Trân Trân. Nhưng mà, dẫu bà có gọi đến khàn cả cổ họng thì vẫn không được nghe giọng nói của cô cháu gái.

Người nhà sốt ruột đứng ngồi không yên, nhanh chóng trình báo vụ việc lên công an. Khoảng 12 giờ trưa, cảnh sát chạy đến hiện trường cùng người nhà Trân Trân lục soát hết tất cả ngôi nhà trong ngõ nhưng vẫn như cũ không thấy tung tích của bé.

Tuy nhiên thông qua các cuộc thăm hỏi nho nhỏ, cảnh sát lưu ý đến một gã đàn ông tên là A Lương, dân trong khu phản ánh tinh thần gã này có chút vấn đề, nhiều lúc còn nói khùng nói điên.

Cảnh sát cho rằng A Lương có đầy đủ khả năng để tấn công người khác. Sau khi điều tra kỹ hơn thì biết được A Lương này cả ngày không hề bước ra khỏi căn phòng trọ số 34, tương đối khả nghi.

Vào lúc 4 giờ chiều, bà nội Trân Trân cùng người bạn đồng hương và một vị cảnh sát đi tới trước cửa nhà A Lương. Cánh cửa sắt gỉ sét đóng chặt, mọi người đứng ở ngoài cố đẩy cửa vào, gã A Lương nghe được động tĩnh thì chạy ra chống tay chặn cửa.

Hành vi của gã càng trở nên đáng ngờ hơn bao giờ hết, thế là mọi người dùng hết sức phá cửa ra.

Cửa bị bật tung, sắc mặt A Lương lạnh tanh không có chút biểu cảm trơ mắt nhìn ba người, cảnh sát liếc mắt nhìn thì phát hiện cạnh cửa có một tấm thảm ướt, nghi hoặc đến gần sờ thử thì thấy tay bị dính thứ chất lỏng màu đỏ tươi rất giống máu người.

Người đồng hương quan sát rồi quay sang nói với bà nội Trân Trân: “Cháu gái của bà… chỉ sợ là không cứu được rồi.”

Cảnh sát lập tức khống chế A Lương rồi đi xung quanh phòng khám xét. Trong phòng đồ đạc bừa bộn như một bãi rác, chỉ có đèn, nồi cơm, tủ lạnh với mấy thứ đồ điện khác.

Trên giường quần áo lẫn lộn chất đống như núi nhưng không có bóng dáng của Trân Trân, gầm giường cũng không. Cuối cùng, ánh mắt của người cảnh sát quét đến cánh cửa của chiếc tủ lạnh mini, nhưng kích thước của nó khá nhỏ, căn bản không thể cất chứa thân thể của một cô bé 4 tuổi. Mà đến khi mở cửa tủ lạnh ra, xuất hiện trước mắt anh lại là một thi thể đã bị chia thành nhiều k.h.ú.c, đầu cũng bị chặt ra khỏi người.

Qua giám định, kết quả cho thấy thi thể này là của Trân Trân, cô bé bị chặt thành 8 k.h.ú.c và có 6 k.h.ú.c được tìm thấy trong tủ lạnh. Sau, A Lương khai rằng 2 k.h.ú.c còn lại đã bị gã cắt ra thành nhiều miếng để làm món “lẩu thịt người” chấm nước tương ăn. Còn 6 k.h.ú.c thì để trong tủ lạnh dùng sau này ăn dần dần.

Tin tức truyền ra, có hai người hàng xóm không hẹn mà cùng nhắc tới: “Gã này tâm lý rất biến thái, có một tối xem TV ở đầu ngõ, nội dung nói về những người đã tử trận trong chiến tranh, tự nhiên gã ta nói một câu: Thật ra, thịt người ăn rất ngon.”

Lúc ấy ai cũng nghĩ gã bị điên rồi, hiện tại vụ án này rùm beng lên mới giật mình phát hiện, năm gần đây có mấy người tới thuê nhà báo là con của họ mất tích, có lẽ mọi chuyện đều liên quan đến gã A Lương.

A Lương này là người từ vùng khác chuyển tới, khi đó mới 30 tuổi, tính tình quái gở và hầu như không giao lưu với ai cả. Cho nên ngoại trừ chủ cho thuê nhà của gã thì người dân trong ngõ nhỏ không ai biết tên của gã. Mọi người chỉ biết trước đây gã từng làm công cho một xưởng may ở khu lân cận, sau lại nghỉ việc ở xưởng, về nhà tự làm quần áo kiếm sống.

