Người mẹ nghèo đứt ruột cho đi con trai: Để con có 1 tương lai tốt hơn

  • 25/10/2019 12:00

Người mẹ đứt ruột cho đi người con, giọt máu của mình chỉ vì muốn con được làm giấy tờ tùy thân, được ăn, được chơi và học hành như bao bạn bè cùng trang lứa.

Câu chuyện cho đi đứa con của mình tưởng như chỉ có trong văn học như chị Dậu của Ngô Tất Tố, nhưng ngoài đời thực, xã hội vẫn còn những hoàn cảnh khó khăn, vật lộn với cuộc sống mưu sinh như vậy. Như chị Thanh đã phải nuốt cay đắng, để cho đi đứa con trai út của mình chỉ để có có 1 cuộc sống tốt hơn.

Sinh con trong nghèo khó, phải nhặt ve chai kiếm sống qua ngày

Chị Lê Thị Kim Thanh, 37 tuổi, hiện đang sống ở phường Thạnh Lộc, quận 12, TP.HCM là nhân vật người mẹ trong câu chuyện. Chị trông gầy gò với nước da dày gió dạn sương vì mưu sinh, cơm áo gạo tiền ở cái tuổi U40. 

Mặc dù có 3 người con nhưng hiện tại chị chỉ sống với người con trai lớn vì người con thứ 2 đã bỏ nhà đi hơn 9 năm. Người mẹ nghèo đã nhiều lần tìm kiếm con nhưng không hề có tin tức. Còn con trai út, chị chia sẻ: “Vì nghèo quá, tôi cho người ta rồi”.

Nghe đến đây, nếu không hiểu thì người ta sẽ nghĩ chị ác, bỏ cả máu mủ của mình vì hoàn cảnh. Nhưng có ai biết rằng chị cũng đau đớn lắm khi đưa ra quyết định này nhưng tất cả là vì tương lai của con.

 
Gương mặt gầy gò, khắc khổ của chị Thanh.
Gương mặt gầy gò, khắc khổ của chị Thanh.

Trở về quá khứ, năm 1992, chị kết hôn với người đàn ông hơn chị 7 tuổi và có 3 người con trai lần lượt sinh năm 1993, 1994 và 1998. Sau 7 năm kết hôn, vợ chồng chị ly hôn. Chồng cũ nhanh chóng có vợ và con riêng để lại chị và 3 người con. 

Gia cảnh nghèo túng, 1 mình chị Thanh nuôi mẹ và 3 con thơ. Chị làm đủ thứ việc chân tay từ ve chai, giúp việc, bán vé số để có tiền nuôi con.

Chị nghẹn ngào nói về quá khứ vất vả, tủi hờn: “Con nhỏ, mới sinh xong, tôi không làm được gì cả. Mọi chi phí sinh hoạt trong nhà phụ thuộc vào công việc nhặt ve chai và bán vé số của mẹ tôi.” Chị thấy hổ thẹn khi làm con mà không phụng dưỡng được mẹ mà để mẹ thêm khổ.

>>> Xem thêm: Chỉ cần có bố bên cạnh, nhặt ve chai cùng bố con cũng không thấy khổ!

Cho đi con út để con có cuộc sống tốt đẹp hơn

Trong 1 lần đi bán vé số ở Chợ Lớn, Quận 6, bà Nữ - mẹ chị Thanh có gặp 1 người quen. Sau khi nghe được hoàn cảnh gia đình bà, người này ngỏ ý muốn nhận nuôi giúp 1 đứa bé. Sau khi bàn bạc với con gái, bà Nữ đã thuyết phục còn rằng nếu sống như thế này sẽ khiến cả nhà không có giấy tờ tùy thân, con cái sau này cũng sẽ khổ.

Bà Nữ cũng là trẻ mồ côi, sống lang thang từ nhỏ nên không có giấy tờ tùy thân. Sau khi lấy chồng, bà cũng không có nhà cửa, giấy tờ. Thành ra 3 người cháu ngoại không ai có giấy tờ. “Nhà họ có nhà, có hộ khẩu, có cửa ăn của để, lại là người đàng hoàng, cháu tôi vào đó sẽ rất tốt”, bà Nữ giải thích.

Ban đầu, chị Thanh không đồng ý vì có người mẹ nào muốn cho con, chị khẳng định chắc nịch: “Nghèo nhưng mẹ con mình có rau ăn rau, có cháo ăn cháo”. Nhưng nghĩ lại, suy nghĩ ấy hóa ra lại là sự ích kỷ với con cái, làm hại đến tương lai con. Nếu sang 1 gia đình tốt hơn, con sẽ có giấy tờ, sẽ được đi học và có tương lai tốt hơn. 

