Kiều Kiều 06/04/2021 20:57
ez vãi... nhưng mình thì có 2 cách nghĩ:Một: Đập con ma xanh trước, con ma xanh chết. Con ma đỏ thấy thế sợ quá, sợ xanh mặt, thế là cũng thành con ma xanh, đập 1 phát nữa, chết luôn.Hai: 2 phát ở đây nó đâu nói mình chỉ được đập 1 tay, t đập 1 phát cả 2 tay 2 con, thế là con ma xanh chết. Đập phát thứ 2 thì ma đỏ chết... @@

ez vãi... nhưng mình thì có 2 cách nghĩ:

  • Một: Đập con ma xanh trước, con ma xanh chết. Con ma đỏ thấy thế sợ quá, sợ xanh mặt, thế là cũng thành con ma xanh, đập 1 phát nữa, chết luôn.


Hai: 2 phát ở đây nó đâu nói mình chỉ được đập 1 tay, t đập 1 phát cả 2 tay 2 con, thế là con ma xanh chết. Đập phát thứ 2 thì ma đỏ chết... @@

0 0
Kiều Kiều 28/03/2021 12:46
Hừm, khó nhỉ, thủng giữa sông thì vá bằng trời, mà quay đầu thì cx chẳng xong. Cá sấu cả bầy chạy thế đéo nào thoát. Thôii sợ quá chẳng dám tưởng tượng nữaaaa :<

Hừm, khó nhỉ, thủng giữa sông thì vá bằng trời, mà quay đầu thì cx chẳng xong. Cá sấu cả bầy chạy thế đéo nào thoát. Thôii sợ quá chẳng dám tưởng tượng nữaaaa :<

0 0
Ly Ly 03/03/2021 09:59
Ủa các ông mà không trả lời được câu này thì IQ đúng là tệ lắm luôn á nhaa. Nghĩ mà xem từ nào nó sai sai =))))Nó nằm ở sinh đôi đó mọi người. Biết đâu sinh ba, sinh 4, sinh 5... Như vậy thì đây có gọi là sinh đôi đúng ko? =)) Mà vẫn cùng ngày, cùng giờ, cùng tháng, cùng năm, cùng mẹ luôn đó nhé. =))) (Không tính mấy trường hợp chuyện lạ kiểu cùng mẹ mà ko sinh đôi ngoài đời nhé @@)Tiện thì tui cũng đố luôn người phía sau trả lời: "Một ly thuỷ tinh đựng đầy nước, làm thế nào để lấy nước dưới đáy ly mà không đổ nước ra ngoài?"

Ủa các ông mà không trả lời được câu này thì IQ đúng là tệ lắm luôn á nhaa. Nghĩ mà xem từ nào nó sai sai =))))

Nó nằm ở sinh đôi đó mọi người. Biết đâu sinh ba, sinh 4, sinh 5... Như vậy thì đây có gọi là sinh đôi đúng ko? =)) Mà vẫn cùng ngày, cùng giờ, cùng tháng, cùng năm, cùng mẹ luôn đó nhé. =))) (Không tính mấy trường hợp chuyện lạ kiểu cùng mẹ mà ko sinh đôi ngoài đời nhé @@)

Tiện thì tui cũng đố luôn người phía sau trả lời: 

"Một ly thuỷ tinh đựng đầy nước, làm thế nào để lấy nước dưới đáy ly mà không đổ nước ra ngoài?"