Khi A Lương bị bắt, rất nhiều hàng xóm xung quanh đến vây quanh gã ta, mắng gã là đồ ma quỷ, biến thái, ngược lại A Lương bình tĩnh lạ thường và không hề tỏ ra hoảng sợ, càng không có những phản ứng kích động, im lặng không nói một lời.

Có một người hàng xóm tiết lộ A Lương thích mặc quần áo phụ nữ. Gã từng thích thú trong những bộ váy, thậm chí mặc nội y đi rêu rao khắp nơi.

Người ở phòng 33 bên cạnh cho biết: “Gã này thích thu gom quần áo phụ nữ về nhà, cũng không biết là nhặt được hay lấy trộm của người ta.”

Một cô gái trẻ tuổi nói rằng: “Ngày thường lúc gặp mặt, gã ta hay ngơ ngác nhìn chằm chằm vào tôi nhưng tuyệt nhiên không gây ra bất kì hành vi mạo phạm nào.”

Sau cái chết đau lòng của Trân Trân, ông bà nội vô cùng tự trách, cả ngày chỉ biết lấy nước mắt rửa mặt, cứ thấy người quen lại bật khóc nức nở rồi nói: “Con bé bị con quỷ ấy chặt ra, máu thịt lẫn lộn, hai mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt…”

11 32
ablei34 17/08/2020 15:20
Những cách tự bảo vệ mình khi gặp "người ấy" trong bệnh viện(Cố gắng đọc hết nha "không kiếp này coi như bỏ")1. Cách nhận biết người ấy: thường họ sẽ mặc đồ bình thường như mọi người, nhưng nếu để ý kỹ sẽ ko thấy mặt hoặc chân, tay có đeo sợi chỉ đỏ hoặc trắng!!! Khi lỡ gặp người ấy, tốt nhất bạn nên im lặng như ko có gì xảy ra (một số trường hợp họ vẫn mặc đồ trắng, nữ thì tóc xoã mà trong bệnh viện thì chả ai xoã tóc cả, nên mọi người chú ý điểm này)2. Đi thang máy: mọi người hãy lưu ý, khi đi thang máy trong bệnh viện, tốt nhất nên đi từ 2 người trở lên, tránh đi một mình (vì đôi lúc thang máy sẽ tự động chạy lên tầng mà bạn ko yêu cầu hoặc tự động mở cửa khi bạn ko bấm, đó ko phải là tự động đâu, mà là có người vào đấy)3. Những chiếc xe lăn, băng ca tự nhiên lăn bánh mà ko ai đẩy (trường hợp này thường gặp vào buổi trưa hoặc buổi tối) thấy thì nên thờ ơ đi luôn, đừng lại đẩy về chỗ cũ mắc công mang hoạ4. Những nơi ko nên đến nếu ko cần thiết: ICU (intensive care unit) hay còn gọi là phòng hồi sức tích cực, nơi đây là nơi vào rồi thì chỉ có 30% phục hồi đi ra, còn lại 70% là đi cửa sau hết, nên âm khí rất nặng!!! Thứ hai là nhà đại thể, nơi mà lưu lại những thi thể đã qua đời, nơi đây thì ai cũng biết rồi!!! Thứ 3 là khoa nội, nơi lưu trữ nhiều loại bệnh, cũng có nhiều người mất vì bệnh nặng!!! Thứ 4 là khoa sản, đặc biệt là phòng nạo phá thai, nơi những vong linh trẻ em sắp được chào đời nhưng vì lý do nào đó, chúng ko đc nhìn thấy ánh mặt trời, nên sự tức giận, uất khí rất lớn!!! Thứ 5 là những hành lang, cầu thang khuất bóng, hạn chế đi một mình vào lúc trưa hoặc tối!!!5. Khi vô bệnh viện, không nên nói những điều xui rủi hoặc nói đùa, ko nên cầm hoa và những vật tạo ra tiếng động lớn như chuông, lắc tay, vòng!!! Ko được gõ chén, bát, dĩa hay bất cứ vật dụng nào!!!6. Hạn chế mặc đồ trắng, xoã tóc, hoặc xịt nước hoa quá nồng !!!7. Xe cấp cứu: tốt nhất là đừng nên đến gần vì những chiếc xe cấp cứu chuyên chở những người trong tình trạng hấp hối hoặc những người đã mất về với gia đình, nên âm khí cũng tích tụ tại những chiếc xe này khá nhiều, vi khuẩn nữa!!!8. Khi nằm trên giường bệnh mà mơ thấy có người đuổi thì nên cầu nguyện hoặc vái, nếu tiếp tục bị đuổi thì xin y bác sĩ cho đổi giường!!!9. Không nằm ở những giường có con số 4 (nằm giường với con số 4, bệnh nhẹ thành nặng, bệnh nặng thì không qua khỏi)10. Đi trong bệnh viện nghe ai kêu tên mình hoặc kêu mình thì không được quay lại, mà đứng lại rồi nhìn nhẹ qua trái hoặc phải, nếu không có thì bỏ đi ngay !!!!11. Đang yên đang lành thì đừng kéo khoá hoặc lật chiếu của tử thi .......Nó mà nhe răng cười HaHa là ám ảnh cả đời đấyCó mấy tip thế này thôi nhớ "thuộc lòng" để bảo toàn tính mạng nha 

