Ngọc Nhi • 19-09-2020 09:15

Vụ án nào là đáng sợ nhất mọi người nhỉ?

15 câu trả lời
Hoàng Khánh 19/09/2020 09:18
Đây có lẽ là vụ án đáng sợ nhất: Hung thủ không cần ra tay mà khiến 28 nạn nhân tàn sát lẫn nhauToàn bộ vụ án liên quan tới ít nhất 7 gia đình, cách thức hung thủ thực hiện ly kì còn hơn cả phim ảnh.Điều đặc biệt nhất ở vụ án này là hung thủ chưa từng trực tiếp giết chết bất kỳ ai mà chỉ xui khiến các nạn nhân thay mình ra tay, vả lại những người này còn là người thân trong gia đình. Sự kì lạ rùng rợn của vụ án này đến nay vẫn khiến nhiều người nổi da gà mỗi khi đọc lại.1. Gia đình OeTháng 11 năm 2011, cảnh sát ở Hyogo tìm thấy thi thể một phụ nữ bị nhét trong thùng sắt ở trong kho hàng bỏ hoang thuộc thành phố Amagasaki. Thùng sắt này còn bị đổ đầy xi măng. Theo điều tra, cảnh sát biết nạn nhân là bà Kazuko Oe (66 tuổi) đã mất tích được một thời gian, nguyên nhân chết được xác định là do bị con gái và con rể ngược đãi.Tuy nhiên khi đi vào điều tra tường tận hơn, cảnh sát phát hiện hoá ra những đứa con của bà Kazuko Oe đã nghe lời xúi giục của hàng xóm – bà Miyoko Sumida (64 tuổi) và hành hạ mẹ mình tới chết.Miyoko Sumida Cảnh sát lập tức ra lệnh bắt giữ Miyoko Sumida, từ đây vụ án giết người liên hoàn kéo dài gần 15 năm và liên lụy tới hơn 7 gia đình lần đầu bị phơi bày ra ánh sáng.Dựa theo lời kể của Kawamura – con rể bà Kazuko Oe, anh ta và bà Sumida quen nhau vào khoảng tháng 4 năm 2009. Lúc này Kawamura đang làm việc ở công ty hoạt động trong lĩnh vực tàu điện ngầm. Suốt quá trình cả hai làm quen, anh đã bị bà Sumida “mê hoặc”, hình thành mối quan hệ “tin cậy” kì lạ.Anh nghe theo lời khuyên của Sumida thôi việc ở công ty cũ, đưa hơn 10 triệu Yên tiền thôi việc cho bà ta. Không dừng lại ở đây, anh này còn tiếp tục nghe lời Sumida ly hôn với con gái lớn của bà Oe, tuy nhiên vẫn sống chung với gia đình.Từ phải qua trái: Kawamura, con gái út, con gái lớn (vợ cũ Kawamura) của bà Oe Anh dẫn bà Sumida về nhà giới thiệu với gia đình Oe mà không ngờ đó là khởi đầu cho khoảng thời gian đen tối, kinh hoàng như địa ngục của gia đình mình. Sumida chỉ tốn một khoảng thời gian ngắn để tạo quan hệ thân thiết với nhà Oe, rồi bắt đầu xúi giục vợ chồng Kawamura và con gái út của bà Oe hành hạ mẹ mình đến chết.Sau khi bà Oe chết, bốn người âm thầm nhét xác bà vào thùng sắt, mang đến vứt ở nhà kho bỏ hoang. Sợ cái xác bị phát hiện, họ còn cố ý đổ xi măng vào để che giấu mùi hôi.Đến đây những tưởng vụ án đã kết thúc, cảnh sát đang định kết thúc hồ sơ thì chuyện ly kỳ hơn đã xảy ra. Ngày 10/12/2011, cảnh sát nhận được điện thoại báo án: “Có người tìm thấy ba thi thể chôn trong một ngôi nhà”.2. Nhà HashimotoCăn nhà tìm thấy 3 thi thể bên trên chính là nhà Hashimoto, chủ nhà là ông Hisashi Hashimoto, ba thi thể đào được ở nhà Hashimoto gồm có ông Hisashi Hashimoto, em trai và mẹ ông.Vậy Miyoko Sumida có liên quan gì tới cái chết của hộ gia đình này?Hoá ra vào năm 1981, bà Sumida và em gái mình là Masanori Sumida (sau này cũng được xác định là tòng phạm), không rõ vì sao vào ở nhờ trong nhà Hashimoto - lúc này gồm ông Hashimoto, mẹ và em trai. Năm 1987 mẹ của ông Hashimoto mất tích (sau được xác nhận là chết cùng năm). Năm 2001 Masanori Sumida kết hôn với Hisashi Hashimoto, đến năm 2005 trong lúc 2 vợ chồng đi du lịch, ông Hashimoto đã rơi xuống vách đá chết, Masanori Sumida kế thừa toàn bộ tiền bảo hiểm và gia sản của ông Hashimoto.Masanori SumidaNăm 2007, em trai ông Hashimoto từng bỏ nhà ra đi, nhưng đến năm 2009 thì được tìm về. Năm 2011 ông bị giết hại, thi thể bị bỏ vào trong thùng dầu để phân huỷ rồi chôn dưới nền nhà.3. Nhà Yokochi và nhà KadowakiHai gia đình này có quan hệ họ hàng với nhau, đã có 3 người chết còn 1 người mất tích.Người duy nhất còn sống của nhà Kadowaki là Takeo Kadowaki, cô của anh này gả vào nhà Yokochi. Lúc người cô mất, Sumida có đến tham dự lễ tang dù không được mời, vì thế đã xảy ra tranh chấp với cả hai nhà. Lấy cớ này bà ta vào ở nhà Kadowaki, nói mình có bối cảnh xã hội đen, uy hiếp mọi người phải nghe lời mình.Sau đó người đàn bà đáng sợ này kéo cả nhà Yokochi vào cảnh quẫn bách: con trai út nhà Yokochi thiếu nợ một số tiền lớn, Sumida đứng ra nói sẽ giúp họ trả nợ, rồi lừa họ bán hết đất đai nhà cửa để trả nợ, cuối cùng nhốt họ lại chung với nhà Kadowaki, liên tục tra tấn tinh thần và thân thể họ.Bà ta thường xuyên bắt họ đứng liên tục nhiều giờ liền, ép họ làm việc không được nghỉ ngơi, thậm chí còn bày kế cho các thành viên trong nhà hành hạ lẫn nhau: con đánh mẹ, vợ trở thành kẻ theo dõi và báo cáo tin tức của các thành viên trong nhà cho bà ta, anh em trở mặt thành thù…Đến năm 1999, mẹ của ba anh em nhà Yokochi bị tra tấn đến chết, con trai cả hối hận tự sát theo mẹ. Về phần những đứa trẻ của hai gia đình này lại được Sumida nhận nuôi, sau một thời gian tẩy não, chúng không thừa nhận cha mẹ ruột, thậm chí còn mang lòng thù hận họ, chỉ nghe lời một mình Sumida.Trong suốt thời gian bị bà Sumida giam giữ và tra tấn, hai nhà Yokochi và Kadowaki từng nhiều lần báo án, nhưng đều bị cảnh sát lấy cớ “không thụ lý những mâu thuẫn trong gia đình” để từ chối.Vào ngày mẹ ba anh em nhà Yokochi bị tra tấn đến chết, hàng xóm từng nghe được tiếng kêu la thảm thiết, tiếng rên rỉ đau đớn, họ lập tức báo cảnh sát nhưng cảnh sát chỉ đến xem rồi đi về.Lúc Takeo Kadowaki bị ép đi trộm kho hàng, anh từng đi đầu thú nhưng cảnh sát từ chối thụ lý việc anh khai mình bị giam cầm, ngược đãi.4. Nhà Tanimoto Gia đình Tanimoto bị kéo vào trong vụ án này là vì anh vợ của ông Tanimoto vay tiền xã hội đen, được bà Sumida giúp giải quyết, sau đó bà Sumida nói là làm thân thích phải có thành ý nên đã đem không ít người vào ở trong nhà Tanimoto.Những người này chiếm dụng căn nhà của ông Tanimoto, giam giữ 4 người trong gia đình ông ở tầng trên, tất cả thức ăn nước uống của họ đều phụ thuộc vào bà Sumida.Mariko - con gái lớn của ông Tanimoto vốn là nhân viên một công ty mạng, thuộc thành phần trí thức, nên khi thấy gia đình mình gặp nạn cô đã phản kháng và không ngừng chống đối Sumida. Cũng vì thế bà ta thường xuyên trừng phạt cô bằng cách đánh đập, chửi rủa, thậm chí ghim tàn thuốc và lấy khò đốt người cô.Em gái của Mariko – Rui thì lại bị bà Sumida tẩy não, nhận bà ta làm mẹ nuôi rồi giúp bà ta ngược đãi cha mẹ, chị ruột của mình.Mariko từng thử bỏ trốn nhưng lần nào cũng bị bắt về, lần cuối cô đã bỏ trốn được tới Osaka rồi sống mai danh ẩn tích. Hai năm sau, Mariko đi làm thủ tục đổi hộ chiếu thì bị cảnh sát phát hiện và báo về cho Rui, cuối cùng cô bị bắt trở về Amagasaki. Năm 2008 Mariko bị giết, năm 2011 vợ của ông Tanimoto bị giết. Ông Tanimoto may mắn trốn thoát và mãi sau này khi đài NHK bắt đầu làm phim phóng sự về vụ án, ông mới xuất hiện.Theo số liệu cảnh sát công bố thì cả vụ án có tổng cộng 8 người chết, 3 người không rõ tung tích.Cách thức gây án chung của Miyoko Sumida là tìm kiếm một gia đình làm mục tiêu, sau đó tìm cách gia nhập vào gia đình mới này, tiếp theo tiến hành bắt nhốt, xui khiến, dụ dỗ,… làm các thành viên trong gia đình tự tàn sát lẫn nhau. Thế nhưng cảnh sát vẫn không rõ Miyoko Sumida đã dùng cách thức gì để xui khiến, dụ dỗ nạn nhân khiến họ có những hành động vô nhân tính. Sau khi bị bắt không lâu Miyoko Sumida đã tự sát, chân tướng cũng theo đó chìm vào quá khứ. 

Đây có lẽ là vụ án đáng sợ nhất: Hung thủ không cần ra tay mà khiến 28 nạn nhân tàn sát lẫn nhau

Toàn bộ vụ án liên quan tới ít nhất 7 gia đình, cách thức hung thủ thực hiện ly kì còn hơn cả phim ảnh.

Điều đặc biệt nhất ở vụ án này là hung thủ chưa từng trực tiếp giết chết bất kỳ ai mà chỉ xui khiến các nạn nhân thay mình ra tay, vả lại những người này còn là người thân trong gia đình. Sự kì lạ rùng rợn của vụ án này đến nay vẫn khiến nhiều người nổi da gà mỗi khi đọc lại.

1. Gia đình Oe

Tháng 11 năm 2011, cảnh sát ở Hyogo tìm thấy thi thể một phụ nữ bị nhét trong thùng sắt ở trong kho hàng bỏ hoang thuộc thành phố Amagasaki. Thùng sắt này còn bị đổ đầy xi măng. 

Theo điều tra, cảnh sát biết nạn nhân là bà Kazuko Oe (66 tuổi) đã mất tích được một thời gian, nguyên nhân chết được xác định là do bị con gái và con rể ngược đãi.

Tuy nhiên khi đi vào điều tra tường tận hơn, cảnh sát phát hiện hoá ra những đứa con của bà Kazuko Oe đã nghe lời xúi giục của hàng xóm – bà Miyoko Sumida (64 tuổi) và hành hạ mẹ mình tới chết.

Miyoko Sumida

 

Cảnh sát lập tức ra lệnh bắt giữ Miyoko Sumida, từ đây vụ án giết người liên hoàn kéo dài gần 15 năm và liên lụy tới hơn 7 gia đình lần đầu bị phơi bày ra ánh sáng.

Dựa theo lời kể của Kawamura – con rể bà Kazuko Oe, anh ta và bà Sumida quen nhau vào khoảng tháng 4 năm 2009. Lúc này Kawamura đang làm việc ở công ty hoạt động trong lĩnh vực tàu điện ngầm. Suốt quá trình cả hai làm quen, anh đã bị bà Sumida “mê hoặc”, hình thành mối quan hệ “tin cậy” kì lạ.

Anh nghe theo lời khuyên của Sumida thôi việc ở công ty cũ, đưa hơn 10 triệu Yên tiền thôi việc cho bà ta. Không dừng lại ở đây, anh này còn tiếp tục nghe lời Sumida ly hôn với con gái lớn của bà Oe, tuy nhiên vẫn sống chung với gia đình.

Từ phải qua trái: Kawamura, con gái út, con gái lớn (vợ cũ Kawamura) của bà Oe

 

Anh dẫn bà Sumida về nhà giới thiệu với gia đình Oe mà không ngờ đó là khởi đầu cho khoảng thời gian đen tối, kinh hoàng như địa ngục của gia đình mình. Sumida chỉ tốn một khoảng thời gian ngắn để tạo quan hệ thân thiết với nhà Oe, rồi bắt đầu xúi giục vợ chồng Kawamura và con gái út của bà Oe hành hạ mẹ mình đến chết.

Sau khi bà Oe chết, bốn người âm thầm nhét xác bà vào thùng sắt, mang đến vứt ở nhà kho bỏ hoang. Sợ cái xác bị phát hiện, họ còn cố ý đổ xi măng vào để che giấu mùi hôi.

Đến đây những tưởng vụ án đã kết thúc, cảnh sát đang định kết thúc hồ sơ thì chuyện ly kỳ hơn đã xảy ra. Ngày 10/12/2011, cảnh sát nhận được điện thoại báo án: “Có người tìm thấy ba thi thể chôn trong một ngôi nhà”.

2. Nhà Hashimoto

Căn nhà tìm thấy 3 thi thể bên trên chính là nhà Hashimoto, chủ nhà là ông Hisashi Hashimoto, ba thi thể đào được ở nhà Hashimoto gồm có ông Hisashi Hashimoto, em trai và mẹ ông.

Vậy Miyoko Sumida có liên quan gì tới cái chết của hộ gia đình này?

Hoá ra vào năm 1981, bà Sumida và em gái mình là Masanori Sumida (sau này cũng được xác định là tòng phạm), không rõ vì sao vào ở nhờ trong nhà Hashimoto - lúc này gồm ông Hashimoto, mẹ và em trai. 

Năm 1987 mẹ của ông Hashimoto mất tích (sau được xác nhận là chết cùng năm). Năm 2001 Masanori Sumida kết hôn với Hisashi Hashimoto, đến năm 2005 trong lúc 2 vợ chồng đi du lịch, ông Hashimoto đã rơi xuống vách đá chết, Masanori Sumida kế thừa toàn bộ tiền bảo hiểm và gia sản của ông Hashimoto.

Masanori Sumida

Năm 2007, em trai ông Hashimoto từng bỏ nhà ra đi, nhưng đến năm 2009 thì được tìm về. Năm 2011 ông bị giết hại, thi thể bị bỏ vào trong thùng dầu để phân huỷ rồi chôn dưới nền nhà.

3. Nhà Yokochi và nhà Kadowaki

Hai gia đình này có quan hệ họ hàng với nhau, đã có 3 người chết còn 1 người mất tích.

Người duy nhất còn sống của nhà Kadowaki là Takeo Kadowaki, cô của anh này gả vào nhà Yokochi. Lúc người cô mất, Sumida có đến tham dự lễ tang dù không được mời, vì thế đã xảy ra tranh chấp với cả hai nhà. Lấy cớ này bà ta vào ở nhà Kadowaki, nói mình có bối cảnh xã hội đen, uy hiếp mọi người phải nghe lời mình.