0 1
Linh là tớ đó 08/02/2021 16:15
Người ta luôn nói rằng: Đừng cố giải thích con người bạn với bất cứ ai. Vì những người hiểu bạn sẽ không cần điều đó. Còn những người không hiểu bạn thì sẽ không tin lời bạn.Thế nhưng, nếu đặt bản thân vào trường hợp như sau: Bạn đang vô tình bị người ta bắt nhầm vào bệnh viện tâm thần, bạn cần phải giải thích hay chứng minh như thế nào để các bác sĩ ở đây tin tưởng rằng, bạn hoàn toàn là một người bình thường và đồng ý thả bạn đi?Trong câu chuyện sau đây, có 3 người đã thực sự rơi vào trường hợp “éo le” nhưng khó tin như vậy.Tại một bệnh viện tâm thần nọ, trên quá trình chuyên chở bệnh nhân, một tài xế đã bất cẩn không trông chừng kỹ lưỡng, để cho 3 bệnh nhân tâm thần bỏ trốn. Để không mất việc, anh ta bèn điều khiển chiếc xe đến một bến xe, giả làm tài xế bình thường và mời gọi sẽ chở khách miễn phí.Có 3 người bình thường đã trót tin lời anh ta và lên xe.Tài xế này vội vã đóng cửa, chở thẳng họ tới bệnh viện với tư cách là bệnh nhân. Đương nhiên, họ cố hết sức thanh minh rằng mình chỉ là người bình thường, nhưng các bác sĩ ở đây không một ai tin tưởng cả.Cuối cùng, ba người đó đã bị nhốt trong viện, bắt buộc phải uống thuốc, điều trị và sinh hoạt như bệnh nhân tâm thần thực sự suốt một thời gian rất dài. Mãi đến 28 ngày sau, họ mới được giải thoát.Vậy rốt cuộc họ đã tự cứu mình như thế nào?Khi được hỏi, người đầu tiên trả lời rằng: “Tôi nghĩ rằng, nếu muốn được ra ngoài, thì đầu tiên phải chứng minh được rằng, bản thân là người hoàn toàn bình thường, không hề bị tâm thần. Thế là tôi đã nói với họ một chân lý hiển nhiên luôn đúng, đó là Trái Đất này có hình cầu. Ngày nào tôi cũng nói như vậy.”Vậy cuối cùng, người đầu tiên có thành công không?Không hề. Đến khi anh ta lặp lại điều này tới lần thứ 14, nhân viên y tế đã tiêm một mũi vào mông và bắt anh ta đi ngủ.Sau đó, đến lượt người thứ hai, anh ta chia sẻ rằng:“Ngay từ đầu, tôi đã nói với họ rằng tôi là một nhà xã hội học. Tôi cũng kể về những thành tựu mình đã đạt được trong suốt thời gian qua, thậm chí còn nhắc đến cựu tổng thống của Hoa Kỳ là Bill Clinton và cựu thủ tướng của Vương quốc Anh là Tony Blair. Những cái tên nổi tiếng thì sẽ có tính thuyết phục hơn.”  Vậy sau đó, người thứ hai có thành công không?Câu trả lời vẫn là không. Khi anh ta bắt đầu nói về các hòn đảo Nam Thái Bình Dương và tên của những người lãnh đạo nơi này thì các bác sĩ đã “tặng” cho anh một mũi tiêm. Sau đó, anh chàng không dám nói thêm gì nữa.Còn người thứ ba thì sao?Tất cả những gì người thứ ba làm từ khi bị bắt chính là không làm gì cả. Anh ta không tìm cách giải thích gì với bác sĩ mà chỉ đơn giản là sinh hoạt như đúng những gì được sắp xếp. Đến giờ ăn thì đi ăn, đến giờ đi ngủ thì đi ngủ, được gọi đi kiểm tra thì làm kiểm tra. Khi nhân viên y tế tới cạo râu, anh sẽ tử tế cảm ơn họ. Cứ như vậy, họ cho anh ta xuất viện vào ngày thứ 28.Sau đó, người thứ ba đã tới khai báo mọi chuyện với cảnh sát, từ đó giải cứu được hai người đồng hành xui xẻo còn lại của mình.Có thể đi đến kết luận rằng, rất khó để một người bình thường chứng minh rằng mình bình thường. Có lẽ chỉ có người không cố gắng chứng tỏ bất cứ điều gì mới thực sự là người bình thường.

Người ta luôn nói rằng: Đừng cố giải thích con người bạn với bất cứ ai. Vì những người hiểu bạn sẽ không cần điều đó. Còn những người không hiểu bạn thì sẽ không tin lời bạn.

Thế nhưng, nếu đặt bản thân vào trường hợp như sau: Bạn đang vô tình bị người ta bắt nhầm vào bệnh viện tâm thần, bạn cần phải giải thích hay chứng minh như thế nào để các bác sĩ ở đây tin tưởng rằng, bạn hoàn toàn là một người bình thường và đồng ý thả bạn đi?