Những cách tự bảo vệ mình khi gặp "người ấy" trong bệnh viện

(Cố gắng đọc hết nha "không kiếp này coi như bỏ")

1. Cách nhận biết người ấy: thường họ sẽ mặc đồ bình thường như mọi người, nhưng nếu để ý kỹ sẽ ko thấy mặt hoặc chân, tay có đeo sợi chỉ đỏ hoặc trắng!!! Khi lỡ gặp người ấy, tốt nhất bạn nên im lặng như ko có gì xảy ra (một số trường hợp họ vẫn mặc đồ trắng, nữ thì tóc xoã mà trong bệnh viện thì chả ai xoã tóc cả, nên mọi người chú ý điểm này)

2. Đi thang máy: mọi người hãy lưu ý, khi đi thang máy trong bệnh viện, tốt nhất nên đi từ 2 người trở lên, tránh đi một mình (vì đôi lúc thang máy sẽ tự động chạy lên tầng mà bạn ko yêu cầu hoặc tự động mở cửa khi bạn ko bấm, đó ko phải là tự động đâu, mà là có người vào đấy)

3. Những chiếc xe lăn, băng ca tự nhiên lăn bánh mà ko ai đẩy (trường hợp này thường gặp vào buổi trưa hoặc buổi tối) thấy thì nên thờ ơ đi luôn, đừng lại đẩy về chỗ cũ mắc công mang hoạ

4. Những nơi ko nên đến nếu ko cần thiết: ICU (intensive care unit) hay còn gọi là phòng hồi sức tích cực, nơi đây là nơi vào rồi thì chỉ có 30% phục hồi đi ra, còn lại 70% là đi cửa sau hết, nên âm khí rất nặng!!! Thứ hai là nhà đại thể, nơi mà lưu lại những thi thể đã qua đời, nơi đây thì ai cũng biết rồi!!! Thứ 3 là khoa nội, nơi lưu trữ nhiều loại bệnh, cũng có nhiều người mất vì bệnh nặng!!! Thứ 4 là khoa sản, đặc biệt là phòng nạo phá thai, nơi những vong linh trẻ em sắp được chào đời nhưng vì lý do nào đó, chúng ko đc nhìn thấy ánh mặt trời, nên sự tức giận, uất khí rất lớn!!! Thứ 5 là những hành lang, cầu thang khuất bóng, hạn chế đi một mình vào lúc trưa hoặc tối!!!

5. Khi vô bệnh viện, không nên nói những điều xui rủi hoặc nói đùa, ko nên cầm hoa và những vật tạo ra tiếng động lớn như chuông, lắc tay, vòng!!! Ko được gõ chén, bát, dĩa hay bất cứ vật dụng nào!!!

6. Hạn chế mặc đồ trắng, xoã tóc, hoặc xịt nước hoa quá nồng !!!

7. Xe cấp cứu: tốt nhất là đừng nên đến gần vì những chiếc xe cấp cứu chuyên chở những người trong tình trạng hấp hối hoặc những người đã mất về với gia đình, nên âm khí cũng tích tụ tại những chiếc xe này khá nhiều, vi khuẩn nữa!!!

8. Khi nằm trên giường bệnh mà mơ thấy có người đuổi thì nên cầu nguyện hoặc vái, nếu tiếp tục bị đuổi thì xin y bác sĩ cho đổi giường!!!