Sau đó người đàn bà đáng sợ này kéo cả nhà Yokochi vào cảnh quẫn bách: con trai út nhà Yokochi thiếu nợ một số tiền lớn, Sumida đứng ra nói sẽ giúp họ trả nợ, rồi lừa họ bán hết đất đai nhà cửa để trả nợ, cuối cùng nhốt họ lại chung với nhà Kadowaki, liên tục tra tấn tinh thần và thân thể họ.

Bà ta thường xuyên bắt họ đứng liên tục nhiều giờ liền, ép họ làm việc không được nghỉ ngơi, thậm chí còn bày kế cho các thành viên trong nhà hành hạ lẫn nhau: con đánh mẹ, vợ trở thành kẻ theo dõi và báo cáo tin tức của các thành viên trong nhà cho bà ta, anh em trở mặt thành thù…

Đến năm 1999, mẹ của ba anh em nhà Yokochi bị tra tấn đến chết, con trai cả hối hận tự sát theo mẹ. Về phần những đứa trẻ của hai gia đình này lại được Sumida nhận nuôi, sau một thời gian tẩy não, chúng không thừa nhận cha mẹ ruột, thậm chí còn mang lòng thù hận họ, chỉ nghe lời một mình Sumida.

Trong suốt thời gian bị bà Sumida giam giữ và tra tấn, hai nhà Yokochi và Kadowaki từng nhiều lần báo án, nhưng đều bị cảnh sát lấy cớ “không thụ lý những mâu thuẫn trong gia đình” để từ chối.

Vào ngày mẹ ba anh em nhà Yokochi bị tra tấn đến chết, hàng xóm từng nghe được tiếng kêu la thảm thiết, tiếng rên rỉ đau đớn, họ lập tức báo cảnh sát nhưng cảnh sát chỉ đến xem rồi đi về.

Lúc Takeo Kadowaki bị ép đi trộm kho hàng, anh từng đi đầu thú nhưng cảnh sát từ chối thụ lý việc anh khai mình bị giam cầm, ngược đãi.

4. Nhà Tanimoto 

Gia đình Tanimoto bị kéo vào trong vụ án này là vì anh vợ của ông Tanimoto vay tiền xã hội đen, được bà Sumida giúp giải quyết, sau đó bà Sumida nói là làm thân thích phải có thành ý nên đã đem không ít người vào ở trong nhà Tanimoto.

Những người này chiếm dụng căn nhà của ông Tanimoto, giam giữ 4 người trong gia đình ông ở tầng trên, tất cả thức ăn nước uống của họ đều phụ thuộc vào bà Sumida.

Mariko - con gái lớn của ông Tanimoto vốn là nhân viên một công ty mạng, thuộc thành phần trí thức, nên khi thấy gia đình mình gặp nạn cô đã phản kháng và không ngừng chống đối Sumida. Cũng vì thế bà ta thường xuyên trừng phạt cô bằng cách đánh đập, chửi rủa, thậm chí ghim tàn thuốc và lấy khò đốt người cô.

Em gái của Mariko – Rui thì lại bị bà Sumida tẩy não, nhận bà ta làm mẹ nuôi rồi giúp bà ta ngược đãi cha mẹ, chị ruột của mình.

Mariko từng thử bỏ trốn nhưng lần nào cũng bị bắt về, lần cuối cô đã bỏ trốn được tới Osaka rồi sống mai danh ẩn tích. Hai năm sau, Mariko đi làm thủ tục đổi hộ chiếu thì bị cảnh sát phát hiện và báo về cho Rui, cuối cùng cô bị bắt trở về Amagasaki. 

Năm 2008 Mariko bị giết, năm 2011 vợ của ông Tanimoto bị giết. Ông Tanimoto may mắn trốn thoát và mãi sau này khi đài NHK bắt đầu làm phim phóng sự về vụ án, ông mới xuất hiện.

Theo số liệu cảnh sát công bố thì cả vụ án có tổng cộng 8 người chết, 3 người không rõ tung tích.

Cách thức gây án chung của Miyoko Sumida là tìm kiếm một gia đình làm mục tiêu, sau đó tìm cách gia nhập vào gia đình mới này, tiếp theo tiến hành bắt nhốt, xui khiến, dụ dỗ,… làm các thành viên trong gia đình tự tàn sát lẫn nhau. Thế nhưng cảnh sát vẫn không rõ Miyoko Sumida đã dùng cách thức gì để xui khiến, dụ dỗ nạn nhân khiến họ có những hành động vô nhân tính. Sau khi bị bắt không lâu Miyoko Sumida đã tự sát, chân tướng cũng theo đó chìm vào quá khứ.

 

5 22
Saa 19/09/2020 19:31
"Ma cà rồng vùng Atlas" - vụ án bí ẩn và đáng sợ nhất Thụy ĐiểnHHT - Mặc cho nỗ lực phá án của các nhà chức trách, vụ án "ma cà rồng vùng Atlas" vẫn là một trong những bí ẩn đáng sợ nhất của lịch sử thế giới trong khoảng thế kỉ 20.Vào một đêm của những năm 1930, người phụ nữ có tên Lilly Lindeström bước chậm rãi trên con phố vắng với hy vọng có thể tìm được vị khách nào đó sẵn sàng "đổi tiền lấy tình" giúp cô sống tiếp ngày hôm sau. Lilly Lindeström, 32 tuổi, hành nghề gái mại dâm, đã dành cả một ngày dài phục vụ các vị khách làng chơi trong căn hộ chật chội nằm gọn ở khu phố Atlas ở Stockholm, Thụy Điển. Cô vẫn cố gắng "hành nghề" vào ban đêm dù thân xác đã mệt mỏi lắm rồi.Thế nhưng vào ngày 4 tháng 5 năm 1932, Lilly Lindeström không bao giờ có thể bước chân ra khỏi nhà nữa.Cái chết bí ẩn trong căn phòng kínTrước đây, Lilly Lindström đã trải qua một lần đổ vỡ trong hôn nhân. Sau khi ly dị chồng, Lilly chuyển về căn hộ nhỏ thuộc khu vực Atlas vùng Stockholm, hành nghề gái mại dâm và chủ yếu tiếp khách vào ban đêm.Theo lời kể của Minnie Jansson, hàng xóm sống cạnh phòng với Lilly thì cô này vẫn tới phòng của Lilly vào tối hôm đó để hỏi xin bao cao su. Do cũng hành nghề mại dâm như Lilly nên Minnie thường xuyên tới gặp cô để hỏi xin "đồ bảo vệ". Sáng hôm sau, Minnie như thường lệ gõ cửa phòng bạn nhưng không thấy ai trả lời. Nghĩ rằng Lilly đã ra đường để ăn mừng ngày Quốc tế Lao động 1/5 nên Minnie cũng không nghi ngờ gì thêm nữa.Tuy nhiên vài ngày sau, Minnie vẫn không thấy bóng dáng Lilly xuất hiện. Lo lắng có chuyện chẳng lành, Minnie bèn báo cảnh sát tới phá cửa. Khi lực lượng chức năng xông vào, họ bàng hoàng phát hiện Lilly đã chết, xác nằm úp trên giường với tình trạng không mảnh vải che thân. Quần áo của Lilly được xếp ngay ngắn và đặt trên chiếc ghế cạnh giường.Lượng máu trong người nạn nhân biến mất không dấu vếtTheo khám nghiệm tử thi, Lilly đã chết ít nhất từ 2 đến 3 ngày trước đó. Nguyên nhân dẫn tới cái chết được cho là do "những cú đập mạnh vào đầu bằng dùi cui". Hơn nữa, Lilly đã quan hệ tình dục ngay trước khi bị sát hại.Tuy nhiên, sự khủng khiếp vẫn chưa dừng ở đó khi các báo cáo về sau còn cho thấy kết quả không thể tin nổi. Lilly không chỉ tử vong do những cú đánh vào đầu mà toàn bộ máu trong cơ thể cô cũng đã bị... rút cạn. Trên cổ Lilly là những dấu nước bọt. Những bộ phận khác của nạn nhân cũng có dính chất saliva trong nước bọt.Sau khi lục soát kĩ hơn hiện trường, cảnh sát tìm thấy một chiếc muôi múc canh dính máu. Ngoài ra, không có dấu vân tay lạ nào được lưu lại tại hiện trường.Mặc dù mẫu nước bọt đã được đưa đi xét nghiệm nhưng do các điều kiện kĩ thuật thời đó còn chưa phát triển nên cảnh sát vẫn không thể nào xác định được, dù chỉ là lờ mờ, về danh tính hung thủ. Kẻ thủ ác có thể là một bác sĩ hoặc chuyên gia y tế bởi cái cách cơ thể Lilly thực sự "khô máu" là điều kì lạ không ai lý giải nổi. 9 người đàn ông được cho là những khách hàng gần nhất của Lilly được gọi tới để điều tra nhưng cảnh sát cũng không thu thập được thêm điều gì.Căn hộ của Lilly nằm cách quảng trường Sankt Eriksplan - một nơi nổi tiếng ở Stockholm - một khoảng khá gần. Lilly sống trong căn hộ chật hẹp nhưng cũng được coi là ở vị trí trung tâm nơi thành phố đông đúc. Cảnh sát đã cố gắng thu thập lời khai của những người sống bên cạnh nhưng không tìm thấy bất kì dấu hiệu nào khả nghi. Không có nhân chứng nào cụ thể, quá trình điều tra vụ án nhanh chóng rơi vào bế tắc.Câu hỏi về lượng máu trong người nạn nhân bỗng biến mất không dấu vết vẫn còn bị bỏ ngỏ cho đến ngày nay. Cộng thêm việc Lilly chỉ là một gái làng chơi, không có quá nhiều mối quan hệ đặc biệt nên cái kết của vụ án vẫn chưa được làm rõ để rồi trở thành bí ẩn đáng sợ nhất Thụy Điển. Nhiều người cho rằng rất có thể Lilly đã bị sát hại bởi "ma cà rồng" trong truyền thuyết. Từ đó, vụ án này được người ta nhắc tới với cái tên "Ma cà rồng vùng Atlas".

"Ma cà rồng vùng Atlas" - vụ án bí ẩn và đáng sợ nhất Thụy Điển

HHT - Mặc cho nỗ lực phá án của các nhà chức trách, vụ án "ma cà rồng vùng Atlas" vẫn là một trong những bí ẩn đáng sợ nhất của lịch sử thế giới trong khoảng thế kỉ 20.

"Ma cà rồng vùng Atlas" - vụ án bí ẩn và đáng sợ nhất Thụy Điển

Vào một đêm của những năm 1930, người phụ nữ có tên Lilly Lindeström bước chậm rãi trên con phố vắng với hy vọng có thể tìm được vị khách nào đó sẵn sàng "đổi tiền lấy tình" giúp cô sống tiếp ngày hôm sau. Lilly Lindeström, 32 tuổi, hành nghề gái mại dâm, đã dành cả một ngày dài phục vụ các vị khách làng chơi trong căn hộ chật chội nằm gọn ở khu phố Atlas ở Stockholm, Thụy Điển. Cô vẫn cố gắng "hành nghề" vào ban đêm dù thân xác đã mệt mỏi lắm rồi.

Thế nhưng vào ngày 4 tháng 5 năm 1932, Lilly Lindeström không bao giờ có thể bước chân ra khỏi nhà nữa.

Cái chết bí ẩn trong căn phòng kín

Trước đây, Lilly Lindström đã trải qua một lần đổ vỡ trong hôn nhân. Sau khi ly dị chồng, Lilly chuyển về căn hộ nhỏ thuộc khu vực Atlas vùng Stockholm, hành nghề gái mại dâm và chủ yếu tiếp khách vào ban đêm.

Hiện trường vụ án mạng trông khá gọn gàng và không có nhiều dấu hiệu của sự giằng co.

Theo lời kể của Minnie Jansson, hàng xóm sống cạnh phòng với Lilly thì cô này vẫn tới phòng của Lilly vào tối hôm đó để hỏi xin bao cao su. Do cũng hành nghề mại dâm như Lilly nên Minnie thường xuyên tới gặp cô để hỏi xin "đồ bảo vệ". Sáng hôm sau, Minnie như thường lệ gõ cửa phòng bạn nhưng không thấy ai trả lời. Nghĩ rằng Lilly đã ra đường để ăn mừng ngày Quốc tế Lao động 1/5 nên Minnie cũng không nghi ngờ gì thêm nữa.

Tuy nhiên vài ngày sau, Minnie vẫn không thấy bóng dáng Lilly xuất hiện. Lo lắng có chuyện chẳng lành, Minnie bèn báo cảnh sát tới phá cửa. Khi lực lượng chức năng xông vào, họ bàng hoàng phát hiện Lilly đã chết, xác nằm úp trên giường với tình trạng không mảnh vải che thân. Quần áo của Lilly được xếp ngay ngắn và đặt trên chiếc ghế cạnh giường.

Lượng máu trong người nạn nhân biến mất không dấu vết

Theo khám nghiệm tử thi, Lilly đã chết ít nhất từ 2 đến 3 ngày trước đó. Nguyên nhân dẫn tới cái chết được cho là do "những cú đập mạnh vào đầu bằng dùi cui". Hơn nữa, Lilly đã quan hệ tình dục ngay trước khi bị sát hại.

Mẫu tóc, mẫu nước bọt... là những thứ mà cảnh sát có thể thu thập được tại hiện trường.

Tuy nhiên, sự khủng khiếp vẫn chưa dừng ở đó khi các báo cáo về sau còn cho thấy kết quả không thể tin nổi. Lilly không chỉ tử vong do những cú đánh vào đầu mà toàn bộ máu trong cơ thể cô cũng đã bị... rút cạn. Trên cổ Lilly là những dấu nước bọt. Những bộ phận khác của nạn nhân cũng có dính chất saliva trong nước bọt.

Sau khi lục soát kĩ hơn hiện trường, cảnh sát tìm thấy một chiếc muôi múc canh dính máu. Ngoài ra, không có dấu vân tay lạ nào được lưu lại tại hiện trường.

Mặc dù mẫu nước bọt đã được đưa đi xét nghiệm nhưng do các điều kiện kĩ thuật thời đó còn chưa phát triển nên cảnh sát vẫn không thể nào xác định được, dù chỉ là lờ mờ, về danh tính hung thủ. Kẻ thủ ác có thể là một bác sĩ hoặc chuyên gia y tế bởi cái cách cơ thể Lilly thực sự "khô máu" là điều kì lạ không ai lý giải nổi. 9 người đàn ông được cho là những khách hàng gần nhất của Lilly được gọi tới để điều tra nhưng cảnh sát cũng không thu thập được thêm điều gì.

Căn hộ của Lilly nằm cách quảng trường Sankt Eriksplan - một nơi nổi tiếng ở Stockholm - một khoảng khá gần. Lilly sống trong căn hộ chật hẹp nhưng cũng được coi là ở vị trí trung tâm nơi thành phố đông đúc. Cảnh sát đã cố gắng thu thập lời khai của những người sống bên cạnh nhưng không tìm thấy bất kì dấu hiệu nào khả nghi. Không có nhân chứng nào cụ thể, quá trình điều tra vụ án nhanh chóng rơi vào bế tắc.

Câu hỏi về lượng máu trong người nạn nhân bỗng biến mất không dấu vết vẫn còn bị bỏ ngỏ cho đến ngày nay. Cộng thêm việc Lilly chỉ là một gái làng chơi, không có quá nhiều mối quan hệ đặc biệt nên cái kết của vụ án vẫn chưa được làm rõ để rồi trở thành bí ẩn đáng sợ nhất Thụy Điển. Nhiều người cho rằng rất có thể Lilly đã bị sát hại bởi "ma cà rồng" trong truyền thuyết. Từ đó, vụ án này được người ta nhắc tới với cái tên "Ma cà rồng vùng Atlas".

