Mai Mai • 22-05-2020 21:48

Tại sao con người chúng ta lại phải "lén lút" thả bom?

1 câu trả lời
Kiều Anh 22/05/2020 21:49
Giả dụ thế giới này quy định cần phải quang minh chính đại đánh rắm!1. Điệp ở phòng chờ đợi xe, đột nhiên ngửi được một mùi thum thủm bay đến. Một mùi rất quen thuộc, hương “thơm” kéo dài. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là một quả rắm!Lúc Điệp đang chuẩn bị nhìn biểu cảm của những người xung quanh để tìm ra hung thủ thật sự, một âm thánh phát ra cách đó không xa: “Các vị khách du lịch thân mến, tôi vừa nhận được một đoạn tin nhắn của 1 hành khách. Tên của hành khách này là Lê Thị Lan, cô ấy hi vọng tôi có thể thay mặt cô ấy nói lời xin lỗi với mọi người, quả rắm lúc nãy chính là do cô ấy xả, cổ mong được gửi một lời xin lỗi từ tận đáy lòng đến những người đã hít phái mùi thum thủm của chính chủ.”Tiếng phát thanh kết thúc, một cô gái ngực nở mông to, tóc dài phơi phới đứng trong đám đông với khuôn mặt ngại ngùng, không người khom lưng xin lỗi những người xung quanh.Điệp nghiêm túc nhìn xung quanh, miệng cảm thán một câu: “Hung thủ đây rồi.”Bà cụ ngồi bên cạnh Điệp bình luận: “Giới trẻ bây giờ đúng là ngày càng hiểu lễ nghĩa.”“Đúng vậy! Đánh rắm rồi thì phải xin lỗi, rất có tố chất, không giống những người đi trước như chúng ta, đánh rắm không dám thừa nhận, nguyện để cho những người xung quanh nghi ngờ nhau, cũng không muốn đứng dậy để thừa nhận.”“Cô gái tốt như vậy không biết đã có người yêu hay chưa, thằng đần nhà tôi sắp 30 đến nơi rồi vẫn chưa tìm được cô nào đáng tin cậy cả. Nếu nó quen được một cô gái như này thì tôi cũng mát mặt mát lòng.”....Các bô lão đang bận nhận xét bên này, bên kia cô gái đã được 1 đám thanh niên bao quanh xin làm quen, thậm chí có người còn móc chìa khóa con xe BMW, còn có người lôi điện thoại chụp ảnh sổ đỏ đưa cho cô ấy xem. Nhưng còn cô gái, nhẹ nhàng từ chối mọi yêu cầu kết bạn từ đám thanh niên kia.Một lát sau, cô gái lên xe, Điệp vẫn chưa kịp chen vào đám đông kia để nhìn thấy mặt Lan, nhưng hình ảnh của Lan vẫn luôn đọng lại trong tâm trí của Điệp.“Hi vọng có thể được ngửi lại mùi thum thủm kia một lần nữa.”Điệp nghĩ thầm.2. Bo – lớp 3 đang ngồi trên một chiếc xe bus, im lặng ngồi ăn khoai lang nữa. Bỗng một mùi thum thủm từ đâu bay đến.Ai đó vừa đi một đường quyền!Bo không hề cảm giác rằng lỗ đít của mình có dấu hiệu “buông lơi”, quả rắm này chắc chắn không phải thằng bé phang.Mấy giây sau, mùi thum thủm bao trùm lên toàn bộ không gian chốn xe bus.Nhưng lúc này không có ai đứng dậy tuyên bố quyền sở hữu của quả rắm này.Bo cảm thấy có mấy ánh mắt dị thường đang rọi vào mặt mình, bên tai còn nghe thêm tiếng ai đang nghị dị:“Ý chời chời, con nít bây giờ đúng là không hiểu phép tắc gì hết. Đánh rắm mà không dám thừa nhận là sao?”“Đúng vậy, thằng cháu tôi mới 3 tuổi đã biết đánh rắm là phải bảo với người khác rồi.”“Chỗ khép kín như xe bus thế này mà lại đi đánh rắm cho được. Đã xả quả rắm rồi thì thôi, lại còn không dám thừa nhận. Đã không dám thừa nhận vậy mà còn ngồi đây ăn khoai lang nướng, không biết ăn nhiều khoai lang nướng là sẽ đánh rắm à?”Những tiếng nghị luận ồn ào đều đổ dồn vào Bo. Bo cảm thấy trái tim mình tan nát, mũi cay cay, bụi bay vào mắt chứ em đâu khóc đâu rơi lệ.Trong lúc Bo đang tuyệt vọng không 1 sự trợ giúp nào, bỗng có tiếng ai đó vang lên: “Quả rắm đó không phải thằng bé đánh đâu!”Là bác tài xế đấy!