Không phải "gặm nhấm", tôi chỉ đang đang "thưởng thức" sự cô đơn

  • 10/05/2019 21:00

"Thưởng thức" hay "gặm nhấm" nghe có vẻ "đồ ăn hóa", nhưng tôi sẽ gọi chúng như vậy - đấy cái cách tôi và người khác đối xử với nỗi cô đơn. 

Tôi hoàn toàn ổn, tại sao người ta lại phải buồn thay tôi?

Tôi từng nhận về không ít lời chia buồn theo kiểu: "Đến tuổi này rồi mà không yêu, mày chán thế!". Và khi nói những câu ấy, người ta nhìn tôi với dáng vẻ thương hại vô cùng. Họ nghĩ tôi buồn sao?

Đôi mắt tôi không buồn, khuôn mặt tôi không buồn, tâm hồn tôi cũng không thấy buồn với tình trạng độc thân của mình. Tôi hoàn toàn ổn, vậy tại sao người ta lại phải buồn thay tôi?

Kết quả hình ảnh cho cô gái lựa chọn độc thân
Với sự cô đơn của mình, tôi chưa bao giờ chán ghét nó

Có nhiều người thừa nhận rằng họ không thể chịu đựng nổi cô đơn. Cô đơn là một thứ gì đó xấu xí và gớm ghiếc, khiến họ phải tìm mọi cách để quẳng nó ra khỏi cuộc sống của mình. Trong đó, bao gồm cả một vài cách tiêu cực, chẳng hạn như yêu bừa một ai đó!

Tôi thì khác. Tôi chẳng cưỡng cầu, không cố chấp để yêu và được yêu. Tôi thanh thản với sự cô đơn của mình. Dẫu có là cô đơn đến tột cùng, thì tôi cũng biết, chẳng ai nữa có thể làm đau tôi.

Người ta cho rằng sẽ thật sự tồi tệ khi bạn phải đi ra phố một mình, đi ăn một mình, đi xem phim một mình… và thậm chí là đi du lịch một mình. Tôi thì khác, tôi nhâm nhi nỗi cô đơn của mình theo một cách riêng, và tôi tận hưởng nó chứ không phải là chịu đựng. Bởi vậy, tôi thấy nó chí ít cũng thú vị, theo một cách nào đó.

Tôi không cố ý chọn cô đơn, chỉ vì cô đơn cứ bám lấy tôi

Thật ra, tôi không cố ý chọn cô đơn! Là cô đơn tự chọn lấy tôi, bám dính lấy tôi, đeo đẳng tôi từ ngày này sang tháng khác. Vậy nên, tôi chịu thôi. Tôi chấp nhận sống chung với lũ, cho đến khi tôi dần quen với điều đó, tôi cũng chẳng thấy mình có vẻ gì là buồn rầu. Tôi yên ổn, yên ổn với sự cô đơn của chính mình.

Đôi khi tôi có thể mỉm cười vu vơ vì một gương mặt thoáng qua trên phố. Từ cười, tự hy vọng, rồi lại hiên ngang dập tắt hy vọng của chính mình. Bởi vì đó là thứ cảm xúc thoáng qua, trong trẻo, vô ưu.

Vậy thì, đừng nhìn tôi với ánh mắt thương hại hoặc ca thán thay tôi nữa. Không phải tôi vẫn đang sống và làm việc rất tốt, hiệu suất thậm chí có thể cao hơn người bình thường vì tôi không đi hẹn hò, vì tôi không phải đau đầu nghĩ cách làm lành ai đó hay mua quà gì cho ai đó… đấy sao? Và tôi vẫn đang cố gắng để tận hưởng khoảng thời gian độc thân thật yên bình này, trước khi có ai đó bước chân vào cuộc sống của tôi, bầu bạn cùng tôi thay sự cô đơn.

 
Ừ thì một mình! Nhưng tôi tin rồi một ngày sẽ co ai đó đến vỗ về sự cô đơn trong tôi
Ừ thì một mình! Nhưng tôi tin rồi một ngày sẽ co ai đó đến vỗ về sự cô đơn trong tôi

Tôi trở về nhà sau một ngày, tắm giặt, trang điểm và váy vóc thật xinh. Đi ra phố ăn tiệm một mình, vào góc quán cà phê một mình hay đi xem phim một mình… cũng đều là những việc khiến tôi yêu thích. Tiêu tiền của mình làm ra, làm cho mình xinh đẹp mà chẳng cần thuộc về bất cứ ai, rồi tận hưởng những thứ khiến mình thấy hạnh phúc.

Tôi không biện hộ rằng cô đơn thì không cần tình yêu vẫn sống được. Nhưng chí ít thì cụm từ "thưởng thức" vẫn hay hơn "gặm nhấm" vậy tại sao tôi lại không tận hưởng nó? Khi mà bạn đã quen với sự xuất hiện của cô đơn rồi, thì bạn cũng không thấy có vấn đề gì lắm đâu.

Bạn có đang "thưởng thức" sự cô đơn không? Đừng ngần ngại chia sẻ với Oh!man nhé!

Bình luận