0 0
Nana 19/09/2020 19:41
Lịch sử thế giới chứng kiến rất nhiều tội ác đáng sợ nhưng ít có vụ án nào kinh hoàng và bí ẩn như những gì từng xảy ra ở trang trại Hinterkaifeck vào năm 1922.Có rất nhiều vụ giết người man rợn đã diễn ra trong lịch sử thế giới và đa phần trong số đó đến ngày nay đã có lời giải. Tuy vậy, vẫn có một số ít các vụ giết người mà thủ phạm của nó có thể sẽ mãi mãi không được tìm ra. Vụ án ở trang trại Hinterkaifeck là một trường hợp như vậy. Nhiều người cho rằng bí ẩn ở trang trại Hinterkaifeck là một trong những vụ án kỳ lạ và man rợn nhất trong lịch sử nước Đức. Vậy điều gì đã dẫn đến nhận định này?Trang trại Hinterkaifeck là nơi diễn ra một trong những vụ giết người đáng sợ nhất lịch sử nước Đức Vụ giết người bí ẩnHinterkaifeck là một trang trại nhỏ nằm ở bang Bavaria của Đức (cách Munich khoảng 70 km về phía bắc). Vào tối ngày 31/5/1922, sáu người trong trang trại này đã bị giết chết với hung khí được xác định là một cái cuốc chim.Sáu nạn nhân trong vụ án là những người nông dân đó là Andreas Gruber (63 tuổi) và vợ Cäzilia (72 tuổi), Viktoria Gabriel (35 tuổi) - con gái cặp vợ chồng già, Cäzilia (7 tuổi) và Josef (2 tuổi) - con của Viktoria Gabriel, người giúp việc Maria Baumgartner (44 tuổi).Gia đình Gruber sống tại Hinterkaifeck - một trang trại nằm bên cạnh khu rừng. Người giúp việc Maria mới vào làm ở trang trại. Điều đặc biệt là Maria đến trang trại làm việc khi người giúp việc trước đó cho rằng Hinterkaifeck đã bị ma quỷ ám ảnh.Điều kỳ lạ!Một vài ngày trước khi vụ án xảy ra, Andreas Gruber đã tâm sự với hàng xóm rằng phát hiện các dấu chân trên truyết kéo dài từ bìa rừng đến trang trại. Đồng thời, người nông dân già này còn nghe thấy tiếng bước chân rất lạ trong căn gác. Một điều kỳ lạ nữa là chìa khóa của căn nhà đã bị mất vài ngày trước khi vụ thảm sát xảy ra nhưng không ai trong số các nạn nhân báo với cảnh sát.  Vào đêm ngày 31/5/1922, thủ phạm của vụ án đã dồn 4 nạn nhân vào trong kho và sát hại tất cả họ bằng một chiếc rìu cầm tay. Kẻ giết người sau đó đã đi vào ngôi nhà để giết đứa bé 2 tuổi là Josef (khi đó đang ngủ trong cũi ở phòng của mẹ) cũng như người giúp việc Maria Baumgartner (khi đó đang trong phòng ngủ của mình).Một vài ngày sau, vụ thảm sát kinh hoàng được phát hiện sau khi không ai thấy các nạn nhân xuất hiện và bé Cäzilia cũng không đi học. Những người hàng xóm đã vào trang trại để kiểm tra và phát hiện ra thi thể đã nằm chết la liệt. Cảnh sát sau đó đã được điều động và mở các cuộc điều tra một cách kỹ lưỡng. Tuy vậy, không có bất kỳ manh mối nào của kẻ giết người được tìm thấy.Lý thuyết đáng sợLý thuyết đáng sợ nhất của vụ án chính là việc đã có ai đó lẻn vào căn nhà, sống ở trên tầng gác một vài ngày và sau đó xuống nhà để thực hiện hành vi giết người. Các căn cứ của lý thuyết này là việc trong vài ngày mà vụ án chưa bị phát hiện, những người hàng xóm đã nói rằng họ thấy khói bốc lên từ ống khói của căn nhà. Ngoài ra, một người nào đó đã cho gia súc của nông trại ăn trong những ngày này. Điều đó khiến nhiều người tin rằng ai đó đã giết người và ở trong trang trại một vài ngày để chăm sóc nơi này.

Lịch sử thế giới chứng kiến rất nhiều tội ác đáng sợ nhưng ít có vụ án nào kinh hoàng và bí ẩn như những gì từng xảy ra ở trang trại Hinterkaifeck vào năm 1922.

Có rất nhiều vụ giết người man rợn đã diễn ra trong lịch sử thế giới và đa phần trong số đó đến ngày nay đã có lời giải. Tuy vậy, vẫn có một số ít các vụ giết người mà thủ phạm của nó có thể sẽ mãi mãi không được tìm ra. Vụ án ở trang trại Hinterkaifeck là một trường hợp như vậy. Nhiều người cho rằng bí ẩn ở trang trại Hinterkaifeck là một trong những vụ án kỳ lạ và man rợn nhất trong lịch sử nước Đức. Vậy điều gì đã dẫn đến nhận định này?

giết người, giết người hàng loạt, vụ án đáng sợ

Trang trại Hinterkaifeck là nơi diễn ra một trong những vụ giết người đáng sợ nhất lịch sử nước Đức

 

Vụ giết người bí ẩn

Hinterkaifeck là một trang trại nhỏ nằm ở bang Bavaria của Đức (cách Munich khoảng 70 km về phía bắc). Vào tối ngày 31/5/1922, sáu người trong trang trại này đã bị giết chết với hung khí được xác định là một cái cuốc chim.

Sáu nạn nhân trong vụ án là những người nông dân đó là Andreas Gruber (63 tuổi) và vợ Cäzilia (72 tuổi), Viktoria Gabriel (35 tuổi) - con gái cặp vợ chồng già, Cäzilia (7 tuổi) và Josef (2 tuổi) - con của Viktoria Gabriel, người giúp việc Maria Baumgartner (44 tuổi).

Gia đình Gruber sống tại Hinterkaifeck - một trang trại nằm bên cạnh khu rừng. Người giúp việc Maria mới vào làm ở trang trại. Điều đặc biệt là Maria đến trang trại làm việc khi người giúp việc trước đó cho rằng Hinterkaifeck đã bị ma quỷ ám ảnh.

Điều kỳ lạ!

Một vài ngày trước khi vụ án xảy ra, Andreas Gruber đã tâm sự với hàng xóm rằng phát hiện các dấu chân trên truyết kéo dài từ bìa rừng đến trang trại. Đồng thời, người nông dân già này còn nghe thấy tiếng bước chân rất lạ trong căn gác. Một điều kỳ lạ nữa là chìa khóa của căn nhà đã bị mất vài ngày trước khi vụ thảm sát xảy ra nhưng không ai trong số các nạn nhân báo với cảnh sát.

 

 

Vào đêm ngày 31/5/1922, thủ phạm của vụ án đã dồn 4 nạn nhân vào trong kho và sát hại tất cả họ bằng một chiếc rìu cầm tay. Kẻ giết người sau đó đã đi vào ngôi nhà để giết đứa bé 2 tuổi là Josef (khi đó đang ngủ trong cũi ở phòng của mẹ) cũng như người giúp việc Maria Baumgartner (khi đó đang trong phòng ngủ của mình).

giết người, giết người hàng loạt, vụ án đáng sợ

Một vài ngày sau, vụ thảm sát kinh hoàng được phát hiện sau khi không ai thấy các nạn nhân xuất hiện và bé Cäzilia cũng không đi học. Những người hàng xóm đã vào trang trại để kiểm tra và phát hiện ra thi thể đã nằm chết la liệt. Cảnh sát sau đó đã được điều động và mở các cuộc điều tra một cách kỹ lưỡng. Tuy vậy, không có bất kỳ manh mối nào của kẻ giết người được tìm thấy.

Lý thuyết đáng sợ

Lý thuyết đáng sợ nhất của vụ án chính là việc đã có ai đó lẻn vào căn nhà, sống ở trên tầng gác một vài ngày và sau đó xuống nhà để thực hiện hành vi giết người. Các căn cứ của lý thuyết này là việc trong vài ngày mà vụ án chưa bị phát hiện, những người hàng xóm đã nói rằng họ thấy khói bốc lên từ ống khói của căn nhà. Ngoài ra, một người nào đó đã cho gia súc của nông trại ăn trong những ngày này. Điều đó khiến nhiều người tin rằng ai đó đã giết người và ở trong trang trại một vài ngày để chăm sóc nơi này.

0 0
vic 19/09/2020 19:49
Xác chết không đầu” ở chung cưTrong khi vụ xét xử “nữ sinh giết người trên xe Lexus” Vũ Thị Kim.Anh chưa kịp lắng xuống thì người dân cả nước lại chứng kiến một vụ án nghiêm trọng. Vụ án “xác chết không đầu” ở chung cư đã gây bàng hoàng cho xã hội về mối quan hệ quá buông thả và cách ra tay tàn độc của hung thủ gây án.Nguyễn Đức Nghĩa, 26 tuổi, ngụ huyện Kiến An, Hải Phòng sau khi “tâm sự” với bạn gái cũ là Nguyễn Phương Linh, 26 tuổi, ngụ tại phố Minh Khai, Hà Nội tại căn hộ chung cư do bạn gái mới của mình nhờ coi hộ, đã dùng dao đâm chết Linh.Gây án xong, Nghĩa bình tĩnh kéo xác nạn nhân vào khu vực nhà tắm, y dùng dao thực hiện hành vi man rợ, cởi bỏ hết quần áo nạn nhân đang mặc trên người để tránh sự phát hiện tung tích. Sau đó, Nghĩa chặt đầu và 10 đầu ngón tay rồi đem xác của Linh giấu trên tầng thượng của chung cư, đầu của nạn nhân thì được gói trong túi xách đem đi vứt ở địa bàn khác, tránh sự phát hiện.Vụ án Nguyễn Đức Nghĩa cuối cùng cũng đã khép lại với nhiều dư âm, tâm trạng. Có lẽ nhiều người không ngạc nhiên với phán quyết y án tử hình. Có chăng, là sự thương cảm, xót xa cho gia đình, nhất là mẹ của Nghĩa khi liên tiếp trong một thời gian ngắn, bà đã phải lần lượt mất đi hai người đàn ông trong gia đình là chồng (bị TNGT) và đứa con trai duy nhất.

Xác chết không đầu” ở chung cư

Trong khi vụ xét xử “nữ sinh giết người trên xe Lexus” Vũ Thị Kim.Anh chưa kịp lắng xuống thì người dân cả nước lại chứng kiến một vụ án nghiêm trọng. Vụ án “xác chết không đầu” ở chung cư đã gây bàng hoàng cho xã hội về mối quan hệ quá buông thả và cách ra tay tàn độc của hung thủ gây án.

Nguyễn Đức Nghĩa, 26 tuổi, ngụ huyện Kiến An, Hải Phòng sau khi “tâm sự” với bạn gái cũ là Nguyễn Phương Linh, 26 tuổi, ngụ tại phố Minh Khai, Hà Nội tại căn hộ chung cư do bạn gái mới của mình nhờ coi hộ, đã dùng dao đâm chết Linh.

Gây án xong, Nghĩa bình tĩnh kéo xác nạn nhân vào khu vực nhà tắm, y dùng dao thực hiện hành vi man rợ, cởi bỏ hết quần áo nạn nhân đang mặc trên người để tránh sự phát hiện tung tích. Sau đó, Nghĩa chặt đầu và 10 đầu ngón tay rồi đem xác của Linh giấu trên tầng thượng của chung cư, đầu của nạn nhân thì được gói trong túi xách đem đi vứt ở địa bàn khác, tránh sự phát hiện.

Vụ án Nguyễn Đức Nghĩa cuối cùng cũng đã khép lại với nhiều dư âm, tâm trạng. Có lẽ nhiều người không ngạc nhiên với phán quyết y án tử hình. Có chăng, là sự thương cảm, xót xa cho gia đình, nhất là mẹ của Nghĩa khi liên tiếp trong một thời gian ngắn, bà đã phải lần lượt mất đi hai người đàn ông trong gia đình là chồng (bị TNGT) và đứa con trai duy nhất.

