Đọc từng dòng thư tạ từ của người chồng tiễn biệt vợ khi rời xa dương thế mà đau lòng

klee1298 11/09/2020 00:47

Trong cuộc đời con người, điều gì sẽ làm chúng ta nuối tiếc nhất? Theo mình nghĩ mỗi chúng ta đều phải trải qua những cảm xúc hỷ nộ ái ố, trong mỗi cảm xúc đó lại có những điều tiếc nuối nào đó. Nhưng duy chỉ nỗi buồn ly biệt vẫn là nỗi đau và cũng là những sự tiếc nuối dằn vặt, âm ỉ kéo dài nhất của đời người.

Mà có lẽ buồn đau hơn còn là nỗi chia ly giữ hai người yêu thương nhau. Và khó nói nhất vẫn là lời tạ từ, tiễn đưa người thương mà không hẹn ngày gặp lại.

Nỗi đau đấy chúng ta sẽ để đâu? Có người chọn cất giấu một góc lặng trong tâm nhưng có người lại muốn cất giấu nó cùng với văn thơ. Bởi có lẽ chỉ văn thơ mới diễn tả được tâm trạng đau đớn, nhớ nhung của người ở lại dành cho người đã ra đi mãi mãi.

Câu chuyện của Vũ Khoa Cát cũng như vậy. Anh đã đăng tải một bài viết về ông bà ngoại của mình lên mạng xã hội và nhận về nhiều sự chú ý. Anh chia sẻ rằng mẹ anh và anh đã lục được tấm ảnh hồi mới cưới của ông bà. Bà ngoại anh mất sớm vì căn bệnh nặng. Suốt một khoảng thời gian dài, ông của anh đã phải chịu đựng một nỗi buồn âm ỉ. Và cách duy nhất để ông nói lên nỗi lòng mình chính là qua những bài thơ ông viết sau tấm ảnh.  

Bài thơ như sau:

"Tại sao Bé lại ra đi

Tình ơi tan nát còn gì nữa đâu"

Đi kèm với đó là bức hình trong đám cưới của ông bà Khoa Cát cũng như bản viết tay về bài thơ. Quả thật cảm xúc của mình đã bị lắng đọng lại trong từng câu chữ của ông. Tiếng lòng dù không thể thốt lên lời chỉ có thể lưu lại bằng ngôn từ, nhưng ngôn từ lại đắng cay lòng hơn nữa vậy.

Mặt sau bức ảnh

Anh chia sẻ rằng ông ngoại tên Nguyễn Văn Đồng, là một bác sĩ. Bà ngoại tên Đỗ Thị Minh Hải, từng làm Y tá tại Bệnh viện. Nói đến tình cảm của ông bà, Khoa Cát tâm sự:

"Ngày xưa đó, ông quen bà trong một lần qua nhà người bạn chơi chung. Khi gặp nhau thì hai người chú ý tới nhau liền. Cả hai ông bà đều là dân Hà Nội vào Sài Gòn sinh sống. Ông bà kết hôn vào năm 1963. Hai ông bà cưới nhau về sống vô cùng hạnh phúc. Bà dịu dàng, ông lại có máu văn nghệ. Ông bà lại cùng một ngành nghề làm việc nên cả hai người có tâm hồn và suy nghĩ đồng điệu với nhau".

Nhìn những tấm ảnh của anh đăng lên cũng đủ thấy rõ được rằng ông đẹp trai, bà xinh gái, duyên dáng quá. Thế nhưng khoảng 10 năm sau ngày cưới, vào năm 1973, bà ngoại anh qua đời vì căn bệnh nặng.

Anh chia sẻ "Hồi đó mẹ mình mới khoảng 4-5 tuổi nên ấn tượng về bà ngoại trong lòng mẹ không được rõ nét hay quá sâu đậm. Tuy nhiên, mẹ luôn nhớ rằng bà ngoại rất đẹp và quý phái. Ông ngoại rất thương bà, luôn gọi bà là 'Bé' một cách đầy yêu chiều".

Ông là người có tâm hồn thi sĩ và khi bà mất đi, ông đã chẳng kìm nén được, viết ra những dòng thư đó để tạ từ bà. Bài thơ được ông viết ngay sau khi tang lễ được tổ chức xong xuôi. Nó chứa đựng toàn bộ sự thật mà ông phải đối mặt với thời khắc ông tiễn biệt người yêu thương nhất cuộc đời ra đi. Câu thơ đầu tiên ngân lên đủ cảm thấy đau đến xé lòng: "Tại sao Bé lại ra đi/Tình ơi tan nát còn gì nữa đâu".

Mẹ anh là kết quả tình yêu của ông bà, vì thế cho đến bây giờ mỗi lần nhìn lại ảnh cưới hay đọc bài thơ của ông gửi cho bà là trong lòng mẹ lại dâng lên những nỗi niềm bồi hồi xúc động đến nao lòng. 

Ông ngoại và mẹ của Vũ Khoa Cát.

Nhưng cuộc đời này vẫn cứ mãi trôi, chúng ta đâu thể dừng lại chỉ để đợi chờ hay lưu giữ những niềm đau tiếc nuối đó. Mình đã đọc được một câu rằng: "Ông trời không cho ai tất cả, ông cũng chẳng lấy đi của ai tất cả hết. Ông trời lấy đi cái này của mình nhất định sẽ bù lại cho mình một cái khác."

Điều đó quả thật rất đúng với ông ngoại của Vũ Khoa Cát. Ông đã mất người thương thì ông cũng được gặp một người phụ nữ khác thay bà thương ông hết phần đời còn lại. Người thứ hai của ông có lẽ dành tình cảm nhiều cho ông lắm mới đủ can đảm bên ông trọn vẹn cuộc đời, bao dung nỗi buồn của ông, cùng ông nuôi nấng con cái. Bà còn chăm mẹ anh như con đẻ vậy. 

Sau này ông với bà hai có thêm 2 người con, một trai, một gái. Bây giờ, mẹ với các cậu dì cũng tình cảm lắm, anh với các em họ, cháu họ bên ngoại vẫn rất thắm thiết.

Đôi khi, có những sự chia ly khiến người ta phải đau đớn đến nghẹn lòng. Thật khó có thể dùng ngôn từ miêu tả được cảm giác của một người chồng mất đi cô vợ mà mình yêu thương, quý trọng nhất.


Bình luận
My My 11/09/2020 20:49

đọc mà thấy buồn quá

 

Trái Cây 11/09/2020 21:25

đọc xúc động quá

dâu hồng 11/09/2020 21:59

buồn lắm luôn ấy

Tiểu Bảo Bảo 11/09/2020 23:02

Ôi sao thương thế :(( 

Lê Huyền 11/09/2020 23:33
Đôi khi, có những sự chia ly khiến người ta phải đau đớn đến nghẹn lòng. Thật khó có thể dùng ngôn từ miêu tả được cảm giác của một người chồng mất đi cô vợ mà mình yêu thương, quý trọng nhất...

Đôi khi, có những sự chia ly khiến người ta phải đau đớn đến nghẹn lòng. Thật khó có thể dùng ngôn từ miêu tả được cảm giác của một người chồng mất đi cô vợ mà mình yêu thương, quý trọng nhất...

Xem thêm
Cộng đồng