 
Chị Thanh và người mẹ già.
Chị Thanh và người mẹ già.

Lúc đó cậu bé út mới 4 tuổi, em không muốn rời mẹ nên bà Nữ phải dụ: “Qua nhà bên đó, con sẽ được ngồi xe máy, đi chơi công viên, ăn đồ ăn ngon và được đi học”, nghe xong thằng bé thích lắm nên mới chịu để sang nhà bên kia. Lúc con đi, chị Thanh phải lảng tránh để con không theo. 

Chẳng người mẹ nào sinh con ra trên đời lại muốn con khổ, muốn con sống trong nghèo khó hay trao con cho người dưng. Nhưng ở hoàn cảnh của chị Thanh, đó là phương án tốt nhất để con được sống tốt hơn. Nên hàng ngày, chị Thanh và mẹ thay phiên đạp xe lên quận 6 chỉ để được nhìn thấy con từ xa. 

Có những lúc nhìn thấy con òa khóc vì nhớ mẹ, chị Thanh không kìm được nước mắt: “Mới đầu, thằng bé nhớ mẹ, nhớ bà nên khóc nhiều lắm. May mắn, nhà bên đó họ thương con. Về bên đó được mấy tháng, con được đi học, được mua rất nhiều đồ mới”.

>>> Xem thêm: Giả vờ rơi ví thử lòng bà cụ ve chai, vài phút sau thanh niên bật khóc: Con sẽ không bao giờ làm vậy

Đỗ đại học, con trai trở về tìm mẹ ruột

Sau nhiều năm, cậu bé ngày nào đã 19 tuổi và đang học đại học. Dù được yêu thương, bố mẹ nuôi nhập hổ khẩu và làm chứng minh nhân dân nhưng cậu vẫn về tìm mẹ ruột. Cứ nửa tháng, cậu lại chạy xe máy về phòng trọ của chị Thanh, chở mẹ, chở bà đi chơi. Nhìn con trai trưởng thành, khôn lớn, chị Thanh cũng thấy yên lòng và mãn nguyện. 

Chị cho biết quyết định của chị 15 năm trước là đúng: “Thằng bé đã có giấy tờ đầy đủ rồi”. Chẳng cần con phải làm ông nọ bà kia, chị chỉ cần con có đủ giấy tờ tùy thân, được học hành tử tế là chị đã vui lắm rồi. 

 
Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.

Nhìn con trai lớn đã 25 tuổi chưa có chứng minh nhân dân hay giấy tờ, chị lại xót xa: “Không có giấy tờ tùy thân, thằng bé chỉ đi làm công việc chân tay. Công việc vất vả nhưng thu nhập không bao nhiêu, các chế độ cũng không có, không biết tương lai thằng bé sẽ ra sao.”

Cùng với tin vui của con út, mới đây ông Phạm Quý Đình, người cán bộ công an nghỉ hưu khi nghe câu chuyện gia đình chị Thanh đã đứng ra giúp đỡ, giúp gia đình chị có hộ khẩu và làm chứng minh nhân dân.

>>> Xem thêm: Cậu bé hằng đêm nhặt ve chai đến 3 giờ sáng ở Sài Gòn được nhận quà ý nghĩa đầu năm học mới

Cuộc sống có biết bao nhiêu mảnh đời bất hạnh, nhưng quan trọng là họ vẫn luôn sống với những tấm lòng trong sạch và cao đẹp. Hành động của chị Thanh không phải là 1 sự vô trách nhiệm mà ngược lại đó là sự hy sinh để con có 1 tương lai tốt đẹp hơn.

Hãy chia sẻ câu chuyện để lan tỏa những điều tốt đẹp cũng Oh!man nhé!

Nguồn ảnh: Vietnamnet

Dù sung sướng hay khổ đau, giàu có hay nghèo khó thì tình mẫu tử vẫn luôn là tình cảm thiêng liêng nhất của con người. Không chỉ chị Thanh mà bất cứ người phụ nữ nào cũng dám hy sinh vì con và đồng hành khi con cần.

Nghẹn ngào bữa cơm vội bên vỉa hè của người mẹ và cô sinh viên năm nhất

Thương con lần đầu xa nhà học hành vất vả, người mẹ không quản trời xa mưa nắng cùng con nhập trường. Bữa cơm bình dị nhưng cũng cực kỳ ấm áp này khiến nhiều người đồng cảm...>>> ĐỌC TIẾP

Bình luận