0 0
samm 19/09/2020 19:54
Vào buổi sáng ngày 15/1/1947, khoảng 10:30, một người phụ nữ tên Betty Bersinger đang đưa con gái mình đến một tiệm sửa giày thì họ đi ngang qua một cái xác. Theo lời của Betty, cái xác lúc đó trắng bệch đến mức cô tưởng nó là một con mannequin, bị chặt đôi ở khúc ngay sống lưng. Sau khi đến gần lại để kiểm tra, cô mới nhận ra đó là xác của một người phụ nữ. Cô gọi cảnh sát, và hơn nửa tiếng sau, đội điều tra đã bắt đầu làm việc. Quá trình điều traNạn nhân được xác định là Elizabeth Ann Short, 22 tuổi. Xác chết của cô được tạo dáng rất lạ: Mắt mở, 2 tay đặt lên trên đầu, chân duỗi thẳng, miệng bị rạch ra 2 bên, tạo thành một Glassgow Smile (thuật ngữ cảnh sát). Điều đặc biệt hơn là xác của nạn nhân cũng như xung quanh khu vực đó không hề có một giọt máu nào. Có vẻ như nạn nhân đã bị rút cạn máu và lau sạch trước khi được “tạo dáng” ở hiện trường.  Sau khi nhận diện được nạn nhân sử dụng dấu vân tay trong cơ sở dữ liệu của FBI, các tờ rơi cũng như các thông báo bắt đầu được đăng với hi vọng tìm kiếm thêm thông tin về cái chết của Elizabeth Short. Trong các tờ rơi và thông báo, Elizabeth được miêu tả là cao khoảng 1m6, tóc đen, mắt xanh, rất ưa nhìn, răng hàm dưới xấu. Chỉ sau một thời gian ngắn, rất nhiều thông tin về nạn nhân đã được gửi đến phía điều tra. Elizabeth đến từ bang Massachusetts, chuyển đến khu vực Hollywood với hi vọng sẽ được nổi tiếng. Cô từng làm bồi bàn, thu ngân, và một vài vai diễn nhỏ. Vì diện mạo cũng như màu tóc đen huyền của mình, các nhà báo đặt biệt danh cho cô là “The Black Dahlia”, dựa trên một bộ phim cũ với nữ diễn viên chính có diện mạo nhìn khá giống với nạn nhân. Kết quả khám tử thi của Elizabeth Short tiết lộ khá nhiều điều về cái chết của cô: Nguyên nhân tử vong được xác định là mất máu và shock, những vết hằn ở chân, đùi, cổ tay của nạn nhân cho thấy rằng có thể nạn nhân đã bị trói lại và tra tấn, 2 vết rạch trên miệng được tạo ra trong khi nạn nhân vẫn còn sống. Ngoài ra, Elizabeth còn bị chấn thương sọ não do bị đánh nhiều lần vào đầu. Những vết cắt trên cơ thể cô rất gọn và sạch sẽ, làm cho cảnh sát nghi ngờ rằng hung thủ là một người có kĩ năng giải phẫu. Những chi tiết ghê rợn của vụ án này đã thu hút rất nhiều sự chú ý, làm cho Elizabeth Short trở thành tiêu điểm của những tờ báo ở Los Angeles trong suốt 1 tháng sau đó. 9 ngày sau khi xác của Elizabeth được phát hiện, một phong bì được gửi đến tòa soạn của tờ báo Los Angeles Examiner, trong phong bì là mã số an ninh của Elizabeth, giấy khai sinh của cô, vài tấm ảnh và một quyển sổ địa chỉ với vài trang đã bị xé. Tất cả mọi dấu vân tay đã bị xóa bằng xăng. Đến cùng với những đồ dùng cá nhân của Elizabeth là một bức thư với nội dung: Here is Dahlia’s Belongings (Trong đây là đồ dùng cá nhân của Dahlia). Bức thư sử dụng những chữ được cắt ra từ các tờ báo, tạp chí để nét viết tay của hung thủ không bị lộ. Đã có tổng cộng 13 lá thư được gửi đến các tòa soạn báo và cảnh sát, vài bức thư được kí tên: Dahlia’s Avenger (Kẻ báo thù Dahlia).   Trong suốt quá trình điều tra, đã có hơn 100 người bị thẩm vấn, hơn 75 cái tên trong quyển sổ địa chỉ cũng đã được liên hệ để điều tra, nhưng đã không có nhiều kết quả khả quan. FBI cũng đã điều tra hơn 300 sinh viên của một trường đại học Y nhưng cũng không thể chỉ điểm được ai là nghi phạm. Trên một chiếc phong bì gửi cho sở cảnh sát có một dấu vân tay, nhưng dấu vân tay này không hề có trong cơ sở dữ liệu của FBI. Vụ án dần đi vào bế tắc.Một trong những nghi phạm chính của vụ ánSau khi về hưu, thám tử Steve Hodel của sở cảnh sát Los Angeles đã quyết định đào sâu vụ án này và quyết định chỉ điểm George Hodel, chính cha của ông, là hung thủ của vụ án này.George Hodel được miêu tả là một vị bác sĩ giàu có, ưa nhìn, có nhiều mối liên hệ, và là chủ của một phòng khám bệnh ở Los Angeles, và chính điều đó đã giúp ông có được kiến thức về giải phẫu cần để thực hiện vụ án. Sau khi George qua đời, Steve xem qua các album ảnh của cha ông và phát hiện 2 tấm hình của một người phụ nữ với diện mạo gần giống với Elizabeth Short, điều này làm cho ông nghi ngờ rằng giữa 2 người đã có một mối quan hệ tình cảm. Và mặc dù đã có nhiều chuyên gia kiểm tra 2 tấm hình này, vẫn chưa ai có thể khẳng định liệu đây có phải là Elizabeth Short hay không.George HodelSteve Hodel cũng tin rằng cha ông là thủ phạm giết Jeanne French, một người phụ nữ được tìm thấy đã chết khoảng 3 tuần sau khi Elizabeth Short được phát hiện. Cũng như Elizabeth, Jeanne bị đánh nhiều lần vào đầu và đã được tạo dáng trước khi chết. Trên xác của Jeanne có chữ “BD” được viết bằng son môi đỏ, chữ “BD” ban đầu được cho là viết tắt của Black Dahlia.Theo các báo cáo, vào buổi sáng ngày 9/1/1947, những túi xi măng đã được gửi đến nhà của George Hodel để tiến hành sửa chữa, đây cũng là ngày cuối cùng Elizabeth Short được nhìn thấy còn sống, và 1 tuần trước khi xác của cô được phát hiện. Steve Hodel, cũng như nhiều thám tử khác, nghi ngờ rằng những túi xi măng này được dùng để chứa và vận chuyển xác của Elizabeth.Về động cơ của George, Steve kể rằng một trong những thần tượng của George là Man Ray, một họa sĩ với phong cách đương đại khá nổi tiếng thời đó, Steve đã tìm thấy những điểm tương đồng giữa cách mà Elizabeth Short được tạo dáng với những bức tranh của Man Ray. Ngoài ra, George cũng thường hay tổ chức những bữa tiệc lớn và mời Man Ray làm khách. Không ai rõ mối quan hệ giữa Man Ray và George Hodel là gì, nhưng George đã từng nói rằng mình muốn làm họa sĩ giống Man Ray, nên Elizabeth Short trong mắt của George có thể là một “tác phẩm nghệ thuật”. Một thành viên khác của gia đình Hodel, Tamar Hodel, con gái của George Hodel, cũng đã từng cáo buộc cha mình rằng ông đã cố dạy cho cô cách làm tình khi cô chỉ mới 11 tuổi, và đã từng bắt cô phải tạo dáng cho những bức ảnh nude. Ở tuổi 15, Tamar đẻ một bé trai, có nhiều tin đồn rằng cha của đứa bé chính là George Hodel.Tuy nhiên, George Hodel đã không bị kết tội ấu dâm và loạn luân vì những thành viên khác của gia đình đã đưa lời khai rằng Tamar đã kể sai sự thật. Tuy nhiên, có thể gia đình Hodel đã bị ép phải làm vậy vì George Hodel là nguồn tài chính của gia đình. Sau những cáo buộc này, George Hodel chuyển đến sống ở Phillipines và qua đời ở tuổi 91 vì trụy tim.Trong hồ sơ của vụ án là một bản ghi chép cho thấy rằng cảnh sát đã gài thiết bị nghe lén vào nhà của George Hodel và nghe lén ông trong suốt 40 ngày vào năm 1950. Những bản ghi âm đã bị mất nhưng bản phiên âm vẫn còn, một trong số đó ghi lại rằng:Giả sử tôi là hung thủ của vụ án The Black Dahlia? Họ sẽ không thể chứng minh điều đó được nữa. Thư kí của tôi cũng sẽ không thể giúp gì cho phía cảnh sát vì cô ta đã chết.Trong một bản phiên âm khác là cuộc đối thoại giữa George và một người đàn ông khác, chỉ ra rằng George nắm được thông tin về sự tham nhũng của sở cảnh sát Los Angeles, và đã sử dụng những thông tin đó để ép họ phải hủy những bằng chứng về vụ án, cũng như loại bỏ George ra khỏi diện tình nghi.Liệu George Hodel có thật sự là hung thủ của vụ án này? Hay còn có nhiều điều mà cả chúng ta lẫn cả sở cảnh sát Los Angeles còn chưa biết? Không ai biết được cả, và hung thủ của vụ án The Black Dahlia cho đến nay vẫn còn là một ẩn số.

Vào buổi sáng ngày 15/1/1947, khoảng 10:30, một người phụ nữ tên Betty Bersinger đang đưa con gái mình đến một tiệm sửa giày thì họ đi ngang qua một cái xác. Theo lời của Betty, cái xác lúc đó trắng bệch đến mức cô tưởng nó là một con mannequin, bị chặt đôi ở khúc ngay sống lưng. Sau khi đến gần lại để kiểm tra, cô mới nhận ra đó là xác của một người phụ nữ. Cô gọi cảnh sát, và hơn nửa tiếng sau, đội điều tra đã bắt đầu làm việc.

Những vụ án đáng sợ với hiện trường không thể nào khó hiểu hơn (P3: The Black Dahlia)

 

Quá trình điều tra

Nạn nhân được xác định là Elizabeth Ann Short, 22 tuổi. Xác chết của cô được tạo dáng rất lạ: Mắt mở, 2 tay đặt lên trên đầu, chân duỗi thẳng, miệng bị rạch ra 2 bên, tạo thành một Glassgow Smile (thuật ngữ cảnh sát). Điều đặc biệt hơn là xác của nạn nhân cũng như xung quanh khu vực đó không hề có một giọt máu nào. Có vẻ như nạn nhân đã bị rút cạn máu và lau sạch trước khi được “tạo dáng” ở hiện trường.

Những vụ án đáng sợ với hiện trường không thể nào khó hiểu hơn (P3: The Black Dahlia)

 

 

Sau khi nhận diện được nạn nhân sử dụng dấu vân tay trong cơ sở dữ liệu của FBI, các tờ rơi cũng như các thông báo bắt đầu được đăng với hi vọng tìm kiếm thêm thông tin về cái chết của Elizabeth Short. Trong các tờ rơi và thông báo, Elizabeth được miêu tả là cao khoảng 1m6, tóc đen, mắt xanh, rất ưa nhìn, răng hàm dưới xấu. Chỉ sau một thời gian ngắn, rất nhiều thông tin về nạn nhân đã được gửi đến phía điều tra. Elizabeth đến từ bang Massachusetts, chuyển đến khu vực Hollywood với hi vọng sẽ được nổi tiếng. Cô từng làm bồi bàn, thu ngân, và một vài vai diễn nhỏ. Vì diện mạo cũng như màu tóc đen huyền của mình, các nhà báo đặt biệt danh cho cô là “The Black Dahlia”, dựa trên một bộ phim cũ với nữ diễn viên chính có diện mạo nhìn khá giống với nạn nhân.

Những vụ án đáng sợ với hiện trường không thể nào khó hiểu hơn (P3: The Black Dahlia)

 

Kết quả khám tử thi của Elizabeth Short tiết lộ khá nhiều điều về cái chết của cô: Nguyên nhân tử vong được xác định là mất máu và shock, những vết hằn ở chân, đùi, cổ tay của nạn nhân cho thấy rằng có thể nạn nhân đã bị trói lại và tra tấn, 2 vết rạch trên miệng được tạo ra trong khi nạn nhân vẫn còn sống. Ngoài ra, Elizabeth còn bị chấn thương sọ não do bị đánh nhiều lần vào đầu. Những vết cắt trên cơ thể cô rất gọn và sạch sẽ, làm cho cảnh sát nghi ngờ rằng hung thủ là một người có kĩ năng giải phẫu.

 

Những chi tiết ghê rợn của vụ án này đã thu hút rất nhiều sự chú ý, làm cho Elizabeth Short trở thành tiêu điểm của những tờ báo ở Los Angeles trong suốt 1 tháng sau đó. 9 ngày sau khi xác của Elizabeth được phát hiện, một phong bì được gửi đến tòa soạn của tờ báo Los Angeles Examiner, trong phong bì là mã số an ninh của Elizabeth, giấy khai sinh của cô, vài tấm ảnh và một quyển sổ địa chỉ với vài trang đã bị xé. Tất cả mọi dấu vân tay đã bị xóa bằng xăng. Đến cùng với những đồ dùng cá nhân của Elizabeth là một bức thư với nội dung: Here is Dahlia’s Belongings (Trong đây là đồ dùng cá nhân của Dahlia). Bức thư sử dụng những chữ được cắt ra từ các tờ báo, tạp chí để nét viết tay của hung thủ không bị lộ. Đã có tổng cộng 13 lá thư được gửi đến các tòa soạn báo và cảnh sát, vài bức thư được kí tên: Dahlia’s Avenger (Kẻ báo thù Dahlia).

 

Những vụ án đáng sợ với hiện trường không thể nào khó hiểu hơn (P3: The Black Dahlia)

 

Những vụ án đáng sợ với hiện trường không thể nào khó hiểu hơn (P3: The Black Dahlia)

 

Trong suốt quá trình điều tra, đã có hơn 100 người bị thẩm vấn, hơn 75 cái tên trong quyển sổ địa chỉ cũng đã được liên hệ để điều tra, nhưng đã không có nhiều kết quả khả quan. FBI cũng đã điều tra hơn 300 sinh viên của một trường đại học Y nhưng cũng không thể chỉ điểm được ai là nghi phạm. Trên một chiếc phong bì gửi cho sở cảnh sát có một dấu vân tay, nhưng dấu vân tay này không hề có trong cơ sở dữ liệu của FBI. Vụ án dần đi vào bế tắc.

Một trong những nghi phạm chính của vụ án

Sau khi về hưu, thám tử Steve Hodel của sở cảnh sát Los Angeles đã quyết định đào sâu vụ án này và quyết định chỉ điểm George Hodel, chính cha của ông, là hung thủ của vụ án này.

George Hodel được miêu tả là một vị bác sĩ giàu có, ưa nhìn, có nhiều mối liên hệ, và là chủ của một phòng khám bệnh ở Los Angeles, và chính điều đó đã giúp ông có được kiến thức về giải phẫu cần để thực hiện vụ án. Sau khi George qua đời, Steve xem qua các album ảnh của cha ông và phát hiện 2 tấm hình của một người phụ nữ với diện mạo gần giống với Elizabeth Short, điều này làm cho ông nghi ngờ rằng giữa 2 người đã có một mối quan hệ tình cảm. Và mặc dù đã có nhiều chuyên gia kiểm tra 2 tấm hình này, vẫn chưa ai có thể khẳng định liệu đây có phải là Elizabeth Short hay không.

Những vụ án đáng sợ với hiện trường không thể nào khó hiểu hơn (P3: The Black Dahlia)

George Hodel

Steve Hodel cũng tin rằng cha ông là thủ phạm giết Jeanne French, một người phụ nữ được tìm thấy đã chết khoảng 3 tuần sau khi Elizabeth Short được phát hiện. Cũng như Elizabeth, Jeanne bị đánh nhiều lần vào đầu và đã được tạo dáng trước khi chết. Trên xác của Jeanne có chữ “BD” được viết bằng son môi đỏ, chữ “BD” ban đầu được cho là viết tắt của Black Dahlia.

Theo các báo cáo, vào buổi sáng ngày 9/1/1947, những túi xi măng đã được gửi đến nhà của George Hodel để tiến hành sửa chữa, đây cũng là ngày cuối cùng Elizabeth Short được nhìn thấy còn sống, và 1 tuần trước khi xác của cô được phát hiện. Steve Hodel, cũng như nhiều thám tử khác, nghi ngờ rằng những túi xi măng này được dùng để chứa và vận chuyển xác của Elizabeth.

Về động cơ của George, Steve kể rằng một trong những thần tượng của George là Man Ray, một họa sĩ với phong cách đương đại khá nổi tiếng thời đó, Steve đã tìm thấy những điểm tương đồng giữa cách mà Elizabeth Short được tạo dáng với những bức tranh của Man Ray. Ngoài ra, George cũng thường hay tổ chức những bữa tiệc lớn và mời Man Ray làm khách. Không ai rõ mối quan hệ giữa Man Ray và George Hodel là gì, nhưng George đã từng nói rằng mình muốn làm họa sĩ giống Man Ray, nên Elizabeth Short trong mắt của George có thể là một “tác phẩm nghệ thuật”.

Những vụ án đáng sợ với hiện trường không thể nào khó hiểu hơn (P3: The Black Dahlia)

 

Một thành viên khác của gia đình Hodel, Tamar Hodel, con gái của George Hodel, cũng đã từng cáo buộc cha mình rằng ông đã cố dạy cho cô cách làm tình khi cô chỉ mới 11 tuổi, và đã từng bắt cô phải tạo dáng cho những bức ảnh nude. Ở tuổi 15, Tamar đẻ một bé trai, có nhiều tin đồn rằng cha của đứa bé chính là George Hodel.

Tuy nhiên, George Hodel đã không bị kết tội ấu dâm và loạn luân vì những thành viên khác của gia đình đã đưa lời khai rằng Tamar đã kể sai sự thật. Tuy nhiên, có thể gia đình Hodel đã bị ép phải làm vậy vì George Hodel là nguồn tài chính của gia đình. Sau những cáo buộc này, George Hodel chuyển đến sống ở Phillipines và qua đời ở tuổi 91 vì trụy tim.

Trong hồ sơ của vụ án là một bản ghi chép cho thấy rằng cảnh sát đã gài thiết bị nghe lén vào nhà của George Hodel và nghe lén ông trong suốt 40 ngày vào năm 1950. Những bản ghi âm đã bị mất nhưng bản phiên âm vẫn còn, một trong số đó ghi lại rằng:

Giả sử tôi là hung thủ của vụ án The Black Dahlia? Họ sẽ không thể chứng minh điều đó được nữa. Thư kí của tôi cũng sẽ không thể giúp gì cho phía cảnh sát vì cô ta đã chết.

