TỬ CẤM THÀNH – NHỮNG TRUYỆN KINH DỊ SAU CUNG CẤM (PHẦN 3)

Anh Dũng 06/11/2020 16:37

Là nơi ở của những người quyền lực nhất đất nước thời xa xưa, cùng nhiều cung tần, thị nữ, hoạn quan, T.ử Cấm Thành cũng được biết đến với các cuộc tranh giành quyền lực ngấm ngầm trong hậu cung.

Bởi đã tồn tại quá lâu, ở Tử Cấm Thành không thiếu những câu chuyện lạ lùng, ma quỷ. Ở đây, 5 giờ chiều sẽ đóng cửa, du khách không thể tham quan. Bất kể thời tiết thế nào thì sau 5h chiều, không khí ở Tử Cấm Thành đều rất lạnh. Đó là bởi trong thời điểm này, khi các vị khách "dương gian" đã đi, thì đến lượt những người không thuộc về thế giới này.

Câu chuyện thứ mười sáu: Bạn thời đại học của một netizen nọ là người Bắc Kinh, cậu ta có một người bạn cấp ba, mẹ của cậu bạn là nhân viên công tác tại viện bảo tang Cố Cung. Mẹ cậu ta kể lại rằng một hôm nọ, lúc viện bảo tàng đóng cửa thôi tiếp khách, có một bác nhân viên lớn tuổi đảm nhiệm việc đi tuần. Đi một hồi bỗng bác ấy thấy có một người phụ nữ trung niên mặc sườn xám đứng trước một cái hồ, tóc trên đầu được búi gọn bởi một cây trâm. Bác ấy có hơi bực mình, sao giờ này vẫn còn có người ở đây? Thế là bác ấy tiến tới muốn hỏi cho ra nhẽ. Nhưng người phụ nữ đó lại cười với bác ấy rồi bỗng quay người đi thẳng “vào” bức tường sau lưng. Bác ấy sợ tới mức xoay người bỏ chạy tới chỗ đồng nghiệp sau đó kể lại chuyện mới rồi. Không ngờ chỉ mấy ngày sau, bác ấy lại về cõi tiên. Có lẽ khi thật sự đã sắp đi đến hồi kết của cuộc đời, dương khí thấp nên mới nhìn thấy được điều không nên thấy.

Câu chuyện thứ mười bảy: “Hoàng cung tắm máu”

Câu “hậu cung ba ngàn giai lệ” là nỗi đau của biết bao phi tần chốn hậu cung. Có người cả đời phải chôn vùi cuộc đời trong bốn bức tường âm lạnh bởi không phải ai cũng được Hoàng Thượng để mắt đến và sủng hạnh. Vì vậy nhiều phi tần không chịu được cảnh phòng không gối chiếc nên đã lén lsut tư thông với thái giám trong cung. Song đây là con dao hai lưỡi bởi có thể bị phát giác bất cứ lúc nào và hậu quả mang lại không thể dùng một chữ “thảm” để hình dung. Một ví dụ điển hình mà mỗi khi nhắc lại ai nấy cũng rung mình. Đó là vào năm 1420, hoàng đế Chu Đệ nhà Minh phát hiện hai phi tần Giả Lữ và Ngư Thị của mình thông dâm với thái giám. Chu Đệ ngay lập tức hạ lệnh treo cổ và quyết định “tắm máu” Tử Cấm Thành bằng cách xử tử hết mọi cung tần, nô tì và thái giám trong hậu cung. Tổng cộng có gần 2.800 người đã phơi mạng.

Hoàng đế Chu Đệ

 

Câu chuyện thứ mười tám: Trong Cố Cung có tới hơn 80 miệng giếng lớn nhỏ khác nhau nên trong Tử Cấm Thành không bao giờ thiếu nguồn nước. Tuy nhiên, nước cung cấp cho các sinh hoạt hàng ngày trong cung đều không đến từ những giếng nước này.

Nguyên nhân là do những giếng nước trong cung rất dễ trở thành công cụ đấu đá trong cung cấm. Do tranh sủng, trả thù, không ít các phi tần thường lén bỏ thuốc để tình địch mất khả năng mang thai, thậm chí là đầu độc để giết người.

Chưa hết, những giếng nước này còn là những “nấm mồ nước” của không ít cung nữ, thái giám, phi tần. Theo hồi tưởng của một thái giám cuối thời nhà Thanh, hầu hết các cung nữ đều có xuất thân nghèo khổ, không nhà cửa. Nếu may mắn sở hữu vóc dáng đẹp, dung nhan thanh tú cộng thêm một chút may mắn, một số cung nữ có thể được hoàng đế ân sủng.

Tuy nhiên, cơ hội này rất mong manh. Vì vậy, đại đa số cung nữ đều làm công việc tạp dịch vất vả, bị các phi tần, nữ quan chèn ép. Do không chịu nổi, nhiều người đã gieo mình xuống giếng để tự vẫn. Không chỉ vậy, giếng nước còn là một địa điểm hoàn hảo để giết người diệt khẩu, phi tang thi thể. Chẳng hạn như câu chuyện Từ Hy thái hậu đẩy Trân Phi xuống giếng để thanh trừng người con dâu mà bà từ lâu đã chướng tai gai mắt.

_ Hai câu chuyện cuối mình sẽ nói về Trân Phi:

Câu chuyện thứ mười chín: Cái giếng mà Từ Hy thái hậu cho người đẩy Trân Phi xuống, trong Tử Cấm Thành gọi là giếng Trân Phi (là phi tần mà hoàng đế Quang Tự sủng ái nhất), mãi đến một năm sau đó mới cho người vớt lên nhập liệm. Bây giờ thì cái giếng đã được tu sửa lại và che lấp bớt rồi, thoạt trông rất nhỏ, nhưng hồi xưa miệng giếng rất lớn, bên giếng còn đặt cả một cái linh đường nhỏ. Nghe nói, tối tối khi nhân viên công tác trực đêm mà đi ngang qua cái giếng này thường trông thấy có bóng hình ai đó đi qua đi lại hoặc ngồi đàn bên giếng. Có lẽ năm xưa không ai siêu độ cho nàng nên vong hồn nàng mới ở đây lâu đến thế.