Trong câu chuyện sau đây, có 3 người đã thực sự rơi vào trường hợp “éo le” nhưng khó tin như vậy.

Tại một bệnh viện tâm thần nọ, trên quá trình chuyên chở bệnh nhân, một tài xế đã bất cẩn không trông chừng kỹ lưỡng, để cho 3 bệnh nhân tâm thần bỏ trốn. Để không mất việc, anh ta bèn điều khiển chiếc xe đến một bến xe, giả làm tài xế bình thường và mời gọi sẽ chở khách miễn phí.

Có 3 người bình thường đã trót tin lời anh ta và lên xe.

Tài xế này vội vã đóng cửa, chở thẳng họ tới bệnh viện với tư cách là bệnh nhân. Đương nhiên, họ cố hết sức thanh minh rằng mình chỉ là người bình thường, nhưng các bác sĩ ở đây không một ai tin tưởng cả.

Cuối cùng, ba người đó đã bị nhốt trong viện, bắt buộc phải uống thuốc, điều trị và sinh hoạt như bệnh nhân tâm thần thực sự suốt một thời gian rất dài. Mãi đến 28 ngày sau, họ mới được giải thoát.

Vậy rốt cuộc họ đã tự cứu mình như thế nào?

Khi được hỏi, người đầu tiên trả lời rằng: 

“Tôi nghĩ rằng, nếu muốn được ra ngoài, thì đầu tiên phải chứng minh được rằng, bản thân là người hoàn toàn bình thường, không hề bị tâm thần. Thế là tôi đã nói với họ một chân lý hiển nhiên luôn đúng, đó là Trái Đất này có hình cầu. Ngày nào tôi cũng nói như vậy.”

Vậy cuối cùng, người đầu tiên có thành công không?

Không hề. Đến khi anh ta lặp lại điều này tới lần thứ 14, nhân viên y tế đã tiêm một mũi vào mông và bắt anh ta đi ngủ.

Sau đó, đến lượt người thứ hai, anh ta chia sẻ rằng:

“Ngay từ đầu, tôi đã nói với họ rằng tôi là một nhà xã hội học. Tôi cũng kể về những thành tựu mình đã đạt được trong suốt thời gian qua, thậm chí còn nhắc đến cựu tổng thống của Hoa Kỳ là Bill Clinton và cựu thủ tướng của Vương quốc Anh là Tony Blair. Những cái tên nổi tiếng thì sẽ có tính thuyết phục hơn.”

 

 

Nếu bị bắt vào viện tâm thần, bạn sẽ phải chứng minh mình bình thường như thế nào? Câu trả lời là đáp án rất hiển nhiên mà ít ai nghĩ tới  - Ảnh 1.

Vậy sau đó, người thứ hai có thành công không?

Câu trả lời vẫn là không. Khi anh ta bắt đầu nói về các hòn đảo Nam Thái Bình Dương và tên của những người lãnh đạo nơi này thì các bác sĩ đã “tặng” cho anh một mũi tiêm. Sau đó, anh chàng không dám nói thêm gì nữa.

Còn người thứ ba thì sao?

Tất cả những gì người thứ ba làm từ khi bị bắt chính là không làm gì cả. Anh ta không tìm cách giải thích gì với bác sĩ mà chỉ đơn giản là sinh hoạt như đúng những gì được sắp xếp. Đến giờ ăn thì đi ăn, đến giờ đi ngủ thì đi ngủ, được gọi đi kiểm tra thì làm kiểm tra. Khi nhân viên y tế tới cạo râu, anh sẽ tử tế cảm ơn họ. 

Cứ như vậy, họ cho anh ta xuất viện vào ngày thứ 28.

Sau đó, người thứ ba đã tới khai báo mọi chuyện với cảnh sát, từ đó giải cứu được hai người đồng hành xui xẻo còn lại của mình.

Có thể đi đến kết luận rằng, rất khó để một người bình thường chứng minh rằng mình bình thường. Có lẽ chỉ có người không cố gắng chứng tỏ bất cứ điều gì mới thực sự là người bình thường.

0 1