Trong một bản phiên âm khác là cuộc đối thoại giữa George và một người đàn ông khác, chỉ ra rằng George nắm được thông tin về sự tham nhũng của sở cảnh sát Los Angeles, và đã sử dụng những thông tin đó để ép họ phải hủy những bằng chứng về vụ án, cũng như loại bỏ George ra khỏi diện tình nghi.

Liệu George Hodel có thật sự là hung thủ của vụ án này? Hay còn có nhiều điều mà cả chúng ta lẫn cả sở cảnh sát Los Angeles còn chưa biết? Không ai biết được cả, và hung thủ của vụ án The Black Dahlia cho đến nay vẫn còn là một ẩn số.

0 0
dua 19/09/2020 20:09
Vào khoảng hơn 1h trưa ngày 2/1/1935, một người đàn ông bước đến khách sạn President để book 1 phòng đơn, theo lời những người có mặt lúc đó, anh này trong tầm từ 20 – 35 tuổi, tóc nâu, vóc dáng khá cao to và có một vết sẹo phía sau đầu. Anh ta ghi tên mình trong sổ đăng kí là Roland T. Owen, đến từ Los Angeles. Nhân viên hành lý lúc đó, Randolph Propst, khi đi cùng Roland đến phòng 1046 thì thấy lạ vì hành lý của Roland chỉ gồm một chiếc lược, một chiếc bàn chải đánh răng và kem đánh răng. Khi đã thu xếp mọi thứ xong xuôi, Roland nói rằng anh ta cho phép lao công vào phòng mình dọn trong khi anh ở trong phòng, nhưng đừng khóa cửa lúc ra vì đang chờ một người bạn đến. Người lao công lúc đó, Mary Soptic, tả lại rằng căn phòng rất tối, màn cửa được kéo kín lại, những chiếc đèn lớn đều đã bị tắt, trừ một chiếc đèn bàn nhỏ ở bên cạnh giường ngủ của Roland.4h chiều hôm đó, Mary quay lại căn phòng để mang khăn tắm đến, và thấy Roland đang nằm trên giường, căn phòng vẫn tối mịt, lần này có một quyển sổ ghi chú để trên bàn có nội dung:Don, chờ tôi, tôi sẽ quay lại sau 15 phút.Vào sáng ngày 3/1, khoảng 10h30 sáng, Mary đến phòng 1046 để lau dọn thì cửa phòng đã bị khóa từ bên ngoài, cô dùng chìa khóa lao công của mình để vào phòng thì thấy Roland đang ngồi bên cạnh giường, có nghĩa là đã có ai đó khóa cửa phòng từ bên ngoài trong khi Roland vẫn còn đang ở bên trong. Trong lúc Mary lau dọn, Roland trả lời một cuộc điện thoại với giọng điệu rất hấp tấp:Không, Don, tôi không muốn ăn sáng. Tôi không đói.4h chiều hôm đó, Mary mang khăn tắm mới đến phòng 1046 như mọi ngày thì nghe thấy tiếng 2 người đàn ông đang cãi nhau. Khi cô gõ cửa, một giọng nam trầm vang lên hỏi ai vậy. Khi Mary giải thích mình là lao công, giọng nam đó lại vang lên:Chúng tôi không cần khăn tắm.Cũng vào buổi tối hôm đó, một vị khách ở cạnh phòng 1046 than phiền rằng cô nghe thấy tiếng chửi rủa ở tầng mình đang ở, có cả giọng nam và nữ.Đây là lúc mọi thứ bắt đầu trở nên kì lạ.Vào 7h sáng ngày 4/1, người điều hành điện thoại của khách sạn để ý rằng điện thoại của phòng 1046 đã bị ngắt kết nối, Randolph Propst đã được cử lên để xử lí. Trên cửa phòng 1046 lúc đó là biển báo “đừng làm phiền”. Sau vài lần gõ cửa, một giọng nam trầm trong phòng vang lên: Vào đi, mở đèn lên. Điều kì lạ là lúc đó cửa vẫn đang bị khóa. Nghĩ rằng Roland lúc đó đang say, Randolph chỉ nói rằng: “Quý khách vui lòng kiểm tra lại đường dây điện thoại”, và sau đó rời đi.Khoảng 1 tiếng rưỡi sau đó, điện thoại ở phòng 1046 vẫn đang bị ngắt kết nối. Lần này, một nhân viên hành lý khác, Harold Pike, đã cầm chìa khóa dự phòng lên để kiểm tra. Bước vào phòng, anh thấy rằng Roland đang nằm trên giường, không mặc quần áo, và có vẻ đang say. Ngoài ra, trên ga giường lúc đó cũng có một vài vết ố. Chiếc bàn để điện thoại đã bị lật đổ và dây của chiếc điện thoại đã bị bung ra, Harold cắm lại sợi dây nối, và lặng lẽ ra khỏi phòng. Trong khoảng từ 10h30 đến 10h45, điện thoại bàn ở phòng 1046 lại một lần nữa bị ngắt kết nối. Lần này, Randolph được cử lên để xem xét tình hình, khi cánh cửa vừa được mở ra, Randolph nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng đáng sợ, đây là lời khai của anh:Khi tôi bước vào căn phòng, người đàn ông này đang quỳ cách tôi khoảng 60cm, 2 cánh tay và cổ anh ta được giữ bằng những sợi dây cước, anh ta được tạo dáng rất lạ, chiếc đầu đẫm máu nằm gọn trong 2 bàn tay. Tôi bật đèn lên, và có máu ở khắp căn phòng: Từ các bức tường, rèm cửa sổ, cho đến cả phòng tắm cũng có vết máu, tôi kết nối lại điện thoại rồi ngay lập tức chạy ra khỏi căn phòng để đi tìm người quản lý.Điều đáng ngạc nhiên nhất của vụ án này là cho tới thời điểm được tìm thấy, Roland T. Owen vẫn còn sống. Thám tử Johnson, một trong những người đầu tiên có mặt tại hiện trường đã hỏi Roland vài câu hỏi trước khi anh được đưa đến bệnh viện. Roland nói rằng anh đã không ở cùng với ai suốt buổi sáng, và anh bị thương vì đã ngã vào bồn tắm. Sau khi nói chuyện được khoảng 2 phút, nạn nhân mất dần ý thức và rơi vào trạng thái hôn mê.  Các vết thương trên người Roland cho thấy rằng nạn nhân đã bị tra tấn rất tàn bạo: Nhiều vết đâm liên tục vào ngực, phổi bị thủng, phía bên phải não bị bầm. Trên cổ và tay của nạn nhân là nhiều vết hằn do sợi dây cước để lại. Mắt cá chân và cổ tay của nạn nhân cũng bị bầm tím nặng. Ngoài ra, các bác sĩ khi khám nghiệm cũng cho biết rằng những vết thương trên cơ thể của nạn nhân đã được gây ra từ 6 – 7 tiếng trước khi nạn nhân được phát hiện, nghĩa là nạn nhân đã bị thương từ trước khi Randolph Propst lên phòng anh lần đầu tiên vào lúc 7h sáng.Điều tra kĩ hơn căn phòng 1046, các thám tử thấy rằng bộ đồ nạn nhân mặc lúc check-in vào khách sạn đã biến mất, những vật dụng như xà bông, dầu gội đầu và khăn tắm cũng biến mất theo, những gì còn lại ở hiện trường gồm một chiếc kẹp tóc, một điếu thuốc và một lọ acid sulfuric (H2SO4) còn nguyên. Trên chiếc bàn nhỏ để điện thoại là 4 dấu vân tay, có thể là của một người phụ nữ. Nói về chiếc điện thoại bị ngắt kết nối, các thám tử đưa ra giả thuyết rằng có thể nạn nhân đã cố gắng dùng điện thoại để cầu cứu, nhưng vì bị thương quá nặng nên đã không thể nhấc điện thoại lên mà đã làm đổ chiếc bàn, dẫn đến việc sợi dây kết nối bị bung ra.Một lúc sau nửa đêm ngày 5/1/1935, Roland T. Owen qua đời do mất máu quá nhiều.2 thám tử điều tra chính của vụ án Roland T. OwenNgay sau đó, vụ án bắt đầu được điều tra kĩ hơn. Sở cảnh sát Los Angeles khi đối chiếu danh tính nạn nhân đã không tìm thấy bất kì ai tên Roland T. Owen. Không ai biết được tại sao nạn nhân lại dùng tên giả để check-in vào khách sạn, trong suốt quá trình điều tra, danh tính thật của nạn nhân cũng chưa bao giờ được tiết lộ. Sau khi thất bại trong việc xác định danh tính thật của nạn nhân, sở cảnh sát Kansas tập trung vào “Don”, cái tên nằm trong tờ ghi chú của nạn nhân, và cuộc tìm kiếm này cũng đã không mang lại bất cứ kết quả gì, những thông báo về cái chết của nạn nhân sau khi được đăng lên trang nhất của các tờ báo lớn để tìm thêm thông tin cũng đã không nhận được bất cứ phản hồi nào khả quan. Quá trình điều tra dần đi vào bế tắc và không có manh mối lớn nào xuất hiện. Vì lý do này, nạn nhân sẽ được chôn cất ở một khu nghĩa trang và sẽ không có nghi thức tang lễ nào được tiến hành.Tuy nhiên, nhà tang lễ Melody McGilley đã nhận được một cuộc gọi ẩn danh, người gọi bảo rằng họ sẽ cung cấp đủ số tiền để tổ chức một nghi lễ mai táng đàng hoàng và trang trọng. Điều này cực kì đáng ngờ vì khi nạn nhân xuất hiện khắp các mặt báo, đã không có ai tìm đến cảnh sát để xác nhận danh tính của nạn nhân. Nhiều người cho rằng người gọi ẩn danh này chính là nhân vật “Don” bí ẩn, và việc tổ chức tang lễ cho nạn nhân cho thấy rằng giữa “Don” và nạn nhân có thể có một mối quan hệ nào đó mà phía điều tra vẫn chưa thể khám phá ra. Vào ngày 21/3/1935, một xấp tiền cuộn trong một tờ báo đã được gửi đến nhà tang lễ Melody McGilley, cùng với một lẵng hoa, và một tờ giấy note với nội dung:Love Forever, Louise.Tua nhanh khoảng một năm sau, vào khoảng giữa năm 1936, một người phụ nữ tên Ruby Ogletree đã liên hệ với cảnh sát, xác nhận nạn nhân của vụ án là con trai của mình, Artemus Ogletree, người đã bỏ nhà đi vào năm 1934. Điều đáng ngạc nhiên hơn là nạn nhân chỉ mới 17 tuổi. Những chi tiết cuối cùng sở cảnh sát có thể tìm được là nạn nhân trước khi check-in vào khách sạn President cũng đã từng ở tại khách sạn St. Regis dưới một cái tên giả khác với một người đàn ông, có thể là Don.Một điều thú vị ở vụ án này là không thật sự có bất cứ nghi phạm nào cả. Gần như mọi người liên quan đến vụ án này đều có chứng cứ ngoại phạm rất hoàn hảo. Nhân vật “Don” bí ẩn thì cũng đã chưa bao giờ được tìm thấy. Tuy nhiên, đã có rất nhiều giả thuyết được đề xuất cho vụ án này, và một trong những giả thuyết nổi tiếng nhất cho vụ án của Artemus Ogletree chính là giả thuyết Cặp tình nhân:Trước thời điểm bị sát hại, Artemus Ogletree có một vị hôn thê không được tiết lộ danh tính. Nhưng một điều không ai biết về Artemus Ogletree là anh là một người đồng tính, và nhân vật “Don” chính là tình nhân của anh. Artemus liên tục đến nhiều khách sạn khác nhau dưới những cái tên giả là để gặp gỡ và làm tình với những người đàn ông khác. Thời điểm xảy ra vụ án là vào những năm 1930, khi mà những định kiến cũng như sự kì thị những người đồng tính vẫn còn rất cao. Khi vị hôn thê của Artemus phát hiện ra việc này, một người nhà của cô đã giết Artemus vì sự phản bội này. Cả Don và vị hôn thê sau đó đều cảm thấy hối hận về việc này, nên họ đã cùng dàn xếp bằng cách để Don gửi tiền làm đám tang của Artemus, và lẵng hoa với dòng ghi chú Love Forever, Louise là món quà cuối cùng của vị hôn thê.Nói về những giả thuyết khác, cũng đã từng có nhiều người đề xuất rằng vụ án này có liên quan đến những băng đảng vì sự tàn bạo trong cách gây án. Tuy nhiên, giả thuyết này trở nên thiếu tin cậy khi xét đến các chi tiết nhỏ như là những tờ giấy note nạn nhân viết trước khi bị sát hại. Ngoài ra, nếu thật sự vụ án này có liên quan đến băng đảng, cũng sẽ không có lý do gì để họ lại chu cấp tiền cho đám tang của nạn nhân và nguy cơ để lộ danh tính của mình.Nhìn chung, án mạng ở phòng 1046 là một vụ án khá lạ lùng và có nhiều điểm không hợp lý lắm. Về các giả thuyết được đưa ra, lý do mà giả thuyết Cặp tình nhân được nhiều người đồng tình nhất có lẽ là vì giả thuyết này giải thích được nhiều lỗ hổng của vụ án nhất nếu chúng ta nhìn tổng thể vụ án. Thời điểm xảy ra án mạng là vào giữa những năm 1930, khi mà việc điều tra chưa có nhiều tiến bộ và phát triển lắm, nếu không có một nhân chứng rõ ràng, gần như ai cũng có thể phạm tội và trốn thoát được nếu đã có chuẩn bị từ trước. Vụ án này cũng không là ngoại lệ, và cho đến nay, những gì xảy ra tại phòng 1046 ngày 4/1/1935 vẫn còn là một bí ẩn.Nguồn: Lost Bird

Vào khoảng hơn 1h trưa ngày 2/1/1935, một người đàn ông bước đến khách sạn President để book 1 phòng đơn, theo lời những người có mặt lúc đó, anh này trong tầm từ 20 – 35 tuổi, tóc nâu, vóc dáng khá cao to và có một vết sẹo phía sau đầu. Anh ta ghi tên mình trong sổ đăng kí là Roland T. Owen, đến từ Los Angeles. Nhân viên hành lý lúc đó, Randolph Propst, khi đi cùng Roland đến phòng 1046 thì thấy lạ vì hành lý của Roland chỉ gồm một chiếc lược, một chiếc bàn chải đánh răng và kem đánh răng. Khi đã thu xếp mọi thứ xong xuôi, Roland nói rằng anh ta cho phép lao công vào phòng mình dọn trong khi anh ở trong phòng, nhưng đừng khóa cửa lúc ra vì đang chờ một người bạn đến. Người lao công lúc đó, Mary Soptic, tả lại rằng căn phòng rất tối, màn cửa được kéo kín lại, những chiếc đèn lớn đều đã bị tắt, trừ một chiếc đèn bàn nhỏ ở bên cạnh giường ngủ của Roland.

4h chiều hôm đó, Mary quay lại căn phòng để mang khăn tắm đến, và thấy Roland đang nằm trên giường, căn phòng vẫn tối mịt, lần này có một quyển sổ ghi chú để trên bàn có nội dung:

Don, chờ tôi, tôi sẽ quay lại sau 15 phút.

Vào sáng ngày 3/1, khoảng 10h30 sáng, Mary đến phòng 1046 để lau dọn thì cửa phòng đã bị khóa từ bên ngoài, cô dùng chìa khóa lao công của mình để vào phòng thì thấy Roland đang ngồi bên cạnh giường, có nghĩa là đã có ai đó khóa cửa phòng từ bên ngoài trong khi Roland vẫn còn đang ở bên trong. Trong lúc Mary lau dọn, Roland trả lời một cuộc điện thoại với giọng điệu rất hấp tấp:

Không, Don, tôi không muốn ăn sáng. Tôi không đói.