9. Không nằm ở những giường có con số 4 (nằm giường với con số 4, bệnh nhẹ thành nặng, bệnh nặng thì không qua khỏi)

10. Đi trong bệnh viện nghe ai kêu tên mình hoặc kêu mình thì không được quay lại, mà đứng lại rồi nhìn nhẹ qua trái hoặc phải, nếu không có thì bỏ đi ngay !!!!

11. Đang yên đang lành thì đừng kéo khoá hoặc lật chiếu của tử thi .......Nó mà nhe răng cười HaHa là ám ảnh cả đời đấy

Có mấy tip thế này thôi nhớ "thuộc lòng" để bảo toàn tính mạng nha 

8 69
traitimkhongtrongvang 06/08/2020 17:22
Đây là một vụ án kinh điển và được xem là một trong những vụ án bí ẩn nhất trong lịch sử mà đến nay vẫn chưa có lời giải khiến ai cũng phải tò mò.Xác chết trong bồn cầuHồi 28/2/1989 tại Nhật Bản, lúc này một nữ giáo viên 23 tuổi đang công tác tại một trường tiêu học ở tỉnh Fukushima vừa trở về ký túc xá khi kết thúc việc giảng dạy của mình. Như mọi ngày, khi trở về nhà cô có thói quen vào thẳng nhà vệ sinh để rửa mặt và vệ sinh cá nhân.Lúc này ở Nhật người ta vẫn còn sử dụng hệ thống bồn cầu dạng ngồi xổm. Khi vào định sử dụng bồn cầu, cô vô tình nhìn xuống và thấy có một chiếc giày nằm trong đó. Cảm thấy kỳ lạ cô bèn chạy qua phía nắp hố ga thì phát hiện có một thứ gì đó giống như chân người. Quá kinh hãi nhưng may vẫn còn giữ được chút bình tĩnh, nữ giao viên nhanh chóng gọi điện cho phía cảnh sát.Khi cảnh sát đến hiện trường, khu vực nhanh chóng được phong tỏa để tiện bề điều tra. Phía cảnh sát xác nhận đó là chân người, họ đã cố kéo chân ra nhưng khó khăn vì đường ống quá hẹp. Sau đó cảnh sát bèn huy động lực lượng cứu hỏa đến để dùng máy phá hủy đường ống thì mới đưa được thi thể ra ngoài. Đó là thi thể của một người đàn ông, và tư thế chết của anh ta khiến cho cảnh sát cũng không thể hiểu được.Thời tiết lúc xảy ra vụ án là vào thời điểm rất lạnh, nhưng anh ta không hề mặc áo mà lại ôm chiếc áo được gấp gọn gàng phía trước ngực. Phần dưới vẫn mặc quần, đầu gối gập lại, mặt hơi nghiêng về phía bên trái.Vì thi thể nằm trong bể tự hoại đã được một thời gian dài nên khi được mang ra ngoài đều bị phủ đầy vết bẩn. Khi lộ ra khuôn mặt, có người đã nhận ra nạn nhân.Được biết, nạn nhân tên Naoyuki Sugano, 26 tuổi, là giám sát viên tại một nhà máy điện hạt nhân gần đó. Naoyuki cao 1,7m và sống trong ngôi làng cách trường tiểu học 10 phút.Theo những người xung quanh, Naoyuki là người có tính cách tốt, anh thường tham gia các hoạt động trong làng và luôn đối xử tốt với những người xung quanh. Vì vậy, khi biết đến vụ việc của anh, nhiều người hy vọng cảnh sát có thể tìm lại công lý cho người đàn ông đáng quý này.Nữ giáo viên, người phát hiện thi thể của Naoyuki cho biết, cô cũng quen biết với anh. Trước đó, cô từng bị một cú điện thoại lạ mặt quấy rối, vì vậy cô và bạn trai đã nhờ Naoyuki giúp đỡ.Quá trình điều tra vụ ánTheo báo cáo điều tra và kết quả khám nghiệm tử thi cho biết, có khả năng Naoyuki đã qua đời trước khi bị phát hiện, tức là vào ngày 26/2/1989. Trên thi thể của nạn nhân có một vết xước nhẹ ở khuỷu tay và đầu gối. Tuy nhiên, các bác sĩ pháp y đã kết luận rằng nạn nhân qua đời vì quá lạnh, không có bất kỳ chứng cứ nào cho thấy nạn nhân có sự giằng co hay xô xát với bất cứ ai trước khi chết.Cảnh sát có đưa ra một số giả thuyết rằng, nạn nhân vì cố nhìn trộm nhà vệ sinh nữ của giáo viên nên mới xảy ra sự cố hy hữu đó, tuy nhiên bố của nạn nhân không chấp nhận lý do này. Ông cho rằng, ai cũng thấy con trai mình là một người tốt bụng, hiền lành nên không thể có ý định đồi bại vậy được. Đã có hơn 3800 người trong làng thu thập chữ ký kiến nghị cảnh sát điều tra lại nhưng phía cảnh sát từ chối. Trước những tình tiết đáng ngờ, nhiều người cho rằng vụ án này vẫn còn nhiều uẩn khúc đằng sau.Đầu tiên, làm sao một người đàn ông cao lớn như vậy lại có thể chui vào bồn cầu. Kích thước của nắp hố ga là 36 x 20cm. Nếu như chui vào, người đàn ông phải siết chặt vai, mà chiều rộng vai của đàn ông trưởng thành ở Nhật Bản là 40cm (theo dữ liệu Thống kê Y tế Quốc gia Nhật Bản vào những năm 1980). Vì vậy, người đàn ông này không thể tự chui vào được.Thứ hai là chiếc giày, nữ giáo viên đã nhìn thấy chiếc giày trước khi phát hiện ra thi thể, nhưng chỉ là một chiếc, chiếc còn lại được cảnh sát tìm thấy được ở gần sông. Vậy nên không có bằng chứng nào cho thấy anh đã nhìn trộm, nó giống với một vụ án giết người hơn.Thứ ba, chiếc áo mà nạn nhân ôm đã được gấp phẳng. Với một không gian hẹp như thế nào, làm sao mà có thể vào trong nằm rồi gấp áo và ôm trong tư thế ấy?Mặc dù vẫn còn vô vàn tình tiết khó hiểu, chưa có lời giải đáp thích hợp nhưng phía cảnh sát đã cho đóng án. Cho đến ngày nay, người ta vẫn luôn cố gắng tìm ra lời giải để tìm lại công lý cho người đàn ông kia, nhưng vẫn chưa có lời giải nào hoàn toàn hợp lý.

