Truyện ma có thật: Gọi hồn

Anh Dũng 11/10/2020 22:17

Bạn đã từng nghe tới việc gọi hồn chưa? Bạn là một người thiên về tâm linh, hay bạn không tin vào sự hiện diện của thế giới âm?

Thật ra, tôi cũng như một số người, thuộc dạng chỉ tin vào những gì khoa học đã chứng minh. Chuyện ma quỷ chưa bao giờ khiến tôi sợ hãi cho tới khi sự việc ấy xảy ra. Câu chuyện này được kể từ câu chuyện thật về một người bạn của tôi.

Bạn tôi có cả ba và mẹ rất hạnh phúc. Ba nó rất thương nó, gia đình của nó đúng kiểu tuy không quá giàu có nhưng hạnh phúc viên mãn. Nó rất vui, nó luôn kể đủ thức trên trời dưới đất với tôi về gia đình nhỏ đáng tự hào của nó. Chưa bao giờ nó nghĩ tới việc rời xa ba mẹ, vì tuổi ba mẹ nó không gọi là quá già.

Chiều tàn mùa thu muộn, gió xào xạc xuyên qua khe lá vàng rơi, cảnh vật đìu hiu u tĩnh như báo trước một ngày chẳng lành. Vừa đi học về, nó không ngờ đó cũng là lần cuối còn nhìn thấy ba mình. Căn nhà chìm trong không khí nặng nề tang thương. Mẹ nó khóc cạn nước mắt, tay quệt những vệt dài lăn không ngừng:

“Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Vừa nãy mẹ ngồi trong bếp thái rau, ba con vẫn mạnh khỏe, nằm võng xem tivi, mẹ nghe ngóng loáng thoáng có tiếng ai đó gọi tên ba, ba con đáp rồi mẹ không để ý tiếp tục làm việc… vậy mà giờ thành ra như vầy, trời ơi!!”

Mẹ nó cơ hồ muốn ngất đi vì tin dữ đến chóng vánh. Nó đờ đẫn, dường như chưa lý giải nổi sự ra đi của ba. Sáng nay ba chở nó đi học, nó đòi ba tối về nhất định phải tặng nó chiếc xe đạp để tự đến trường, cả hai còn vui vẻ móc nghéo, vậy mà…

Hai mẹ con nó suy sụp tinh thần từ dạo ấy. Nhà nó thay vì không khí vui vẻ đầm ấm thì lại thay bằng cái nghẹt thở của khói nhang bàn thờ lạnh lẽo. Mẹ nó khóc sưng mắt nhiều đêm. Song trước mặt nó bao giờ cũng tỏ ra lạc quan hơn hết. Nhiều hôm qua nhà nó chơi, tôi cảm thấy nghẹn ngào cho họ, cái chết của ba nó quá kì lạ, quá đột ngột. Một người trước đó vài giây còn trả lời nhanh nhẹn, sau đó có thể đột quỵ qua đời sao?

Sự việc tưởng chừng chỉ dừng đến đó. Không ngờ một hôm mọi chuyện vẫn lặp ại y cũ. Lần này là mẹ của nó. Mẹ nó mua nhang về thắp lên bàn thờ của ba nó, đang khấn trong miệng thì có tiếng gọi vẳng lại:

“Huyền ơi!”

Đó là tên mẹ nó. Mẹ nó không nhớ giọng nói này có phải của hàng xóm hay không, nhưng đang thắp nhang dở, nên không đáp lại mà làm nốt.

Lúc khoảng 3 phút sau mẹ nó ra cổng mở cửa, bên ngoài hàng cây hắt hiu đang đung đưa trước gió thì không có một ai. Mẹ nó không hiểu chuyện gì. Nói thật âm thanh vang vọng mới đây, không thể nào người đó bỏ đi khuất dạng cả 1 con đường nhanh vậy được!

Hôm sau, mẹ nó hỏi thăm tất cả những hàng xóm xung quanh, ai cũng bảo hôm đó có người thấy giờ đó không có ai đứng trước cổng nhà nó cả… Và nhà họ có nhiều người thức cũng kể lại rằng không hề nghe thấy tiếng người nào gọi mẹ nó…

Tôi đã từng nghe ở đâu đó nói rằng: “Tích truyền khi nghe được tiếng gọi tên mình mà lại không biết nó bắt nguồn từ đâu, đừng bao giờ ngu ngốc trả lời! Bởi có thể trả lời đồng nghĩa với việc bạn đồng ý đi theo nó!”. Lúc đó, tôi đã tin và thầm cảm thấy may mắn vì lúc đó mẹ của nó không kịp trả lời…

Qua câu chuyện này, tôi mong các bạn, những ai đã – đang chưa tin vào thế giới tâm linh, hãy giải đáp tất cả nghi ngờ đó bằng một câu trả lời đơn giản: “Tiếng gọi người ba của bạn tôi là từ đâu? Và vì sao ông lại ra đi đột ngột sau khi trả lời?”


Cộng đồng