4h chiều hôm đó, Mary mang khăn tắm mới đến phòng 1046 như mọi ngày thì nghe thấy tiếng 2 người đàn ông đang cãi nhau. Khi cô gõ cửa, một giọng nam trầm vang lên hỏi ai vậy. Khi Mary giải thích mình là lao công, giọng nam đó lại vang lên:

Chúng tôi không cần khăn tắm.

Cũng vào buổi tối hôm đó, một vị khách ở cạnh phòng 1046 than phiền rằng cô nghe thấy tiếng chửi rủa ở tầng mình đang ở, có cả giọng nam và nữ.

Đây là lúc mọi thứ bắt đầu trở nên kì lạ.

Vào 7h sáng ngày 4/1, người điều hành điện thoại của khách sạn để ý rằng điện thoại của phòng 1046 đã bị ngắt kết nối, Randolph Propst đã được cử lên để xử lí. Trên cửa phòng 1046 lúc đó là biển báo “đừng làm phiền”. Sau vài lần gõ cửa, một giọng nam trầm trong phòng vang lên:

 

Vào đi, mở đèn lên.

 

Điều kì lạ là lúc đó cửa vẫn đang bị khóa. Nghĩ rằng Roland lúc đó đang say, Randolph chỉ nói rằng: “Quý khách vui lòng kiểm tra lại đường dây điện thoại”, và sau đó rời đi.

Khoảng 1 tiếng rưỡi sau đó, điện thoại ở phòng 1046 vẫn đang bị ngắt kết nối. Lần này, một nhân viên hành lý khác, Harold Pike, đã cầm chìa khóa dự phòng lên để kiểm tra. Bước vào phòng, anh thấy rằng Roland đang nằm trên giường, không mặc quần áo, và có vẻ đang say. Ngoài ra, trên ga giường lúc đó cũng có một vài vết ố. Chiếc bàn để điện thoại đã bị lật đổ và dây của chiếc điện thoại đã bị bung ra, Harold cắm lại sợi dây nối, và lặng lẽ ra khỏi phòng.

Những vụ án đáng sợ với hiện trường không thể nào khó hiểu hơn (P4: Án mạng trong phòng 1046)

 

Trong khoảng từ 10h30 đến 10h45, điện thoại bàn ở phòng 1046 lại một lần nữa bị ngắt kết nối. Lần này, Randolph được cử lên để xem xét tình hình, khi cánh cửa vừa được mở ra, Randolph nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng đáng sợ, đây là lời khai của anh:

Khi tôi bước vào căn phòng, người đàn ông này đang quỳ cách tôi khoảng 60cm, 2 cánh tay và cổ anh ta được giữ bằng những sợi dây cước, anh ta được tạo dáng rất lạ, chiếc đầu đẫm máu nằm gọn trong 2 bàn tay. Tôi bật đèn lên, và có máu ở khắp căn phòng: Từ các bức tường, rèm cửa sổ, cho đến cả phòng tắm cũng có vết máu, tôi kết nối lại điện thoại rồi ngay lập tức chạy ra khỏi căn phòng để đi tìm người quản lý.

Điều đáng ngạc nhiên nhất của vụ án này là cho tới thời điểm được tìm thấy, Roland T. Owen vẫn còn sống. Thám tử Johnson, một trong những người đầu tiên có mặt tại hiện trường đã hỏi Roland vài câu hỏi trước khi anh được đưa đến bệnh viện. Roland nói rằng anh đã không ở cùng với ai suốt buổi sáng, và anh bị thương vì đã ngã vào bồn tắm. Sau khi nói chuyện được khoảng 2 phút, nạn nhân mất dần ý thức và rơi vào trạng thái hôn mê.

Những vụ án đáng sợ với hiện trường không thể nào khó hiểu hơn (P4: Án mạng trong phòng 1046)

 

 

Các vết thương trên người Roland cho thấy rằng nạn nhân đã bị tra tấn rất tàn bạo: Nhiều vết đâm liên tục vào ngực, phổi bị thủng, phía bên phải não bị bầm. Trên cổ và tay của nạn nhân là nhiều vết hằn do sợi dây cước để lại. Mắt cá chân và cổ tay của nạn nhân cũng bị bầm tím nặng. Ngoài ra, các bác sĩ khi khám nghiệm cũng cho biết rằng những vết thương trên cơ thể của nạn nhân đã được gây ra từ 6 – 7 tiếng trước khi nạn nhân được phát hiện, nghĩa là nạn nhân đã bị thương từ trước khi Randolph Propst lên phòng anh lần đầu tiên vào lúc 7h sáng.

Điều tra kĩ hơn căn phòng 1046, các thám tử thấy rằng bộ đồ nạn nhân mặc lúc check-in vào khách sạn đã biến mất, những vật dụng như xà bông, dầu gội đầu và khăn tắm cũng biến mất theo, những gì còn lại ở hiện trường gồm một chiếc kẹp tóc, một điếu thuốc và một lọ acid sulfuric (H2SO4) còn nguyên. Trên chiếc bàn nhỏ để điện thoại là 4 dấu vân tay, có thể là của một người phụ nữ. Nói về chiếc điện thoại bị ngắt kết nối, các thám tử đưa ra giả thuyết rằng có thể nạn nhân đã cố gắng dùng điện thoại để cầu cứu, nhưng vì bị thương quá nặng nên đã không thể nhấc điện thoại lên mà đã làm đổ chiếc bàn, dẫn đến việc sợi dây kết nối bị bung ra.

Một lúc sau nửa đêm ngày 5/1/1935, Roland T. Owen qua đời do mất máu quá nhiều.

Những vụ án đáng sợ với hiện trường không thể nào khó hiểu hơn (P4: Án mạng trong phòng 1046)

2 thám tử điều tra chính của vụ án Roland T. Owen

Ngay sau đó, vụ án bắt đầu được điều tra kĩ hơn. Sở cảnh sát Los Angeles khi đối chiếu danh tính nạn nhân đã không tìm thấy bất kì ai tên Roland T. Owen. Không ai biết được tại sao nạn nhân lại dùng tên giả để check-in vào khách sạn, trong suốt quá trình điều tra, danh tính thật của nạn nhân cũng chưa bao giờ được tiết lộ. Sau khi thất bại trong việc xác định danh tính thật của nạn nhân, sở cảnh sát Kansas tập trung vào “Don”, cái tên nằm trong tờ ghi chú của nạn nhân, và cuộc tìm kiếm này cũng đã không mang lại bất cứ kết quả gì, những thông báo về cái chết của nạn nhân sau khi được đăng lên trang nhất của các tờ báo lớn để tìm thêm thông tin cũng đã không nhận được bất cứ phản hồi nào khả quan. Quá trình điều tra dần đi vào bế tắc và không có manh mối lớn nào xuất hiện. Vì lý do này, nạn nhân sẽ được chôn cất ở một khu nghĩa trang và sẽ không có nghi thức tang lễ nào được tiến hành.

Tuy nhiên, nhà tang lễ Melody McGilley đã nhận được một cuộc gọi ẩn danh, người gọi bảo rằng họ sẽ cung cấp đủ số tiền để tổ chức một nghi lễ mai táng đàng hoàng và trang trọng. Điều này cực kì đáng ngờ vì khi nạn nhân xuất hiện khắp các mặt báo, đã không có ai tìm đến cảnh sát để xác nhận danh tính của nạn nhân. Nhiều người cho rằng người gọi ẩn danh này chính là nhân vật “Don” bí ẩn, và việc tổ chức tang lễ cho nạn nhân cho thấy rằng giữa “Don” và nạn nhân có thể có một mối quan hệ nào đó mà phía điều tra vẫn chưa thể khám phá ra. Vào ngày 21/3/1935, một xấp tiền cuộn trong một tờ báo đã được gửi đến nhà tang lễ Melody McGilley, cùng với một lẵng hoa, và một tờ giấy note với nội dung:

Love Forever, Louise.

Tua nhanh khoảng một năm sau, vào khoảng giữa năm 1936, một người phụ nữ tên Ruby Ogletree đã liên hệ với cảnh sát, xác nhận nạn nhân của vụ án là con trai của mình, Artemus Ogletree, người đã bỏ nhà đi vào năm 1934. Điều đáng ngạc nhiên hơn là nạn nhân chỉ mới 17 tuổi. Những chi tiết cuối cùng sở cảnh sát có thể tìm được là nạn nhân trước khi check-in vào khách sạn President cũng đã từng ở tại khách sạn St. Regis dưới một cái tên giả khác với một người đàn ông, có thể là Don.

Một điều thú vị ở vụ án này là không thật sự có bất cứ nghi phạm nào cả. Gần như mọi người liên quan đến vụ án này đều có chứng cứ ngoại phạm rất hoàn hảo. Nhân vật “Don” bí ẩn thì cũng đã chưa bao giờ được tìm thấy. Tuy nhiên, đã có rất nhiều giả thuyết được đề xuất cho vụ án này, và một trong những giả thuyết nổi tiếng nhất cho vụ án của Artemus Ogletree chính là giả thuyết Cặp tình nhân:

Trước thời điểm bị sát hại, Artemus Ogletree có một vị hôn thê không được tiết lộ danh tính. Nhưng một điều không ai biết về Artemus Ogletree là anh là một người đồng tính, và nhân vật “Don” chính là tình nhân của anh. Artemus liên tục đến nhiều khách sạn khác nhau dưới những cái tên giả là để gặp gỡ và làm tình với những người đàn ông khác. Thời điểm xảy ra vụ án là vào những năm 1930, khi mà những định kiến cũng như sự kì thị những người đồng tính vẫn còn rất cao. Khi vị hôn thê của Artemus phát hiện ra việc này, một người nhà của cô đã giết Artemus vì sự phản bội này. Cả Don và vị hôn thê sau đó đều cảm thấy hối hận về việc này, nên họ đã cùng dàn xếp bằng cách để Don gửi tiền làm đám tang của Artemus, và lẵng hoa với dòng ghi chú Love Forever, Louise là món quà cuối cùng của vị hôn thê.

Nói về những giả thuyết khác, cũng đã từng có nhiều người đề xuất rằng vụ án này có liên quan đến những băng đảng vì sự tàn bạo trong cách gây án. Tuy nhiên, giả thuyết này trở nên thiếu tin cậy khi xét đến các chi tiết nhỏ như là những tờ giấy note nạn nhân viết trước khi bị sát hại. Ngoài ra, nếu thật sự vụ án này có liên quan đến băng đảng, cũng sẽ không có lý do gì để họ lại chu cấp tiền cho đám tang của nạn nhân và nguy cơ để lộ danh tính của mình.

Nhìn chung, án mạng ở phòng 1046 là một vụ án khá lạ lùng và có nhiều điểm không hợp lý lắm. Về các giả thuyết được đưa ra, lý do mà giả thuyết Cặp tình nhân được nhiều người đồng tình nhất có lẽ là vì giả thuyết này giải thích được nhiều lỗ hổng của vụ án nhất nếu chúng ta nhìn tổng thể vụ án. Thời điểm xảy ra án mạng là vào giữa những năm 1930, khi mà việc điều tra chưa có nhiều tiến bộ và phát triển lắm, nếu không có một nhân chứng rõ ràng, gần như ai cũng có thể phạm tội và trốn thoát được nếu đã có chuẩn bị từ trước. Vụ án này cũng không là ngoại lệ, và cho đến nay, những gì xảy ra tại phòng 1046 ngày 4/1/1935 vẫn còn là một bí ẩn.

Nguồn: Lost Bird

0 0
Erchen 19/09/2020 20:15
Blair Adams  Blair Adams (28/12/1964 - 11/7/1996) tên đầy đủ là Robert Dennis Blair Adams. Anh là một thợ xây dựng người Canada, 31 tuổi vào thời điểm vụ án mạng xảy ra.Blair là một người tốt bụng và lành tính, tất cả bạn bè cũng như đồng nghiệp đều nói rằng anh là một người rất lạc quan, gần như lúc nào cũng cười và không hề có bất cứ kẻ thù hay ai muốn giết hại anh cả.Điều này nghe có vẻ đúng, một thợ xây dựng hiền lành, hay cười thì làm gì có ai ghét, phải không nào? Không đâu.Những hành vi đáng ngờTrong khoảng một tuần trước khi bị giết (bắt đầu từ ngày 5/7/1996), Blair Adams bắt đầu cư xử rất lạ lùng, nói với mọi người rằng có người đang muốn ám sát mình. Anh bắt đầu rút tiền từ tất cả các tài khoản ngân hàng cũng như các loại vàng, bạc, đá quý.Vào ngày 7/7, Blair Adams có mặt ở biên giới Canada - Mỹ, nhưng đã bị từ chối cho qua vì anh là một người đàn ông đi một mình và đang mang theo một số tiền lớn. Cảnh sát nghi ngờ rằng nạn nhân là một người buôn ma túy. Lý do Blair chọn Mỹ là nơi để trốn "kẻ giết người" cho đến nay vẫn chưa được giải đáp. Những nơi mà Blair Adams đã đi qua trong khi đang "chạy trốn".Vào ngày 8/7 - một ngày sau khi bị từ chối nhập cư vào Mỹ, Blair đến chỗ làm và xin nghỉ việc, sau đó mua 1 vé máy bay khứ hồi đi từ Vancouver, Canada đến Frankfurt, Đức.Điểm đặc biệt là chỉ vài tiếng sau khi đặt mua vé thành công, Blair đến nhà một người bạn và yêu cầu họ giúp anh qua biên giới vì anh đang bị săn đuổi. Sau khi người bạn từ chối giúp, Blair rời đi. Vào ngày 9/7. Blair hủy vé của mình, thuê một chiếc xe và lái đến Seattle. Vẫn không dừng lại ở đây, sau khi đến được nước Mỹ, Blair tiếp tục mua một vé máy bay một chiều đến Washington, DC. Một ngày sau khi đến Washington, DC, vào ngày 10/7, anh tiếp tục thuê một chiếc Toyota và đã chạy hơn 800km để đến Knoxville, Tennesee. Điều này đặc biệt lạ lùng vì theo kết quả điều tra, nạn nhân không hề có người quen hay bạn bè gì trong khu vực này cả.Chiếc Toyota mà Blair Adams đã thuê ở Washington, DC để chạy đến Knoxville vào tháng Bảy năm 1996.Vào lúc 5:30 PM, Blair dừng lại ở một trạm xăng và nói rằng xe của mình bị hư. Nguyên nhân cụ thể mà Blair Adams nói là do chiếc chìa khóa mình đang cầm không phải là chìa khóa của xe này.Người quản lý nói rằng họ sẽ nhận đưa chiếc xe này đi sửa và làm lại chìa khóa mới. Ngoài ra, người quản lý còn chở Blair đến một khách sạn. Nên nhớ, tất cả những điều này đều xảy ra một cách ngẫu nhiên, người quản lý trạm xăng cũng như khách sạn mà nạn nhân ở đều hoàn toàn là tự phát và không hề được lên kế hoạch trước.Theo lời của người tiếp tân lúc đó, Blair Adams đi qua đi lại khu vực sảnh của khách sạn hơn 5 lần trong suốt 1 tiếng đồng hồ trước khi đặt phòng.Trong suốt 1 tiếng đồng hồ đó, có vẻ như Blair rất lưỡng lự trong việc đặt phòng. Sau khi đã đặt phòng và được dẫn đến phòng của mình, Blair chỉ nhìn phòng và sau đó ra khỏi khách sạn, chưa bao giờ bước vào phòng.Sau khi xem lại thước phim được quay lại bằng CCTV (camera quan sát) của khách sạn, những người điều hành lúc đó miêu tả hành vi của Blair Adams là "lo lắng, bồn chồn, có vẻ như đang lo sợ rằng sẽ có ai đó đến tìm mình mặc dù không hề có ai ở đó cả. Không ai biết được lúc đó anh ta có đang chờ ai không, nhưng hành vi của anh thật sự nhìn rất lạ, và không hề vui vẻ tí nào cả."Ảnh CCTV của khách sạn vào lúc 6:51 PM, một ngày trước khi vụ án xảy ra.Hiện trường vụ án và bước đầu điều tra12 tiếng sau khi rời khỏi khách sạn, xác của Blair Adams được tìm thấy tại một bãi đỗ xe cách khách sạn khoảng 400m. Hiện trường vụ án thật sự đã làm cho những bên điều tra rất bối rối: Nạn nhân không mặc quần. Chiếc quần đã bị lộn ngược, ngay cả đôi tất nạn nhân đang mang cũng đã bị lộn ngược. Giày và áo nạn nhân bị rạch ở một vài chỗ.Số trang sức trong chiếc túi nhỏ của Blair được tìm thấy trong chiếc xe của nạn nhân.Ngoài số tiền có giá trị 4,000 USD bằng các mệnh giá của Đức, Mỹ, Canada, có một chiếc túi nhỏ bên cạnh nạn nhân chứa đầy các loại đá quý, vàng, bạc, trang sức. Tất cả vẫn còn nguyên vẹn.Điều đặc biệt nhất được tìm thấy tại hiện trường là chìa khóa của chiếc xe nạn nhân đã thuê vài ngày trước khi chết. Trên cơ thể của Blair lúc đó có một vài vết bầm và vết xước. Tuy nhiên, nguyên nhân tử vong ban đầu lại được xác định là một cú đập mạnh vào khu vực bao tử, cú đập này làm lủng dạ dày, dẫn đến cái chết của nạn nhân.Chiếc chìa khóa mà Blair Adams nói là "bị hư" được tìm thấy ở hiện trường, vẫn còn nguyên và hoạt động bình thườngBước đầu cơ quan điều tra đã loại những khả năng bao gồm giết người cướp của, buôn ma túy cũng như mại dâm. Mặc dù hiện trường được dàn dựng khá lạ lùng nhưng toàn bộ số tiền cũng như tất cả các loại đá quý, trang sức vẫn còn nguyên, cho thấy rằng động cơ chắc chắn không phải vì tiền.Một bảo vệ tại một doanh nghiệp địa phương nói rằng ông đã nghe thấy một tiếng hét lớn vào khoảng 3:30 AM, nhưng ông nghĩ đó là một giọng phụ nữ.Một điều thú vị mà các thám tử đã tìm thấy là mặc dù nạn nhân đã từng dính vào con đường nghiện ngập nhưng quá trình khám nghiệm tử thi không hề cho bất kì kết quả dương tính nào với các hợp chất như cồn cũng như các chất gây nghiện khác.Khi điều tra kĩ hơn, các thám tử cũng nhận thấy rằng nạn nhân không hề có tiền sử mắc bệnh tâm lí cũng như các hội chứng rối loạn. Theo lời kể của mẹ ông, Blair Adams từng có một mối quan hệ tình cảm với một người đàn ông khác.Vụ án không có nghi phạm chính thức nào. Tuy nhiên, 2 người phụ nữ khai rằng đã thấy Blair Adams nói chuyện với một người đàn ông vào buổi tối trước vụ án mạng, và bản vẽ này đã được cung cấp để điều tra. Tuy nhiên, người trong bức hình này đã không được tìm thấy, và gần như bị loại khỏi diện tình nghi. Dựa theo lời khai của những người có mặt trong khu vực, cảnh sát đã có thể tìm ra một quán ăn nhỏ mà Blair đã đến buổi tối trước khi bị sát hại.Tuy nhiên, những đầu mối này rồi cũng rơi vào ngõ cụt. Không có nhiều giả thuyết cho vụ án này, kể cả nghi phạm cảnh sát cũng không thể tìm ra. Vì thế, cái chết của một thợ xây dựng cùng với một số tiền lớn quanh mình cho đến nay vẫn là một bí ẩn.