Đây là một vụ án kinh điển và được xem là một trong những vụ án bí ẩn nhất trong lịch sử mà đến nay vẫn chưa có lời giải khiến ai cũng phải tò mò.

Xác chết trong bồn cầu

Hồi 28/2/1989 tại Nhật Bản, lúc này một nữ giáo viên 23 tuổi đang công tác tại một trường tiêu học ở tỉnh Fukushima vừa trở về ký túc xá khi kết thúc việc giảng dạy của mình. Như mọi ngày, khi trở về nhà cô có thói quen vào thẳng nhà vệ sinh để rửa mặt và vệ sinh cá nhân.

Lúc này ở Nhật người ta vẫn còn sử dụng hệ thống bồn cầu dạng ngồi xổm. Khi vào định sử dụng bồn cầu, cô vô tình nhìn xuống và thấy có một chiếc giày nằm trong đó. Cảm thấy kỳ lạ cô bèn chạy qua phía nắp hố ga thì phát hiện có một thứ gì đó giống như chân người. 

Quá kinh hãi nhưng may vẫn còn giữ được chút bình tĩnh, nữ giao viên nhanh chóng gọi điện cho phía cảnh sát.

Khi cảnh sát đến hiện trường, khu vực nhanh chóng được phong tỏa để tiện bề điều tra. Phía cảnh sát xác nhận đó là chân người, họ đã cố kéo chân ra nhưng khó khăn vì đường ống quá hẹp. 

Sau đó cảnh sát bèn huy động lực lượng cứu hỏa đến để dùng máy phá hủy đường ống thì mới đưa được thi thể ra ngoài. Đó là thi thể của một người đàn ông, và tư thế chết của anh ta khiến cho cảnh sát cũng không thể hiểu được.

Thời tiết lúc xảy ra vụ án là vào thời điểm rất lạnh, nhưng anh ta không hề mặc áo mà lại ôm chiếc áo được gấp gọn gàng phía trước ngực. Phần dưới vẫn mặc quần, đầu gối gập lại, mặt hơi nghiêng về phía bên trái.