“Lúc nãy tôi vừa mới nhìn cái máy dò mùi trong xe, mùi thum thủm này phát ra từ cạnh cửa sổ phía bên trái.”Lúc này tất cả mọi người đều chuyển ánh mắt về cạnh cửa sổ bên trái. Chỗ đó chỉ có một cậu con trai hơn 20 tuổi.Cậu ấy ngại ngùng cúi đầu xuống: “Quả rắm này thối quá nên em không dám thừa nhận.”Xe bus đi từ từ, đã đến điểm cuối, tài xế dừng xe lại, hành khách lần lượt xuống xe. Lúc này trong xe chỉ còn lại tài xế, Bo và cậu thanh niên kia.Bác tài xế đi đến vỗ vãi cậu thanh niên, nói luôn vào trọng tâm: “Đánh rắm có thối đi nữa cũng không cần phải xấu hổ. Nhưng đánh rắm mà không dám thừa nhận thì mới là chuyện mất mặt. Cậu còn trẻ, còn có hi vọng, đừng để thất bại chỉ vì một quả rắm.”Chàng trai trẻ nhìn bác tài xế với ánh mắt cảm kích, không ngừng gật đầu.Bo mặc dù không nghe hiểu cụ thể bác tài xé nói cái gì, nhưng thằng bé cảm thấy có thứ gì đó đang chôn vùi ở sâu bên trong lòng mà không thể nói ra. Và có lẽ một ngày nào đó nó sẽ được nảy mầm.3. Trong nhà hàng, Hùng và bạn gái – Lệ đang ăn lẩu.Đang ăn vui vẻ, bỗng một anh đô con bàn bên đứng dậy, chắp tay nói với mọi người xung quanh: “Xin lỗi mọi người, lúc nãy tôi không cẩn thận đã đánh một quả rắm.”Lệ hoang mang bịt mũi lại nhưng Hùng lại không cảm nhận được mùi thum thủm nào, tiếp túc ăn.Lệ thấy vậy, không vui bảo: “Người ta đã có lòng tốt nhắc nhở anh, còn anh đến mũi cũng không bịt lại, không thấy có lỗi với tấm lòng của người ta à?”Hùng mặt tỏ vẻ vô tội, mặt toàn dấu chấm hỏi: “Không thối thì làm sao mà phải bịt mũi?”“Vậy anh phải đợi đến lúc thối rồi mới lấy tay bịt mũi, thế thì còn có ý nghĩa gì nữa?”“Sự khuếch tán phân tử cần phải có thời gian, thối rồi mới bịt mũi sẽ giảm được mấy giây hít phải mùi thối.”“Lúc anh nghe người khác bảo họ đánh rắm thì bịt mũi lại có phải hơn lúc anh người thấy rồi mới lấy tay bịt hay không?”“Nhưng mà quả rắm lúc nãy có thối đâu!”Lệ bỗng nhiên cảm thấy người đàn ông ngồi trước mặt mình thật xa lạ. Trước giờ Lệ chưa bao giờ cảm thấy tam quan của mình là tách rời nhau đến như vậy.Cô ấy nghĩ đến mấy ngày trước, tình cảnh bây giờ giống như lúc Hùng bỏ cả đống tất và đồ lót vào giặt chung trong máy giặt, lại còn cho thêm cả chất khử trùng vào đó.Còn nữa, 1 tháng trước, Hùng đánh rắm trong nhà vệ sinh nhưng không thông báo, hại cô ấy lúc bước vào nhà vệ sinh chút nữa là bị mùi thum thủm kia đầu độc ngất xỉu.....“Chúng ta chia tay đi.” Lệ ngẩng đầu lên, nhìn Hùng rồi bình tĩnh nói.Một giọt nước mắt rơi xuống.“Bủm.”Lệ bỗng nhiên cảm thấy lỗ đít mình được nới lỏng, một quả rắm vừa mới bắn ra.“Em...em vừa đánh rắm.”Mặt Lệ đỏ ửng, Hùng ngây ra, sau đó cười ha hả: “Há há há không sao không sao. Anh biết là lúc nãy em nói đùa mà. Nào, em yêu, thịt bò viên mà em thích nhất có thể ăn được rồi, để anh vớt cho em một cái.”Hùng nhẹ nhàng vớt miếng bò viên lên, cẩn thận thổi rồi bỏ vào trong bát cho Lệ.Lệ nhìn người đàn ông ấm áp này, đột nhiên cảm thấy không khốn nạn như mình tưởng.Cứ như vậy. Một quả rắm dẫn đến việc chia tay, nhưng cũng vì một quả rắm mà xoay đổi được tình thế.Rắm cứ luôn thần kỳ như vậy.Nguyện quang minh chính đại đánh rắm. Đánh rắm trộm sẽ không bao giờ được chấp nhận và bao dung.Bủm.