Giếng Trân Phi

 

Câu chuyện thứ hai mươi: “Nơi Trân Phi từng ở”

Hồi bố tôi đi học ở Bắc Kinh có học một môn nghiên cứu về kiến trúc cổ đại, bố tôi từng được nghe bố của bạn mình kể lại rằng có một lão thái giám từng sống trong Cố Cung những năm cuối của Triều Thanh (hồi đó ông ấy tầm 50 ~ 60 tuổi và hiện vẫn còn sống, bây giờ đang làm nhân viên quản lý tại Cố Cung) đã nói cho đã nói cho ông ấy biết trong cung có một số nơi không ai dám đi lúc đêm – đặc biệt là nơi Trân Phi từng ở.

Nghe bảo hồi mới giải phóng, vị thái giám đó cùng một vị thái giám khác đi tuần ngang qua chỗ ở của Trân Phi lúc 6 giờ tối (hồi ấy vì đề phòng ngừa đạo tặc các kiểu nên mỗi ngày sáng chiều họ đều phải đi tuần một lần), vị thái giám kia lúc đó vừa đúng lúc đi ngang qua, bỗng ông ta nghe thấy có tiếng nam nữ cười đùa nên ghé mắt qua cửa sổ xem thử có chuyện gì xảy ra. Kết quả, ông ấy nhìn thấy một người phụ nữ trông rất giống Trân Phi đang đùa giỡn với một người đàn ông tết tóc đuôi sam, vị thái giám ấy sợ điếng người. Ngay sau đó, vừa đúng có vị thái giám khác đi đến, họ cùng bước vào trong phòng nhưng không thấy ai cả. Điều đáng nói là lúc họ tuần tra xong và quay trở về, họ vẫn nghe thấy trong căn phòng ấy truyền ra tiếng cười. Cơ mà lần này không một ai dám đi xem.

[*Chuyện Trân Phi:

Trân Phi là vị phi tần được vua Quang Tự sủng ái nhất. Sở hữu nhan sắc ổn nhất dàn hậu cung, kết hợp với tư tưởng phóng khoáng trong cách sống và lối suy nghĩ mới lạ về chuyện triều cương, vua Quang Tự và Trân Phi dần hợp nhau trong cách nghĩ, vì vậy Trân Phi luôn được Quang Tự yêu thích và xem như điểm tựa tinh thần. Nếu dùng ngôn ngữ hiện đại để miêu tả thì Trân Phi quả là một “nữ hán tử”, bà không sợ cường quyền, không sợ Từ Hy và sẵn sang lên án những hành động bất công. Điều này khiến Từ Hy chán ghét và nuôi chí “thanh trừng” cô con dâu này. Năm 1900, trước sự mạnh mẽ của quân ngoại xâm và phong trào Nghĩa Hòa Đoàn nên hoàng thất buộc phải lui về Tây An lánh nạn, trước khi đi 1 ngày, Từ Hy lấy cớ muốn “tuẫn tiết” để “giảm gánh nặng cho hoàng thượng” nên đã “rủ” Trân Phi cùng “tự tử”. Sau đó, Trân Phi bị đám thái giám Lý Liên Anh cưỡng ép đẩy xuống giếng. Trước khi chết Trân Phi có khí khái nói rằng: “Hoàng Thượng sẽ không để ta chết. Bà thích trốn thì cứ trốn đi. Nhưng Hoàng Thượng thì không nên trốn”. Qủa đúng vậy, thân làm đế vương – không thể trốn!

Một năm sau, Hoàng Thượng về lại Tử Cấm Thành, thương tiếc nàng ái phi, ngài đã hạ lệnh vớt thi hài Trân Phi lên nhưng sau đó đã bị Từ Hy ra lệnh đem chôn ở khu vực mộ phần dành cho cung nữ ngoài Tử Cấm Thành, sau đó “phong” cho nàng làm Trân Qúy Phi. Đến khi Phổ Nghi lên ngôi mới bố cáo thiên hạ là Trân Phi “tự vẫn” và truy phong thành Khác Thuận Hoàng Qúy Phi. Mãi đến năm 1915, Cẩn Phi (chị ruột của Trân Phi cùng tiến cung với Trân Phi) mới có thể mang hài cốt em gái mình về Sùng Lăng.)]

Trong suốt những Thế kỷ gắn liền với các triều đại Nhà Minh và Nhà Thanh, Tử Cấm Thành luôn chứa đựng rất nhiều những câu chuyện kì bí. Tuy chưa ai xác định được những câu chuyện trên là có thật hay được thêu dệt nhằm tăng sự tò mò của du khách về nơi này, nhưng khi nhắc đến du lịch Bắc Kinh, địa điểm đầu tiên mà người ta nhớ đến chính là Tử Cấm Thành – công trình kiến trúc nguy nga và lộng lẫy bậc nhất Trung Hoa. (Điều đặc biệt là một trong những kiến trúc sư trưởng thiết kế và thực hiện công trình này là thái giám Nguyễn An người Giao Chỉ (tên gọi của nước Việt Nam thời đó).

Năm 1987, UNESCO công nhận Tử Cấm Thành là di sản văn hóa Thế Giới.

Theo truyenyy


Bình luận
Phuong Thu Duong 08/11/2020 15:35

Trân Phi đỉnh thế mà số phận tội quá 

Cộng đồng