Vụ xác chết trong bồn cầu Nhật Bản: Nạn nhân qua đời trong tư thế kỳ lạ, cảnh sát đóng án để lại hàng loạt bí ẩn không lời giải đáp - Ảnh 1.

Vì thi thể nằm trong bể tự hoại đã được một thời gian dài nên khi được mang ra ngoài đều bị phủ đầy vết bẩn. Khi lộ ra khuôn mặt, có người đã nhận ra nạn nhân.

Được biết, nạn nhân tên Naoyuki Sugano, 26 tuổi, là giám sát viên tại một nhà máy điện hạt nhân gần đó. Naoyuki cao 1,7m và sống trong ngôi làng cách trường tiểu học 10 phút.

Theo những người xung quanh, Naoyuki là người có tính cách tốt, anh thường tham gia các hoạt động trong làng và luôn đối xử tốt với những người xung quanh. Vì vậy, khi biết đến vụ việc của anh, nhiều người hy vọng cảnh sát có thể tìm lại công lý cho người đàn ông đáng quý này.

Nữ giáo viên, người phát hiện thi thể của Naoyuki cho biết, cô cũng quen biết với anh. Trước đó, cô từng bị một cú điện thoại lạ mặt quấy rối, vì vậy cô và bạn trai đã nhờ Naoyuki giúp đỡ.

Quá trình điều tra vụ án

Theo báo cáo điều tra và kết quả khám nghiệm tử thi cho biết, có khả năng Naoyuki đã qua đời trước khi bị phát hiện, tức là vào ngày 26/2/1989. Trên thi thể của nạn nhân có một vết xước nhẹ ở khuỷu tay và đầu gối. Tuy nhiên, các bác sĩ pháp y đã kết luận rằng nạn nhân qua đời vì quá lạnh, không có bất kỳ chứng cứ nào cho thấy nạn nhân có sự giằng co hay xô xát với bất cứ ai trước khi chết.

Vụ xác chết trong bồn cầu Nhật Bản: Nạn nhân qua đời trong tư thế kỳ lạ, cảnh sát đóng án để lại hàng loạt bí ẩn không lời giải đáp - Ảnh 3.

Cảnh sát có đưa ra một số giả thuyết rằng, nạn nhân vì cố nhìn trộm nhà vệ sinh nữ của giáo viên nên mới xảy ra sự cố hy hữu đó, tuy nhiên bố của nạn nhân không chấp nhận lý do này. Ông cho rằng, ai cũng thấy con trai mình là một người tốt bụng, hiền lành nên không thể có ý định đồi bại vậy được. 

Đã có hơn 3800 người trong làng thu thập chữ ký kiến nghị cảnh sát điều tra lại nhưng phía cảnh sát từ chối. Trước những tình tiết đáng ngờ, nhiều người cho rằng vụ án này vẫn còn nhiều uẩn khúc đằng sau.

Đầu tiên, làm sao một người đàn ông cao lớn như vậy lại có thể chui vào bồn cầu. Kích thước của nắp hố ga là 36 x 20cm. Nếu như chui vào, người đàn ông phải siết chặt vai, mà chiều rộng vai của đàn ông trưởng thành ở Nhật Bản là 40cm (theo dữ liệu Thống kê Y tế Quốc gia Nhật Bản vào những năm 1980). Vì vậy, người đàn ông này không thể tự chui vào được.

Thứ hai là chiếc giày, nữ giáo viên đã nhìn thấy chiếc giày trước khi phát hiện ra thi thể, nhưng chỉ là một chiếc, chiếc còn lại được cảnh sát tìm thấy được ở gần sông. Vậy nên không có bằng chứng nào cho thấy anh đã nhìn trộm, nó giống với một vụ án giết người hơn.

Thứ ba, chiếc áo mà nạn nhân ôm đã được gấp phẳng. Với một không gian hẹp như thế nào, làm sao mà có thể vào trong nằm rồi gấp áo và ôm trong tư thế ấy?

Mặc dù vẫn còn vô vàn tình tiết khó hiểu, chưa có lời giải đáp thích hợp nhưng phía cảnh sát đã cho đóng án. Cho đến ngày nay, người ta vẫn luôn cố gắng tìm ra lời giải để tìm lại công lý cho người đàn ông kia, nhưng vẫn chưa có lời giải nào hoàn toàn hợp lý.

12 60