Giả dụ thế giới này quy định cần phải quang minh chính đại đánh rắm!

1. Điệp ở phòng chờ đợi xe, đột nhiên ngửi được một mùi thum thủm bay đến. Một mùi rất quen thuộc, hương “thơm” kéo dài. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là một quả rắm!

Lúc Điệp đang chuẩn bị nhìn biểu cảm của những người xung quanh để tìm ra hung thủ thật sự, một âm thánh phát ra cách đó không xa: “Các vị khách du lịch thân mến, tôi vừa nhận được một đoạn tin nhắn của 1 hành khách. Tên của hành khách này là Lê Thị Lan, cô ấy hi vọng tôi có thể thay mặt cô ấy nói lời xin lỗi với mọi người, quả rắm lúc nãy chính là do cô ấy xả, cổ mong được gửi một lời xin lỗi từ tận đáy lòng đến những người đã hít phái mùi thum thủm của chính chủ.”

Tiếng phát thanh kết thúc, một cô gái ngực nở mông to, tóc dài phơi phới đứng trong đám đông với khuôn mặt ngại ngùng, không người khom lưng xin lỗi những người xung quanh.

Điệp nghiêm túc nhìn xung quanh, miệng cảm thán một câu: “Hung thủ đây rồi.”

Bà cụ ngồi bên cạnh Điệp bình luận: “Giới trẻ bây giờ đúng là ngày càng hiểu lễ nghĩa.”

“Đúng vậy! Đánh rắm rồi thì phải xin lỗi, rất có tố chất, không giống những người đi trước như chúng ta, đánh rắm không dám thừa nhận, nguyện để cho những người xung quanh nghi ngờ nhau, cũng không muốn đứng dậy để thừa nhận.”

“Cô gái tốt như vậy không biết đã có người yêu hay chưa, thằng đần nhà tôi sắp 30 đến nơi rồi vẫn chưa tìm được cô nào đáng tin cậy cả. Nếu nó quen được một cô gái như này thì tôi cũng mát mặt mát lòng.”

....

Các bô lão đang bận nhận xét bên này, bên kia cô gái đã được 1 đám thanh niên bao quanh xin làm quen, thậm chí có người còn móc chìa khóa con xe BMW, còn có người lôi điện thoại chụp ảnh sổ đỏ đưa cho cô ấy xem. Nhưng còn cô gái, nhẹ nhàng từ chối mọi yêu cầu kết bạn từ đám thanh niên kia.

Một lát sau, cô gái lên xe, Điệp vẫn chưa kịp chen vào đám đông kia để nhìn thấy mặt Lan, nhưng hình ảnh của Lan vẫn luôn đọng lại trong tâm trí của Điệp.

“Hi vọng có thể được ngửi lại mùi thum thủm kia một lần nữa.”

Điệp nghĩ thầm.

2. Bo – lớp 3 đang ngồi trên một chiếc xe bus, im lặng ngồi ăn khoai lang nữa. Bỗng một mùi thum thủm từ đâu bay đến.

Ai đó vừa đi một đường quyền!

Bo không hề cảm giác rằng lỗ đít của mình có dấu hiệu “buông lơi”, quả rắm này chắc chắn không phải thằng bé phang.

Mấy giây sau, mùi thum thủm bao trùm lên toàn bộ không gian chốn xe bus.

Nhưng lúc này không có ai đứng dậy tuyên bố quyền sở hữu của quả rắm này.

Bo cảm thấy có mấy ánh mắt dị thường đang rọi vào mặt mình, bên tai còn nghe thêm tiếng ai đang nghị dị:

“Ý chời chời, con nít bây giờ đúng là không hiểu phép tắc gì hết. Đánh rắm mà không dám thừa nhận là sao?”

“Đúng vậy, thằng cháu tôi mới 3 tuổi đã biết đánh rắm là phải bảo với người khác rồi.”

“Chỗ khép kín như xe bus thế này mà lại đi đánh rắm cho được. Đã xả quả rắm rồi thì thôi, lại còn không dám thừa nhận. Đã không dám thừa nhận vậy mà còn ngồi đây ăn khoai lang nướng, không biết ăn nhiều khoai lang nướng là sẽ đánh rắm à?”

Những tiếng nghị luận ồn ào đều đổ dồn vào Bo. Bo cảm thấy trái tim mình tan nát, mũi cay cay, bụi bay vào mắt chứ em đâu khóc đâu rơi lệ.

Trong lúc Bo đang tuyệt vọng không 1 sự trợ giúp nào, bỗng có tiếng ai đó vang lên: “Quả rắm đó không phải thằng bé đánh đâu!”

Là bác tài xế đấy!

“Lúc nãy tôi vừa mới nhìn cái máy dò mùi trong xe, mùi thum thủm này phát ra từ cạnh cửa sổ phía bên trái.”