Blair Adams 

Những vụ án đáng sợ với hiện trường không thể nào khó hiểu hơn (P5: Blair Adams)

 

Blair Adams (28/12/1964 - 11/7/1996) tên đầy đủ là Robert Dennis Blair Adams. Anh là một thợ xây dựng người Canada, 31 tuổi vào thời điểm vụ án mạng xảy ra.

Blair là một người tốt bụng và lành tính, tất cả bạn bè cũng như đồng nghiệp đều nói rằng anh là một người rất lạc quan, gần như lúc nào cũng cười và không hề có bất cứ kẻ thù hay ai muốn giết hại anh cả.

Điều này nghe có vẻ đúng, một thợ xây dựng hiền lành, hay cười thì làm gì có ai ghét, phải không nào? Không đâu.

Những hành vi đáng ngờ

Trong khoảng một tuần trước khi bị giết (bắt đầu từ ngày 5/7/1996), Blair Adams bắt đầu cư xử rất lạ lùng, nói với mọi người rằng có người đang muốn ám sát mình. Anh bắt đầu rút tiền từ tất cả các tài khoản ngân hàng cũng như các loại vàng, bạc, đá quý.

Vào ngày 7/7, Blair Adams có mặt ở biên giới Canada - Mỹ, nhưng đã bị từ chối cho qua vì anh là một người đàn ông đi một mình và đang mang theo một số tiền lớn. Cảnh sát nghi ngờ rằng nạn nhân là một người buôn ma túy. Lý do Blair chọn Mỹ là nơi để trốn "kẻ giết người" cho đến nay vẫn chưa được giải đáp.

Những vụ án đáng sợ với hiện trường không thể nào khó hiểu hơn (P5: Blair Adams)

 

Những nơi mà Blair Adams đã đi qua trong khi đang "chạy trốn".

Vào ngày 8/7 - một ngày sau khi bị từ chối nhập cư vào Mỹ, Blair đến chỗ làm và xin nghỉ việc, sau đó mua 1 vé máy bay khứ hồi đi từ Vancouver, Canada đến Frankfurt, Đức.

Điểm đặc biệt là chỉ vài tiếng sau khi đặt mua vé thành công, Blair đến nhà một người bạn và yêu cầu họ giúp anh qua biên giới vì anh đang bị săn đuổi. Sau khi người bạn từ chối giúp, Blair rời đi.

 

Vào ngày 9/7. Blair hủy vé của mình, thuê một chiếc xe và lái đến Seattle. Vẫn không dừng lại ở đây, sau khi đến được nước Mỹ, Blair tiếp tục mua một vé máy bay một chiều đến Washington, DC.

 

Một ngày sau khi đến Washington, DC, vào ngày 10/7, anh tiếp tục thuê một chiếc Toyota và đã chạy hơn 800km để đến Knoxville, Tennesee. Điều này đặc biệt lạ lùng vì theo kết quả điều tra, nạn nhân không hề có người quen hay bạn bè gì trong khu vực này cả.

Những vụ án đáng sợ với hiện trường không thể nào khó hiểu hơn (P5: Blair Adams)

Chiếc Toyota mà Blair Adams đã thuê ở Washington, DC để chạy đến Knoxville vào tháng Bảy năm 1996.

Vào lúc 5:30 PM, Blair dừng lại ở một trạm xăng và nói rằng xe của mình bị hư. Nguyên nhân cụ thể mà Blair Adams nói là do chiếc chìa khóa mình đang cầm không phải là chìa khóa của xe này.

Người quản lý nói rằng họ sẽ nhận đưa chiếc xe này đi sửa và làm lại chìa khóa mới. Ngoài ra, người quản lý còn chở Blair đến một khách sạn. Nên nhớ, tất cả những điều này đều xảy ra một cách ngẫu nhiên, người quản lý trạm xăng cũng như khách sạn mà nạn nhân ở đều hoàn toàn là tự phát và không hề được lên kế hoạch trước.

Theo lời của người tiếp tân lúc đó, Blair Adams đi qua đi lại khu vực sảnh của khách sạn hơn 5 lần trong suốt 1 tiếng đồng hồ trước khi đặt phòng.

Trong suốt 1 tiếng đồng hồ đó, có vẻ như Blair rất lưỡng lự trong việc đặt phòng. Sau khi đã đặt phòng và được dẫn đến phòng của mình, Blair chỉ nhìn phòng và sau đó ra khỏi khách sạn, chưa bao giờ bước vào phòng.

Sau khi xem lại thước phim được quay lại bằng CCTV (camera quan sát) của khách sạn, những người điều hành lúc đó miêu tả hành vi của Blair Adams là "lo lắng, bồn chồn, có vẻ như đang lo sợ rằng sẽ có ai đó đến tìm mình mặc dù không hề có ai ở đó cả. Không ai biết được lúc đó anh ta có đang chờ ai không, nhưng hành vi của anh thật sự nhìn rất lạ, và không hề vui vẻ tí nào cả."

Những vụ án đáng sợ với hiện trường không thể nào khó hiểu hơn (P5: Blair Adams)

Ảnh CCTV của khách sạn vào lúc 6:51 PM, một ngày trước khi vụ án xảy ra.

Hiện trường vụ án và bước đầu điều tra

12 tiếng sau khi rời khỏi khách sạn, xác của Blair Adams được tìm thấy tại một bãi đỗ xe cách khách sạn khoảng 400m. Hiện trường vụ án thật sự đã làm cho những bên điều tra rất bối rối: Nạn nhân không mặc quần. Chiếc quần đã bị lộn ngược, ngay cả đôi tất nạn nhân đang mang cũng đã bị lộn ngược. Giày và áo nạn nhân bị rạch ở một vài chỗ.

Những vụ án đáng sợ với hiện trường không thể nào khó hiểu hơn (P5: Blair Adams)

Số trang sức trong chiếc túi nhỏ của Blair được tìm thấy trong chiếc xe của nạn nhân.

Ngoài số tiền có giá trị 4,000 USD bằng các mệnh giá của Đức, Mỹ, Canada, có một chiếc túi nhỏ bên cạnh nạn nhân chứa đầy các loại đá quý, vàng, bạc, trang sức. Tất cả vẫn còn nguyên vẹn.

Điều đặc biệt nhất được tìm thấy tại hiện trường là chìa khóa của chiếc xe nạn nhân đã thuê vài ngày trước khi chết. Trên cơ thể của Blair lúc đó có một vài vết bầm và vết xước. Tuy nhiên, nguyên nhân tử vong ban đầu lại được xác định là một cú đập mạnh vào khu vực bao tử, cú đập này làm lủng dạ dày, dẫn đến cái chết của nạn nhân.

Những vụ án đáng sợ với hiện trường không thể nào khó hiểu hơn (P5: Blair Adams)

Chiếc chìa khóa mà Blair Adams nói là "bị hư" được tìm thấy ở hiện trường, vẫn còn nguyên và hoạt động bình thường

Bước đầu cơ quan điều tra đã loại những khả năng bao gồm giết người cướp của, buôn ma túy cũng như mại dâm. Mặc dù hiện trường được dàn dựng khá lạ lùng nhưng toàn bộ số tiền cũng như tất cả các loại đá quý, trang sức vẫn còn nguyên, cho thấy rằng động cơ chắc chắn không phải vì tiền.

Một bảo vệ tại một doanh nghiệp địa phương nói rằng ông đã nghe thấy một tiếng hét lớn vào khoảng 3:30 AM, nhưng ông nghĩ đó là một giọng phụ nữ.

Một điều thú vị mà các thám tử đã tìm thấy là mặc dù nạn nhân đã từng dính vào con đường nghiện ngập nhưng quá trình khám nghiệm tử thi không hề cho bất kì kết quả dương tính nào với các hợp chất như cồn cũng như các chất gây nghiện khác.

Khi điều tra kĩ hơn, các thám tử cũng nhận thấy rằng nạn nhân không hề có tiền sử mắc bệnh tâm lí cũng như các hội chứng rối loạn. Theo lời kể của mẹ ông, Blair Adams từng có một mối quan hệ tình cảm với một người đàn ông khác.

Vụ án không có nghi phạm chính thức nào. Tuy nhiên, 2 người phụ nữ khai rằng đã thấy Blair Adams nói chuyện với một người đàn ông vào buổi tối trước vụ án mạng, và bản vẽ này đã được cung cấp để điều tra. Tuy nhiên, người trong bức hình này đã không được tìm thấy, và gần như bị loại khỏi diện tình nghi.

Những vụ án đáng sợ với hiện trường không thể nào khó hiểu hơn (P5: Blair Adams)

 

Dựa theo lời khai của những người có mặt trong khu vực, cảnh sát đã có thể tìm ra một quán ăn nhỏ mà Blair đã đến buổi tối trước khi bị sát hại.

Tuy nhiên, những đầu mối này rồi cũng rơi vào ngõ cụt. Không có nhiều giả thuyết cho vụ án này, kể cả nghi phạm cảnh sát cũng không thể tìm ra. Vì thế, cái chết của một thợ xây dựng cùng với một số tiền lớn quanh mình cho đến nay vẫn là một bí ẩn.

0 0
Thanh Nga 19/09/2020 21:41

mình vẫn ám ảnh vụ ở TMV cát tường á

0 0
Đặng Long 19/09/2020 21:50

nhiều quá trời 

0 0
Tiểu Bảo Bảo 21/09/2020 15:37
Vụ án không nói đâu xa :(( vụ án giao gà của đứa bé đó!! Kì đó nổi ầm ầm lên luôn! Hai tên hung thủ chỉ vì ba mẹ đứa bé chưa trả tiền mà giết hại con bé tàn bạo đến thế 

Vụ án không nói đâu xa :(( vụ án giao gà của đứa bé đó!! Kì đó nổi ầm ầm lên luôn! Hai tên hung thủ chỉ vì ba mẹ đứa bé chưa trả tiền mà giết hại con bé tàn bạo đến thế 

0 0
Kim Kim 21/09/2020 16:16
Thực sự ở Nhật rất nhiều vụ án khiến thế giới chấn động mà!! Có một câu chuyện mà tui từng nghe đó là vào năm 1948, lực lượng cảnh sát tại Nhật Bản đã tìm thấy 5 thi thể trẻ em được đựng trong một chiếc túi ni-lông màu đen. Sau quá trình điều tra gắt gao, họ phát hiện kẻ thủ ác chính là nữ sát nhân tàn bạo Miyuki Ishikawa.Miyuki có một tuổi thơ bất hạnh khi thường xuyên bị người cha độc ác bỏ đói và đánh đập dã man. Nỗi ám ảnh kinh hoàng đó chính là nguyên nhân khiến bà ta ra tay giết hại 169 đứa trẻ theo cách thức tương tự mà chẳng cần suy nghĩ.Vào năm 1948, do tỷ lệ sinh bùng nổ nên số em bé được chào đời mỗi ngày luôn vượt mức tiêu chuẩn.Nhận thấy nhiều gia đình quá nghèo khó không đủ điều kiện để nuôi nấng con mình, Miyuki – khi ấy là bà đỡ của trung tâm y tế địa phương đã bí mật “trợ giúp” họ bằng việc bóp chết 169 nạn nhân nhỏ tuổi, sau đó đem xác chúng rải khắp nơi nhằm phi tang chứng cớ.

Thực sự ở Nhật rất nhiều vụ án khiến thế giới chấn động mà!! Có một câu chuyện mà tui từng nghe đó là vào năm 1948, lực lượng cảnh sát tại Nhật Bản đã tìm thấy 5 thi thể trẻ em được đựng trong một chiếc túi ni-lông màu đen. Sau quá trình điều tra gắt gao, họ phát hiện kẻ thủ ác chính là nữ sát nhân tàn bạo Miyuki Ishikawa.