Lúc này tất cả mọi người đều chuyển ánh mắt về cạnh cửa sổ bên trái. Chỗ đó chỉ có một cậu con trai hơn 20 tuổi.

Cậu ấy ngại ngùng cúi đầu xuống: “Quả rắm này thối quá nên em không dám thừa nhận.”

Xe bus đi từ từ, đã đến điểm cuối, tài xế dừng xe lại, hành khách lần lượt xuống xe. Lúc này trong xe chỉ còn lại tài xế, Bo và cậu thanh niên kia.

Bác tài xế đi đến vỗ vãi cậu thanh niên, nói luôn vào trọng tâm: “Đánh rắm có thối đi nữa cũng không cần phải xấu hổ. Nhưng đánh rắm mà không dám thừa nhận thì mới là chuyện mất mặt. Cậu còn trẻ, còn có hi vọng, đừng để thất bại chỉ vì một quả rắm.”

Chàng trai trẻ nhìn bác tài xế với ánh mắt cảm kích, không ngừng gật đầu.

Bo mặc dù không nghe hiểu cụ thể bác tài xé nói cái gì, nhưng thằng bé cảm thấy có thứ gì đó đang chôn vùi ở sâu bên trong lòng mà không thể nói ra. Và có lẽ một ngày nào đó nó sẽ được nảy mầm.

3. Trong nhà hàng, Hùng và bạn gái – Lệ đang ăn lẩu.

Đang ăn vui vẻ, bỗng một anh đô con bàn bên đứng dậy, chắp tay nói với mọi người xung quanh: “Xin lỗi mọi người, lúc nãy tôi không cẩn thận đã đánh một quả rắm.”

Lệ hoang mang bịt mũi lại nhưng Hùng lại không cảm nhận được mùi thum thủm nào, tiếp túc ăn.

Lệ thấy vậy, không vui bảo: “Người ta đã có lòng tốt nhắc nhở anh, còn anh đến mũi cũng không bịt lại, không thấy có lỗi với tấm lòng của người ta à?”

Hùng mặt tỏ vẻ vô tội, mặt toàn dấu chấm hỏi: “Không thối thì làm sao mà phải bịt mũi?”

“Vậy anh phải đợi đến lúc thối rồi mới lấy tay bịt mũi, thế thì còn có ý nghĩa gì nữa?”

“Sự khuếch tán phân tử cần phải có thời gian, thối rồi mới bịt mũi sẽ giảm được mấy giây hít phải mùi thối.”

“Lúc anh nghe người khác bảo họ đánh rắm thì bịt mũi lại có phải hơn lúc anh người thấy rồi mới lấy tay bịt hay không?”

“Nhưng mà quả rắm lúc nãy có thối đâu!”

Lệ bỗng nhiên cảm thấy người đàn ông ngồi trước mặt mình thật xa lạ. Trước giờ Lệ chưa bao giờ cảm thấy tam quan của mình là tách rời nhau đến như vậy.

Cô ấy nghĩ đến mấy ngày trước, tình cảnh bây giờ giống như lúc Hùng bỏ cả đống tất và đồ lót vào giặt chung trong máy giặt, lại còn cho thêm cả chất khử trùng vào đó.

Còn nữa, 1 tháng trước, Hùng đánh rắm trong nhà vệ sinh nhưng không thông báo, hại cô ấy lúc bước vào nhà vệ sinh chút nữa là bị mùi thum thủm kia đầu độc ngất xỉu.

....

“Chúng ta chia tay đi.” Lệ ngẩng đầu lên, nhìn Hùng rồi bình tĩnh nói.

Một giọt nước mắt rơi xuống.

“Bủm.”

Lệ bỗng nhiên cảm thấy lỗ đít mình được nới lỏng, một quả rắm vừa mới bắn ra.

“Em...em vừa đánh rắm.”

Mặt Lệ đỏ ửng, Hùng ngây ra, sau đó cười ha hả: “Há há há không sao không sao. Anh biết là lúc nãy em nói đùa mà. Nào, em yêu, thịt bò viên mà em thích nhất có thể ăn được rồi, để anh vớt cho em một cái.”

Hùng nhẹ nhàng vớt miếng bò viên lên, cẩn thận thổi rồi bỏ vào trong bát cho Lệ.

Lệ nhìn người đàn ông ấm áp này, đột nhiên cảm thấy không khốn nạn như mình tưởng.

Cứ như vậy. Một quả rắm dẫn đến việc chia tay, nhưng cũng vì một quả rắm mà xoay đổi được tình thế.

Rắm cứ luôn thần kỳ như vậy.

Nguyện quang minh chính đại đánh rắm. Đánh rắm trộm sẽ không bao giờ được chấp nhận và bao dung.

Bủm.

1 30