5 vụ án man rợ nhất thế giới: Sát hại 169 trẻ sơ sinh, đem rải xác khắp Nhật Bản-1

Miyuki có một tuổi thơ bất hạnh khi thường xuyên bị người cha độc ác bỏ đói và đánh đập dã man. Nỗi ám ảnh kinh hoàng đó chính là nguyên nhân khiến bà ta ra tay giết hại 169 đứa trẻ theo cách thức tương tự mà chẳng cần suy nghĩ.

Vào năm 1948, do tỷ lệ sinh bùng nổ nên số em bé được chào đời mỗi ngày luôn vượt mức tiêu chuẩn.

Nhận thấy nhiều gia đình quá nghèo khó không đủ điều kiện để nuôi nấng con mình, Miyuki – khi ấy là bà đỡ của trung tâm y tế địa phương đã bí mật “trợ giúp” họ bằng việc bóp chết 169 nạn nhân nhỏ tuổi, sau đó đem xác chúng rải khắp nơi nhằm phi tang chứng cớ.

0 0
Ngọc Nữ 21/09/2020 22:22
Đây là câu chuyện nhìn hình tui còn không dám nhìn chứ đừng nói gì tới nghe nhưng vẫn kể cho các bạn nghe nè :(( Năm 1999, vụ án cô gái trẻ 23 tuổi bị bắt cóc, tra tấn và giết hại dã man đã gây chấn động toàn bộ đặc khu Hong Kong, Trung Quốc.Mọi chuyện chỉ dần được hé mở khi thiếu nữ 14 tuổi tên A Fang, bạn gái của một trong 3 kẻ giết người đã kể với nhân viên xã hội về việc cô hay gặp người phụ nữ không đầu tới đòi lại phần cơ thể bị mất trong mỗi cơn ác mộng.Cảnh sát luôn cho đó là câu chuyện hoang đường. Nhưng trước sự quyết liệt từ A Fang, lực lượng chức năng Hong Kong đành phải đến hiện trường và lập tức choáng váng trước hình ảnh kinh hoàng mà mình đang chứng kiến.Ngày 17/3/1999, nhóm 3 người đàn ông đã bắt cóc một cô gái mại dâm tên Fan Man-Yee, 23 tuổi. Cô này bị đánh đập bằng gậy sắt, bị treo lên trần và tra tấn suốt đêm bằng những trò vô nhân đạo.Đối mặt với nhiều vết thương nghiêm trọng, Fan qua đời vào cuối tháng 4. Riêng phần đầu của nạn nhân được nhét chặt trong con thú nhồi bông Hello Kitty, còn các mảnh khác trên cơ thể bị đem vứt ở nhiều nơi khác nhau.

Đây là câu chuyện nhìn hình tui còn không dám nhìn chứ đừng nói gì tới nghe nhưng vẫn kể cho các bạn nghe nè :(( 

Năm 1999, vụ án cô gái trẻ 23 tuổi bị bắt cóc, tra tấn và giết hại dã man đã gây chấn động toàn bộ đặc khu Hong Kong, Trung Quốc.

Mọi chuyện chỉ dần được hé mở khi thiếu nữ 14 tuổi tên A Fang, bạn gái của một trong 3 kẻ giết người đã kể với nhân viên xã hội về việc cô hay gặp người phụ nữ không đầu tới đòi lại phần cơ thể bị mất trong mỗi cơn ác mộng.

Cảnh sát luôn cho đó là câu chuyện hoang đường. Nhưng trước sự quyết liệt từ A Fang, lực lượng chức năng Hong Kong đành phải đến hiện trường và lập tức choáng váng trước hình ảnh kinh hoàng mà mình đang chứng kiến.

Ngày 17/3/1999, nhóm 3 người đàn ông đã bắt cóc một cô gái mại dâm tên Fan Man-Yee, 23 tuổi. Cô này bị đánh đập bằng gậy sắt, bị treo lên trần và tra tấn suốt đêm bằng những trò vô nhân đạo.

Đối mặt với nhiều vết thương nghiêm trọng, Fan qua đời vào cuối tháng 4. Riêng phần đầu của nạn nhân được nhét chặt trong con thú nhồi bông Hello Kitty, còn các mảnh khác trên cơ thể bị đem vứt ở nhiều nơi khác nhau.

0 0
Sa Hà 21/09/2020 23:05
Câu chuyện này không đáng sợ nhưng đáng kinh khủng nhất là hung thủ giết chính đấng sinh thành của mình :(( Henry Chau Hoi-leung đã sát hại cha mẹ mình trong căn hộ riêng tại Tai Kok Tsui vào năm 2013. Nhưng điều kinh khủng hơn là những gì mà hắn từng làm với bậc sinh thành, tất cả mọi tình tiết đều giống hệt như trong bộ phim điện ảnh nổi tiếng Sự im lặng của bầy cừu.Chau bị cảnh sát bắt giữ sau khi gửi tin nhắn cho một người bạn và thú nhận mọi tộc ác vừa gây ra. Tên nghịch tử phải nhận án chung thân vào tháng 3/2013.

Câu chuyện này không đáng sợ nhưng đáng kinh khủng nhất là hung thủ giết chính đấng sinh thành của mình :(( Henry Chau Hoi-leung đã sát hại cha mẹ mình trong căn hộ riêng tại Tai Kok Tsui vào năm 2013. Nhưng điều kinh khủng hơn là những gì mà hắn từng làm với bậc sinh thành, tất cả mọi tình tiết đều giống hệt như trong bộ phim điện ảnh nổi tiếng Sự im lặng của bầy cừu.

Chau bị cảnh sát bắt giữ sau khi gửi tin nhắn cho một người bạn và thú nhận mọi tộc ác vừa gây ra. Tên nghịch tử phải nhận án chung thân vào tháng 3/2013.

0 0
Thái Hoàn 23/09/2020 12:45
Vụ án nào cũng đáng sợ nhưng có những vụ án vừa bí ẩn vừa đáng sợ mới ghê!! Ngày bé nhiều đứa trẻ là lấy nhân vật Jack hám sát con nếu con không chịu ăn,.. Nhưng thật ra đây là một nhân vật không phải hư cấu mà là có thật đó!!! Trong khoảng 3 năm từ năm 1888, kẻ sát nhân hàng loạt Jack the Ripper (Jack đồ tể) là nỗi khiếp đảm với người dân London và sự xấu hổ của cảnh sát nước Anh khi lần lượt 11 nạn nhân, trong đó đa phần là phụ nữ, bị sát hại một cách tàn bạo và bệnh hoạn. Tuy nhiên, danh tính đích thực của kẻ giết người cho đến nay vẫn nằm sau bức màn đen bí ẩn.Cơn ác mộng “Jack the Ripper” bắt đầu vào thứ Sáu, ngày 31/8/1888, khi cơ thể của một phụ nữ tên là Mary Ann Nicholls, 42 tuổi, được tìm thấy ở phố Bucks Row (nay là phố Durwald Street). Mặt mũi nạn nhân bầm tím và cổ họng bị cứa hai vết sâu khiến đầu gần như lìa khỏi cổ. Bụng của Nicholls bị rạch toang. Ngày 8/9/1888, nạn nhân thứ hai đã được phát hiện. Đó là Annie Chapman, 47 tuổi, một phụ nữ sống bằng nghề “ăn sương”. Thi thể của cô được tìm thấy trên một lối đi bộ phía sau phố Hanbury. Một số tài sản cá nhân vương vãi xung quanh. Cũng giống như Nicolls, hầu như không còn phần nội tạng nào của Chapman còn nguyên vẹn.Ngày 28/9, hãng Thông tấn Trung ương Anh nhận được một lá thư kí tên “Jack the Ripper” tự nhận là tác giả của hai vụ thảm sát nói trên và đe dọa sẽ còn nhiều nạn nhân nữa. Ngày 30/9/1888, tức chỉ hai ngày sau, đã cho thấy những lời đe dọa của “Jack the Ripper” không phải là đe dọa suông, khi mà có tới hai nạn nhân nữa bị sát hại trong khoảng thời gian cách nhau không lâu. Lần theo dấu máu hiện trường, cảnh sát tìm đến một ô cửa gần đó, nơi một dòng chữ được viết bằng phấn: "Người Do Thái không phải là những người không bị buộc tội". Không hiểu vì lí do gì mà Charles Warren, Giám đốc cảnh sát Luân Đôn khi đó đã ra lệnh xóa dòng chữ này. Vì vậy, một trong những manh mối có giá trị nhất đã bị phá hủy.

Vụ án nào cũng đáng sợ nhưng có những vụ án vừa bí ẩn vừa đáng sợ mới ghê!! Ngày bé nhiều đứa trẻ là lấy nhân vật Jack hám sát con nếu con không chịu ăn,.. Nhưng thật ra đây là một nhân vật không phải hư cấu mà là có thật đó!!! 

Trong khoảng 3 năm từ năm 1888, kẻ sát nhân hàng loạt Jack the Ripper (Jack đồ tể) là nỗi khiếp đảm với người dân London và sự xấu hổ của cảnh sát nước Anh khi lần lượt 11 nạn nhân, trong đó đa phần là phụ nữ, bị sát hại một cách tàn bạo và bệnh hoạn. Tuy nhiên, danh tính đích thực của kẻ giết người cho đến nay vẫn nằm sau bức màn đen bí ẩn.

Cơn ác mộng “Jack the Ripper” bắt đầu vào thứ Sáu, ngày 31/8/1888, khi cơ thể của một phụ nữ tên là Mary Ann Nicholls, 42 tuổi, được tìm thấy ở phố Bucks Row (nay là phố Durwald Street). Mặt mũi nạn nhân bầm tím và cổ họng bị cứa hai vết sâu khiến đầu gần như lìa khỏi cổ. Bụng của Nicholls bị rạch toang. 

Ngày 8/9/1888, nạn nhân thứ hai đã được phát hiện. Đó là Annie Chapman, 47 tuổi, một phụ nữ sống bằng nghề “ăn sương”. Thi thể của cô được tìm thấy trên một lối đi bộ phía sau phố Hanbury. Một số tài sản cá nhân vương vãi xung quanh. Cũng giống như Nicolls, hầu như không còn phần nội tạng nào của Chapman còn nguyên vẹn.

Ngày 28/9, hãng Thông tấn Trung ương Anh nhận được một lá thư kí tên “Jack the Ripper” tự nhận là tác giả của hai vụ thảm sát nói trên và đe dọa sẽ còn nhiều nạn nhân nữa. 

Ngày 30/9/1888, tức chỉ hai ngày sau, đã cho thấy những lời đe dọa của “Jack the Ripper” không phải là đe dọa suông, khi mà có tới hai nạn nhân nữa bị sát hại trong khoảng thời gian cách nhau không lâu. Lần theo dấu máu hiện trường, cảnh sát tìm đến một ô cửa gần đó, nơi một dòng chữ được viết bằng phấn: "Người Do Thái không phải là những người không bị buộc tội". Không hiểu vì lí do gì mà Charles Warren, Giám đốc cảnh sát Luân Đôn khi đó đã ra lệnh xóa dòng chữ này. Vì vậy, một trong những manh mối có giá trị nhất đã bị phá hủy.

0 0
Tự Lam 23/09/2020 23:07
Không những vừa sợ mà vừa lạ như vị án này đây :(( hung thủ giết người theo tên ấyyy. Đây là một trong các vụ án bí hiểm nhất lịch sử hình sự Mỹ, sự man rợ và thủ đoạn tàn độc khiến dư luận bàng hoàng. Vụ án mang hơi hướng của một kẻ tâm thần nhưng lại có hành động tinh vi, thách thức các nhà chức năng khiến họ không thể phát hiện ra bất cứ điều gì.Năm 1971, cô bé mười tuổi Carmen Colon là nạn nhân xấu số đầu tiên, cô bé bị mất tích khi đang đi học về, 2 ngày sau xác cô bé được tìm thấy. Người ta không tìm thấy dấu vết gì giúp tìm ra hung thủ, vụ án đi vào bế tắc. Nhưng đó sẽ là vụ án bình thường nhu bao vụ án khác nếu như không có sự trùng hợp thứ 2.Năm 1973 một bé gái khác tên Wanda Walkowicz lại biến mất, cảnh sát nhanh chóng chú ý vì nó giống với kịch bản của cô bé xấu số 2 năm trước. Đúng như dự đoán, xác cô bé được tìm thấy, giống như vụ đầu, hung thủ xâm hại sau đó giết chết nạn nhân và bốc hơi. Sự việc khiến cơ quan chức năng lên kịch bản về kẻ giết người hàng loạt và họ phải nhanh chóng tìm ra điểm chung của 2 nạn nhân để tránh những vụ án xảy ra sau đó.Sau đó 1 năm, nạn nhân xấu số là cô bé Michelle Maenza được phát hiện thi thể với cùng kịch bản. Tuy xảy ra trong 3 năm với ba địa điểm khác nhau nhưng 3 vụ án có nhiều điểm trùng hợp, nạn nhân là bé gái 10 tuổi và có chữ cái đầu của tên và họ giống nhau. Nơi phát hiện xác nạn nhân cũng có cùng chữ cái, Carmen Colon là ở Churchville, Wanda Walkowicz ở Webster và Michelle Maenza là ở Macedon.Đó là điều trùng hợp hay là cách thức chọn nạn nhân của hung thủ? Đến khi hung thủ bị bắt thì đây vẫn chỉ là điều bí ẩn.

Không những vừa sợ mà vừa lạ như vị án này đây :(( hung thủ giết người theo tên ấyyy. 

Đây là một trong các vụ án bí hiểm nhất lịch sử hình sự Mỹ, sự man rợ và thủ đoạn tàn độc khiến dư luận bàng hoàng. Vụ án mang hơi hướng của một kẻ tâm thần nhưng lại có hành động tinh vi, thách thức các nhà chức năng khiến họ không thể phát hiện ra bất cứ điều gì.

Năm 1971, cô bé mười tuổi Carmen Colon là nạn nhân xấu số đầu tiên, cô bé bị mất tích khi đang đi học về, 2 ngày sau xác cô bé được tìm thấy. Người ta không tìm thấy dấu vết gì giúp tìm ra hung thủ, vụ án đi vào bế tắc. Nhưng đó sẽ là vụ án bình thường nhu bao vụ án khác nếu như không có sự trùng hợp thứ 2.

Năm 1973 một bé gái khác tên Wanda Walkowicz lại biến mất, cảnh sát nhanh chóng chú ý vì nó giống với kịch bản của cô bé xấu số 2 năm trước. Đúng như dự đoán, xác cô bé được tìm thấy, giống như vụ đầu, hung thủ xâm hại sau đó giết chết nạn nhân và bốc hơi. Sự việc khiến cơ quan chức năng lên kịch bản về kẻ giết người hàng loạt và họ phải nhanh chóng tìm ra điểm chung của 2 nạn nhân để tránh những vụ án xảy ra sau đó.

Sau đó 1 năm, nạn nhân xấu số là cô bé Michelle Maenza được phát hiện thi thể với cùng kịch bản. Tuy xảy ra trong 3 năm với ba địa điểm khác nhau nhưng 3 vụ án có nhiều điểm trùng hợp, nạn nhân là bé gái 10 tuổi và có chữ cái đầu của tên và họ giống nhau. Nơi phát hiện xác nạn nhân cũng có cùng chữ cái, Carmen Colon là ở Churchville, Wanda Walkowicz ở Webster và Michelle Maenza là ở Macedon.

Đó là điều trùng hợp hay là cách thức chọn nạn nhân của hung thủ? Đến khi hung thủ bị bắt thì đây vẫn chỉ là điều bí ẩn.

0 0